Không quen

Chương 69: Ý nghĩa của tình yêu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mấy năm gần đây thành phố A đã không cho phép đốt pháo, Phương Hòe Ninh và Lật Đình lại không thích xem những tiết mục om sòm kia, nhưng đã quyết định cùng ăn tết luôn muốn nghĩ cách làm việc ngày tết, cuối cùng dưới sự đề nghị của Phương Hòe Ninh hai người cùng gói một bữa sủi cảo.

Nói là cùng nhau, nhưng thật ra từ cán bột đến băm nhân bánh lại đến gói, cơ bản đều là Lật Đình bắt tay vào làm, chỉ vì nếu để trai kỹ thuật đã giỏi còn muốn giỏi hơn cầm dao, chỉ là tỉ lệ điều chỉnh diện tích vỏ bánh và nhân bánh có thể mất hết thời gian cả một ngày của họ. Đúng lúc những loại rau mang về từ đường Thì Di có đất dụng võ, trừ vài món chay, cảm giác cũng không tệ mấy, đương nhiên cho dù là sống Phương Hòe Ninh cũng sẽ cảm thấy ngon vô cùng, dù sao từ trồng đến thu hoạch lại đến vào miệng toàn bộ trải qua bàn tay của mèo con nhà hắn, có thể ăn không ngon à?

Ăn sủi cảo xong hai người lại làm ổ trên sofa, Phương Hòe Ninh dùng notebook đọc tư liệu, Lật Đình thì cầm quyển sách dựa ở bên cạnh, mỗi người bận rộn. Vừa nhấc mắt đã có thể nhìn thấy gò má yên tĩnh thả lỏng của người yêu, không cần ngôn ngữ không cần động tác, trong không khí cũng nổi lơ lửng hương vị phù hợp triền miên.

Lúc này điện thoại trong phòng khẽ vang lên, Phương Hòe Ninh đã sớm chỉnh sang yên lặng vì tránh có người làm phiền, cho nên đây là của Lật Đình.

Không phải cuộc gọi, mà là tin nhắn.

Lật Đình cầm lấy nhìn, là Điền Điển gửi tới, nội dung của tin nhắn là một tấm ảnh và một đoạn nhắn lại.

Đầu ngón tay Lật Đình dừng một lát mới nhẹ nhàng nhấn mở…





Lật Tử.

Chắc mày vẫn nhớ nhỉ, trí nhớ của mày luôn luôn tốt hơn tao, bốn năm trước hôm nay chính là ngày máy cứu tao từ trong nước. Nhưng có lẽ mày không biết, mỗi một ngày trong bốn năm, cũng đều là mày lần lượt cứu tao khỏi nước.

Nếu như chính miệng tao hỏi mày, nhất định mày nói là vì một vạn tệ từ trước nhất, nhưng tao biết là không phải. Tuy là mày chưa bao giờ nói với tao tao phải dũng cảm dùng cần phải để thay đổi phải như thế nào phải làm gì, mày sẽ chỉ bảo vệ tao giúp tao thu dọc dọn diện rối rắm. Nhưng thấy mày có sức sống mỗi ngày thư thế, cuối cùng vẫn khiến tao cũng dần dần biết sống như thế nào.

Có lẽ bây giờ tao chưa đủ tốt rất xa, kém mày rất xa, nhưng so với Điền Đại Khải năm đó động một chút lại muốn chết muốn sống, so với bản thân hèn yếu vừa gặp phải chuyện đã một phen nước mũi một phen nước mắt, Điền Điển của bây giờ thật sự kiên cường rất nhiều, mà tất cả đều vì mày.

Tao rất muốn nói cảm ơn, nói cảm ơn một vạn lần cũng không đủ, nhưng tao biết mày không thích nghe những điều này. Cho nên tao nói, cuộc sống của tao rất tốt, bây giờ, tương lại, đều sẽ rất tốt, mà mày cũng giống vậy.

Nhưng mà có một tiếng cảm ơn tao không thể không nói, cảm ơn mày thay tao tìm được cao phú soái, hoàn thành ước muốn cuối cùng mà tao không thể hoàn thành, mày mới là người đáng có được tất cả những thứ này.

Mà tao cũng sẽ hoàn thành giấc mộng mới của tao.

Lật Tử, từ nay về sau, chúng ta nhất định phải từng người hạnh phúc!

Dưới đoạn văn còn bổ sung một bức ảnh, trong ảnh có hai người một cao một thấp, một béo một gầy đứng trước một gốc cây tương tư khổng lồ ôm chặt nhau, một người cười đến mừng rỡ vui vẻ, một người lại cười đến ngại ngùng cưng chiều, không cần nhiều lời, chỉ nhìn hình ảnh đó cũng có thể cảm giác được tình nghĩa tràn đầy đập vào mặt.

Phương Hòe Ninh thấy Lật Đình cúi đầu bất động rất lâu, không nhịn được hơi lo lắng lại gần, rũ mắt xuống thấy được tấm ảnh kia, còn có vài chữ đại khái, gần như hiểu được ý nghĩa trong đó.

Phương Hòe Ninh liếc biểu cảm của Lật Đình, nhận thấy cậu vẫn bình tĩnh, nhưng tay bóp điện thoại hơi chặt, có thể nhìn thấy khớp xương nhô ra trên mu bàn tay. Phương Hòe Ninh vươn tay nhẹ nhàng ôm người vào lòng.

Sau một hồi lâu, đợi Lật Đình tự cựa quậy để điện thoại xuống, Phương Hòe Ninh mới kề sát tai cậu hỏi: “Bây giờ có thể không?”

Lật Đình nhìn câu đối xuân đỏ chót đối diện bên ngoài cửa sổ, một lát mới nói: “Tòa nhà nguy hiểm kia nghe nói hai ngày trước đã được củng cố xong rồi, hợp đồng bọn em ký còn ba tháng mới đến hạn, nếu như không ở, thật sự rất lãng phí…”

Cánh tay Phương Hòe Ninh cứng đờ.

Nếu như chỉ ba ngày hắn vẫn có thể nhịn được, nhưng ba tháng…

“Cho nên?” Phương Hòe Ninh cẩn thận hỏi.

“Cho nên, ” Lật Đình quay đầu, thấy Phương Hòe Ninh hơi căng thẳng, “Em quyết định hỏi chủ nhà muốn đền bù tiền thuê phòng.”

Phương Hòe Ninh nhìn dáng vẻ mèo con đàng hoàng chững chạc trêu mình, chỉ cảm thấy răng hơi ngứa, cộng thêm góc độ này thuận tiện, Phương Hòe Ninh làm một chuyện hắn vẫn muốn làm nhưng chưa làm.

Hắn cắn một cái lên mặt mèo con.

Cái cắn này không nặng, nhưng lại khiến Lật Đình luôn luôn điềm tĩnh xuất hiện một phút chốc ngơ ngác, mở to mắt sững sờ tại chỗ mấy giây mới tựa như bắt tín hiệu một lần nữa.

Mà mắt của cậu sáng lên rất nhanh, có lẽ lại nghĩ đến ý đồ xấu phản kích gì đó, chỉ tiếc lời còn chưa ra khỏi miệng đã bị cái tên kia có chuẩn bị trước chặn miệng lại, nước cờ lừa người của cậu chàng lanh trí đã không có cơ hội nói ra nữa.

...

Lật Đình chính thức chuyển vào nhà Phương Hòe Ninh vẫn là trước khi sắp khai giảng, cậu rời khỏi ký túc xá, Điền Điển cũng rời đi ở với Hứa Hạo, bốn người hẹn tìm thời gian lại ăn một bữa cơm tạm biệt. Khoảng thời gian ăn tết Phương Hòe Ninh và Lật Đình không vội vã chút nào mỗi ngày dính lấy nhau, Phương Hòe Ninh lại tự thể nghiệm thực tiễn lần thứ hai, tình huống đã có thay đổi so với lần thứ nhất, đương nhiên đây là thành tích hắn đơn phương nghiệm thu, hắn thấy, sự tán thành của cả hai bên thì cần nhiều thời gian rèn luyện và tích lũy kinh nghiệm hơn, hoạt động nhiều thử nghiệm nhiều là then chốt, Phương Hòe Ninh cảm thấy chuyện này không vội vàng được.





Mà sau khi bắt đầu đi học, Lật Đình nghênh đón năm ba đại học, Phương Hòe Ninh thì nghênh đón học kỳ cuối cùng của cuộc đời đại học của hắn, giờ học của trường có lẽ đã không có gì, hắn nên dành nhiều thời gian cho luận văn và dự án nghiên cứu, nhưng rõ ràng ý chí của Phương Hòe Ninh không ở đây, bây giờ đầy trong đầu hắn là mèo con mèo con mèo con của hắn.

Sau khi sống cùng nhau, Lật Đình tiếp tục đến Phong Tín Tử đi làm, buổi tối hai người trở về dính sền sệt vẫn chưa đủ, ban ngày chỉ cần vừa rảnh rỗi át chủ bài vẫn không kìm được cứ chạy đến tiệm, nét mặt là chuẩn bị tài liệu cho luận văn thế nhưng phần lớn thời gian đôi mắt đều dính trên người cậu thanh niên vừa trắng vừa gầy kia.

Hắn tự nhận đã vô cùng kiềm chế đối với hành vi của mình, Lật Đình cũng không bao giờ can thiệp quyết định của hắn, nhưng trong mắt người khác, tình hình không đơn giản như vậy.

Khi đã hai tuần liên tục, mỗi ngày ít nhất hơn bốn tiếng có thể nhìn thấy át chủ bài ở Phong Tín Tử, hôm nay khi đối phương càng ngâm từ lúc cửa hàng mở cửa đến khi đóng cửa cũng không nhích mông tí nào, cuối cùng có người không thể nhịn được nữa đi tới chặn tầm nhìn của hắn.

Phương Hòe Ninh nhíu mày lại không thích trở ngại này, vừa ngẩng đầu đã thấy Ngụy Bình đứng trước mặt.

Ngụy Bình lau bàn hỏi: “Này anh, anh có cảm thấy hình như anh thiếu cái gì đó không?”

Phương Hòe Ninh cúi đầu nhìn đồ trước mặt: “Có hả? Các món tôi gọi đều đủ rồi.” Hơn nữa còn là mèo con nhà hắn đích thân làm cho hắn đưa tới cho hắn.

“Tôi không nói cái này, tôi nói chính cậu đó.” Ngụy Bình nhìn hắn.

“Tôi? Tôi thiếu cái gì?” Phương Hòe Ninh không hiểu.

Ngụy Bình nói: “Cái tôi.”

Phương Hòe Ninh ngẩn ra.

Ngụy Bình nói: “Đầu tháng sau có lẽ tôi sẽ rời khỏi đây đến công ty đi làm, tên ngốc to xác nhà tôi vẫn đang liều mạng huấn luyện mỗi ngày, dù anh ấy sắp giải nghệ, đến nỗi Vương lưỡi to nghiêm túc chuẩn bị kiểm tra, Triệu béo bắt đầu thực tập, ngay cả vị kia nhà cậu cũng đang dốc sức mỗi giờ mỗi phút…”

Ngụy Bình nói đến đây thì dừng, Phương Hòe Ninh cũng hiểu được lời sau của cô.

Mà cậu thì sao?

Học bá từ trước đến nay lòng tràn đầy học thuật bây giờ cũng sắp không có tâm tư ở trong phòng thí nghiệm, bộ nhớ não ban đầu chứa code cũng bị mèo con cấp tốc chiếm lĩnh, tốc độ vận hành cũng chậm hơn trước kia N lần, át chủ bài của viện máy tính sau khi chuộc thân tài nghệ bản lĩnh tuy chưa đến mức lập tức đã bị người ta vượt qua, nhưng dễ nhận thấy so với thời gian trước bản thân hắn có phần bỏ bê luyện tập, chính Phương Hòe Ninh không thể không cảm giác được.

“Tình yêu bao giờ cũng tốt đẹp nhất, đặc biệt còn là mối tình đầu ở tuổi này của chúng ta, bản thân Lật Đình cũng rơi vào trong đó, cho nên cậu ấy không nỡ lòng kéo dài khoảng cách với cậu, nhưng cảm nhận của người xung quanh lại khác, ” Ngụy Bình nhìn hắn, “Nhưng cậu là Phương Hòe Ninh, cho dù thần tượng kết hôn, cho dù đuổi theo lý tưởng hay đuổi theo nghề nghiệp, cho dù vì người khác hay vì mình, vỏ bọc của thần thượng không thể rơi xuống, nói cho cùng cậu thế kia mới là dáng vẻ quan trọng nhất khi hấp dẫn cậu ấy yêu mến.”

Ngụy Bình nói xong phóng khoáng rời đi, để lại Phương Hòe Ninh như có điều suy nghĩ.

...

Buổi tối hai người cùng về nhà, Phương Hòe Ninh muốn gọi taxi, Lật Đình lại kiên trì muốn ngồi xe buýt, cuối cùng vẫn là Phương Hòe Ninh tùy theo cậu, thời tiết vẫn rất lạnh, vừa có trận tuyết rơi, xuống trạm còn phải đi một đoạn đường nữa, Phương Hòe Ninh nắm tay Lật Đình, hai người cùng sóng vai giẫm lên tuyết.

Dọc đường Phương Hòe Ninh đều hơi trầm tĩnh, lúc này bỗng dưng mở miệng hỏi: “Em… sau này muốn làm gì vậy?”

Trước kia hắn cũng đã tò mò, nhưng sau đó lại nói với mình chuyện này cũng không quan trọng, cho dù Lật Đình lựa chọn cái gì bản thân muốn gì cũng sẽ ủng hộ cậu giúp đỡ cậu thậm chí hoàn thành giúp cậu, nhưng đột nhiên Phương Hòe Ninh cảm thấy hắn cũng nên hiểu rõ lý tưởng của Lật Đình, tương lai trong lòng Lật Đình hy vọng rốt cuộc là như thế nào.

Hắn tưởng rằng có lẽ Lật Đình vẫn chưa nghĩ ra, hoặc lại định tiếp tục duy trì hiện trạng, hay là cũng nói mò một hồi giống như trước, kết quả mèo con mấp máy môi vậy mà nghiêm túc nói: “Mở một cửa hàng.”

Phương Hòe Ninh bất ngờ: “Cửa hàng gì?”





Lật Đình nói: “Cửa hàng muốn bán cái gì thì bán cái đó.”

Nghe ra rất hoang đường, nhưng ngẫm nghĩ lại đặc biệt phù hợp với tính cách tự do không trói buộc của mèo con, cậu không thích bị những quy tắc và quan hệ nhân mạch trói buộc, chắc hẳn chỉ có trong cửa hàng của mình mới có thể hoàn toàn yên tâm.

Phương Hòe Ninh cười: “Rất tốt.”

Lật Đình có đầu óc buôn bán như vậy, kỹ năng lại nhiều đến thế, bất kể ở đâu bất kể bán cái gì chắc là đều có thể làm giàu.

Phương Hòe Ninh hỏi xong đã thấy Lật Đình nhìn mình, tựa như đang nghi ngờ câu trả lời của Phương Hòe Ninh.

Đúng vậy, cậu đã từng không chỉ một lần hỏi lý tưởng của Phương Hòe Ninh, nhưng tất cả đều là câu trả lời khi còn bé, bây giờ Phương Hòe Ninh còn có trái tim ban đầu của lúc đó không? Hay là sớm có mục tiêu mới hoặc tham vọng rộng lớn?

Phương Hòe Ninh trầm tư giây lát, nói: “Anh rất thích chuyên ngành của anh, nhưng nếu muốn có một cuộc sống tốt hơn, bây giờ vẫn thiếu rất nhiều…”

Là lúc trước hắn sơ sót, tình yêu ngoại trừ khiến hai bên quyến luyến khó chia khó lìa, còn làm cho đối phương trở nên tốt hơn, cũng vì đối phương biến mình trở nên tốt hơn, thật ra đây mới là ý nghĩa tồn tại của tình yêu.

cây tương tư (cây keo)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm, dịch vụ cần mua sẽ giúp bạn có được lựa chọn tối ưu trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam 2021. Các công ty chất lượng và uy tín được đánh giá và xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Xếp hạng hàng ngàn công ty trên trang top 10 công ty chẳng hạn như top 10 van phong cong ty luat uy tin tai tp ho chi minh, top 10 cong ty du lich uy tin tai can tho/mekong smile nu cuoi mekong rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.

loading...
DMCA.com Protection Status