Không yêu thì biến (Cô nàng mạnh mẽ)

Chương 38: Mưu sát

Trên đường đến bệnh viện, tôi và Tần Mạch chỉ nói đúng hai câu này:

“Đứa nhỏ là con của ai?”

“Của con chó.”

Rồi chiếc xe việt dã chạy hết tốc lực lao đi thẳng tới đến bệnh viện.

Vừa chích ngừa xong thì Trình Thần chạy đến.

Khi đó, tôi đang ôm mông lết ra cổng bệnh viện còn Tần Mạch mặt mày đen thui đi theo phía sau. Chẳng ai có tâm tình mà nói chuyện. Trình Thần vội vội vàng vàng chạy tới, thấy hai tay tôi trống trơn, mặt chị trắng bệch, lớn tiếng chất vấn: “Chó đâu? Chó đâu! Các người làm thịt nó rồi hả?”

Tôi bực bội túm bắp tay chị, nhéo một vòng: “Làm thịt? Em đang muốn làm thịt chị thì có!” Tôi run run giơ cánh tay băng trắng toát chỉ vào Tần Mạch, quát hỏi: “Anh ta là thế nào đây? Chui từ cái cống nào ra vậy? Em đã nói rồi, chị còn làm mấy chuyện thế này nữa là em sẽ tuyệt giao với chị! Lần trước vẫn chưa ý thức được phải không?”

Trình Thần ngơ ngác liếc Tần Mạch nói: “Sao chị biết anh ta là thế nào chứ? Em nói cho chị đi đã, con chó đâu rồi?”

Tôi nghĩ Trình Thần muốn lấp liếm cho qua chuyện nên nở nụ cười gian ác nói: “Chó? Đang nằm trên bàn mổ kìa, em đang chờ bác sỹ moi con chó con ra để đem hầm, muốn ăn không? Muốn thì chị đây bố thí cho một chén.”

Trình Thần nhìn tôi với vẻ mặt kinh hãi, tay run run chỉ tôi hồi lâu không nói được tiếng nào.

Bỗng, di động run bần bật, móc ra xem, là điện thoại của Phương Dĩnh, cô bé nói đã tìm thấy chó và Phương Thả cũng đã đồng ý cho nuôi rồi, nhưng không biết Phương Thả đi đường bị té ngã thế nào mà mặt mày sưng húp, Phương Dĩnh nức nở nói tại mình không hiểu chuyện. Có vẻ rất đau lòng vì anh trai.

Tôi oán hận nhìn Tần Mạch chắp tay đứng phía sau, anh đang ngẩn người nhìn bộ quần áo bị tôi là vây máu lên.

Tôi hỏi Phương Dĩnh số điện thoại của Phương Thả, lấy viết ra rồi kéo tay Tần Mạch viết mười con số vào lòng bàn tay Tần Mạch, viết xong liền cúp điện thoại.

“Đây là cách liên lạc của người bị anh đánh hôm nay, muốn xin lỗi hay không tùy anh.” Tôi nghĩ, dù sao cách xin lỗi của Tần Mạch cũng chỉ có một, lỗi nhiều thì đưa tiền nhiều, lỗi ít thì đưa tiền ít, tóm lại đừng mong nghe được hai từ xin lỗi từ miệng anh ta.

Có điều tiền cũng chính là thứ mà gia đình Phương Thả đang cần. Mặc dù là người rất kiêu ngạo, nhưng Phương Thả tuyệt đối sẽ từ chối tiền.

Tần Mạch săm soi tôi một hồi rồi nhét tay vào túi, có vẻ thành thực nói: “Dĩ nhiên anh sẽ tìm anh ta.”

Lời nói của Tần Mạch không rõ ràng nhưng tôi chẳng dư sức đâu đi dò đoán tâm tư anh ta, tôi quay đầu lạnh lùng nói với Trình Thần: “Phương Dĩnh tìm được chó rồi, chị tự gọi hỏi đi.” Nói rồi xoay người đi.

Trình Thần thấy tôi tức giận, vội kéo lại: “Hà Tịch, em tức giận cái gì hả?”

Tôi lạnh lùng nhìn chị.

Chị quay đầu nhìn nhìn Tần Mạch, di di chân bực bội: “Lần này thật sự không phải chị…”

“Chị là bạn của ai?” Tôi hỏi, “Sao lại muốn đem em bán hả? Trình Thần, em không vui chút nào, rất không vui!” Tôi không nhìn Trình Thần mắt đã đỏ hoe, cứng rắn quyết tâm quay người vẫy xe đi luôn. Tôi nghĩ, nếu không tỏ rõ thái độ, Trình Thần sẽ không hiểu tôi đã quyết tâm thế nào. Nếu chị khổ sở thì cứ để chị khổ sở một thời gian đi.

Về nhà, tôi lôi mớ thuốc bác sĩ cho xem kỹ lưỡng lại một lần nữa, vắc xin bệnh dại phải chích ba lần, hôm nay là mới lần thứ nhất, vẫn còn phải tới bệnh viện nữa, tôi khoanh tròn đánh dấu vào lịch, rồi lại ghi nhắc nhở cả vào điện thoại, chỉ sợ đến ngày đó quên mất, sau này phát dại thì toi…

Vừa ăn tối xong thì Thẩm Hi Nhiên đáng thương gọi điện cho tôi, vừa bắt máy liền nghe anh ta nhận lỗi rồi xin lỗi, rối rít mội hồi mới đem sự tình giải thích rõ ràng.

Thì ra sáng nay lúc Trình Thần mang cơm trưa đến công ty Thẩm Hi Nhiên thì tôi gọi đến, nghe xong điện thoại chị cuống cuồng chạy đi, còn Thẩm Hi Nhiên nghe Trình Thần giải thích ba chớp ba nháng nên hiểu lầm, sau đó thì Tần Mạch đến công ty Thẩm Hi Nhiên họp, lúc bàn tới giá cả dự án, Thẩm Hi Nhiên bị Tần Mạch ép tới hết đường lui, liền gửi một tin nhắn qua cho Tần Mạch. Còn Tần Mạch xem tin nhắn xong, chỉ bỏ lại một câu nhà có việc liền vội vội vàng vàng rời khỏi, không có Tần Mạch, dĩ nhiên Thẩm Hi Nhiên đã đạt được mức giá mình muốn. Về đến nhà, thấy Trình Thần nước mắt tuôn rơi, hỏi ra mới biết mình đã gây họa rồi, nên vội gọi điện thoại xin lỗi tôi.

Anh ta vừa gian nan giải thích với tôi, vừa phải nghe tiếng Trình Thần bên kia quát mắt: “Gian thương! Thẩm Hi Nhiên anh là đồ gian thương!”

Lúc này tôi mới biết hôm nay quả thật đã hiểu lầm Trình Thần, khó trách chị đau lòng tới mức đó, tôi vội kêu Thẩm Hi Nhiên chuyển máy cho chị, ngoan ngoãn nhận sai, xin lỗi, dỗ dành một hồi chị mới chịu nín khóc.

Cúp điện thoại, tôi nằm vùi trên sô pha, tiết mục trong tivi ồn ào ngày trước mắt nhưng không hề vào đầu tôi chút nào. Ngẫm nghĩ lại những lời Thẩm Hi Nhiên vừa nói, Tần Mạch rời khỏi công ty Thẩm Hi Nhiên sau Trình Thần rất lâu, nhưng lại đến sớm Trình Thần rất nhiều… Chắc chạy xe khủng khiếp lắm đây, lần này bằng lái của anh bị tính không ít điểm rồi (*).

(*) TQ có quy định về việc tính điểm cho bằng lái khi vi phạm luật GT, việc nộp phạt dựa vào số điểm vi phạm, nếu không nộp sẽ chịu hình thức xử lý khác như giam bằng, giam xe, thi lại…

Hơn nữa, lúc ở cổng bệnh viện rõ ràng anh ta thấy tôi hiểu lầm Trình Thần, thậm chí còn xảy ra tranh cãi, nhưng anh ta không hề nói rõ sự việc, chẳng lẽ muốn chờ tôi mắng Trình Thần, rồi để cho Trình Thần về nhà xử lý Thẩm Hi Nhiên, nhằm bù lại tổn thất do sự việc hôm nay sao.

Thực ra Tần Mạch mới chính là kẻ nham hiểm thực sự nha…

Nghĩ lòng vòng một hồi, cuối cùng lại nghĩ tới câu nói khi anh nổi giận đùng đùng —— em là của anh, mỗi tấc da tấc thịt đều là của anh…

Làm tôi, chết tiệt, động lòng rồi!

Nhưng, anh càng như vậy tôi lại càng không thể hiểu, nếu đã để ý tôi đến thế, sao hai năm trước sao lại dễ dàng nói lời chia tay như vậy, cho dù việc đó là do tôi trong lúc tức giận nhất thời thốt ra. Nhưng chẳng lẽ anh ấy không hiểu, người con gái khi nói lời chia tay kiểu đó chẳng qua là để đàn ông dỗ dành thôi sao.

Nhưng anh thì lại đồng ý luôn…

“A!!!” Tôi nằm ngửa ở trên sô pha, buồn bực rống to, “Phiền quá đi thôi, đồ cầm thú chết tiệt!” Thứ hai, tôi đến bệnh viện chích ngừa, ra khỏi phòng khám tôi vừa ôm mông vừa oán hận y tá nặng tay, đi ra thang máy. Cửa thang máy vừa mở, một gương mặt quen thuộc bước ra, là chị Lâm, khách hàng hiện giờ của tôi. Thấy tôi, chị gật đầu chào hỏi thăm: “Cô Hà bị bệnh à?”

Tôi gãi gãi đầu, cười hì hì: “Trúng gió bị cảm, trúng gió bị cảm. Chị Lâm không khỏe sao?”

Chị cũng cười cười: “Bệnh cũ lâu năm, thứ hai nào chị cũng phải đến khám, không sao đâu.”

Tôi gật đầu chào chị, chị xoay người đi, lúc bước vào thang máy tôi nhìn theo, lại thấy chị đi về hướng khoa tâm lý.

Trùng tu nhà lượng công việc rất lớn, nhưng khi trình tự công việc đã được xếp lịch ổn thỏa, chỉ còn vài việc tay chân tôi có thể giao cho thực tập sinh Tiểu Triệu xử lý, còn mình chỉ cần phụ trách vẽ bản thiết kế là ổn. Trong khoảng thời gian này, chị Lâm phải ở khách sạn, chị không phải đi làm, thời gian rảnh rỗi rất nhiều, lúc nào hứng chị lại đến đứng trên lầu xem chúng tôi làm việc. Có vẻ như đây là việc duy nhất chị có thể làm vậy.

Lúc công việc thư thư chị hay mời tôi đi uống trà, nói chuyện phiếm. Lâu dần, cả hai cũng trở nên thân thiết hơn.

Nói chuyện với chị nhiều tôi có cảm giác chị là một người phụ nữ dịu dàng, gần như yếu đuối, chị không có con nhưng cũng có tới hai mươi mấy năm làm bà chủ gia đình, chồng cũ nhỏ hơn chị ba tuổi, trong mắt anh ta chỉ có công việc, rất ít về nhà. Còn chị là không phải là người hướng ngoại, ngày ngày chỉ quanh quẩn trong nhà, ngôi nhà trống vắng này là cả thế giới của chị.

Có lẽ do ảnh hưởng của thời kỳ mãn kinh, cuộc sống như vậy khiến chị thấy buồn chán, tối nào cũng mất ngủ, cứ nhắm mắt lại thấy như có ma quỷ muốn bắt mình, chồng thì mải mê kiếm tiền bên ngoài, việc giao tiếp trò chuyện giữa vợ chồng ngày càng ít đến đáng thương, mỗi lần gọi điện cho chồng để tìm kiếm nguồn an ủi thì bên kia luôn trong trạng thái bận rộn, chị nhận ra cuộc hôn nhân này không còn ý nghĩa nữa, nên đã đưa đơn ly hôn.

Tôi thấy được, một người phụ nữ dịu dàng như chị nếu không phải bị ép đến đường cùng, nhất định sẽ không có can đảm đưa đơn ly dị chồng.

Thoát khỏi sự trói buộc của hôn nhân, chị mất đi sự chờ mong, không còn chờ mong, thất vọng cũng giảm xuống. Bây giờ chị đang cố gắng hòa nhập với cuộc sống mới, theo yêu cầu của bác sỹ chị cần gặp gỡ nhiều người và nói chuyện nhiều hơn.

Tôi rất vui khi thấy tinh thần chị đang dần dần hồi phục.

Ngay lúc tôi cho rằng sự việc đang phát triển theo hướng ngày càng tốt hơn, thì một chuyện hoàn toàn ngoài dự kiến đã xảy ra. Hôm đó, tôi không đến nhà chị Lâm mà ở văn phòng công ty cùng Tiểu Triệu thảo luận cho bản thiết kế hợp lý hơn, đang bàn bạc thì chị Lâm gọi đến, tôi nghe máy thì thấy bên kia có tiếng ồn ào, sau đó không nói gì liền tắt máy.

Thấy lạ tôi vội vàng gọi lại, điện thoại reo rất lâu mà không có người bắt máy, sau đó gọi lại lần nữa thì điện thoại đã tắt máy.

Tôi thầm nghĩ chắc di động chị hết pin nên cũng không để tâm lắm, tiếp tục công việc.

Nhưng đến chiều, cảnh sát đột nhiên gọi điện tới, kêu tôi lập tức đến bệnh viện thành phố, trong lòng tôi vô cùng thắc mắc, chẳng lẽ cô bé bán đậu hủ bị tôi ném trúng đầu lần trước vẫn để lại di chứng sao?

Khi tôi nghi nghi ngờ ngờ chạy tới bệnh viện thì thấy một người bị quấn trong một tấm nhựa trắng, nhất thời choáng váng sững sờ.

“Đây là… Sao lại thế này?” tôi ngơ ngác hỏi người cảnh sát đứng bên cạnh, người đó lạnh lùng nói: “Chúng tôi tra ra được cú điện thoại gọi đi cuối cùng của người chết là gọi cho cô nên muốn mời cô đến xác định nhân thân nạn nhân, rồi đến sở cảnh sát lấy lời khai.”

“Người chết…” Tôi giật mình lắp bắp, rõ ràng hôm qua chị còn ngồi uống trà với tôi mà, tôi lẩm bẩm, “Là chị Lâm, đúng là chị ấy, nhưng tại sao… lại chết? Sao lại đột ngột vậy?”

Viên cảnh sát cau mày, nói một cách nghiêm túc: “Mưu sát.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Với câu nói sức khỏe là vàng, thì cho thấy tầm quan trọng của sức khỏe! Nên các sản phẩm về sức khỏe rất được quan tâm. Cộng đồng đánh giá thuốc chia sẻ review thực phẩm chức năng, mẹ và bé, làm đẹp và sinh lý nam nữ. Với những chia sẻ từ người dùng thực tế giúp bạn có thêm thông tin hữu ích trước khi mua sản phẩm. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá thuốc chẳng hạn như review set cham soc da o young gold co dang de dung thu, tinh chat hau oyster plus rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng.