Không yêu thì biến (Cô nàng mạnh mẽ)

Chương 43: Ghen

Tặng quà gì cho Tần Mạch đây? Suy đi nghĩ lại, tôi quyết định phải là một món quà made in Hà Tịch.

Tôi kết thúc công việc thật sớm, chạy đến tiệm bánh ngọt Phương Dĩnh đang làm. Tôi biết Tần Mạch đau dạ dày, chắc đã nhiều năm rồi không ăn bánh sinh nhật, mà tính người này lại thích ăn thịt nên tôi định làm một cái bánh kem không đường nhân chà bông. (Ẹc, bây giờ thì mình đã biết vì sao Tịch Tịch toàn ăn mì tôm rồi)

Tôi mơ màng tưởng tượng cảnh anh vui mừng tới mức tay chân luống cuống, tất nhiên, nếu anh dám nói một chữ không thích, tôi sẽ ấn nguyên cái bánh vào mặt ai đó liền.

Anh chủ quán đẹp trai đúng là người tốt, biết tôi muốn tự tay làm bánh tặng sinh nhật tặng bạn, không những dành nguyên một góc sau quầy cho tôi trổ tài mà lúc vãn khách còn chạy vào chỉ giáo vài câu.

Suốt thời gian làm bánh, tôi vô cùng vui vẻ, sau khi bánh được cho vào lò nướng, anh chủ và Phương Dĩnh đều đứng trước lò không ngừng vỗ tay cổ vũ tôi, tôi vênh vang chống nạnh cười sảng khoái: “Anh Lý, hay sau này anh mướn tôi làm phụ bếp đi, bảo đảm bánh bán đắt như tôm tươi.”

Anh Lí đẹp trai cười ôn hòa: “Rất có năng khiếu, có thể đào tạo được, tay cô trộn bộn trông còn khỏe hơn cả máy trộn bê tông ấy, chắc chắn sẽ tiết kiệm được khối điện cho quán đấy.”

Phương Dĩnh che miệng cười trộm.

Tôi không để ý lời trêu ghẹo của bọn họ, dòm cái lò nướng lom lom, soái ca Lý cười nói: “Tròng mắt sắp lọt ra ngoài rồi kìa, bánh không chín nhanh như vậy đâu, ra ngoài ngồi chút đi.”

Khách trong tiệm cũng không đông lắm, tôi và Phương Dĩnh ngồi vào bàn cạnh cửa sổ tán gẫu, cô bé mang vẻ mặt tò mò hỏi: “Chị tốn công thế này, nói em nghe đi, chắc đây không phải là bạn bè bình thường đúng không?”

Tôi chỉ cười trừ.

Phương Dĩnh tặc lưỡi, cười nói: “Nhất định là vị tiên sinh có đôi mắt sắc sảo kia, em biết ngay…” cô bé đột ngột dừng lại, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, tôi thấy lạ sao lại đang nói dở dang lại nhìn chăm chăm ra cửa sổ, liền theo hướng ánh mắt cô bé nhìn ra ngoài.

Nhìn rồi mới biết sao Phương Dĩnh lại ngẩn người ra như thế.

Một chiếc xe việt dã đang đậu bên đường trước trung tâm thương mại đối diện tiệm bánh, vừa khéo đây là chiếc xe tôi rất quen thuộc, càng khéo hơn nữa là hai người, một nam một nữ, đang bước xuống xe kia tôi cũng quen luôn, Tần Mạch và Dịch Tình.

Bọn họ hình như đang nói chuyện gì đó, Tần Mạch đứng quay lưng lại, tôi không thấy được vẻ mặt anh, nhưng của Dịch Tình thì ngược lại, thấy rất rõ ràng, cô ta cười vô cùng rạng rỡ, rạng rỡ như ánh mặt trời, chói sáng tới mức tôi thấy… tức mắt.

Dịch Tình níu nhẹ tay Tần Mạch, chân mày tôi trong bất giác nhướn lên, rồi hai mắt lập tức nheo lại.

Tần Mạch không hề gạt tay cô ta ra, tiếp đó Dịch Tình kiễng chân, cả khuôn mặt rướn lên, tôi không biết cô ta hôn trúng chỗ nào, nhưng thấy Tần Mạch vội vàng lùi ra sau, tôi nghĩ chắc cũng kinh ngạc đây, hay là vui mừng nhỉ?

Tôi bình tĩnh quay lại, trước ánh mắt lo lắng của Phương Dĩnh tôi móc điện thoại gọi cho anh. Tôi thấy anh cầm điện thoại do dự hồi lâu, mãi đến khi Dịch Tình khoát khoát tay, tự mình bước vào trong, thì Tần Mạch mới nhận cuộc điện thoại “mất hứng” này.

“Hà Tịch?” Từ sau khi anh về nước, tôi chưa bao giờ chủ động gọi điện thoại cho anh, nên hiển nhiên bây giờ giọng nói có chút chần chừ.

Tôi bình tĩnh mở miệng: “Anh đang ở đâu?”

“Ở công ty.”

Tôi cười: “Tần Mạch, không phải nói hôm nay dự sinh nhật cùng anh sao?”

“Em tan tầm rồi à?”

“Em đang chuẩn bị quà tặng cho anh, sáu giờ rưỡi anh đến công ty đón em đi.”

Bên kia kinh ngạc một lúc, rồi giọng nói hưng phấn không che giấu của anh truyền tới: “Được.” Sau khi tắt máy, anh nắm chặt điện thoại, đi tới đi lui vài bước, tôi thấy anh cười ngây ngô, vẻ mặt giống y như đứa nhỏ vừa được món đồ chơi yêu thích nhất vậy.

Đương nhiên tôi biết sao anh vui đến vậy rồi, cái diễm phúc trái ôm phải ôm thế kia, gặp tôi tôi vui đến ngu người rồi.

Nhìn theo Tần Mạch chạy xe đi, tôi hỏi Phương Dĩnh: “Gần đây có chỗ nào bán tiêu không?”

Phương Dĩnh dòm bản mặt tôi, không yên tâm hỏi: “Chị à… Chị định làm gì?”

Tôi cười vô cùng ôn hòa: “Chị muốn mua hạt tiêu thật cay, cay nhất luôn.”

Tôi rạch ngang chiếc bánh, khoét một lỗ chính giữa, rồi đổ nửa ký hạt tiêu vào đó, xong xuôi đậy lại, trét bơ xung quanh, hoàn toàn không nhìn ra dấu vết cái bánh bị phanh thây nhét thêm thứ khác vào trong đó, trên mặt bánh tôi còn dùng kem hoa quả viết hai chữ Tần Mạch đỏ tươi.

Phương Dĩnh tiễn tôi về trong lo lắng, tôi chỉ nhìn cô bé cười: “Chị biết em đang nghĩ gì, chị cũng biết chuyện này chắc tới năm phần là hiểu lầm, nhưng biết sao được” Tôi nắm chặt tay, các cơ trên mặt đều run run, “Chị đang ghen đến phát điên đây.”

Phương Dĩnh không dám can nữa, tôi gọi xe chẳng thẳng đến công ty.

Tần Mạch đã chờ ở đó rồi, thấy tôi ôm hộp bánh kem từ trên xe bước xuống, miệng anh giật giật, rồi đằng hắng một tiếng nhìn ra chỗ khác: “Hà Tịch, chẳng lẽ em không biết anh không thích ăn đồ ngọt.”

Tôi biết chứ, anh bị đau dạ dày, không thể ăn đồ ngọt, nên tôi mới phải ‘hao tâm tổn sức’ tự làm một cái bánh không đường nhân chà bông cho anh.

Tôi im lặng không nói, Tần Mạch liếc tôi một cái rồi nhìn ra xa, nói không tự nhiên: “Nhưng dù sao cũng rồi, anh cố ăn một miếng vậy.”

“Bánh em tự làm” Tôi nói “Không thích thì em vứt đi” Nói rồi làm ra vẻ vứt đi thật.

Tần Mạch vội cướp lấy hộp bánh, trừng mắt nhìn tôi, rồi cẩn thận đặt vào ghế sau, tôi thấy anh vuốt ve hộp bánh, giống như đang nâng niu một đồ vật quý giá. Lúc sau mới quay đầu dịu dàng nhìn tôi: “Về thôi, trễ rồi.”

Khi đó, dường như tôi thấy hình ảnh mình trong mắt anh cơ hồ sáng lóa.

Trên đường về, tôi thì không nói câu nào, mà Tần Mạch lại vốn là người kiệm lời, dù tâm trạng thế nào cũng không bao giờ thể hiện ra, cho nên cho tới khi về đến nhà, chúng tôi vẫn không nói gì với nhau. Cũng may trong xe bật nhạc nhè nhẹ, thỉnh thoảng tôi cũng hát theo vài câu, không khí cũng không tới nỗi miễn cưỡng.

Về đến nhà, Tần Mạch mang bánh vào trước, thấy tôi chần chờ chưa vào mới nói với ra: “Không vào sao?”

Tôi hít sâu một hơi, rặn ra một nụ cười, bước theo vào.

Vừa vào cửa, tôi hơi giật mình, tôi nhớ là sáng nay lúc ra khỏi nhà trong phòng khá bề bộn, còn bây giờ sàn nhà được lau sạch sẽ, bàn ghế bình nước sáng bóng.

Tần Mạch thản nhiên giải thích: “Hôm nay có người đến dọn vệ sinh.”

Tôi gật đầu, Tần Mạch vào bếp mang rượu vang ra, tôi nói: “Ăn bánh trước đã”. Vừa nói vừa mở hộp, lấy cái bánh đầy hấp dẫn ra.

Tần Mạch vừa nhìn cái bánh, chau mày: “Hà Tịch, em lập bia cho anh hả?”

Trên nền kem trắng phớ, nổi bật hai chữ Tần Mạch đỏ như máu nằm chính giữa, tôi biện bạch: “Con người không thể chỉ nhìn bề ngoài, cái bánh cũng vậy, để em lấy một miếng cho anh nếm thử.”

Nói rồi, tôi nhanh tay cắt một miếng bánh, nhưng ngay lúc này tim tôi đã mềm xuống một nửa rồi, nhát cắt đó chỉ ấn xuống một nửa liền rút lại, miếng bánh cắt ra phần lớn là bơ và bánh, chỉ dính một ít hạt tiêu. Không đợi Tần Mạch kịp nhìn thấy trong bánh có gì liền nhét mạnh vào trong miệng anh.

Vẻ mặt Tần Mạch từ đầu tới cuối đều mơ mơ hồ hồ, cho tới khi phát bực vì hành động thô lỗ của tôi, sắc mặt anh mới thay đổi, vội vàng phóng vọt vào bếp uống nước, ho sặc sụa.

Điều không ngờ là tôi lại chẳng hề vui vẻ, thoái mái chút nào khi anh bị khó chịu, chỉ biết xụ mặt, đi nguyên tại chỗ chờ anh trút giận.

Tiếng ho nhỏ dần, Tần Mạch uống nước xong đi ra, gương mặt đỏ bừng vì cay, anh nhìn tôi: “Hà Tịch, em đúng là đồ ngốc.” Anh nói, “Còn bỏ nhầm hạt tiêu vào bánh nữa.”

Không biết vì sao những lời này của anh lại khiến tôi cảm động. Tần Mạch không tin tôi sẽ hại anh, anh không hề nghĩ rằng tôi cố ý …

“Em cố tình đó.” Tôi nói.

Anh ngẩn người.

Tôi bước tới, giữ chặt cằm anh hậm hực tra hỏi: “Hôm nay cô ta hôn anh chỗ nào? Cắt miếng thịt đó xuống cho em.”

Tần Mạch lại nghệt ra, ánh mắt trầm xuống: “Hà Tịch, em ghen hả?”

“Hay là, em cũng kiếm một anh chàng để hôn một cái?”

Tôi tưởng anh sẽ tức giận, nhưng mà anh nhìn tôi chăm chăm, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười: “Em đang ghen.”

“Đúng, em ghen, rồi sao, Tần tiên sinh anh thấy tự mãn rồi chứ?” Tôi cười lạnh lùng, “Nhưng anh có biết em ghen chuyện gì không? Anh nói anh thích em, dùng mọi biện pháp theo đuổi em, nhưng cuối cùng lại dây dưa với cô này cô khác sau lưng em, ‘lửng lơ con cá vàng’ sao? Tần tiên sinh, sức hấp dẫn của anh quả thật vô cùng lớn, Hà Tịch em không dám trêu chọc”

Anh chau mày: “Hà Tịch, anh … với cô này cô khác khi nào chứ”

“Được, cứ cho là em nói quá lên, anh chỉ dây dưa với Dịch Tình thôi, mập mờ không dứt!” Lông mày anh càng nhíu chặt nhưng không hề phản đối lời tôi. Thấy sắt mặt anh ngày càng sầm lại, lòng tôi trống rỗng, im lặng hồi lâu, tôi kìm nén sự run rẩy, gằn từng tiếng hỏi: “Tần Mạch… Anh và Dịch Tình có phải ‘đã từng’ không?”

Anh không trả lời.

Tôi nghĩ tôi đã hiểu ý anh, ngầm thừa nhận.

Tôi gật gù: “Hai người đã đến với nhau” Tôi cười, “Đã từng làm chuyện đó.”

Chân mày anh dính chặt với nhau, trầm giọng phủ nhận: “Không có.”

Tôi thấy hụt hẫng, đầu óc hỗn loạn, tùy tiện hỏi: “Khi nào?”

“Lúc ở Mĩ.”

Tôi nhìn anh, không kìm được mỉm cười mỉa mai: “Bên nhau bao lâu?”

Anh im lặng, cuối cùng đáp: “Nửa năm.”

“Rất lâu.” Tôi nói, “Còn lâu hơn tất cả thời gian của anh và em cộng lại.”

“Hà Tịch, em nghe anh nói, đó chỉ là…”

“Cô đơn lạnh lẽo?” Tôi gật đầu cười nói: “Em hiểu.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Xếp hạng hàng ngàn công ty trên trang top 10 công ty chẳng hạn như top 10 cong ty noi that tot nhat tphcm 2021, cong ty xay dung nha uy tin tai ba ria vung tau rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.