Khu vui chơi đáng sợ

Chương 188: Bàn kiếm pháp ở trấn Thương Linh (3)



Editor: Nguyetmai

Trấn Thương Linh tuy ba mặt nhìn núi, nhưng lại có hai con đường vào trấn.

Một con đường lớn, do "Đồng Khâu" cách huyện thành gần nhất kéo dài mà thành.

Còn một con đường nhỏ nữa, chính là con đường nhỏ khi Phong Bất Giác và mọi người vào phó bản.

Trước tiên nói đến con đường lớn, đầu kia của con đường lớn tình thế tương đối căng thẳng.

Lúc này ở Đồng Khâu toàn bộ là người ngựa của các môn phái lớn, đủ loại nhân vật trên giang hồ, thậm chí còn có cả binh mã do triều đình phái tới, trong ngoài mấy nghìn người. Đám người này đương nhiên là không thể tất cả cùng vào hết Trấn Thương Linh được, nếu thực sự để họ vào hết thì cái trấn nhỏ đó trực tiếp bị san bằng luôn rồi.

Cho nên đi đường lớn vào trấn Thương Linh cũng cần điều kiện nhất định.

Các đại lão chưởng môn các môn phái lớn bàn bạc quyết định định ra hai quy tắc. Đầu tiên, đệ tử các môn phái đều rất nhiều, không thể đưa hết vào trong được. Cho nên, một vị chưởng môn chọn ra nhiều nhất hai mươi đệ tử đi theo vào trấn, toàn bộ đệ tử còn lại đều ở lại Đồng Khâu, không được gây chuyện. Thứ hai, người của "tà ma ngoại đạo" không được phép đi qua. Đương nhiên rồi, thế nào gọi là tà ma ngoại đạo vẫn do mấy người có tên là "người của chính đạo" quyết định.

Ngoại trừ những kẻ ác độc giết người và tên hái hoa tặc* cùng bị giang hồ và triều đình lùng bắt ra, một số nhân vật võ lâm sát biên giới cũng bị quy thành tà ma, bị chặn lại ở bên ngoài Đồng Khâu. Tuy những người này không có danh võ hiệp nhưng cũng không phải là hạng gian ác, đa số họ đều chỉ vì yêu thích độc lai độc vãng, hoặc tính cách quái đản, cho nên rất ít kết giao với chính đạo. Bây giờ họ coi như đã được nếm trải vị thế nào gọi là đấu đá phe phái.

(*) Hái hoa tặc: chỉ kẻ dâm tặc.

Ngoài ra phải nhắc tới một chút, trong thiết lập của phó bản này, triều đình thường sẽ không hỏi đến báo thù giang hồ, trừ khi những chuyện này liên quan đến dân thường. Còn người trong giang hộ cũng sẽ không quản đến việc của triều đình, ai làm hoàng đế, hay có làm tốt hay không không liên quan đến đám võ phu này. Hai phe phái này có chung một ranh giới không thể nhìn thấy, cũng tuyệt đối không cho phép vượt qua.

Do đó ít ra thì ở bề ngoài, binh mã triều đình đến Đồng Khâu chỉ là để duy trì trật tự, nếu có người trong giang hồ ở đây quấy nhiễu nhân dân thì họ sẽ bắt lại, không quản những chuyện khác.

Lại nói đến con đường nhỏ kia, những người đi con đường này… Đương nhiên là những người bị chặn lại ở con đường lớn kia, hoặc là không thể để lộ thân phận ở Đồng Khâu.

Đệ tử các môn phái lớn ngày đêm túc trực Đồng Khâu, kẻ muốn lẻn vào hoặc liều mạng xông vào từ con đường lớn kia đều là tự đâm đầu vào chỗ chết. Kẻ có võ công kém chút thì trực tiếp bị mưa tên bắn cho thành tổ ong. Còn những kẻ võ công cao cường nhưng lại bị mấy trăm người ào ào bao vây tiến công thì sớm muộn gì cũng đến lúc bị tiêu hao cạn kiệt nội lực.

Cho nên… Cách để những người đó vào trấn Thương Linh chỉ có đi con đường nhỏ này. Chỉ cần ít người, che giấu hành tung là được. Sau khi trà trộn vào Đồng Khâu, đi vòng chừng một ngày đường sẽ có thể đến con đường nhỏ này.

Nhưng ở đây có một sát tinh.

Thân phận của ông già mặc lam bào kia là quản gia trong phủ của "Kiếm Thần" Diệp Thừa, tên là Diệp Hợi. Trên giang hồ không có chuyện về ông ta, cũng không mấy người từng nghe qua tên ông ta. Bởi vì ông ta chưa từng xông xáo trên giang hồ.

Diệp Hợi mười hai tuổi đã vào Diệp phủ làm hạ nhân, đến nay đã ngoài sáu mươi. Từ năm ba mươi hai tuổi ông ta làm quản gia Diệp phủ, Diệp gia đã đổi ba vị chủ nhân, chỉ có người quản gia là ông ta vẫn không thay đổi.

Một thân võ nghệ của Diệp Hợi đều là do tổ phụ của Diệp Thừa truyền dạy. Tư chất của Diệp Hợi cũng không cao, bản thân ông ta hiểu rõ điều này. Hơn nữa, thân là hạ nhân, dù ông ta có tư chất thực sự thì cũng không có tư cách bái nhập môn hạ của Diệp gia. Nhưng năm xưa Diệp lão gia lại âm thầm nhìn trúng người thiếu niên này. Khi thiếu chủ luyện công, ông ta bảo Diệp Hợi đứng bên cạnh quan sát, còn cố ý đọc to một số tâm pháp. Buổi tối Diệp Hợi lén luyện công, toàn phủ từ trên xuống dưới cũng coi như không nhìn thấy.

Võ học của Diệp gia đều là công phu thượng thừa, huống hồ cần cù bù thông minh. Tuy Diệp Hợi tư chất bình thường, nhưng đến năm ba mươi tuổi đã có thành tựu, cũng được coi là cao thủ hàng đầu trong giang hồ. Hai năm sau, ông ta đã được làm quản gia Diệp phủ, lấy vợ sinh con. Đối với Diệp Hợi mà nói, đó được coi là quãng ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời ông ta.

Mấy năm sau, Diệp lão gia tạ thế, phụ thân của Diệp Thừa kế thừa gia nghiệp, ông ta cho phép con trai Diệp Hợi bái nhập Diệp gia môn hạ, trở thành đệ tử chính thức. Nhưng đáng tiếc thiếu niên này hiếu thắng, năm mười sáu mười bảy tuổi, võ nghệ chưa thành, đã ác đấu với người ngoài rồi chết oan. Còn vợ Diệp Hợi cũng sinh bệnh rồi chết không lâu sau đó.

Sau khi mất đi người nhà, cảm giác về sứ mệnh tận trung với Diệp gia trở thành nơi gửi gắm tinh thần và sự theo đuổi nhân sinh của Diệp Hợi. Bởi vậy nên mới nói rằng cả cuộc đời này của Diệp Hợi đều là cảm tạ ân đức, nhất mực trung thành với Diệp gia.

Diệp Hợi bây giờ, nếu luận về trình độ võ nghệ, cho dù là các nhân vật cấp chưởng môn của các đại môn phái đến cũng không phải là đối thủ của Diệp Hợi. Chỉ có hai loại người có thể đánh thắng được Diệp Hợi, loại thứ nhất là tuyệt thế cao thủ hiếm có, ví dụ như Tạ Tam, Diệp Thừa hay những nhân vật không xuất thế. Loại thứ hai chính là cao thủ tư chất trời phú khổ luyện nhiều năm, còn loại người này còn phải là… Tư chất cao hơn Diệp Hợi, chiêu thức không được kém hơn Diệp Hợi, nội lực ít nhất bằng sáu phần ông ta. Có đủ ba điều kiện này mới có khả năng thắng ông ta.

Có một nhân vật như vậy trấn giữ ở con đường nhỏ, kết quả ra sao không cần nghĩ cũng biết.

Chỉ trong vòng nửa tháng, không ít ác nhân được gọi là danh tiếng vang dội hoặc không rõ tên tuổi gì đều bị Diệp Hợi trực tiếp tiêu diệt, đó cũng coi như là nhân tiện trừ hại cho dân.

Các nhân vật nửa chính nửa tà trên giang hồ, võ công không qua ải, cũng được ông ta "mời" về. Duy chỉ có "cao thủ" thực sự, những người xứng đáng được xem trận quyết đấu mới có thể vào trấn Thương Linh từ con đường nhỏ đó.

Còn những nhân vật vẻ bề ngoài là nhân vật giang hồ như Ngọc Diện Thám Hoa Bạch Điển, nhưng thân phận thực tế là người của triều đình, cũng chết không ít. Triều đình dù gì cũng vẫn là triều đình, từ xưa đến nay, quan phủ đều nói một đằng làm một nẻo, bên ngoài không can thiệp vào chuyện giang hồ, nhưng trên thực tế lại nhúng tay vào không ít, chẳng qua họ chưa bao giờ thừa nhận mà thôi. Do đó, khi gặp phải những người như vậy, người trong giang hồ đều không nề hà gì tiêu diệt người của triều đình, dù sao họ cũng sẽ không thừa nhận người đó là do họ phái tới, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà thôi.



Cũng trong đêm đó, trong cánh rừng phía Bắc trấn Thương Linh, ở một nơi không xa lắm cách ngôi miếu hoang bị đồn có ma quỷ kia.

Nơi đây cỏ dại chằng chịt, tĩnh mịch không một tiếng động. Đưa mắt nhìn vào trong rừng cây, bóng cây âm u trải rợp đất, trên đầu cành cây giao vào nhau, dưới đất cây gai mọc thành bụi.

Nhưng thấy một bóng người bay vút qua, đạp lên trên cây cỏ không một tiếng động.

Người vừa đến là một nữ tử, một thân thanh y tố bào, thân hình lả lướt đẹp đẽ, tướng mạo cũng được coi là thanh lệ thoát tục.

Nhưng lúc này đây vẻ mặt của cô ta lại rất nghiêm nghị, trong mắt còn có vẻ kinh hoàng.

"Khinh công khá lắm." Một giọng nói lạnh như băng vang lên.

Trong lúc nói, một bóng đen khác xuất hiện, nhìn tư thế của hắn ta, không những không cầm binh khí, mà hai tay còn đặt sau lưng, dáng vẻ như thể không cần dùng đến tay cũng đánh thắng được.

Nữ tử không nói gì, kiếm hiệp kình phong, xuất ra tu vi cả đời, một kiếm quét qua.

Bóng đen đó dùng một động tác không thể ngờ tới, tránh né đường kiếm. Chân phải hắn đạp lên trên thanh trường kiếm, dùng một luồng nội lực mạnh mẽ đè lấy thân kiếm, mặc cho nữ tử đó mặt mũi đỏ bừng, dùng khí lực toàn thân cũng không khiến thanh kiếm mảy may động đậy.

"Đáng tiếc, cái thứ khinh công giỏi nhất của ngươi đối với ta chẳng qua cũng chỉ là trò tạp kỹ mà thôi." Bóng đen trầm giọng nói: "Lộc nữ hiệp, chỉ trách ngươi kém may mắn, phát hiện ra bí mật của ta… Cho nên, ngươi buộc phải chết."

Lộc Thanh Ninh còn chưa đáp lại, xung quanh bỗng nhiên nảy sinh biến cố bất ngờ.

Giờ khắc đó, trong bóng tối bỗng nhiên có một tiếng chuông quỷ dị vang lên, đồng thời hai người bị một luồng khí lạnh mơ hồ bao vây…

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất? Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như dung dai ma dau da voi chong, cuoi hoi học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công