Kiếm đạo độc thần

Chương 2295: Tìm hiểu Thiên Kiếm (Hạ)


Chín trăm chín mươi chín mét!

Hắn liên tục thi triển Vô Thanh kiếm thức và Thiên Đấu kiếm thức.

Chỉ kém một mét là trèo lên đỉnh.

Sở Mộ lại cảm thấy một mét này giống như cái rãnh trời.

Trong một mét có một khối nham thạch nhô ra rất bình thường. Nhưng trong mắt Sở Mộ lại biến thành thần kiếm tuyệt thế, lờ mờ cũng nhìn thấy nó nằm trong tay kiếm tu tuyệt thế, kiếm tu chờ đợi người khiêu chiến tiến đến.

Không cảm nhận được khí tức nào, Sở Mộ cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, cảm giác này khó mà hình dung được.

Lẳng lặng suy nghĩ và quan sát.

Lúc này Sở Mộ dùng thời gian nửa canh giờ suy nghĩ.

Trước khi xuất thủ, ngón tay khép lại như kiếm và đâm tới, Vô Thanh kiếm thức, Thiên Đấu kiếm thức.

Ai ngờ Sở Mộ vừa ra tay thì đối phương đã kịp phản ứng, đã kịp chém ra một kiếm không thể tưởng tượng, không thể né tránh.

Hai chân phát lực đạp mạnh vào vách núi, Sở Mộ nâng tay trái nhanh hơn và đâm tới, phong lôi kích động, thiên băng địa liệt, Thiên Đấu kiếm thức.

Dường như cả bầu trời bị kiếm này đánh bại, đâm vào kiếm của đối phương.

Vừa va chạm Thiên Đấu kiếm thức bị đánh bay, Sở Mộ chỉ cảm thấy kiếm chỉ đâm trúng thứ gì đó rất cứng rắn, đầu ngón tay đâm đau.

Vô Thanh kiếm thức trúng mục nhưng lại xuyên qua thân thể đối thủ, hiển nhiên đánh trúng tàn ảnh.

Ý thức được không ổn nhưnh không để ý ngón tay trái đau đớn, hắn lại đâm tới lần nữa, vẫn là Vô Thanh kiếm thức.

Hắn thu hồi ngón tay phải và thi triển Thiên Đấu kiếm thức.

Vô Thanh kiếm thức và Thiên Đấu kiếm thức luân chuyển nhau, cuối cùng Sở Mộ cũng đánh bại đối phương, hai đầu ngón tay của hắn tóe máu bắt lấy nham thạch, dùng sức, đẩy thân hình của mình lên trên, rốt cục hắn cũng tới đỉnh núi.

Máu trên đầu ngón tay biến mất không thấy gì nữa, bị thương lúc trước chẳng khác gì ảo giác.

Đỉnh núi rất nhỏ, nó chỉ có phạm vi mười mét, trung tâm có một thanh kiếm lơ lửng cách mặt đất ba mét, kiếm thủ hướng lên, thân kiếm hướng xuống.

Kiếm là kiếm gãy, mũi kiếm bị chém đứt không biết ở nơi nào, bộ phận còn lại thể hiện mũi nhọn kinh người, dùng mắt nhìn liền cảm thấy đau dớn như bị kiếm ý cắt qua.

Đôi mắt nhanh chóng chảy nước mắt, đôi mắt cũng đau đớn và khó chịu.

Phải mất một phút đồng hồ mới có thể mở mắt ra lần nữa.

Lúc này Sở Mộ làm đủ chuẩn bị, hắn dùng lực lượng kiếm ý vĩnh hằng hóa thành một tầng hào quang bảo hộ đôi mắt, từ đó thị lực không bị ảnh hưởng.

Lần này thanh kiếm gãy vẫn sinh ra khí tức sắc bén nhưng Sở Mộ vẫn cảm thấy đôi mắt bị đau, bởi vì có kiếm ý vĩnh hằng bảo hộ nên ít nhất vẫn có thể nhìn thẳng.

Cẩn thận nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gãy kia, Sở Mộ liền cảm thiên uy đang thể hiện trước mặt mình, thanh kiếm gãy lơ lửng trên cao giống như đại biểu Thiên Đạo.

Hắn ngồi xếp bằng trước kiếm gãy, bắt đầu tìm hiểu huyền diệu của kiếm gãy.

Thanh kiếm gãy này là truyền thừa Thiên Kiếm của Thiên Đạo Kiếm Tông, là kiếm mạnh nhất Thiên Đạo Kiếm Tông năm xưa, có được thần uy khó lường, nhưng kiếm này bị chém đứt, từ chỗ đứt bóng loáng như gương, tất nhiên là bị lợi khí đáng sợ nào đó cắt đứt, không biết là lợi khí gì lại có được uy năng đáng sợ như thế

Ngay cả kiếm gãy cũng có uy năng làm hắn không thể nhìn thẳng, đối mặt với nó như đối mặt với Thiên Đạo, loại cảm giác này còn không kém gì lúc Thiên Kiếm Thánh Tôn dùng chiêu Thiên Đạo Nộ, bởi vậy có thể suy đoán, uy năng của Thiên Kiếm lúc nguyên vẹn còn trên cả Thiên Kiếm Thánh Tôn.

- Thiên uy khó lường....

Dần dần Sở Mộ cũng tiến vào trạng thái tìm hiểu, tất cả là nhờ vào ngộ tính kinh người của hắn.

Vừa tiến vào trạng thái tìm hiểu, Sở Mộ cảm giác tư duy và ý thức của mình vượt qua tinh không quay về thời Thượng Cổ.

Đại địa bao la mờ mịt, bầu trời vô biên vô hạn.

Trên một ngọn núi trụi lủi không hoa không cỏ, thế núi dốc đứng giống như một thanh kiếm cực lớn dựng thẳng trong thiên địa, hùng tuấn nguy nga đâm vào bầu trời.

Núi này dốc đứng không có cầu thang nào cả, chỉ có vô số nham thạch nhô lên.

Ngọn núi dốc đứng nhìn giống cự kiếm và cao mười cây số.

Ngọn núi này tên là Thiên Đạo Kiếm Phong, chính là nơi truyền thừa của Thiên Đạo Kiếm Tông.

Ý niệm của Sở Mộ hơi động và xuyên thẳng qua thời gian, ánh mắt của hắn nhìn sang Thiên Đạo Kiếm Phong, trong lúc bất tri bất giác có một thân ảnh xuất hiện trên Thiên Đạo Kiếm Phong, lúc này cố gắng tiến lên phía trước.

Đó là đệ tử Thiên Đạo Kiếm Tông.

Một đệ tử Thiên Đạo Kiếm còn phải đi từng bước leo lên, có chút đệ tử đang leo núi thì dừng lại, suy nghĩ nên làm như thế nào, có một ít người tương đối khá, nhanh chóng xong lhets lớn.

Ý thức của Sở Mộ bao phủ khu vực chung quanh, ý thức tiến lên thật nhanh, dưới chấn động đáng sợ của hắn, một đệ tử đi tới nơi cao nhất của Thiên Đạo Kiếm Phong, dùng phương thức cộng hưởng công bố với Thiên Đạo Kiếm Phong.

Phía trên có khối nham thạch thật lớn, nó hóa thành lợi kiếm vô cùng đáng sợ.

Sở Mộ không thể ứng phó, bởi vì nơi này không phải tân thể của hắn, hắn chỉ có thể nhìn, có cảm giác và nhận biết mà thôi.

Tĩnh hạ tâm lai, không kiêu không nóng nảy nhìn người này ứng phó thế nào.

Thân thể người này uốn éo, dùng phương thức kỳ diệu né một kiếm này, kiếm chỉ đâm ra từ dưới nách với tốc độ cực nhanh, góc độ quỷ dị, đối phương ám sát liền nắm lấy nham thạch bò lên..

Sở Mộ cảm thấy đệ tử này trong Thiên Đạo Kiếm Tông này có thể leo lên đỉnh núi mười vạn mét, đây là leo lên chân chính, càng lên cao tốc độ càng chậm.

Dừng lại nửa canh giờ.. Dừng lại một canh giờ... Dừng lại hai canh giờ...

Sở Mộ không có tính toán thời gian, cũng không biết đi qua bao lâu, rốt cục đệ tử Thiên Đạo Kiếm Tông leo lên Thiên Đạo Kiếm Phong, Thiên Đạo Kiếm Phong cao mười ngàn mét, trên đỉnh núi có thanh kiếm lơ lửng, đó là Thiên Kiếm nguyên vẹn, đệ tử kia đi đến trước Thiên Kiếm liền ngồi xuống tìm hiểu.

Bỗng nhiên Thiên Kiếm bắn ra thiên uy kinh người đuổi ý thức của Sở Mộ ra bên ngoài, sau đó quay trở về bản thể.

Dường như nhìn thấy Thiên Đạo kiếm phong hùng vĩ, nhìn thấy ngọn núi nhỏ có ngoại hình cực kỳ tương tự Thiên Kiếm, chỉ có điều ngọn núi này nhỏ hơn rất nhiều, mà Thiên Đạo kiếm phong cao tới mười ngàn mét.

Mười ngàn mét là chênh lệch gấp mười lần, độ khó cũng cao hơn mười lần sao?

Không, độ khó của ngọn núi cao mười ngàn mét không phải gấp mười lần, mà là gấp trăm lần ngàn lần, bởi vì càng lên cao càng khó leo, tuy Sở Mộ không có tận lực tính toán thời gian nhưng mơ hồ cảm thấy mình muốn leo lên đỉnh cũng cần dùng năm để tính toán.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như nên mua laptop hãng nào phù hợp nhất, kinh thuc te ao va nhung uu diem vuot troi chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.