Kiếm động cửu thiên

Chương 260: Chiến Ứng Đông Vân

Ứng Đông Vân trừng mắt, mặt hung ác, khí tức Sơn Hà Cảnh mạnh mẽ cuốn ra, dưới đài kêu lên thất thanh. Người ánh mắt của hắn đảo qua, giống như bị rắn độc nhìn chằm chằm, lông tơ dựng đứng lên, mồ hôi lạnh chảy ra.

- Vô dụng! Ứng Đông Vân lạnh lùng nói.

Hắn muốn vãn hồi mặt mũi Ứng gia, tự nhiên phải hạ thấp nhân phẩm Chu Hằng rồi.

- Tiểu Chu Tử, ngươi vậy mà cũng nhịn được sao? Phong Liên Tình xoa xoa tay, bây giờ nàng là tiểu nhân hám lợi, luôn nghĩ Chu Hằng phải nhanh lên đánh bại Ứng Đông Vân lấy hạng đầu, chiếm lấy phần thưởng.

Chu Hằng ra hiệu với nàng nói: - Không nên làm loạn!

Phong Liên Tình làm mặt quỷ với hắn, nàng biết mình không phải đối thủ của tiểu tử này, tuy nhiên không thành vấn đề, chỉ cần lấy Triệu Khả Hân ra, tự nhiên có thể thay nàng giáo huấn tiểu tử này.

Chu Hằng cũng không vội lên lôi đài, Tranh Thiên Đại Tái này tổng cộng phải đánh mười ngày, hiện tại mới chỉ là ngày thứ tám mà thôi, còn có hai ngày nữa mới chấm dứt, hắn cũng không muốn đi lên làm con khỉ hai ngày cho người ta xem.

Hắn trở về Triệu gia, Phong Liên Tình tự nhiên tức giận bám lấy không tha.

- Nha đầu hoang dã, ta bây giờ đi lên đánh, cũng phải mất hai ngày nữa mới có phần thưởng, ngươi gấp làm gì chứ? Hắn giải thích vơi Phong Liên Tình, nha đầu hoang dã này thúc giục dữ quá.

- Vì sao? Phong Liên Tình trừng tròn mắt.

- Không có vì sao, đây là quy tắc!

- Quy tắc gì? Phong Liên Tình mờ mịt hỏi.

Chu Hằng có loại cảm giác phát điên, xốc nàng lên ném ra khỏi phòng: - Ngày mốt tới tìm ta!

Hắn lẳng lặng chờ ở Triệu gia hai ngày, chau chuốt Vực chi đạo, từng đạo tìm hiểu ra hình thành trong đầu hắn, dường như một cánh cửa lớn mở ra ánh sáng vô tận sắp mở ra, chỉ là còn kém một chút.

Đáng tiếc, hai ngày vẫn còn quá ngắn.

Ngày thứ ba, cũng chính là ngày cuối cùng của Tranh Thiên Đại Tái, Chu Hằng đã sớm bị Phong Liên Tình lôi dậy, kéo thẳng tới lôi đài.

Hôm nay là ngày cuối cùng. Người tới xem lại rất ít.

Bởi vì từ xế chiều ngày trước đã không có người nào dám khiêu chiến với Ứng Đông Vân rồi, lôi đài này thành sân khấu của một mình Ứng Đông Vân biểu diễn, có ai nguyện ý nghe một tên điên điên khùng khùng chỉ chỉ trỏ trỏ mắng cả ngày chứ?

Sở dĩ còn có người đến, bởi vì bọn họ muốn xem, cuối cùng Triệu gia có người chịu ra tay hay không?

Lần này Ứng gia đột nhiên phái ra một cường thủ như vậy, đúng là ngoài ý muốn đại thế gia đế đô, ai cũng không nghĩ tới Ứng gia lại còn có tộc nhân đáng sợ như vậy, loại man lực này, loại thể chất này. Tuyệt đối là tồn tại cùng giai vô địch!

Ứng gia đột nhiên phát lực khiến đám nhà quyền thế đều cảm giác được một tia áp lực, nhà quyền thế siêu cấp đột nhiên xuất ra con bài tẩy này là vì sao?

Tuy rằng Ứng Đông Vân rất kiêu ngạo, nhưng người ta quả thật có tiền vốn để phách lối, trừ Triệu Đoạt Thiên và Ứng Thừa Ân ra, cường giả dưới trăm tuổi nào có thể trấn áp được hắn? Ứng Thừa Ân tự nhiên sẽ không xuất thủ, bởi vậy mọi người đều chờ mong Triệu Đoạt Thiên sẽ xuất hiện.

Đương nhiên khả năng này quá thấp. Bởi vậy hôm nay người tiến đến xem chiến cuộc cực ít, trên thực tế hôm nay có chiến đấu hay không còn là một vấn đề.

- Đã là ngày cuối cùng, Chu Hằng, tiểu súc sinh, ngươi còn muốn trốn tới khi nào? Ứng Đông Vân cười lạnh nói, ánh mắt lại đảo qua một vòng, cố gắng tìm kiếm mục tiêu ở trong đám người. Hắn tin tưởng Chu Hằng nhất định sẽ tới.

- Không ai nói cho ngươi biết, miệng của ngươi rất thúi sao? Thanh âm lạnh lùng vang lên, người phía dưới đàn lập tức như nước chảy tách ra, hiện ra một bóng người tuổi còn trẻ đi đến, dáng người thon dài, không tính quá khôi ngô, nhưng lại tản mát khí thế cao vút chín tầng trời.

- Chu Hằng!

- Đúng là Chu Hằng thật!

- Chẳng lẽ hắn thật sự muốn so chiêu với Ứng Đông Vân sao?

- Đây là tự rước lấy nhục à!

Đoàn người nghị luận ầm ĩ, trải qua chuyện ở Đấu Thú Trường. Tên tuổi của Chu Hằng gần như trở thành đề tài nghị luận nóng nhất đế đô, chỉ là ai cũng không nghĩ tới, hắn lại xuất hiện đúng vào hôm nay.

- Ha ha ha! Ngươi coi như có gan, vậy đi lên chiến một trận đi! Ứng Đông Vân âm sầm nói.

Chu Hằng cười nhạt một tiếng, bước lên bậc thềm lên đài, cùng Ứng Đông Vân xa xa đối diện.

- Tuy rằng có dũng khí. Nhưng không thể không nói, ngươi đúng là một tên đần độn! Ứng Đông Vân cười mỉa: - Ngay cả Triệu Đoạt Thiên đều chọn làm con rùa đen rúc đầu, tiểu tử ngươi cũng dám chạy ra. Thật không biết sống chết!

- Hỗn đản!

Dưới đài lập tức vang lên tiếng phẫn nộ, đó là con cháu Triệu gia chạy tới xem náo nhiệt. Triệu Đoạt Thiên là linh hồn Triệu gia, bị Ứng Đông Vân sỉ nhục người mà Triệu gia kính như thần linh vậy, lập tức chạy tới liều mạng.

Chu Hằng sắc mặt giận dữ, quát: - Câm miệng!

Âm ba như đao, còn mang theo khí thế cấp bậc Sơn Hà Cảnh của hắn, ầm ầm hét lên, Ứng Đông Vân không khỏi cứng lại, thiếu chút nữa đã bị quát cho hôn mê bất tỉnh.

Hung nhân này ngẩn ra, lập tức lộ ra vẻ xấu hổ!

Hắn đường đường là tồn tại cường giả Sơn Hà Cảnh, chỉ nửa bước nhảy vào Linh Hải Cảnh, không ngờ bị một con kiến Khai Thiên Cảnh quát kinh.

- Phốc!

Bên dưới có không ít người bật cười, nhìn bộ dáng ác hán giống như si ngốc đúng là rất vui.

- Hảo tiểu tử! Ứng Đông Vân hừ lạnh một tiếng, vươn nắm tay, ọt ọt ọt, trên nắm tay lập tức dài ra ba cây gai bạc, tản ra hàn quang đoạt mạng.

Chu Hằng ngưng mắt, hắn đã biết huyết mạch lực của Ứng gia, đó là linh lực kim loại ngưng kết trong linh khí không gian, dùng một phương thức kỳ diệu tạo thành cộng minh, đủ để hóa hình.

[CHARGE=3]Nhưng ba cây gai bạc này của Ứng Đông Vân lai thật sự mọc ra từ trong cơ thể hắn.

Trách không được mình luôn có cảm giác đối phương có hương vị kim loại, thì ra là thế, trong cơ thể hung nhân này quả thật có kim loại!

Nghĩ như thế, tâm linh Chu Hằng lập tức buông lỏng, nếu trong cơ thể hắn có thể sinh ra gai bạc, vậy nói không chừng xương của hắn cũng là kim loại? Nếu không chỉ ba cây gai bạc cũng không đủ để khiến Chu Hằng có cảm giác kim loại mãnh liệt như vậy.

Ứng Đông Vân có thể bằng chừng ấy tuổi nhẹ nhàng bước vào Sơn Hà Cảnh, thậm chí chút nữa đã có thể đột phá Linh Hải Cảnh, có liên quan tới trạng thái kim loại trong cơ thể hắn hay không?

Nếu thật sự như thế, Ứng gia có phải tìm được một con đường tu luyện hoàn toàn mới hay không?

Chu Hằng lòng nổi hiếu kỳ, giơ tay phải lên nói: - Ta chỉ dùng một bàn tay!

- Thật can đảm! Ứng Đông Vân giận quát một tiếng, thân hình bắn ra, vung tay phải đánh tới Chu Hằng, ba cây gai bạc phát ra khí thế bén nhọn khiến người ta không rét mà run.

Hắn biết cảnh giới linh lực của Chu Hằng chỉ là Khai Thiên Cảnh, nhưng cường độ thân thể đạt tới Sơn Hà Cảnh, bởi vậy vừa ra tay là sử dụng tuyệt chiêu, huyết mạch lực Ứng gia chuyên phá các loại phòng ngự, mà hắn còn là Sơn Hà Cảnh, hơn nữa còn là Sơn Hà Cảnh cực kỳ đặc thù!

Gai bạc của hắn đủ để oanh phá phòng ngự của Sơn Hà Cảnh!

Tất sát Chu Hằng!

Hắn vọt nhanh như điện, chỉ chốc lát đã tới trước mặt Chu Hằng, gai bạc đâm ra.

- Ba! Chu Hằng ra tay, bắt lấy tay Ứng Đông Vân, tứ bình bát ổn, thân thể Ứng Đông Vân lập tức hơi khựng lại.

Trong nháy mắt, toàn trường lặng ngắt như tờ.

- Tốt, Tiểu Chu Tử, dần chết hắn! Phong Liên Tình đột ngột hô vang.

Lúc này, mọi người mới kịp phản ứng.

Tình huống gì đây, Chu Hằng không ngờ đỡ được một kích này!

Không, không đúng, không phải đỡ, mà là hời hợt bắt lấy cổ tay của đối phương! Nhưng mà đây chỉ có cấp bậc lực lượng nghiền ép mới có thể làm được a!

Nghiền ép?

Khi nào thì võ giả Khai Thiên Cảnh có thể nghiền ép Sơn Hà Cảnh?

- Hắc! Ứng Đông Vân quát lên một tiếng lớn, tay trái vũ động, thương thương thương, lại ba cây gai bạc hiện ra, hung hăng thọc xuống sườn dưới Chu Hằng.

Tay phải Chu Hằng rung lên, cả người Ứng Đông Vân nhất thời bị hất lên, tay phải hắn đánh ra.

Thình thịch!

Một đạo huyết hoa văng lên, bụng Ứng Đông Vân bị một quyền này mạnh mẽ xuyên thủng, xuất hiện một lỗ thủng bằng đầu con nít, mà cả người lại bay ra ngoài lôi đài, mạnh mẽ cà lên mặt đá một cái rãnh sâu một thước.

Chu Hằng thu quyền mà đứng, thản nhiên nói: - Lớn lối nửa ngày, thì ra không thể chịu nổi một kích!

Không chịu nổi một kích?

Mọi người đều có chút muốn kêu oan cho Ứng Đông Vân, vị này chính là Sơn Hà tam trọng thiên đỉnh phong a, man lực bá đạo, thể chất mạnh mẽ, vốn nên là tồn tại cùng giai vô địch, nhưng mà bị Chu Hằng 1 chiêu đánh bại!

Thiên tài sinh ra cùng thời đại vơi Triệu Đoạt Thiên, Ứng Thừa Ân đều là bi ai, nhất định dưới hào quang vạn trượng của hai người mà ảm đạm không ánh sáng! Nhưng mà không nghĩ tới, hiện tại lại ra một yêu nghiệt chút không kém, cũng có thể ép thế hệ trẻ không thở nổi!

- Tiểu tử, ngươi đã chọc giận ta! Ứng Đông Vân bò dậy, lỗ thủng trên bụng nhanh chóng khép lại, hai mắt hắn trong nháy mắt trở nên đen như mực, hoàn toàn không có lòng trắng, khiến người ta nhìn vào mà trái tim băng giá.

- Keng!

Lưng hắn mộc một cây gai xương dài ba xích, ánh sáng bạc lóe lên, lại có một hắc tuyến lưu chuyển, quỷ dị khó hiểu. - Keng!

Lại một gai xương dài ra, keng! Keng! Keng! Liên tục không ngừng, Trên lưng của Ứng Đông Vân mộc ra 18 cái gai xương, giống như một con nhím vậy.

Rõ ràng bộ dáng này rất là buồn cười, nhưng mà hiện trường lại không ai cười được!

Mọi người đều biết một khi vận chuyển huyết mạch lực, võ giả sẽ trở nên rất quái dị, nhưng mà Ứng Đông Vân cho người ta cảm giác vượt ra khỏi phạm trù dị quái, mà là quái vật!

Một đầu quái vật sống sờ sờ!

Chu Hằng sáng mắt, lòng hiếu kỳ càng đậm, 18 cây gai xương bạc đều là kim loại, trước đó đã giấu trong cơ thể Ứng Đông Vân, mà cũng không phải sau khi đối phương vận chuyển huyết mạch lực, ngưng tụ kim hệ linh khí trong thiên địa mà thành!

- Chết cho ta!

Ứng Đông Vân nổi giận gầm lên một tiếng, cả người bay vọt tơi Chu Hằng, thân thể cuộn tròn lại, 18 cây gai xương tạo thành một bánh xe kim loại lăn về phía Chu Hằng.

Này làm sao phá?

Huyết mạch lực Ứng gia chính là chuyên gia phá các loại phòng ngự, mà Ứng Đông Vân đặc thù nhất, thậm chí gai xương bạc của hắn có thể oanh phá pháp khí cùng cảnh giới.

Đây vốn chính là vô kiên bất tồi mâu a!

Chu Hằng lạnh lùng cười, tay phải mở ra, trong nháy mắt, một đóa hoa sen tám màu sinh ra đánh úp tới Ứng Đông Vân.

Từ sau khi thể chất dẫn đột phá Sơn Hà Cảnh, hắn đã có một thời gian không dùng võ kỹ chiến đấu, nhưng theo tu vi linh lực của hắn đột phá tới Sơn Hà Cảnh, chiến lực mạnh nhất của hắn vẫn là các loại võ kỹ.

- Vù! Hoa sen tám màu xoay tròn bay về phía Ứng Đông Vân.

- Huyết mạch Ứng gia ta vô kiên bất tồi, không gì không phá! Ứng Đông Vân hét lớn một tiếng, tránh cũng không tránh, 18 cây gai bạc xoay tròn đánh về phía hoa sen tám màu. - - - - - oOo- - - - -
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Cuộc sống ngày nay quá nhiều áp lục, sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn với những hình ảnh đẹp và những câu nói hay, stt hay, châm ngôn hay từ trang tạp chí ảnh đẹp chẳng hạn như 101 stt hay y nghia ve cuoc song ai cung nen doc, danh ngon cuoc song đặc biệt có những câu danh ngôn, châm ngôn sống độc quyền chỉ có tại tapchianhdep.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với

loading...
DMCA.com Protection Status