Kiếm động cửu thiên

Chương 383: Phiên Thiên Chưởng lập uy

Ba người Nguyệt Ảnh Thánh Nữ tự nhiên không có khả năng trong thời gian ngắn như vậy khôi phục linh lực, cũng cùng một lượt chạy tới. Bọn họ sợ tụt hậu quá nhiều, bởi vậy sau khi khôi phục vài phần linh lực liền lập tức bắt đầu đuổi theo, cho nên mới có thể cùng Chu Hằng, con lừa đen gần như chân trước chân sau tới nơi.

Bọn họ không trải qua nghỉ ngơi chỉnh đốn gì, bởi vậy mỗi người đều lộ ra một vẻ chật vật, dường như gà trống đấu thua, ngạo khí tổn hao nhiều.

Chu Hằng thần đầy khí đủ, hắn nghỉ ngơi hơn ba người Nguyệt Ảnh Thánh Nữ ba ngày, cộng thêm lại hấp thu dược lực trong ao, bất kể thân thể hay là Thần chích đều ở vào trạng thái cường thịnh nhất.

Hắn căn bản không cần điều chỉnh, lúc này chính là trạng thái tốt nhất của hắn.

- Lực lượng thân thể? Đồng Lê Hân lập tức cười ha hả. Hắn một thân thịt này cũng không phải phát triển suông, chính là hắn man lực cường đại mới có thân thể cường tráng như thế. Tuy rằng còn không biết khảo nghiệm kế tiếp cụ thể là cái gì, nhưng khẳng định là liên quan với man lực. Lực lượng càng mạnh, chỗ tốt lại càng lớn.

Hơn nữa, phải nắm chắc thời gian, chỉ có người thứ nhất tới sâu trong cung điện mới có thể đạt được truyền thừa của Cổ Viêm!

Hắn chỉ là hơi hơi ngưng thần hấp khí liền một quyền hướng vách đá đánh tới. Bùng một tiếng, trên vách đá lập tức lóe hào quang, sau đó bao phru toàn thân của hắn. Đợi đến khi hào quang biến mất, thân thể cường tráng của hắn hoàn toàn biến mất.

- Tùy tiện đánh một quyền là có thể thông qua? Con lừa đen lập tức nhảy dựng lên, sau khi chạy lấy đà một đoạn, bùng một tiếng, nó dùng đầu húc vào vách đá. Đồng dạng, trên vách đá lóe hào quang, bao phủ con lừa đen, trong nháy mắt cuốn nó biến mất.

Này... Thật giống như không cần lực lượng cường đại cỡ nào, tùy tiện đánh một cái là có thể thông qua?

Tay phải Nguyệt Ảnh Thánh Nữ ngưng lại, linh lực tụ hợp, đánh về vách đá.

Ông!

Vách đá không hề nhúc nhích, không hề phản ứng.

Cổ Viêm để lại chữ ở bên cạnh, nói chỉ có thể dùng lực lượng thân thể thuần túy oanh kích, quả nhiên không giả. Phía trước một người một lừa đều thuận lợi thông qua, nhưng một chưởng này của Nguyệt Ảnh Thánh Nữ phụ gia linh lực liền bị ngăn lại ở nơi này.

Chỉ là, cái này cùng lực lượng có quan hệ gì?

Chu Hằng hít sâu một hơi, quyền phải nắm chặt, đánh mạnh hướng vách đá. Lực lượng toàn bộ khai hỏa, một quyền đánh ra, ánh vàng lóe lên.

Đây cũng không phải là hắn vận chuyển linh lực mà là thể chất Phệ Kim tộc hoàn toàn bộc phát ra!

Bùng!

Một quyền này của hắn đánh lên, toàn bộ vách đá đều run một cái, sau đó một luồng hào quang cuốn qua, đem hắn bọc vào. Vút hắn thấy hoa mắt, đã xuất hiện ở một địa phương xa lạ.

Cùng một lúc, một dòng tin tức tràn vào trong đầu hắn, khiến hắn hiểu được ý nghĩa sự tồn tại của vách đá kia.

Tất cả tổng kết mà nói đều là Cổ Viêm đang lựa chọn một người kế thừa. Ở ba phương diện ngộ tính, ý chí, thân thể tổng hợp lại ưu tú nhất. Thời gian là mấu chốt của trận cạnh tranh này, hết thảy đều là quay chung quanh nó mà tới.

Khảo nghiệm thứ ba này cũng là như thế.

Sau khi thông qua vách đá kia liền có thể thẳng đến chỗ sâu nhất của cung điện. Người thứ nhất đạt tới là có thể đạt được truyền thừa của Cổ Viêm. Mà ý nghĩa của vách đá kia chính là căn cứ lực lượng thân thể mỗi người bất đồng truyền tống đến địa phương bất đồng.

Lực lượng thân thể càng lớn, thì khoảng cách cách mục đích càng gần.

Ở hai cửa trước dẫn đầu, nhưng nếu lực lượng thân thể yếu ớt, liền có khả năng bị người vượt ngược ở cửa cuối cùng.

Ba khảo nghiệm, phân biệt trắc nghiệm ngộ tính, ý chí, thân thể, chỉ có người tổng hợp tố chất cao nhất mới có thể dẫn đầu mọi người, đầu tiên tiến vào sâu trong Tiên Cung.

Chu Hằng sau khi tiêu hóa tin tức này, bắt đầu đánh giá hoàn cảnh chung quanh.

Đây là một khu rừng rậm đỏ như máu, ở địa phương vô cùng xa xôi có một ngọn núi thật cao đứng lơ lửng giữa trời. Đồng dạng là đỏ như máu, nhưng bởi vì khoảng cách quá xa, cũng không thể nhìn rõ ràng.

Đó chính là mục đích.

Chu Hằng không biết cái gọi là chỗ sâu trong cung điện sẽ biến thành bộ dạng này, nhưng tin tức hắn vừa đạt được chính là nói như vậy.

Nơi đó chính là điểm cuối của chuyến đi này.

Hắn cũng không kịp chờ đợi con lừa đen, lập tức xuất phát.

Cạnh tranh tốc độ trong thời gian ngắn, không ai có thể so với hắn nắm giữ Tấn Vân Lưu Quang Bộ. Nhưng nó cuối cùng không thích hợp thi chạy đường dài, bất kể như thế nào, linh lực của trình tự Thần Anh Cảnh cao hơn hắn quá nhiều.

Chu Hằng tuyệt đối tin tưởng lực lượng thân thể của mình nhất định thứ nhất, nhưng nơi này cách mục đích cuối cùng cũng không phải nhẹ nhàng nhảy một cái là có thể tới nơi. Bởi vậy hắn tuyệt đối không thể lãng phí thời gian nữa.

Hơn nữa, trên đường này còn không biết sẽ gặp phải bao nhiêu phiền toái, chung quanh có tiếng thú rống, cường độ hơi thở kia tuyệt đối đạt tới Thần Anh Cảnh, nói không chừng còn có cả nhân vật đỉnh Hóa Thần Cảnh.

Chu Hằng triển khai thân pháp, hướng về phía ngọn núi lớn màu máu lơ lửng phương xa kia bắn vụt mà đi.

Vì để tránh gặp phải yêu thú dưới đất, càng bởi vì trên bầu trời có thể không chịu ảnh hưởng của địa hình, hắn bay lên trời cao, đạp không khí đi nhanh.

Đột nhiên, một luồng lạnh lẽo ập thẳng tâm linh, Chu Hằng bỗng nhiên dừng lại, một quyền đánh mạnh ra.

Bùng!

Cả người hắn bị hất bay ra ngoài, ở trên bầu trời lăn lộn mấy chục cái, mà ở phía trước hắn xuất hiện một con quái ưng. Rõ ràng có ưng thân lại mọc một cái đầu rắn, toàn thân lông vũ đỏ như máu. Vừa rồi chính là súc sinh kia dùng cánh như cương đao chém về phía hắn.

Chu Hằng nâng quyền phải, chỉ thấy trên tay lại thêm một vết máu, sâu tận xương!

Nếu không phải hắn phản ứng đúng lúc, cường độ thân thể vượt qua pháp khí Kết Thai Cảnh, nhát chém này thậm chí có thể trực tiếp chém hắn làm hai đoạn!

Yêu thú Thần Anh Cảnh!

Tương đối đáng sợ!

Ưng đầu rắn kia một đòn không vồ giết được con mồi, lập tức phát ra một tiếng rít, thân thể chuyển nhanh, hai cánh chỉ vỗ một cái liền đi tới trước người Chu Hằng, lại vung cánh hướng về phía hắn gọt qua.

Nó không cần võ kỹ, pháp khí gì, bởi vì thân thể của nó chính là thứ có thể so với pháp khí. Lực lượng một cái gọt có thể so với võ kỹ Thiên cấp thượng phẩm.

Chu Hằng quát lớn một tiếng, thể chất Phệ Kim tộc hoàn toàn triển khai, toàn thân hắn lóe hào quang màu vàng. Đáng tiếc là, bất kể hắc kiếm hay là Bách Quỷ Kiếm hắn đều không thể tế ra, chỉ có thể dùng lực lượng bản thân chiến đấu.

Bùng!

Hắn lại một quyền đánh lên cánh cứng của ưng đầu rắn, lực lượng chấn động, hắn lại bị đánh bay ra ngoài. Đọ lực lượng cứng đối cứng hắn chung quy không phải đối thủ của yêu thú Thần Anh Cảnh. Nhưng lần này hắn có chuẩn bị hoàn toàn, trên tay chỉ để lại một vệt trắng, trong nháy mắt liền biến mất.

Đây là nhược điểm hắn chỉ dùng thể chất Phệ Kim tộc cường hóa xương cốt, phải sau khi chủ động kích phát, toàn thân mới có thể dạt tới trình độ mạnh mẽ nhất trí. Không giống Phệ Kim tộc chân chính, từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài đều hoàn toàn được kim loại hóa.

Nhưng nhược điểm này, Chu Hằng cam lòng nhận, không chút hối hận.

Tê Ưng đầu rắn lại phát ra tiếng rít, như là cảm thấy bất mãn mãnh liệt đối với lại một lần không thể vồ giết con mồi. Hai cánh nó lại vỗ, như mũi tên giết trở về.

Thật đáng ghét!

Chu Hằng thở dài trong lòng. Nếu là hắc kiếm còn có thể tế ra, như vậy hắn khẳng định sẽ nghĩ biện pháp chém giết con súc sinh này, nhưng bây giờ hắn cho dù giết con yêu thú này cũng không có khả năng đạt được quá nhiều ưu đãi. Trên thực tế, hắn tay trần cũng không xử lý được tồn tại Thần Anh Cảnh, vẫn là 36 kế chuồn là thượng sách.

Hắn triển khai Tấn Vân Lưu Quang Bộ, vút vút, dưới chân liên tiếp điểm không khí, thân hình nhanh như chớp giật.

Chỉ là không tới một phút, hắn liền đem con ưng đầu rắn kia bỏ xa đến cái bóng đều không thấy. Chu Hằng đình chỉ Tấn Vân Lưu Quang Bộ, chỉ dùng thân pháp bình thường đi tới. Ở địa phương nguy cơ bốn phía này, đem linh lực hao hết cũng không phải ý tốt gì.

Hiện tại hắn cũng không thể trốn vào trong Cửu Huyền Thí Luyện Tháp.

Nhưng hắn mới đi ra hơn trăm dặm, chỉ nghe một tiếng kêu to, trên bầu trời phía sau hiện ra một điểm đen nhỏ. Chỉ trong nháy mắt, điểm đen kia liền biến thành một con ưng đầu rắn đỏ như máu, hung hãn đánh tới!

Còn không xong!

Vút ưng đầu rắn bay vụt tới, hai cánh chấn động, giống như hai lưỡi dao sắc nhanh vô cùng, một đôi vuốt sắc lại càng lóe lên hàn quang um tùm. Chu Hằng không chút nghi ngờ đôi móng vuốt này có thể sống sờ sờ chộp vỡ thiên linh cái của một lão tổ Thần Anh Cảnh!

- Cút! Hắn vung quyền oanh kích, linh lực cùng lực lượng thân thể cùng nhau phát ra, nắm tay màu vàng xẹt qua bầu trời, thần huy tuôn trào.

Bùng! Bùng! Bùng!

Một bên là yêu thú cao hơn một cảnh giới lớn, một bên là biến thái lực lượng thân thể cường đại, thể chất mạnh mẽ vượt qua pháp khí Kết Thai Cảnh, đều là cứng đối cứng.

Luận lực lượng, Chu Hằng khẳng định không bằng yêu thú Thần Anh Cảnh, nhưng hắn thắng ở thể chất thật sự quá biến thái. Cho dù là yêu thú Thần Anh Cảnh nhiều lần oanh kích hắn cũng chỉ làm nắm đấm của hắn bị cào xước, lại không thể chộp gãy, càng không nói đến thương đến căn bản của hắn.

Chỉ là đánh như vậy hoàn toàn không có ý nghĩa!

Chu Hằng tâm niệm khẽ động, tay phải đột nhiên hóa chưởng, hướng về phía ưng đầu rắn vỗ tới.

Một chưởng vỗ ra, thiên địa ứng hợp!

Giống như một con cá voi hít sâu một hơi, linh lực trong 10 dặm phụ cận toàn bộ bị tụ tập đến trên song chưởng của Chu Hằng, đem uy lực một chưởng này tăng lên vô hạn.

Tiên thuật Phiên Thiên Chưởng!

Trấn!

Ầm một chưởng này giống như là vòm trời trấn xuống, lực lượng khủng bố đánh xuống. Ưng đàu rắn lập tức bị đánh từ trên không rơi xuống. Ầm một tiếng vang lớn, trên mặt đất dâng lên một cái nấm mây.

Chu Hằng nhướng mày, xoay người bỏ đi.

Ưng đầu rắn cũng chưa chết, dù sao kém một cảnh giới lớn, hắn có thể đem nhân vật Thần Anh Cảnh đánh xuống đã là kỳ tích khó tin! Đấu giằng dai nữa cũng chỉ là lãng phí thời gian.

Thân hình hắn xẹt xuống, dán sát đất mà đi. Bầu trời trống rỗng này, bay lên liền trở thành bia ngắm không gì rõ ràng hơn, quả thật chính là tìm đánh!

Chỉ một lát, phương xa truyền đến một tiếng kêu to, con ưng đầu rắn kia bay múa lên không, giương cánh bay cao, khắp nơi tìm kiếm tung tích của Chu Hằng. Chỉ là lần này Chu Hằng trốn ở mặt đất, trên người lại có Ẩn Tức Phù, hắn không nhảy lên không lại làm sao có thể bị phát hiện?

Con ưng đầu rắn này saukhi giương cánh bay vài vòng, cuối cùng bay không còn bóng dáng, nhưng quỷ mới biết nó có phải đang nấp ở địa phương nào thừa cơ đánh lén hay không.

Chu Hằng bỏ ý niệm lên không phi hành, cứ như vậy dán sát mặt đất mà đi. Thần thức hắn tỏa ra, một đường có thể ẩn núp liền ẩn núp thông qua, nếu không gian lặng yên mà qua thì đi vòng, dù thế nào cũng tốt hơn đánh một trận không hề ý nghĩa.

Dù là như vậy hắn cũng bị ép đánh mấy trận, dùng Phiên Thiên Chưởng trấn áp đối phương sau đó thoát thân.

Bây giờ nghĩ lại, Cổ Viêm an bài khảo nghiệm thứ nhất phải ngộ được Phiên Thiên Chưởng mới có thể thông qua hoàn toàn có ý nghĩa. Không phải yêu thú nơi này thật sự hung tàn, cho dù có thể đánh thắng đều phải lãng phí rất nhiều thời gian.

Mà bây giờ mọi người tranh chính là thời gian.

Ba ngày sau, Chu Hằng cuối cùng phía dưới ngọn núi lớn màu máu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhất chẳng hạn như những bài thơ chế hay nhất, suy ngam rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.