Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm

Chương 141: Tự giải quyết cho tốt


Hạ Hiểu Thần qua một lúc lâu mới đến, thời điểm vào phòng làm việc còn cầm một cái túi lớn, phía trên in logo một siêu thị tự động, là từ siêu thị về sao?

Ánh mắt của anh như băng, nhìn thẳng cô.

"Tổng. . . . . . Tổng giám đốc. . . . . ." Ánh mắt như thế làm cho cô có chút sợ, nói chuyện cũng trở nên lắp bắp, sau khi kêu hai tiếng tổng giám đốc liền không dám nói lung tung.

Tả Thần An vẫn như cũ nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt sắc bén, hàm chứa hàn băng, tựa như muốn đâm xuyên qua cả người cô.

Không khí này, rất dọa người. . . . . .

Hạ Hiểu Thần khẽ rùng mình, lập tức cười giơ lên túi trong tay, "Tổng giám đốc, em mới vừa đi siêu thị mua thức ăn, để ăn mừng anh khôi phục sức khỏe, ngày đầu tiên trở lại làm việc, buổi tối em sẽ làm cơm tối cho tổng giám đốc được không? Hơn nữa, mấy ngày nay nhìn tổng giám đốc cũng gầy đi, nên chú ý bồi bổ thân thể một chút! Tài nấu nướng của em rất tuyệt đấy!"

Anh khép lại văn kiện trong tay, như có điều suy nghĩ, chẳng qua là trong con ngươi lạnh như băng chưa từng phai nhạt, "Vậy sao? Ý của em là. . . . . . Là ở cùng em ăn bữa cơm này?"

Hạ Hiểu Thần sắc mặt vui mừng, cho là Tả Thần An đáp ứng cô, vội nói, "Không sao cả, ở nhà tổng giám đốc hoặc là nhà em cũng đều có thể!" Cô hơi ngượng ngùng cười một tiếng, "Thật ra thì. . . . . . Nhà em cũng chính là nhà tổng giám đốc, phòng ở cũng là do tổng giám đốc mua. . . . . ."

Anh nhìn chằm chằm cô, không nói gì, nhìn chăm chú đến mức làm da đầu cô cũng trở nên tê dại, mới nói tiếp, "Sau đó thì sao?"

"Sau đó. . . . . ." Cô suy tư ý tứ trong lời nói của Tả Thần An, dường như hiểu ra, nở nụ cười ngọt ngào, "Sau đó. . . . . . Chúng ta có thể cùng nhau nghe một chút âm nhạc, ừ. . . . . . Hiểu Thần nếu có may mắn như trong lời nói, không biết là có thể xin tổng giám đốc tự mình chỉ điểm thêm một chút về giọng hát của Hiểu Thần hay không?"

"Còn gì nữa không?" Trong con ngươi của anh hiện lên một tia cười lạnh nhàn nhạt.

"Còn có. . . . . . Tổng giám đốc. . . . . ." Hạ Hiểu Thần sắc mặt trở nên phiếm hồng, ngượng ngùng mà mềm nhẹ.

Giọng nói của anh chợt trở nên nhu hòa, "Được! Tối nay cùng nhau ăn cơm, nếm thử một chút tay nghề của em!"

"Có thật không?" Cô vui mừng ra mặt.

"Thật!" Anh nhìn cô, chẳng lẽ không có ai nói cho cô biết, mỗi khi sắc mặt anh trở nên ôn hòa sau lưng có lẽ sẽ ẩn núp cơn sóng mãnh liệt hơn sao? Anh khẽ mỉm cười, "Chỉ là, sau khi ăn cơm tối xong làm gì còn phải hỏi chị em một chút!"

"Chị em?" Cô hoàn toàn bị kinh hãi, chỉ là, lần này, trên khuôn mặt không có sắc mặt vui mừng.

"Đúng vậy, chị em! Buổi tối anh và chị em sẽ cùng đến nếm thử tài nấu nướng của em!" Anh khóe môi thoáng qua một tia giễu cợt.

"Nhưng là, chị em không phải là. . . . . ." Cô nghẹn lời.

Anh rất có thâm ý mà cười, "Không sai, chị em trở về nhà một chuyến, anh và cô ấy cùng đi, anh theo cô ấy về nhà, cô ấy theo anh đi nghỉ phép, bây giờ trở về rồi. Thế nào? Chẳng lẽ em không hi vọng chị em trở lại Bắc Kinh sao?"

"Không. . . . . . Không phải. . . . . . Làm sao như vậy chứ?" Cô miễn cưỡng nặn ra một nụ cười .

"Không phải. . . . . . Là tốt rồi. . . . . ." Anh chậm rãi, khạc ra mấy chữ.

Câu chuyện bị chấm dứt ở chỗ này, anh tạm thời lâm vào trầm mặc, Hạ Hiểu Thần đứng ở trước bàn làm việc của anh, không có chỉ thị của anh, đi cũng không được, lại không dám nói chuyện, nhất thời không biết phải làm như thế nào cho phải.

Anh tựa như nhớ ra cái gì, đột nhiên nói, "Đúng rồi, lúc anh đi Ô Trấn có nhận được một cuộc điện thoại, là ký giả của một tòa soạn báo nào đó, hắn nói, hắn có tin độc nhất vô nhị muốn đăng, là về anh. . . . . ."

Anh không chút để ý nói ra, giống như là đang nói chuyện của người khác, khóe miệng vẫn giương lên nụ cười như cũ, chỉ là, Hạ Hiểu Thần nghe xong, sắc mặt bỗng nhiên trở nên trắng bệch.

Anh cười ha ha, hỏi, "Cho nên. . . . . .Em không cảm thấy phải nói cái gì đó với anh sao?"

"Cái . . . . . . Nói cái gì. . . . . ." Hạ Hiểu Thần khẩn trương đến nỗi toàn thân khẽ phát run, ánh mắt càng thêm toát ra lo lắng.

Tả Thần An lại đợi thêm mấy giây, thấy cô vẫn không có dấu hiệu thẳng thắn, trên mặt nụ cười cũng dần dần thu lại, trong con ngươi lạnh nhạt dần nổi lên, "Chuyện đọc nhất vô nhị về anh, thật ra thì đây là lần thứ hai anh cùng hắn trao đổi. Lần đầu tiên là ở một nhà hàng, em chắc còn nhớ, lần đó là cùng em dùng cơm chung, tìm em là nói về chuyện phòng ở, kết quả Sa Lâm phát hiện có người ở bên lén lúc chụp hình. . . . . ." Anh không nhanh không chậm kể lại, chú ý tới khuôn mặt cô càng ngày càng trắng bệch, tiếp tục nói, "Nếu như anh nhớ không lầm, lần đó biết chúng ta ăn cơm ở đó, chỉ có anh, em, còn có Sa Lâm, ba người, là ai tiết lộ tin tức cho ký giả đây? Tất nhiên không phải là chính anh, chẳng lẽ là Sa Lâm? Hay là anh nhớ nhầm, còn có người thứ tư biết chuyện?"

Rõ ràng máy điều hòa đang được mở, nhưng Hạ Hiểu Thần trên đầu vẫn có mồ hôi chảy ra, "Có lẽ. . . . . . Có lẽ là ký giả tự họ theo dõi nên phát hiện ra. . . . . ."

Anh nhướng lông mày cười một tiếng, ánh mắt lạnh như băng, "Vậy sao? Sa Lâm kéo hắn ra, khi hắn phải lựa chọn giữa anh và người thuê hắn, hắn không chút do dự lựa chọn phản bội người thuê hắn. Bài báo kia liền không thể đăng ra ngoài, không biết hắn như thế nào cùng người thuê hắn giao phó đây?"

Hạ Hiểu Thần chỉ cảm thấy trước mắt choáng váng, hình ảnh Tả Thần An bắt đầu trở nên mơ hồ.

Anh tiếp tục nói, "Lần này hắn chủ động gọi điện thoại cho anh, nói cho anh biết có người thuê hắn chụp ảnh một lần nữa, nội dung chính là nhà vô địch mới Hạ Hiểu Thần mua hàng loạt đồ vật gia đình, nghi ngờ đang ở chung với bạn trai, hơn nữa tại chỗ ở mới của Hạ Hiểu Thần phát hiện đồ dùng tình nhân trong phòng tắm. . . . . ."

Anh cười lạnh, "Bây giờ ký giả càng ngày càng lợi hại, trong phòng tắm đồ dùng tình nhân cũng có thể chụp được hình? Vậy em về sau đi tắm phải chú ý hơn nữa? Cẩn thận bị chụp hình khiêu dâm!"

"Tổng giám đốc. . . . . . Em. . . . . . .Em sai lầm rồi. . . . . ." Hạ Hiểu Thần không hề giả bộ ngốc nghếch nữa, một khuôn mặt hai mắt đẫm lệ dịu dàng đáng thương.

Anh ngưng mắt nhìn cô, vẫn như cũ lạnh lùng, "Có một việc em chưa nghe nói qua sao? Tế hạ là động vật máu lạnh, đối với nước mắt của bất kỳ người nào cũng không có tác dụng. Dĩ nhiên, trừ một người, đó chính là chị gái em! Thời điểm anh mua phòng ở cho em đã nói thế nào?"

"Anh. . . . . . Anh nói. . . . . . Em muốn tốt nghiệp, cũng sẽ có sự nghiệp của mình, nếu cùng chị ở chung một chỗ sẽ gặp rất nhiều khó khăn, em là em gái của chị, cũng chính là em gái của anh, con gái ở Bắc Kinh xông xáo không dễ dàng, cho nên. . . . . . Cho nên cho em một phòng ở. . . . . . Coi như là chị cho em. . . . . . Hi vọng em chuyên tâm ca hát. . . . . . Hồi báo. . . . . . Hồi báo lại chị. . . . . ." Cô dùng giọng nói tinh tế tái diễn lai lời anh từng nói qua, trong lòng càng ngày càng sợ hãi.

"Cho nên, em chính là như vậy hồi báo chị gái của em hay sao?" Anh nhướng mày, trong tròng mắt lạnh như băng đủ để đông cứng cô, "Trong công ty có những lời đồn đãi gì anh không quan tâm, truyền thông có đồn đại cái gì anh cũng vậy không quan tâm, nhưng là, anh quan tâm cảm nhận của chị em, anh chỉ biết đêm hôm đó chị của em từ nhà em chạy ra đã thương tâm muốn chết, anh muốn biết trong nhà em trừ đồ dùng tình nhân, chị em còn nhìn thấy cái gì khác nữa hay không? Anh không có hứng thú đi đến nhà của em kiểm tra, tốt nhất hiện tại em nên nói rõ ràng cho anh!"

Hạ Hiểu Thần bị dọa sợ tới mức túi ny lon cũng rơi xuống, thức ăn bên trong lăn đầy đất, "Tổng giám đốc. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Em biết sai rồi. . . . . . Em. . . . . . Em tre người không hiểu chuyện, chỉ là muốn mượn anh lăng xê tên tuổi của mình, thành công sớm hơn một chút . . . . . . Em. . . . . ."

"Những thứ này anh không muốn nghe! Nói những gì em nên nói!"

"Phải . . . . . Nên nói. . . . . . Chính là chị nhìn thấy một tấm hình, em và anh . . . . . . Phải . . . . . Là em. . . . . . PS . . . . . . Còn có. . . . . . Chính là đồ dùng tình nhân như anh nói. . . . . . Em. . . . . . Tự em đi mua . . . . . . Em ngày đó uống say. . . . . . Thật. . . . . . Không nghĩ tới chị sẽ đưa em về nhà. . . . . . Cho nên chị nhìn thấy. . . . . . Nhưng là em thật sự là không biết. . . . . . Em lúc ấy uống say. . . . . . Cái gì cũng không biết. . . . . ." Cô nói có chút không mạch lạc, ô ô mà khóc lên, "Tổng giám đốc. . . . . . Anh rễ. . . . . . Anh đại nhân đại lượng, tha thứ em lần này đi. . . . . . Em về sau. . . . . . Về sau cũng không dám nữa. . . . . ."

Anh cảm thấy không cần thiết cùng cô nói nhảm nữa, phụ nữ như thế là người mà anh không thích nhất, một cô gái nên đơn thuần, trong sáng, tốt đẹp, ngay cả Kiều Á so với cô còn có chừng mực hơn, mà cô, miệng đầy lời nói xạo, trước sau mâu thuẫn, cũng đủ để cho anh thấy rõ! Chỉ sợ là cô cũng không phải chỉ muốn mượn anh để lăng xê, trong lúc anh nằm viện, cô nhiều lần viện cớ chăm sóc chị gái để thăm anh, chỉ là lăng xê? Lại dùng tâm kế đem Hạ Vãn Lộ từ Bắc Kinh trở về Ô Trấn, chỉ là muốn lăng xê? Nhưng, chuyện này nói cho cùng cũng có lỗi của anh. . . . . .

Anh suy nghĩ trong chốc lát, nhẹ nhàng gõ xuống bàn một cái, ý bảo cô dừng lại tiếng khóc thút thít, rồi sau đó nói ngắn gọn, "Hạ Hiểu Thần, lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng, em nhớ cho kỹ. Anh không cho phép bất luận kẻ nào tổn thương chị em, ai muốn dùng chuyện này khiêu khích anh, anh sẽ không tiếc tất cả hủy diệt người đó! Kể cả em, Hạ Hiểu Thần cũng không ngoại lệ! Còn nữa, chị em rất yêu em, cũng rất quan tâm tình cảm của hai chị em, cho nên, những chuyện bôi nhọ này anh sẽ không nói cho cô ấy biết, không muốn làm cho chị em thương tâm, không muốn cô ấy mất đi đứa em gái duy nhất này, nhưng chỉ lần này thôi, tự giải quyết cho tốt, nếu như còn tái phạm, em cứ đợi anh làm em biến mất khỏi thành phố Bắc Kinh này!"

Hạ Hiểu Thần cắn cắn môi, uất ức rơi nước mắt, "Biết, tổng giám đốc. . . . . ."

"Đi ra ngoài!" Anh không nghĩ sẽ nhìn thấy cô lâu thêm một lúc.

"Dạ . . . . ." Cô yên lặng thu thập trên đồ đạc rơi trên mặt đất, lau khô nước mắt, đi ra ngoài, tối nay bữa cơm này, chắc là sẽ không có nữa. . . . . .

Phòng làm việc khôi phục lại yên tĩnh, anh mở ra văn kiện, giữa những những hàng chữ cư nhiên hiện lên khuôn mặt tươi cười của một người, lo lắng trong lòng nhất thời cũng tieu tan, anh cũng cười, cầm lấy điện thoại, gọi về nhà, điện thoại là dì giúp việc nhận.

"Dì, phu nhân đâu?"

"Phu nhân còn ngủ."

Vẫn còn ngủ? Thật là heo! Chỉ là, có thể ngủ đối với cô mà nói là chuyện tốt! Anh chỉ sợ cô không ngủ cũng không ăn! Trong đầu anh hiện ra dáng vẻ lúc cô đang ngủ, trong lòng càng thêm ấm áp, cười nói, "Được, vậy đừng quấy rầy cô ấy, để cho cô ấy ngủ đi, đợi cô ấy tỉnh lại nói cho cô ấy biết, buổi chiều cùng tôi đi xem phòng ở cho em trai."

Anh đã từng cam kết, sẽ xem em trai cô trở thành em trai của mình, cho nên, trước hết để cho Thư Khai ở Bắc Kinh có một ngôi nhà để ở trước đã, là việc người anh rễ như anh nên làm. So sánh với Hạ Hiểu Thần, Thư Khai dễ thương hơn nhiều!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1.5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn ví dụ như sac dep, thanh luong tam giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.