Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm

Chương 48: Em là đôi mắt của anh


Anh không nhìn thấy sự trang nghiêm của giáo đường nhưng lại cảm nhận được bàn tay ẩm ướt thầm đầy mồ hôi của cô. Trong thoáng chốc lúc cô buông lỏng bàn tay anh, anh cảm thấy cực kỳ hoảng sợ, ngón tay giật giật, vì không bắt được tay cô mà sự hoảng sợ trong lòng anh cũng ngày càng lớn.

Đột nhiên, anh nghe được giọng nói của cô truyền đến: “Tả Thần An, bây giờ tôi là cha xứ, anh nghe rõ không? Lời tuyên thệ: Hạ Vãn Lộ, con có nguyện ý để người đàn ông này trở thành chồng của con? Dù cho khỏe mạnh hay ốm đâu bệnh tật, giàu sang hay nghèo khó cũng luôn yêu thương, chăm sóc, tôn trọng và bảo vệ anh ấy, vĩnh viễn thủy chung không đổi cùng anh ấy đi đến hết cuộc đời?”

Anh ngẩn người…

Sau đó, bàn tay của anh lại nhận được sự ấm áp của cô, cô nắm chặt tay anh lần nữa, câu trả lời của cô vang dội cũng cực kỳ trong trẻo, “Con đồng ý”.

Tay lần nữa bị trống rỗng, cô lại chạy đến trước mặt anh đóng vai trò cha xứ, “Tả Thần An, con có nguyện ý để người phụ nữ này trở thành vợ của con? Dù cho khỏe mạnh hay ốm đau bệnh tật, giàu sang hay nghèo khó cũng luôn yêu thương, chăm sóc, tôn trọng và bảo vệ cô ấy, vĩnh viễn thủy chung không đổi cùng cô ấy đi đến hết cuộc đời?”

Đáp lại cô là sự trầm mặc, đối lập với vẻ ngoài điềm tĩnh lạnh lùng kia là nội tâm đang dâng trào mãnh liệt.

“Tả Thần An, mau trả lời đi.”

“Đang nói chuyện với anh đấy!”

“Tả Thần An, anh là tên khốn kiếp! Lần đầu tiên của em tất cả đều cho anh, anh lại dám không phụ trách?”

Anh giống như lạc vào mây mù, “Lấy đâu ra lần đầu tiên?” Anh và cô ngay cả hôn môi còn chưa có, cùng lắm chỉ là nắm tay, hay bởi vì cô là nữ y tá lưu manh của anh.

“Tả Thần An! Em cho anh biết, lần đó cởi quần của anh là lần đầu tiên em nhìn thấy một người đàn ông cởi truồng, em nhìn thấy của anh, vì vậy anh phải chịu trách nhiệm.”

Vẫn là trầm mặc…

“Tả Thần An, anh thật hèn nhát.”

“Tả Thần An, anh yêu em không?”

“Tả Thần An, anh trả lời đi.”

Nhìn đôi môi mím chặt và nét mặt tái nhợt của anh, cô rốt cuộc bỏ qua, chạy xuống đẩy anh tránh sang một bên, tự mình đứng vào vị trí của anh rồi thay anh trả lời: “Anh ấy đồng ý! Tả Thần An nói đồng ý! Thượng đế ngài nghe rõ chưa? Bây giờ cô dâu có thể hôn chú rể rồi.”

Không đợi Tả Thần An kịp phản ứng, cô xoay người trực tiếp bá vương ngạnh thượng cung* hôn chú rể một cái.

Đó là nụ hôn đầu của cô.

Mặc dù không hiểu được thế nào là hôn, nhưng sự mãnh liệt của cô cũng đủ khiến cho tinh thần của anh thất điên bát đảo* không phân biệt được đâu là nam bắc. Cô giảo hoạt ghé vào tai anh cười khẽ, “Thần An, tối nay chúng ta có động phòng không?”

“Điên…” Lời của anh còn chưa nói xong, Hạ Vãn Lội lại lần nữa bám chặt vào cổ anh, hôn mãnh liệt. Anh bị mù, thật đúng là để cho nữ thổ phỉ như cô chiếm ưu thế, ghê gớm nhất là để cô muốn làm gì thì làm, muốn khi dễ anh thế nào cũng được.

Trong gió đêm, thân thể hai người trẻ tuổi kết hợp với nhau. Lúc cô gặm cắn hôn loạn xạ, cơ thể cứng ngắc của anh rốt cuộc cũng buông lỏng, hai cánh tay vòng lại giữ chặt thắt lưng cô.

Khi đó, cô còn trẻ như vậy. Bởi vì trẻ nên càng dũng cảm, dũng cảm đến mức gần như lỗ mãng, lỗ mãng đến mức không thèm nghĩ tới hậu quả. Trước ngày hôm đó, cô chưa từng nghĩ tới sẽ cùng anh nói chuyện yêu đương, thậm chí là kết hôn. Nhưng mà, cô thật sự bị kích động sao? Tóm lại, một đêm ấy cô đã muốn làm như vậy rồi, kích động cũng được, không hiểu dè dặt cũng được, trong lòng cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất là muốn được yêu thương người đàn ông này.

Chẳng qua là, cũng bởi vì tuổi trẻ nên chưa từng nghĩ tới, một tình yêu cuồng nhiệt như vậy sẽ có kết quả thế nào.

Nhưng mà, mặc kệ kết quả thế nào cô cũng chưa từng hối hận.

Khi bị ép buộc rời khỏi nhà họ Tả, cô không hối hận.

Khi mang thai đứa nhỏ lại không nói cho anh biết, cô không hối hận.

Lúc mang thai vì không đủ dinh dưỡng mà té xỉu, cô không hối hận.

Mười tháng mang thai phải trôi dạt khắp nơi, cô không hối hận.

Vì không có giấy chứng sinh*, cô chỉ có thể sinh con ở phòng khám nhỏ, đứa bé vừa sinh đã phải chết non, cô cũng không hối hận.

Thời gian năm năm, mỗi một bước đều vất vả gian truân nhưng trong từ điển của cô chưa bao giờ xuất hiện hai chữ “Hối hận”.

__________

*Bá vương ngạnh thượng cung: là thành ngữ xuất phát từ điển cố về một trận giao tranh giữa Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ và Hán Cao Tổ Lưu Bang. Thành ngữ này thường được dùng với nghĩa là “lấy khí thế để áp đảo”.

*Thất điên bát đảo: Cuống quít và lộn xộn đến cực độ vì hoảng hốt (theo wiki).

*Giấy chứng sinh: giấy chứng nhận được phép sinh con. Ở TQ, vì dân số quá đông nên người ta thực hiện chính sách KHHGĐ. Giấy chứng sinh được cấp cho những người đã kết hôn và chỉ sinh con theo quy định KHHGĐ. Chỉ khi có giấy chứng sinh mới được nhập viện sinh con ở bệnh viện chính quy và được cấp giấy khai sinh, nhập hộ khẩu. Thực ra thì ngày nay quy định này cũng không quá chặt chẽ như vậy nữa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1.5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay đã trở thành hành trang bắt buộc của bạn trẻ. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon.com một số bài hay như coconut palm la gi nghia cua tu coconut palm la thuc vat hoc cay dua, cliff la gi nghia cua tu cliff la vach da nho ra biencliff hanger t chắc chắn kỹ năng tiếng Anh của bạn sẽ được cải thiện mỗi ngày, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp