Kỳ huyễn dị điển

Chương 135


Toàn bộ màu sắc tòa nhà đã biến thành đen trắng.

Cửa mở rộng ra, nhấc lên thật cao linh đường, di ảnh gia gia Thâm Bạch được bày ở một vị trí bắt mắt nhất.

Đó là một bức di ảnh trắng xóa, tuổi già sức yếu, là gia gia Thâm Bạch tự chọn cho mình.

Thâm Trạch —— tên của gia gia Thâm Bạch, Lâm Uyên vẫn là lần đầu tiên biết.

"Có một ngày, lão gia bỗng nhiên nói, để người tới nhà chụp cho ngài một tấm hình đi, tôi nói, ngài muốn chụp ảnh gì, lão gia tử nói là di ảnh..." Quản gia nhẹ giọng ở bên Thâm Bạch vừa nói, khóe mắt phiếm hồng, tuổi của hắn cũng không trẻ, ba của hắn là quản gia cho gia gia Thâm Bạch, sau lại biến thành hắn, hôm nay, hắn cũng lão rồi, nhi tử ghét bỏ làm quản gia liền phát triển đi ra ngoài tự làm việc, hắn hôm nay mang theo tôn tử bên người, đại khái là muốn đem tôn tử bồi dưỡng thành quản gia đời tiếp theo.

"Lão gia... Chắc là khi đó đã..."

Thanh âm của hắn cuối cùng biến mất, lấy khăn tay xoa xoa nước mắt, hắn chấn tác tinh thần, đi chiêu đãi khách nhân đến đây phúng viếng.

Độc ngồi nửa cái địa bàn Sơn Trạch thị, trong những người có mặt mũi ở Sơn Trạch thị, hầu như không có người nào không cùng gia gia Thâm Bạch qua lại, hôm nay hắn vừa mất đi, người phúng viếng tự nhiên rất nhiều.

Nhưng mà, đến đây phúng viếng "Người"... Lại không chỉ là người thường.

Còn có "Ma vật".

Mà "Nhóm ma vật ", còn lại là do một vị quản gia khác chiêu đãi.

"Thiếu gia, viện trưởng bệnh viện đối diện tới, hắn muốn cùng cậu chào hỏi." Một gã hắc y nhân âm thầm xuất hiện trước mắt Thâm Bạch, hắn tứ chi thon dài, nhìn không vóc người thì chỉ là một gã người thường mà thôi, nhưng mà mặt của hắn lại đủ để khiến bất luận người nào nhìn thấy bị dọa cho giật mình.

Đó không phải là một khuôn mặt nhân loại,... ít nhất... Phân nửa điều không phải.

Đây là một vị quản gia khác của "Thâm trạch" có địa vị rất lớn, phụ trách công việc gặp gỡ giữa gia gia Thâm Bạch và thế giới kia, tên của hắn là "Tuyền Thủy", ngay khi gia gia Thâm Bạch chết đi một khắc kia, hắn cầm một phần hiệp nghị cố dùng ( thuê) xuất hiện ở trước mắt Thâm Bạch.

Hắn là một phần di sản cuối cùng gia gia lưu cho Thâm Bạch.

Ký tên của mình, từ đó về sau, Tuyền Thủy cố chủ liền từ gia gia Thâm Bạch biến thành Thâm Bạch.

Mà dưới hắn quản hạt còn có rất nhiều ma vật, đều là nhân viên tạm thời toà nhà này, Thâm Bạch cũng từ khi đó mới biết được trong nhà này nguyên lai có nhiều nhân viên tạm thời đều là ma vật, chỉ là hắn mới tới một hai ngày, chưa kịp đem viện một lần nữa xem xét, tự nhiên cũng không phát hiện.

Cũng phải, làm người bình thường - gia gia muốn cùng cái thế giới kia buôn bán, giao tiếp, tự nhiên không thể sử dụng nhân viên tạm thời phổ thông.

Chỉ bất quá gia gia không có mướn dị năng giả, mà trực tiếp mướn ma vật, điểm ấy cũng làm cho Thâm Bạch có chút ngoài ý muốn.

"Hảo." Đáp ứng, Thâm bạch lập tức nói với Lâm Uyên: "Như vậy bên này xin A Uyên hãy giúp em cố một chút."

Lâm Uyên lập tức gật đầu.

Hai người đều là lần đầu tiên qua tay lễ tang, cũng may quản gia cấp lực, còn có gia gia Thâm Bạch đã biết chính mình gần tử vong, sớm hồi lâu liền đem lễ tang cần gì đó chuẩn bị xong, thế cho nên sau khi hắn qua đời mới một hai tiếng đồng hồ, lễ tang đã tượng mô tượng dạng tổ chức lên, cực kỳ có thể diện.

Thâm Bạch và nhóm đồng bọn làm ăn "Thế giới kia" của gia gia vừa thấy mặt, nắm tay, tiếp nhận đối phương ân cần thăm hỏi, cuối cùng còn nói vấn đề sinh ý sau này.

"Em có chút muốn biết gia gia vì sao vẫn nhớ tới bổn gia." Một ngày đêm thật dài sau khi chấm dứt, Thâm Bạch nói về hôm nay trải qua: "Những người này thực sự khó đối phó."

Hắn khó có được nhíu mày một cái: "Cản vào loại thời điểm này cùng em nói chuyện làm ăn, em nếu thật là một học sinh lớn bình thường, không chừng thực sự sẽ bị bọn họ khi dễ. Ý của bọn họ chính là nhìn em lớn thành cái dạng gì, một khi không được sẽ đem quy tắc trước đây đẩy xuống, thậm chí còn nghĩ chiếm tiện nghi, bất quá nghe được em muốn phù linh quay về bổn gia, trái lại tất cả đều biến thành hình dạng bằng hữu làm ăn thông thường của gia gia."

Thâm Bạch sờ sờ cằm: "Em đã cho mình coi như lợi hại, không nghĩ tới ở trong mắt bọn họ còn là cái gì cũng không phải, bọn họ sợ hãi vẫn là cái kia bổn gia."

Trong miệng mặc dù nói, thế nhưng hắn lại một điểm bị đả kích cũng không có, con ngươi dạo qua một vòng, Thâm Bạch nhìn về phía Lâm Uyên: "A Uyên, em đối cái bổn gia kia trái lại bỗng nhiên cảm thấy hứng thú."

Hắn là tính cách gì, hôm nay trên cái thế giới này đại khái không ai so Lâm Uyên hiểu rõ hơn, liếc mắt nhìn hắn, Lâm Uyên hỏi: "Muốn đi xem?"

Chính như gia gia Thâm Bạch nói, có trở về bổn gia hay không, lúc này quyền lựa chọn ở Thâm Bạch.

Trước khi hắn biết Thâm Bạch là "Dị năng giả", gia gia Thâm Bạch đại khái là quyết tâm phải đưa Thâm Bạch trở về, "Trở lại", như vậy mới có thể khiến bổn gia tiếp tục che chở hắn, ba ba Thâm Bạch thì hoàn toàn không cách nào làm được điểm này —— gia gia Thâm Bạch rất rõ ràng;

Mà trước khi chết, gia gia Thâm Bạch đã biết Thâm Bạch chính là dị năng giả, nên cái ý niệm này bỗng nhiên phai nhạt, vì vậy có trở về hay không liền biến thành lựa chọn của riêng hắn.

"Muốn." Thâm Bạch thẳng thắn thành khẩn nói.

"Vậy quay về đi xem."

"Anh theo em?"

"Tự nhiên."

Liếc nhau, hai người ăn ý nở nụ cười.

Hai người coi chừng linh vị gia gia, cứ như vậy qua suốt đêm.

Tự thủy chí chung, Thâm Bạch chỉ chảy một giọt lệ mà thôi.

Nhưng mà Lâm Uyên lại biết hắn rất khó chịu.

Lẳng lặng, Thâm Bạch một câu cũng chưa nói, có hai lần Lâm Uyên đều không cẩn thận ngủ gục, nhưng mà chờ hắn lúc tỉnh lại, phát hiện Thâm Bạch vẫn đang lưng cao ngất địa ngồi xếp bằng trước linh đường gia gia.

"Anh cứ ngủ một hồi, ngày mai em sẽ phải rất mệt, đến lúc đó còn cần anh giúp em trông chừng." Ngược lại thì Thâm Bạch đắp thảm cho hắn, ôn ngôn muốn hắn nghỉ ngơi một chút.

Trong nháy mắt, Lâm Uyên đột nhiên cảm giác được Thâm Bạch "Trưởng thành".

Chuyện phù linh gia gia đi về cư nhiên cũng sớm có sắp xếp, hắn đã sớm để lão quản gia còn có Tuyền Thủy làm chuẩn bị.

Dẫn đội chính là bản thân Tuyền Thủy.

"Tuyền Thủy, trên đường ngươi phải chiếu cố thật tốt thiếu gia a, ta lớn tuổi, không có cách nào khác đi theo, chỉ có thể ở đây thay các ngươi giữ nhà." Nhìn bộ dáng lão quản gia thuần thuần căn dặn Tuyền Thủy, Thâm Bạch đột nhiên cảm giác vừa kỳ dị vừa buồn cười.

Kỳ dị là lão quản gia cư nhiên biết Tuyền Thủy tồn tại ← bất quá hắn rất nhanh thì nghĩ lúc này mới là chuyện đương nhiên, làm quản gia thiếp thân của gia gia, không biết Tuyền Thủy tồn tại mới kỳ quái đi?

Buồn cười còn lại là một đôi hợp tác nói chuyện với nhau có điểm sai vị, bởi nhìn không thấy hình dạng Tuyền Thủy, quản gia chỉ có thể quay không khí nói, thực sự · quay không khí nói, Tuyền Thủy căn bản là đứng ở sau lưng hắn.

Thâm Bạch có điểm hiếu kỳ hai người bọn họ là thế nào trao đổi.

Sự nghi ngờ này cũng rất nhanh chiếm được giải đáp ——

"Đi qua điện thoại di động".

Điện thoại quản gia cầm ở trong tay rất nhanh vang lên, cúi đầu mở điện thoại nhìn một chút, quản gia gật đầu, cuối cùng còn đem thân thể chuyển đến phương hướng chính xác, sau đó ——

Tiếp tục lải nhải.

Tuyền Thủy ngay hắn đối diện nghe, không có một chút mất kiên nhẫn hình dạng.

Thâm Bạch lần thứ hai tấm tắc hiếu kỳ.

"Hai chúng ta là cùng nhau lớn lên, quan hệ tự nhiên cùng người bên ngoài bất đồng." Trên đường, lúc Thâm Bạch hỏi hắn cái vấn đề này, Tuyền Thủy nói với hắn.

Đoàn xe không lớn, bất quá vẫn có sáu chiếc, tất cả đều là xe màu đen có rèm che Lâm Uyên nhìn không ra hãng thế nhưng vẫn cảm thấy rất có danh giá, thủy tinh đen thùi, người bên ngoài căn bản nhìn không thấy bên trong, phía trước hai chiếc xe và phía sau ba chiếc xe là hộ vệ kiêm vận chuyển, bọn họ ngồi ở trong chiếc xe thứ ba, trên chiếc xe này chỉ có ba người, Tuyền Thủy tự mình làm tài xế của bọn họ.

Cũng chính là đợi được lúc này, Thâm Bạch mới hỏi hắn.

"Ta là được lão gia từ bổn gia... Ngô... Cũng không thể nói rõ là bổn gia, xác thực nói là ở một chỗ vốn có của bổn gia nhặt được." Tuyền Thủy đối với hắn thêm vào nói thân thế của mình: "Khi đó, ta hầu như sắp chết, bởi vì năng lực rất yếu, bổn gia bên kia ý tứ buông tha ta, là lão gia nhận ta, từ bổn gia bên kia đem ta mua về, hắn nhìn không thấy ta, bất quá vẫn tìm lão sư dạy ta đọc sách nhận thức chữ, sau lại còn muốn ta phụ trách cùng bên kia gặp gỡ, để ta biết thêm một ít người, bởi vì ta và A Kỳ —— cũng chính là quản gia niên kỷ không sai biệt lắm, cho nên đôi ta hầu như toàn bộ chương trình học đều là cùng tiến lên."

"Ai?" Thâm Bạch kinh ngạc một chút: "Hắn nhìn không thấy ngươi, biết có ngươi cùng học sao?"

Tuyền Thủy cười cười: "Ngay từ đầu ta không để ý tới hắn, hắn tự nhiên không biết, bất quá sau ta đã nghĩ thông, bắt đầu để ý đến hắn rồi, liền biến thành hắn mỗi ngày nghi thần nghi quỷ bị dọa đến chết khiếp."

"Thời điểm đó A Kỳ rất hoạt bát ni ~" Tuyền Thủy cười vang.

Lâm Uyên:...

Thâm Bạch:...

Bọn họ hình như hiểu rõ hơn hai vị quản gia một chút rồi.

"Bất quá..." Lâm Uyên không có tiếp tục nói xuống.

Nhưng mà Tuyền Thủy lại đoán được trước hắn muốn nói cái gì, sau đó nói: "Chúng ta niên kỷ không sai biệt lắm, thậm chí A Kỳ còn nhỏ hơn ta hai tuổi, nhưng bây giờ A Kỳ cũng đã là một lão nhân, ta... Mặt của ta các ngươi đại khái nhìn không ra đi, thế nhưng ta ở trong ma vật coi như tuổi còn trẻ đấy."

Tuyền Thủy lẳng lặng mắt nhìn phía trước, hai tay đặt ở trên tay lái, vững vàng lái xe.

Chuyển qua một khúc cua, hắn mới nói: "Thời gian của chúng ta không giống nhau."

Cái đề tài này có chút thương cảm.

Thâm Bạch rất nhanh nói: "Không quan hệ, không phải có thuốc không già sao? Gia gia để lại cho ta văn kiện có một phần về quản gia, gia gia vì hắn đã đặt hàng một châm ni ~ "

"Lão gia đối với chúng ta từ trước đến nay vô cùng tốt." Tuyền Thủy vừa cười: "Bất quá A Kỳ không nhất định cam tâm tình nguyện, hắn là muốn như bộ phận người bình thường sinh lão bệnh tử, trên cái thế giới này, luôn luôn có người như vậy, ta tôn trọng ý kiến của hắn."

Thâm Bạch trảo cái ót, những lời sau liền có chút không tiếp nổi.

Cuối cùng vẫn là Tuyền Thủy chủ động thay đổi trọng tâm câu chuyện:

"Thiếu gia, cậu đại khái không biết, khi cậu còn bé, ta vẫn đi theo bên người cậu ni ~ "

"Ai? Lẽ nào ——" Nhướng mày, Thâm Bạch bỗng nhiên có dự cảm không ổn.

"Còn nhớ rõ thiếu gia cậu khi còn bé thường ở nhà xem viễn trình dạy học không? Cậu khi còn bé liền thích học, nhìn các loại chuyên mục học tập, mỗi lần chú ý tới cậu xem thời gian quá lâu, ta liền đổi thành 《 Gia viên tiểu meo meo 》cho cậu."

"A!?"

"Sau cậu lại nghiện xem phim hoạt hình, ta buộc lòng phải khi cậu xem phim hoạt hình thời gian quá dài, cho ngài cắt thành viễn trình dạy học tuần hoàn."

"Nguyên lai là ngươi!!!" Thâm Bạch kêu to thành tiếng.

"Thiếu gia làm hư tranh chữ của lão gia, tự mình khổ luyện vẽ mấy bức, lão gia không phát hiện, là ta nói cho lão gia."

"A! Đây cũng là ngươi!"

"Ha hả, lão gia tuy rằng mắng cậu, thế nhưng thật lòng rất vui vẻ đấy ~ nói cậu vẽ đẹp hơn bức gốc nữa, thiếu gia xin tha thứ ta nói cho lão gia, không có biện pháp, bởi vì đó là tranh lão gia muốn tặng cho bổn gia, không thể sai sót a..."

"A... Phải rồi, bây giờ không phải gọi cậu là thiếu gia, nên đổi tên lão gia nhỉ?"

Tuyền Thủy cười tủm tỉm.

"... Không, xin đừng." Đầu vừa cúi, Thâm Bạch quyết đoán cự tuyệt.

Cứ như vậy, ba người một bên nói chuyện phiếm, một bên lái xe, ba giờ sau, bọn họ đã đúng lúc tới thành thị - chỗ ở trong truyền thuyết của bổn gia ——

Dã Sơn thị.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Chuyên trang tổng hợp mã giảm giá, chương trình khuyến mãi ưu đãi khi mua hàng online tại các sàn thương mại điện tử uy tín Việt Nam và các bài viết review sản phẩm rất uy tín từ trang hàng hay chẳng hạn như mua mirrorless nao tot nhat, đồ chơi cho bé chắc chắn bạn sẽ có được những thông tin bổ ích và lựa chọn được sản phẩm như ý từ những tham khảo trên.

loading...
DMCA.com Protection Status