La bàn vận mệnh

Chương 959: Ta đã rõ ràng



Phía trên pháp tắc, chính là Hồng Mông đại đạo.

Vận mệnh chi đạo, chính là một trong Hồng Mông đại đạo . Lai lịch vận mệnh la bàn này cũng đơn giản, chính là đến từ thế giới Hồng Mông vô cùng. Thế giới Hồng Mông thần bí khó lường, không có sinh linh, bất quá vô số ức ức năm thì có thể ra đời một món Hồng Mông chí bảo, hiển nhiên Hồng Mông hiện tại đã qua không biết bao diễn kỷ, mà sinh ra bảo bối tuyệt đối không quá năm món. Mà năm món bảo bối kia là cái gì thì không ai biết, Tạo Hóa Ngọc Điệp trong truyền thuyết, chính là một trong số đó.

Sinh linh được Tiên Thiên chí bảo, nhưng mượn lần này thành tựu thánh nhân nghiệp vị, vô lượng lượng kiếp bất diệt. Mà nếu sinh linh được Hồng Mông chí bảo, có thể mượn cái này thành tựu Đại Đạo Thiên Tôn, thoát phí trên thiên đạo, tiêu dao tự tại, dưới Hồng Mông, vạn kiếp bất diệt. Có thể mở ra hỗn độn, sáng sinh vũ trụ, có thần thông vô thượng.

Thiện thi phân thân Dương Thiên Vấn vượt qua không gian, về tới Vấn Thiên cư.

Lúc này, trên ghế khách tầng hai Vấn Thiên cư đang an hai người vị Đệ Nhất Chúa tể, Sáng Tạo Chúa tể.

Đinh Ẩn nhìn thấy Dương Thiên Vấn trở lại, tiến lên đón muốn nói gì đó.

"Không cần nhiều lời, bổn tọa biết bọn họ ở nơi đâu, bổn tọa tự đi tìm họ." Dương Thiên Vấn nói xong đi lên lầu.

Vấn Thiên cư này, tiền viện là cửa hàng, phân làm ba tầng lầu, lầu một buôn bán, lầu hai tiếp khách quý, lầu ba là phòng làm việc của Dương Thiên Vấn.

"Hai vị đợi đã lâu, tại hạ không đón tiếp từ xa được." Dương Thiên Vấn lên lầu, chắp tay thi lễ khách khí nói.

"Nào có, cư sĩ nói quá lời, là chúng ta không báo trước đã tới, quấy rầy cư sĩ bế quan chữa thương." Đệ Nhất Chúa tể đứng dậy, khách khí trả lời.

"Hai vị mời ngồi, ngồi xuống rồi hãy nói." Nói xong liền ngồi xuống ghế đối diện.

"Thương thể cư sĩ thế nào rồi, đã khỏi chưa?" Sáng Tạo Chúa tể quan tâm nói.

Dương Thiên Vấn thản nhiên nhìn Sáng Tạo Chúa tể, hồi đáp: "Đã không có gì đáng ngại, nhưng muốn khỏi hẳn cần phải tĩnh dưỡng một khoảng thời gian." Lúc cách ngàn năm, Dương Thiên Vấn khi gặp lại Sáng Tạo Chúa tể, trong lòng ác cảm càng kịch liệt, thiếu chút nữa không khống chế được.

"Vậy thì tốt rồi, lần này tới, là muốn mời cư sĩ triệt tiêu đại trận phong tỏa không gian lối đi cổ chiến trường." Đệ Nhất Chúa tể mở miệng nói, lần này tới vốn không phải là mời Dương Thiên Vấn tham chiến.

"Hả? Biên giới đại lục đã diệt sạch vực ngoại tinh thú rồi?" Dương Thiên Vấn có chút ngoài ý muốn hỏi.

"Đúng, trận chiến cuối cùng, bên trong tinh thú lại có thêm khoảng mười tinh thú cấp mười, xem ra bọn chúng có một loại phương pháp gì đó để đẩy nhanh tiến hóa, không biết là pháp môn gì." Đệ Nhất Chúa tể ưu tư hồi đáp.

Sau khi Dương Thiên Vấn nghe xong, không lộ ra thần thái gì, chỉ là chân mày hơi nhíu lại, đây không phải là tin tức tốt đẹp gì, "Nói như thế, vực ngoại tinh thú bên trong cổ chiến trường chẳng phải là càng mạnh hơn so với Nhân Thần giới?" Sắc mặt Dương Thiên Vấn âm trầm nói: "Ài... Cư sĩ nói, chính là điểm ta lo lắng, nhưng nếu không tiêu diệt bọn chúng, vậy làm sao có thể đi lên thần sơn?" Sáng Tạo Chúa tể thở dài một tiếng.

"Bất quá lần này bình định cổ chiến trường, là điều nhân thần giới mong muốn, lại còn hai giới đều tự nguyện. Hợp lực ba giới, quét sạch ngoại vực tinh thú cổ chiến trường, nhất định có thể chiến thắng." Đệ Nhất Chúa tể có chút tự tin.

Nghĩ lại cũng có thể biết, hợp lực ba đại thần giới, tinh thú cổ chiến trường có nhiều hơnnữa, cường thịnh hơn nữa cũng không phải là đối thủ.

Tinh thú cấp mười mặc dù cường đại, nhưng so với Thượng cổ Thần hoàng dung hợp ba pháp tắc còn yếu hơn, chứ đừng nói là ba giới cộng dồn lại, cấp bậc Chúa tể số lượng vượt quá mười bốn, bảy Thần thú cường đại nhất, tung hoành vũ trụ mấy diễn kỷ.

Cường giả đỉnh tầng của ba đại thần giới, mơ hồ nhìn thấu tinh thú ngoại vực lần này đột nhiên xâm lấn phía sau nhất định có một bàn tay vô hình sau lưng thao túng, nhưng mà không có bất kỳ người nào để ý. Đây là vì gì? Cho đến hôm nay, Dương Thiên Vấn mới lờ mờ hiểu.

Âm mưu cũng tốt, hắc thủ cũng được, nó cũng sẽ xuất hiện, chỉ cần không phải Chí Cao Thần, như vậy tình huống ba đại thần giới liên thủ, tuyệt đối sẽ không xảy ra điều gì ngoài ý muốn. Nếu như hắc thủ phía sau màn này là cấp bậc Chí Cao Thần, thì cũng sẽ không cần chơi âm mưu quỷ kế thế này. Bất kỳ âm mưu gì ở trước mặt lực lượng tuyệt đối thì đều là trò cười thôi.

"Đã như vậy, tại hạ sẽ đi thu hồi trận pháp một chuyến." Dương Thiên Vấn gật đầu đáp.

"Hai năm sau, hợp tác hội đàm do bảy đại Thần thú triệu tập, sư sĩ có hứng thú tham gia." Đệ Nhất Chúa tể hỏi.

"Ồ? Nói nghe một chút." Dương Thiên Vấn tò mò hỏi.

"Trăm năm trước, Thú Thần giới trước chúng ta một bước, bình định loạn tinh thú bên trong giứoi, sau đó mười đại gia tộc Thần thú thẳng đến cổ chiến trường, kết quả khổ chiến mười năm, tổn thất thảm trọng mà rút về. Không lâu trước đây, bảy đại Thần thú cùng ra lời mời, thương lượng hợp tác chuyện bình định chuyện cổ chiến trường." Đệ Nhất Chúa tể đáp.

"Thì ra là như vậy, bỏ đi, thương thế của ta chưa bình phục, nên không đi được, có gì cần tương trợ, cứ việc nói thẳng." Dương Thiên Vấn nhìn đã hiểu, cái gì cũng đều là hư ảo, chỉ có thực lực tự thân mới là bảo đảm. Mắt thấy kỳ hạn ba ngàn năm đã qua một nửa, không bao lâu nữa, chuyến đi thần sơn tất nhiên là long tranh hổ đấu, Dương Thiên Vấn không cần thần vị, nhưng là người bên cạnh lại cần.

"Vậy thì thật là đáng tiếc, lần này tồn tại cùng cấp trong ba giới, không biết sẽ đến bao nhiêu. Đây cũng là lần gặp gỡ khó được." Đệ Nhất Chúa tể than một tiếng, tựa như Dương Thiên Vấn không đi chính là tổn thất cho hắn.

Dương Thiên Vấn cười một tiếng, phá mở không gian, trước khi bước vào lưu lại một câu: "Hai vị không tiễn, ta phải đi thu hồi trận pháp." Dương Thiên Vấn vừa rời khỏi Vấn Thiên nhất thời cảm thấy tinh thần sảng khoái, chút khó chịu nhanh chóng biến mất." Ta đã rõ ràng, ngay cả ác niệm bản thân cũng không rõ ràng, sao có thể trảm ra ác thi đây?" Bản thể trong sơn phủ mở hai mắt ra, vui mừng thở dài nói.

Thiện niệm của ta, dựa vào là vô lượng công đức, tạo phúc chúng sanh, cả đời bằng phẳng. Mà ác niệm của ta cũng là lấy giết hết liên minh bảy nhà mà sinh, mặc dù tiêu tan ác khí trong lòng, nhưng tà ác chưa trừ, ác niệm khó tiêu. Nhìn lại cả đời, gặp phải người nhà nào hoặc thế lực nào, có lần nào mà ác không trừ? Cũng chỉ có một lần mà thôi.

Ta thiếu Thời Không Thần hòng mười trang nhân quả, bời vì Thời Không Bảo Tháp, cùng Minh Nguyệt Thần hoàng lại có một trang nhân quả, ta đã làm qua! Nhân quả dây dưa tức vận mệnh, trong mệnh đã định là như thế.

Dương Thiên Vấn ngồi bên trong sơn phủ, một đạo huyết quang từ Thiên Linh thoát ra, một người khoác trường bào huyết sắc ôm trong ngực Thần Tuyết hồ lô, ơ lửng ở trên mặt đất ba thước. Hướng Dương Thiên Vấn thi lễ nói: "Đạo hữu, mời."

Đến tận đây, tam thi Dương Thiên Vấn đều đã trảm, pháp lực đại thành, la bàn vận mệnh bỗng nhiên truyền đến vô số cảm ngộ, Dương Thiên Vấn không kịp chào hỏi, nhanh chong thu hồi phân thân ác niệm, khoanh chân ngồi xuống tiêu hóa những thứ cảm ngộ được này, e sợ chậm một bước bỏ qua duyên cơ này.

Thiện thi phân thân xa ở cổ chiến trường cửa vào bỗng nhiên cười một tiếng, trong mắt vui mừng không giấu được. Đồng thời hung quang chợt lóe rồi biến mất, thầm nghĩ trong lòng: "Nhưng nếu chẳng qua là Thời Không Thần hoàng cùng Minh Nguyệt Thần hoàng hai đoạn cách một thế hệ nhân quả, bằng hai người họ đã chết, cũng không thể quyết định sinh tử một Chúa tể. Đáng tiếc, tên Sáng Tạo kia không nên dây vào mình, đã hạ xuống cái nhân quả này, lý do đáng chết!"

Dương Thiên Vấn bố trí đại trận không gian ở lối đi cổ chiến trường, vẫn hoàn hảo không tổn hao gì, không hổ là Cửu Khúc Hoàng Hà đại trận, ngàn năm qua thủ nơi này hoàn hảo không tổn hao gì.

Trận này là Dương Thiên Vấn bày, áp trận chỉ bảo là pháp bảo của Dương Thiên Vấn, muốn thu hồi lại, bất quá chỉ là trong một suy nghĩ mà thôi.

Thu hồi Tiểu Bạch thần ấn, lần này ấn so sánh với trước kia hơn một chút, Tiểu Bạch thần ấn hiện ở cấp bậc này, muốn tiến hóa nữa, thì hết sức khó khăn, ngàn năm qua, trận này giết chết không biết bao nhiêu tinh thú, thần ấn Tiểu Bạch cũng nuốt không biết bao nhiêu huyết nhục tinh hoa tinh thú, bất quá mới mạnh vài phần mà thôi. Thu hồi tài liệu bày trận, những đồ này là bảo vật, sau này có lẽ còn có tác dụng? Làm xong tất cả, chuyện mà Dương Thiên Vấn đáp ứng với Đệ Nhất Chúa tể đã làm xong chuyện. Lúc này, khe không gian mở ra, bóng dáng Đệ Nhất Chúa tể và Sáng Tạo Chúa tể từ bên trong đi ra.

"Cư sĩ thật là mạnh mẽ." Đệ Nhất Chúa tể thở dài nói, nhìn về phía bình đài đã khôi phục nguyên dạng kia, trong lòng có mấy phần kiêng kỵ, một trận pháp là có thể ngăn bước chân của vô số tinh thú vào cổ chiến trường, hơn nữa cản lại chính là hơn một nghìn năm, uy lực không cần hoài nghi, người bày trận đạo lại càng đáng sợ. Không có cần thiết, Đệ Nhất Chúa tể tuyệt đối không muốn trêu chọc loại đối thủ như thế này, đặc biết là tồn tại đồng cấp, cũng may mắn là tới nay, hắn cùng Dương Thiên Vấn cũng không có khoảng cách gì, nếu không đối mặt một đối thủ như vậy, thật là đau đầu đến cực điểm.

Đều là Chúa tể, có lẽ phân chia cao thấp, nhưng mà một Chúa tể tuyệt đối không có khả năng giết chết một Chúa tể khác, đánh bại có thể, đánh chết tuyệt đối không có khả năng. Cho nên, tất cả Chúa tể đều khắc chế lẫn nhau, bình thường sẽ không dễ dàng đắc tội cường giả đồng cấp khác.

"Đâu có, nhận ủy thác của người, tập trung mà làm thôi. Được rồi, hiện lại lối đi đã mở, tại hạ còn phải trở về chữa thương, cáo từ." Dương Thiên Vấn nói xong vạch mở khe hở không gian rời đi.

Dương Thiên Vấn đã chém đủ tam thi, ý niệm đã rõ, Sáng Tạo Chúa tể ác tâm vô cùng, nếu là trước kia còn có thể bất động thanh sắc mà nhẫn nại, hiện tại bản thân chán ghét chính là chán ghét, căn bản không cần nhẫn nại.

Nhưng bất quá hiện tại cũng không phải lúc động thủ, cho nên Dương Thiên Vấn trực tiếp rời đi, tránh cho ở cùng một chỗ nhịn không được đánh một trận với Sáng Tạo Chúa tể.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 22 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status