Lạc chốn phù hoa

Chương 8: Hỏi phật



Hôm nay Tô Mạt xin nghỉ, thức dậy từ sáng sớm, lái xe tới nhà ga. Xe ô tô là do Vương Á Nam giao cho cô sau cuộc trò chuyện lần trước, cô đã dùng nửa tháng nay. Đường phố buổi sáng sớm người và xe cộ thưa thớt, Tô Mạt cảm thấy vừa hưng phấn vừa hồi hộp.

Đến nhà ga, bên ngoài lan can tụ tập khá đông người, Tô Mạt lại đợi nửa tiếng đồng hồ, tàu hỏa mới mới vào ga đúng giờ. Lòng bàn tay Tô Mạt rịn mồ hôi, trống ngực đập thình thịch. Đột nhiên có người vỗ nhẹ vai cô.

Tô Mạt quay đầu, phát hiện lái xe của Vương Cư An là lão Trương đứng ngay bên cạnh, mỉm cười với cô: “Tiểu Tô, tôi để ý một lúc, hóa ra là cô thật. Cô cũng đến đây đón người à?”

Lần trước lão Trương giúp Tô Mạt lái xe, trong lòng cô rất cảm kích. Cô còn đi mua hai cây thuốc lá ngon, cầm cả hộp trà Ô Long Vương Á Nam đẩy cho cô đem đi biếu lão Trương, lão Trương chẳng có sở thích gì ngoài uống trà, hút thuốc. Ông cười ngoác miệng, vui vẻ nhận quà. Sau đó, ông đổi cách xưng hô với Tô Mạt từ “Tô tiểu thư” thành “Tiểu Tô”.

Tô Mạt trò chuyện với Lão Trương vài câu, nói hôm nay bố mẹ và con gái đến Nam Chiêm chơi. Cô hỏi ông đi đón ai, lão Trương cười cười. “Tôi đi đón một người bạn cũ...” Ông ngập ngừng. “Một đồng đội ngày xưa”.

Hai người đang nói chuyện, cánh cửa kính ở phía trước mở toang, người từ bên trong ùn ùn kéo ra ngoài. Tiếng chào hỏi và cười nói rộn ràng.

Tô Mạt rất sốt ruột, lão Trương cũng nghển cổ ngóng chờ. Đang định rút điện thoại, đột nhiên ông nhìn thấy một người, lập tức vẫy tay: “Lão Ngô, Ngô Cửu Phát, ở bên này...”

Lúc này, Tô Mạt cũng nhìn thấy bố mẹ và con gái. Ông bà Tô đẩy xe hành lý, trông họ già đi nhiều. Trong xe hành lý có một bé gái bện tóc hai bên ngồi trên va li, giương đôi mắt to tròn đen láy ngó nghiêng khắp nơi.

Sống mũi Tô Mạt cay cay, cô nhanh chóng tiến lên. “Bố, mẹ, con đã nói đừng mang nhiều đồ cho đỡ mệt”.

Bà Tô lau mồ hôi trên mặt: “Hành lý trên xe của bố con là của ông già kia, bố bé chỉ mang chỗ này.” Bà quay sang cháu gái: “Thanh Tuyền, cháu xem ai đến kìa”.

Bé gái tầm ba, bốn tuổi ngoảnh mặt sang một bên: “Mẹ cháu đâu? Mẹ cháu đâu?”

Bà Tô cười: “Con bé ngốc này, chẳng phải mẹ cháu đang ở đây hay sao?”

Thanh Tuyền liếc nhìn Tô Mạt rồi ngoảnh mặt đi chỗ khác. “Mẹ cháu ở đâu? Cháu muốn tìm mẹ!”

Tô Mạt ngồi xổm xuống đối diện con bé, cất giọng nghẹn ngào: “Thanh Tuyền, mẹ chính là mẹ của con”.

“Không phải, mẹ cháu không phải như vậy?” Thanh Tuyền không nhìn Tô Mạt, nhảy xuống đất, chạy tới ôm chân bà ngoại.

Tô Mạt không thể kiềm chế, nước mắt chảy dài xuống gò má. Lại sợ bố mẹ nhìn thấy, cô vội giơ tay lau sạch.

Bà Tô giả vờ tức giận: “Con bé này, trên tàu đòi tìm mẹ suốt, bây giờ lại không nhận”. Bà quay sang an ủi con gái: “Không sao đâu, tại con xa nhà lâu quá, vài ngày nữa sẽ ổn ngay”.

Tô Mạt miễn cưỡng nở nụ cười, giúp bố xách hành lý. Thanh Tuyền thấy mẹ tiến lại gần, lại chạy sang một bên trốn tránh.

Lão Trương kéo tay người đồng đội Ngô Cửu Phát đi đến chào hỏi. Ông luôn cảm ơn khi nhận hành lý từ tay bố Tô Mạt. Ông già họ Ngô tóc bạc trắng, chân bị thọt nên đi tập tễnh. Tay phải của ông đặt trước ngực, không ngừng run rẩy, ông chậm rãi giới thiệu với lão Trương: “Trên đường may mà có hai vị chăm sóc, giúp tôi cầm hành lý, xếp hành lý. Tôi vốn ở giường trên nhưng họ thấy tôi không tiện đi lại nên đổi chỗ cho tôi”.

Ông bà Tô vội nói: “Đó là việc chúng tôi nên làm. Chúng ta là đồng hương, ông đừng khách sáo”. Ông Tô giải thích với lão Trương: “Ở trên tàu trò chuyện mới biết, hóa ra nhà ông Ngô ở huyện Vân Cương, tỉnh Giang Nam. Trước kia tôi sống ở Đông Xuyên, hai nơi này cách nhau không xa”.

Ngô Cửu Phát gật đầu, luôn miệng cảm ơn: “Gia đình này đều là người tốt. Trên đời vẫn còn nhiều người tốt...”

Hai bên lại khách sáo một hồi mới cáo từ.

Bà Tô thở dài, nói với con gái: “Ông già đó đáng thương lắm. Một mình ông ấy nuôi mấy người con, lúc về già lại mắc bệnh Parkinson, đi ra ngoài không tiện chút nào”.

Tô Mạt nói: “Bố mẹ nói không thích ngồi máy bay, con bảo bố mẹ mua vé giường mềm, bố mẹ lại mua vé giường cứng, chắc cả đêm không ngủ được ạ?”

Bà Tô xua tay. “Giường mềm, giường cứng cũng chẳng có gì khác biệt hơn nữa, phòng riêng rất bí, tốn tiền làm gì chứ?” Lúc này bà mới quan sát kĩ con gái. “Nha đầu, bây giờ biết cách trang điểm ăn mặc rồi, từ trên xuống dưới khác trước nhiều. Con nên như vậy, phụ nữ tội gì phải giày vò bản thân, thằng đó...”

Ông Tô chuyển sang chủ đề khác: “Con gái nhà ta không chỉ xinh đẹp hơn mà còn cao hơn thì phải...”

Tô Mạt cười: “Bố, sao con có thể cao hơn được chứ?” Cô giơ chân. “Con đi giày cao gót thôi mà.”

Thanh Tuyền cất giọng lanh lảnh: '”Con không đi giày cao gót nhưng vẫn cao lên”.

Nghe con gái nói vậy, Tô Mạt vô cùng mừng rỡ. Cô kéo con gái vào lòng hôn hít, bất chấp con bé có bằng lòng hay không. Thanh Tuyền lập tức giãy giụa, né tránh.

Đến bãi đỗ xe, nhìn thấy xe ô tô, bố mẹ Tô Mạt càng vui mừng. Ông Tô quan sát một hồi: “Chiếc xe này chắc cũng phải hơn hai mươi vạn”.

Bà Tô cảm thán: “Con gái tôi nở mày nở mặt rồi”.

Tô Mạt vội nói: “Là xe của công ty, không phải con mua”.

Bà Tô lên xe, gạt nước mắt. “Nếu không phải con giỏi giang, làm việc chẳng ra gì, liệu người ta có đưa ô tô cho con dùng?” Bà tần ngần rồi lên tiếng: “Bây giờ tình hình dần khá hơn, con cũng sắp hai mươi chín tuổi rồi, chẳng mấy chốc bước sang ba mươi. Con cũng nên suy nghĩ đến vấn đề riêng tư. Nơi con làm việc hoặc xung quanh có đối tượng thích hợp không?”.

Nghe đến chuyện này Tô Mạt lại đau đầu, cô ứng phó qua loa, sau đó rút con búp bê từ túi xách đưa cho Thanh Tuyền. Ai ngờ cô bé cầm chơi một lúc rồi ném sang một bên. Bà Tô giải thích: “Con không hiểu con bé, nha đầu này chỉ thích chơi mấy thứ như máy bay, tàu hỏa, chứ không thích chơi búp bê”.

Bà Tô không có ý trách móc nhưng Tô Mạt rất áy náy. Nhìn mái tóc bạc và nếp nhăn trên mặt bố mẹ, cô càng hận bản thân.

Cả ngày hôm nay Tô Mạt không đi làm. Cô ở nhà bận rộn mua đồ nấu ăn, chiêu đãi bố mẹ, đồng thời cố gắng gần gũi với con gái. Tuy nhiên, Thanh Tuyền vẫn không muốn ở một chỗ với mẹ, bà ngoại đi đâu là con bé đi theo đó. Buổi trưa, Thanh Tuyền không chịu ngủ ở phòng nhỏ, búp bê ném đầy dưới đất. Cuối cùng, con bé chạy lên tầng lửng ngủ với ông bà.

Tô Mạt luôn tươi cười, nhẫn nại dỗ dành con bé nhưng hễ quay lưng đi là cô lại muốn rơi lệ.

Buổi tối, cậu mợ và Chung Minh đến chơi. Nhắc đến chuyện xảy ra ở gia đình ông Chung trong thời gian qua, mọi người lại than ngắn thở dài.

Ông Chung giấu kín chuyện của con gái út. Ông chỉ nói con bé bây giờ đang ở độ tuổi thanh xuân ngỗ nghịch, thành tích học tập không như trước, mấy ngày nữa là đến kỳ thi đại học rồi, không chắc đã thi đỗ.

Bà mợ đi một vòng quanh căn hộ mới thuê của Tô Mạt, lạnh mặt nói với bà Tô: “Chị cả, con gái chị ngày càng lợi hại. Công ty nó đang làm việc bây giờ chính là công ty dỡ nhà xưởng của bọn em”.

Sự cố dỡ nhà và chuyện của Chung Thanh luôn là cái dằm cắm trong lòng Tô Mạt. Tuy thường gửi tiền cho cậu mợ nhưng cô vẫn không thể thoải mái, càng không có lời nào để nói.

Chung Minh lên tiếng: “Chuyện này có ai muốn đâu, chẳng lẽ mẹ bảo chị xin nghỉ việc? Nếu chị không đi làm, lấy đâu ra tiền tháng nào cũng cho mẹ?”

Bà mợ nghe nói vậy lại bắt đầu khóc lóc, trách móc con gái: “Nếu cô giỏi giang như con nhà người ta, tôi cũng chẳng thèm mấy đồng tiền đó. Bây giờ, một đống người nhàn rỗi đang chờ cơm ăn kia kìa”.

Buổi tối lộn xộn cũng qua đi. Tô Mạt đợi con gái ngủ say, cuối cùng cũng được ôm con gái vào lòng như nguyện ước nhưng cô không hề cảm thấy nhẹ nhõm.

Hai ngày sau, Vương Á Nam trở về công ty. Bà triệu tập Tô Mạt và hai đồng nghiệp, một người ở phòng Nghiên cứu phát triển, một người họ Hồ, là trợ lý thương mại đặc biệt. Cả hai đều là “ái tướng” của Vương Á Nam, thường cùng bà vào Nam ra Bắc.

Trợ lý Hồ phát biểu trước, truyền đạt ý của Vương Á Nam. Một doanh nghiệm nhà nước từng tham gia cuộc triển lãm lần trước liên kết với hai tập đoàn có tên trên sàn chứng khoán xây dựng một khu công nghiệp ô tô mới ở Giang Nam. Hiện tại, họ mời người trong ngành tham gia đấu thầu mấy dự án.

Vương Á Nam nói với Tô Mạt: “Họ mời Vương Tổng đến đó. Họ cũng nhắc tới cô, nói có ấn tượng tốt về cô. Cô hãy chuẩn bị tài liệu, ngày kia xuất phát”.

Tô Mạt không ngờ xảy ra sự việc đột xuất. Người nhà cô mới đến Nam Chiêm, cô lại phải về quê một chuyến. Vừa gặp mặt đã phải cách xa, trong lòng cô không vui nhưng cô không thể biểu lộ ra ngoài.

Vương Á Nam nói: “Tôi định chỉ để Tiểu Hồ đi, nhưng nghĩ cô là người bản địa, tương đối hiểu rõ tình hình ở đó nên cho cô cơ hội rèn luyện. Nếu làm không xong...” Bà gõ ngón tay xuống mặt bàn: “... Cơ hội không phải ai cũng có, tôi ở Nam Chiêm chờ các cô, các cậu thắng lợi trở về”.

“Lão Phật Gia” đã lên tiếng, Tô Mạt buộc phải lấy lại tinh thần, vội vàng chuẩn bị công việc liên quan đến chuyến công tác. Sau đó, cô lại gọi điện, gửi gắm người nhà cho Tùng Dung. Bố mẹ cô không quen với nơi này, có chuyện gì hy vọng Tùng Dung giúp đỡ.

Trước khi ra cửa, Thanh Tuyền trốn sau bà ngoại nhìn Tô Mạt. Cô xoa đầu con gái: “chúc mẹ đi công tác thuận lợi, được không?”

Thanh Tuyền gật đầu:

“Con ngoan, gọi một tiếng mẹ đi, chỉ một tiếng thôi”. Tô Mạt dạy cô bé: “Gọi mẹ...”

Thanh Tuyền ngẫm nghĩ, chỉ nói: “Công tác thuận lợi”.

Tô Mạt không ép con gái, mỉm cười: “Cảm ơn con gái”.

Vài phút sau, Triệu Tường Khánh gọi điện thoại nói giờ này dễ tắc đường, nhắc nhở cô ra sân bay sớm một chút.

Chuyến công tác lần này Vương Cư An dẫn theo hai người. Một là Triệu Tường Khanh, người còn lại là nữ đồng nghiệp chuyên phụ trách hồ sơ dự thầu cùng trợ lý Hồ.

Lúc Triệu Tường Khánh gọi điện thoại, Vương Cư An cũng vừa ra cửa. “Tổng giám đốc, một đồng đội cũ của tôi từ phương xa đến thăm, mang theo đặc sản địa phương, cũng là món măng khô do nhà ông ấy tự phơi. Tôi cầm đến đây một ít cho cậu ăn thử”.

Vương Cư An liếc qua túi dứa cũ kỹ căng phồng, đáp: “Chú cứ để ở bên ngoài, không ai lấy đâu”.

Lão Trương làm theo lời anh ta, lại xách hành lý của anh ta, bỏ vào cốp xe. Vương Cư An đi ra ngoài, thấy một người đứng dưới hàng cây phía xa xa dõi mắt về bên này. Lão Trương vội giải thích: “Ông ấy chính là đồng đội cũ của tôi. Bảo ông ấy ở nhà mà ông ấy không nghe, nói muốn đi loanh quanh”.

Vương Cư An lên xe. Xe ô tô lăn bánh, thấy người ở bên ngoài có dáng vẻ run run, không nhanh nhẹn, Vương Cư An hỏi: “Ông ta đi về kiểu gì?”

Lão Trương đáp: “Ông ấy nói tự đi bộ về”.

“Chú bảo ông ấy lên xe, lát về cùng chú”. Vương Cư An nói.

Lão Trương thò đầu ra ngoài gọi người đó lên xe. Người đó vội xua tay, không đồng ý.

Vương Cư An nhìn đồng hồ. “Đi thôi!”

Ba tiếng sau, nhóm sáu người đến thành phố thủ phủ của tỉnh Giang Nam. Tô Mạt ngắm nhà cửa, đường phố, bên tai đều là ngôn ngữ của quê hương trong lòng có chút cảm khái.

Mọi người về khách sạn để đồ. Vương Cư An có hẹn hai ông chủ của khu công nghiệp ô tô ăn tối. Buổi chiều, anh ta triệu tập cả nhóm họp bàn về phương án và hồ sơ dự thầu ở phòng mình.

Vương Cư An vừa giở tài liệu vừa hỏi: “Hai ông chủ đó có sở thích gì không?”

Trợ lý Hồ nói: “Tôi có nghe một tin đồn”. Anh ta ghé sát tai Vương Cư An nói vài câu. Triệu Tường Khánh ngồi bên cạnh nghe thấy, bất giác cười ha hả.

Vương Cư An nhướng mắt nhìn Tô Mạt, sau đó quan sát đồng nghiệp nữ phụ trách hồ sơ dự thầu. Cuối cùng ánh mắt anh ta dừng lại ở Tô Mạt. “Trợ lý Tô, phiền cô cầm va li của cô sang đây”.

Tô Mạt tưởng mình nghe nhầm. Cô ngây ra nhìn anh ta, không biết người đàn ông này định giở trò gì.

Vương Cư An nhìn đồng hồ: “Nhanh lên”.

Tô Mạt hết cách, đành về phòng, xách va li sang bên này.

“Mở ra”. Vương Cư An lại nói.

Tô Mạt phân bua: “Trong va li đều là quần áo”.

Vương Cư An không nhiều lời, trực tiếp kéo va li sang một bên, tự mình mở ra. Anh ta nói: “Cô lại đây”. Anh ta chỉ tay vào bộ váy ở trên cùng. “Cô cầm lên xem nào”.

Tô Mạt giơ bộ váy lên cho anh ta xem. Vương Cư An lắc đầu, tiếp tục xem những bộ đồ khác nhưng vẫn không hài lòng. Tô Mạt lật đến lớp cuối cùng, bên dưới toàn là đồ lót màu sắc sặc sỡ, cô lập tức đóng nắp va li. “Hết rồi, tôi chỉ mang từng ấy”.

Vương Cư An chau mày, anh lấy ví da từ túi áo, rút một tấm thẻ, ném chiếc xuống va li. “Tôi cho cô một tiếng đồng hồ để đi mua quần áo tử tế. Câu lạc bộ đó không phải tầm thường, hôm nay có tiệc rượu VIP. Cô mua quần áo mới rồi đến thẳng chỗ hẹn lúc sáu giờ”.

2.

Đây là lần đầu tiên trong đời Tô Mạt đi dạo cửa hàng đồ hiệu ở quê nhà. Cô nhớ trước đây chưa có những cửa hàng này, hai năm nay mới mọc lên nhiều.

Tô Mạt căn thời gian, vào cửa hàng nào cũng liếc qua rồi ra ngoài. Cô hết chê váy áo quá sặc sỡ lại chê vải mỏng, hở nhiều. Đến cửa hàng cuối cùng, Tô Mạt mới dừng lại. Trong đống váy áo giảm giá treo trên móc, cô phát hiện thấy bộ váy cô mặc thử hôm gặp Châu Viễn Sơn lần đầu. Bộ váy cũng vừa vặn còn số nhỏ.

Ban đầu, cô nhân viên bán hàng tỏ thái độ không mấy mặn mà. Thấy Tô Mạt xem xét kĩ lưỡng, cô ta mới đi đến giới thiệu. “Từ trước đến nay, nhãn hiệu của chúng tôi chưa giảm giá bao giờ. Lần này là do nhà thiết kế số một của công ty bên Milan kết hôn mới có hoạt động giảm giá. Rất nhiều người nhân dịp này mua sắm đồ”.

Tô Mạt không muốn thể hiện mình “gà mờ”: “Sao tôi nhớ hồi trước đi shopping cũng thấy các cô giảm giá?”

Cô nhân viên hơi ngượng ngùng: “Vậy à? Chị nhìn thấy ở đâu ạ?”

“Có lẽ nhà thiết kế ở Milan thường xuyên ly hôn”. Tô Mạt đáp.

Thấy không còn sớm, cô liền cầm váy, đi vào phòng thử đồ, nhân tiện trang điểm thêm. Tiếp theo, cô bảo nhân viên tìm đôi giày thích hợp. Cảm thấy cổ áo hơi trễ, cô lại mua áo khoác ngắn khoác bên ngoài.

Tô Mạt đứng trước gương, ngó trái ngó phải, vẫn cảm thấy thiếu thứ gì đó. Cô nhân viên đưa đến hộp đựng đồ trang sức, Tô Mạt mới nhớ ra. Cô chọn một bộ hoa tai và dây chuyền đơn giản, sau đó chọn một cái ví cầm tay. Cuối cùng cô không nói một lời, trực tiếp cà thẻ thanh toán.

Nhìn thấy con số trên máy tính của thu ngân, Tô Mạt không tránh khỏi cảm giác xót ruột, thầm hít một hơi sâu. Nhìn tấm thẻ ngân hàng xa lạm cô như trong giấc mộng. Nhưng khi người xung quanh dồn ánh mắt ngưỡng mộ về phía mình, trong lòng cô cũng thấy xốn xang.

Tô Mạt tỏ vẻ thản nhiên như không, bỏ thẻ ngân hàng vào ví. Mặc dù trên tấm thẻ mãi mãi viết tên của người khác, còn là người mà cô không muốn đối mặt nhưng vào thời khắc này, cô vẫn không thể kìm nén sự hưng phấn từ đáy lòng.

Tầm chạng vạng, Tô Mạt đến địa điểm hẹn đúng giờ. Vừa vào cửa, cô liền nhìn thấy Vương Cư An và mấy đồng nghiệp ngồi ở một chỗ không xa.

Đây là đại sảnh rất lớn. Mọi người cầm ly rượu đế cao, mỉm cười gật đầu, hạ thấp giọng nói, nỗ lực khiến bộ dạng của bản thân cũng có phong cách như âm nhạc cổ điển du dương và cách bài trí trang nhã của nơi này.

Nhân viên phục vụ ở cửa lễ phép giơ tay về phía Tô Mạt. Tô Mạt nhất thời không hiểu ý, đối phương chỉ tay vào chiếc áo khoác trên người cô. Tô Mạt liền cởi áo khoác, đưa cho người nhân viên treo lên mắc.

Tô Mạt đi vào hội trường. Xung quanh có không ít đàn ông dõi mắt về phía cô khiến mặt cô nóng ran. Dù trong lòng không thoải mái, cô vẫn phải giữ nguyên tư thế, cằm hơi nghếch lên, khóe miệng để lộ ý cưới, hai mắt nhìn thẳng.

Ở bên này, Vương Cư An đang trò chuyện với người bên cạnh đột nhiên dừng lại, tựa vào thành ghế, quan sát Tô Mạt.

Tô Mạt càng lúng túng, vội vàng điều chỉnh ánh mắt.

Khi Tô Mạt đến nơi, Triệu Tường Khánh lập tức đứng dậy, giúp cô kéo ghế. Vương Cư An giới thiệu: “Đây là Tô tiểu thư, kỹ sư phụ trách phần kỹ thuật của dự án lần này”.

Mấy người bên đối phương lịch sự gật đầu chào hỏi Tô Mạt. Cô nói ngay: “Xin lỗi các vị, tôi đến muộn”.

Đối phương mỉm cười: “Không sao, phụ nữ đến muộn một chút cũng là bình thường, chúng tôi có thể đợi”.

Cuộc trò chuyện sau đó không liên quan đến dự án. Tô Mạt biết đây là cuộc gặp gỡ không chính thức. Vương Cư An chỉ để lão Triệu và trợ lý Hồ đi cùng, gọi cô đến để làm “bình hoa”. Vì vậy cô không cần nói nhiều, chỉ yên tĩnh ngồi một bên là được.

Sau khi thưởng thức nửa ly rượu, một người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh nói chuyện với Tô Mạt về kiến thức chuyên ngành.

Người này họ Phan, nói năng từ tốn, nhã nhặn. Ông ta cho biết thời trẻ từng làm nghề chế tạo máy móc, cũng coi như cùng nghề với Tô Mạt. May mà Tô Mạt có sự chuẩn bị kĩ lưỡng, hai người trò chuyện ăn ý. Sau đó, người đàn ông nhìn cô bằng ánh mắt sáng rực, tán thưởng: “Nghe danh không bằng gặp mặt. Tô tiểu thư đúng là tài sắc vẹn toàn”.

Tô Mạt hơi chột dạ khi nghe câu này. Cô chỉ tùy tiện trò chuyện vài câu, đâu đến nỗi được coi trọng như vậy.

Hai người lại cụng ly. Sau khi uống một ly rượu vang người đó nhích chân sang bên này, chạm vào chân Tô Mạt ở dưới gầm bàn. Thấy cô không có phản ứng, ông ta lại chạm lần thứ hai. Đến lần thứ ba, ông áp cả đùi vào chân cô. Tô Mạt không thể nhẫn nhịn, đứng dậy, cười cười: “Xin lỗi, tôi vào nhà vệ sinh một lát”. Lúc quay lại, cô kéo ghế ra xa. Đối phương biết ý, không dám tiếp tục sàm sỡ.

Ngày hôm sau là buổi đấu thầu, trên màn hình công bố bảy công ty tham gia đấu thầu, trong đó có An Thịnh. Tô Mạt cảm thấy lo lắng, kỹ thuật của dự án lần này mới nghiên cứu chế tạo ở trong nước không bao lâu, sao đột nhiên xuất hiện ba, bốn công ty cùng lĩnh vực?

Ai ngờ đến lúc mở hồ sơ thầu tài chính, tình hình ngay lập tức trở nên rõ ràng. Hai nhà thầu báo giá quá cao nên tương lai mờ mịt. Hai công ty khác tuy báo giá thấp nhưng không hề có tiếng tăm trong ngành. Một nhà thầu đưa ra giá thích hợp nhưng khởi đầu quá muộn, thiếu hiệu ứng nhãn hiệu sản phẩm. Do đó, người trúng thầu nhãn nhiều khả năng là An Thịnh hoặc công ty ô tô Bắc Trung.

Cả nhóm không hẹn cùng thở phào nhẹ nhõm, chỉ có Vương Cư An vẫn trầm mặc, dõi mắt ra ngoài cửa sổ.

Triệu Tường Khánh phân tích: “Bốn công ty bị loại cũng là điều bình thường. Trong đó có một công ty báo giá như chúng ta nhưng chất lượng sản phẩm không bằng, một công ty khác chất lượng ngang bằng chúng ta nhưng giá cao hơn hẳn. Hai công ty còn lại cũng vậy thôi.

Đồng nghiệp ở phòng Nghiên cứu phát triển không hiểu: “Phó phòng Triệu, sao tôi cảm thấy anh nói câu này cũng bằng không. Chắc chắn họ không bằng chúng ta nên mới bị loại khỏi cuộc đấu thầu”.

Tô Mạt hỏi: “Phó phòng Triệu, sao anh có thể khẳng định hai công ty báo giá thấp hơn chúng ta, chất lượng sản phẩm không bằng chúng ta?”

Triệu Tường Khanh thản nhiên như không: “Rất đơn giản, một trong hai công ty là do sếp tổng sắp đặt. Có lẽ công ty còn lại cũng làm nên cho Bắc Trung. Đây là quy tắc ngầm trong ngành”.

“Vì vậy công ty ô tô Bắc Trung mới là đối thủ đáng gờm?” Tô Mạt hỏi.

Trợ lý Hồ đáp: “Đối với bọn họ, chúng ta cũng là đối thủ mạnh nhất. Chúng ta có ưu thế riêng, hàng ngoại nhập, kỹ thuật tiên tiến. Người dân trong nước sùng bái bọn Tây như sùng bái Thượng Đế. Chỉ sợ lúc mở hồ sơ đấu thầu kỹ thuật, chúng ta không có ưu thế nổi trội hơn”.

Vương Cư An lắc đầu: “Sản phẩm của họ đúng là có giá thấp hơn chúng ta nhưng kỹ thuật của chúng ta tốt hơn. Tuy nhiên, đối với chủ thầu, chất lượng sản phẩm chỉ là thứ yếu. Điều bọn họ quan tâm là vụ làm ăn này mang lại bao nhiêu lợi ích cho bọn họ?”.

Trợ lý Hồ ngẫm nghĩ, đưa mắt nhìn Tô Mạt rồi nói với Vương Cư An: “Thật ra... bên Phan Tổng cũng không phải không có điểm đột phá.”.

Nghe câu này, Tô Mạt toát mồ hôi lạnh. Cô giả bộ không hiểu ý, trong lòng thầm nghĩ: quần áo và đồ trang sức đắt tiền không phải tự nhiên mà có.

Trợ lý Hồ cười cười: “Tôi nói như vậy cũng chỉ vì công ty. Công ty tốt, mọi người mới tốt”.

Triệu Tường Khánh quan sát sếp tổng trước tiên, sau đó liếc nhìn Tô Mạt rồi lại nhìn Vương Cư An, không nói một lời.

Vương Cư An ngồi xuống sofa. “Nếu đã có điểm đột phá thì phải thử xem sao. Không thể để mất cơ hội, bởi một khi mất đi, sẽ khó lòng tìm lại”.

Anh ta vừa thốt ra lời, cả đám đều im lặng. Có người cúi đầu, giả vờ không nghe thấy, có người không kiêng dè nhìn Tô Mạt, đợi cô tỏ thái độ.

Tô Mạt cúi đầu, cọ mũi chân trên tấm thảm. “Tôi đến An Thịnh làm việc, nhận mức lương bình thường. Xin trợ lý Hồ yên tâm, tôi nhất định sẽ dốc toàn lực trong lúc trình bày hồ sơ kỹ thuật. Còn về phương diện khác, không nằm trong phạm vi chức trách của tôi.”

Vương Cư An bỗng hỏi một câu: “Trợ lý Tô, trước đây làm công việc bán hàng, cô chưa từng gặp tình cảnh tương tự?”.

Tô Mạt lặng thinh.

Vương Cư An nói tiếp: “Những ngày qua cùng ăn mấy bữa cơm, tôi phát hiện lão Phan có sở thích nghiên cứu giáo lý đạo Phật. Con người là như vậy, càng lớn tuổi càng cần tín ngưỡng, càng trở nên mê tín”.

Tô Mạt cũng nhớ ra, tay họ Phan từng vô tình đề cập, lúc mới đến Giang Nam, ông ta có nghe nói chùa Tây Sơn có một hòa thượng già xem bói rất linh nghiệm nhưng vẫn chưa có duyên gặp mặt nên ông ta cảm thấy đáng tiếc. Lúc đó, Tô Mạt còn nghĩ, tôi đã gặp vị hòa thượng đó từ bao nhiêu năm trước nhưng chẳng thấy linh nghiệm gì cả. Bởi vì cô có ác cảm với tay họ Phan nên không muốn nói chuyện nhiều với ông ta.

Lúc này, Tô Mạt không kìm được tiếp lời: “Tín ngưỡng không nhất định đều là mê tín. Con người cần tín ngưỡng cũng có khả năng bởi vì tôn giáo có thể chạm tới chỗ pháp luật chịu chết, ví dụ nội tâm và lương tri”.

Vương Cư An liếc nhìn cô, tiếp tục: “Lão Phan muốn đi tìm vị trụ trì ở chùa Tây Sơn xem bói nhưng mãi vẫn chưa gặp được người”. Anh ta quay sang trợ lý Hồ: “Tiểu Hồ có lắm chiêu, chi bằng cậu giúp người ta đi cầu vị hòa thượng đó. Nếu cậu làm được, không biết chừng vụ này thành công, kỹ sư Vương sẽ không bạc đãi cậu”.

Trợ lý Hồ không ngờ sự việc chuyển biến nhanh như vậy. Anh ta trợn mắt, chỉ vào mìn. “Tôi ư? Từ trước đến giờ tôi chưa tiếp xúc với vị hòa thượng, đạo sĩ nào”.

Triệu Tường Khánh không nhịn được cười. “Bảo cậu đi thì cậu cứ đi, nhiều lời như vậy làm gì?”

Trợ lý Hồ hết cách, đành phải lên chùa hai chuyến.

Lần thứ nhất, anh ta mua các loại đồ chay tươi ở quán cơm chay cao cấp của địa phương, xách lên chùa. Người ta không nhận, để hết đồ ăn ở bên ngoài.

Lần thứ hai, anh ta lại mua đồ chay khô cao cấp, còn nhét ít tiền vào trong, kết quả bị đuổi ra khỏi chùa.

Trợ lý Hồ quay về, liên tục thở dài. “Đến mặt mũi vị hòa thượng già thế nào tôi cũng chẳng biết. Mấy tên tiểu hòa thượng ở đó không phải loại vừa, nóng tính chết đi được”.

Triệu Tường Khánh ban đầu còn cười ngoác miệng, sau cất giọng lo lắng: “Ôi giời, làm thế nào bây giờ? Tiểu Hồ giải quyết không xong, nếu không giành được hợp đồng, kỹ sư Vương hỏi đến thì cậu biết ăn nói thế nào?”

Trong khi đó, Tô Mạt lặng lẽ ra ngoài mua ít đồ chay đơn giản xách lên chùa, tìm đến gian nhà ở hậu đường. Quả nhiện có hai tiểu hòa thượng ngăn cô lại, một hòa thượng nói: “Sư phụ trụ trì tuổi tác đã cao, người không được khỏe, mấy năm nay sư phụ không tiếp khách, càng không xem bói cho thiên hạ. Thí chủ hãy về đi”.

Tô Mạt cất giọng mềm mỏng: “Phiền sư phụ chuyển lời giúp, tôi họ Tô, là họ hàng của sư ông. Bố mẹ tôi nghe nói sư ông bị ốm nên bảo tôi đến thăm. Hai mươi năm trước, bố mẹ tôi từng dẫn tôi đến thăm sư ông. Lúc đó, sư ông còn lấy một quả đào trên bàn thờ đưa cho tôi, không biết sư ông còn nhớ không”.

Thấy cô nói đâu vào đấy, tiểu hòa thượng không dám chậm trễ, vội vàng chạy vào trong báo cáo.

Tô Mạt đợi một lúc, tiểu hòa thượng đi ra ngoài. “Sư phụ mời thí chủ vào nội đường nói chuyện”.

Từ ngôi chùa trở về, Tô Mạt kể lại chuyện gặp sư trụ trì với mọi người. Ban đầu, Vương Cư An còn không tin nhưng anh ta vẫn hẹn Phan Tổng. Lão Phan ra vẻ, nói trong quá trình bỏ thầy không tiện tiếp xúc quá nhiều, sợ người khác dị nghị. Vương Cư An đề cập thẳng, là đi chùa bái Bồ Tát, tuyệt đối không nhắc đến chuyện công việc, đối phương mới đồng ý.

Ngày hôm sau, Vương Cư An cùng Triệu Tường Khánh và Tô Mạt, Phan Tổng dẫn vợ và con gái cùng lên chùa bái Phật.

Gặp Tô Mạt, Phan Tổng trò chuyện tự nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

Triệu Tường Khánh cười, nói: “Tất cả nhờ Tô Mạt, vị trụ trì gặp cô ấy liền nói cô ấy có duyên với Phật. Nhờ cô ấy nên chúng tôi cũng được thơm lây”.

Phan Tổng nhìn Tô Mạt bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

Tiểu hòa thượng đưa mọi người vào nội đường. Sư trụ trì ngồi hóng mát trên ghế mây dưới giếng trời, tay cầm quyển kinh Phật.

Tô Mạt không yên tâm, tiến lên phía trước, nói nhỏ với sư trụ trì: “Sư ông cứ nói với bọn họ vài câu tốt đẹp là được, không cần hao tổn tâm trí, sư ông tránh đừng để mệt mỏi quá”.

Hòa thượng già lên tiếng: “Người xuất gia không thể nói dối, có sao ta sẽ nói vậy”.

Tô Mạt nói: “Vậy hai mươi năm trước sư ông xem bói cho con, chắc sư ông không phải có sao nói vậy chứ?”

Hòa thượng già ngẫm nghĩ một hồi: “Cháu gái nhà họ Tô, lúc đó ta đã nhìn ra cuộc hôn nhân đầu của cháu không quá ba thu, ta đã dùng ngón tay giơ số ba, lẽ nào bố mẹ cháu không hiểu?”

Nghe câu này, Tô Mạt hết sức ngạc nhiên. Cô thầm nghĩ: thảo nào sau này bố mình thường nói, vị hòa thượng giơ động tác tay ok với ông.

Sư trụ trì không nhiều lời, đưa mắt quan sát mọi người. Thấy ông già yếu bệnh tật nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, mọi người không dám xem thường, để mặc ông nhìn đi nhìn lại. Sau đó, hòa thượng già mỉm cười, chỉ tay vào Triệu Tường Khánh. “Người này tướng mạo có phúc”.

Triệu Tường Khánh rất mừng rỡ. Nhưng trước mặt sếp tổng, anh ta không tiện tỏ thái độ quá lộ liễu, chỉ nói: “Ôi giời, lão thần tiên, tôi chỉ làm thuê cho người khác, sắp bốn mươi mà vẫn chưa kiếm được vợ. Tôi còn đang nản lòng đây này”.

Hòa thượng già đáp: “Vạn sự không cần vội vàng, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng”.

Tô Mạt ở bên cạnh không kìm được, khẽ ho một tiếng, hòa thượng già mới đưa mắt về phía gia đình Phan Tổng, phất tay. “Tướng mạo của ba thí chủ này cũng có phúc”.

Nghe ông nói vậy, gia đình Phan Tổng đều cười ngoác miệng. Cuối cùng, sư trụ trì nhìn Vương Cư An, vẻ mặt hết sức nghiêm túc: “Thí chủ vào đây, tôi xem cho thí chủ trước”.

Phan Tổng ở bên cạnh cất giọng khách khí: “Vương Tổng, mời anh xem trước, đây cũng là duyên phận”.

Vương Cư An không tin mấy trò bói toán nhưng nhìn thấy vẻ kiên quyết của sư trụ trì, anh ta đành làm theo lời ông.

Hòa thượng già đưa Vương Cư An vào phòng, lại gọi Tô Mạt vào mài mực.

Vương Cư An quan sát xung quanh. Đây là căn phòng cũ kĩ, trên giường mắc màn màu xanh, bên tường là một đống sách, trong đó có vô số kinh thư. Vị trí phía nam đặt một bàn thờ, trên đặt tượng Bồ Tát bằng sứ, lư hương bằng gốm, ba đĩa hoa quả. Giữa căn phòng có một chiếc bàn vuông cũ. Trên bàn xếp một hàng văn phòng tứ bảo (1).

(1). Văn phòng tứ bảo gồm bút, mực, giấy, nghiên.

Hòa thượng già quan sát Vương Cư An một lúc, lắc đầu. “Đầy vẻ tà ác”. Ông hỏi ngày sinh tháng đẻ của anh ta, bảo Tô Mạt viết ra giấy, sau đó đối chiếu. Ông ta lại rút từ đống sách một cuốn sách cũ nát, xem đi xem lại, tính tính toán toán, thần sắc hơi kỳ lạ.

Vương Cư An mất hết kiên nhẫn nhưng vẫn không tỏ thái độ, chỉ nói: “Sư phụ, có gì ông cứ nói thẳng, tôi nghe là được chứ gì!”

Hòa thượng già lẩm bẩm: “Chỉ sợ thí chủ không hiểu. Con người này, con người này không sang cũng giàu, một đời chìm nổi, nếu không làm thương nhân cũng là đạo tặng”. Ngừng vài giây, ông cất giọng nghiêm túc: “Tôi thấy thí chủ cũng có huệ căn (l), có muốn xuất gia làm hòa thượng không?”.

(l) Huệ căn: trong phật giáo chỉ những người có tư chất có thể lĩnh hội Phật lý một cách thấu đáo.

Vương Cư An hơi ngây người, sau đó bật cười, trong đầu thầm nghĩ: vị hòa thượng già này suốt ngày ru rú ở chùa, không hiểu sự đời và nhân tình thế thái. Anh ta cố tình pha trò: “Sư phụ, có câu nói một đời trôi nhanh như bóng câu qua khe cửa. Nếu không vui chơi thỏa thích, đến lúc già chỉ còn nước đau lòng. Tôi thấy thần sắc của sư phụ đau khổ, chứng tỏ lòng trần chưa hết, sư phụ có muốn nuôi tóc hoàn tục không?”.

Sư trụ trì thở dài, lẩm nhẩm: “Chúng nhân duyên sinh pháp, ngã thuyết tức thị Không, dị vi thị giả danh, dịch thị trung đạo nghĩa (2)...” Hòa thượng vừa niệm vừa vuốt râu, sau đó nói với Vương Cư An: “Còn một câu cổ xưa, nói ra sợ khiến thí chủ chán ghét, chê cười: “Gieo nhân thiện sẽ được quả thiện”. Thí chủ, thí chủ hãy về đi”.

(2) “chúng nhân duyên sinh pháp, ngã thuyết tức thị Không, dị vi thị giả danh, dịch thị trung đạo nghĩa” là câu trong Trung quán luận của Bồ Tát Long Thọ. Có nghĩa: các pháp do duyên sinh, tôi nói đó là Không, cũng gọi là giả danh, cũng chính là trung đạo nghĩa.

Tiếp theo, sư trụ trì mời gia đình Phan Tổng vào phòng, vẫn là Tô Mạt mài mực viết chữ. Hòa thượng già không xem kĩ như vừa rồi, quả nhiên chỉ chọn mấy câu tốt lành tặng bọn họ. Phan Tổng vô cùng cảm kích, nói sẽ cúng thêm nhiều tiền. Trước khi ra về, cả nhà còn khấu đầu quỳ lạy trước Bồ Tát.

Đợi khách đi hết, Tô Mạt cũng vái ba vái, cảm ơn sư trụ trì, đồng thời nhắc ông chú ý giữ gìn sức khỏe. Cô cố kìm nén lòng hiếu kỳ nhưng vừa ra đến cửa, cô lại bị hòa thượng già gọi lại.

Hòa thượng già lấy một quả đào trên bàn thờ, đưa cho cô.

Tô Mạt đứng ở cửa nhận quả đào. Khi quay người, cô thấy Vương Cư An đang ở ngoài gọi điện thoại. Anh ta nói: “Vương Tiễn, mấy hôm nay mày biến đi đâu hả? Ở nhà? Nhà nào? Mày chạy về đây làm gì...”.

Tô Mạt liền quay lại, hỏi sư trụ trì: “Lúc xem cho người kia, con thấy sư ông vê vê râu, không biết có ý gì?”

Hòa thượng già chưa hiểu ra, ngẫm nghĩ một lúc mới đáp: “Cháu gái nhà họ Tô, vê râu là động tác theo thói quen của ta. Nhưng người này...” Ông lắc đầum nghiêm túc hạ giọng thốt ra bốn từ.

Tô Mạt nghe xong, bất giác sững sờ.

3.

Tô Mạt trải qua mấy ngày căng thẳng và bận rộn.

Trước khi dự thầu, Vương Cư An bảo Tô Mạt và đồng nghiệp ở phòòng kỹ thuật chỉnh sửa lại hồ sơ. Cuối cùng, anh ta vẫn không hài lòng với bản vẽ trong hồ sơ, sai người bỏ đi trang trắng đen, in lại bằng mực in màu cao cấp. Vương Cư An nói: “Những người đó biết gì? Đều là những kẻ chỉ vì cái lợi trước mắt. Người ngoài nghề xem trò vui, chúng ta dùng hình ảnh hoa hòe hoa sói thu hút sự chú ý của họ trước. Ấn tượng đầu tiên rất quan trọng”.

Tô Mạt không đồng tình với quan điểm của anh ta. Cô cảm thấy người đàn ông này luôn đề cao bản thân, chỉ biết đầu cơ trục lợi. Tuy nghĩ vậy nhưng cô vẫn phải tuân lệnh ngay lập tức. Ban ngày thăm hỏi khách hàng, đến tối cô và các đồng nghiệp cầm tài liệu đi in lại, đóng thành quyển, ghi vào đĩa, ngày nào cũng bận đến nửa đêm.

Buổi chiều từ ngôi chùa trở về, Vương Cư An mời mọi người ăn cơm. Cả nhóm về khách sạn đã tối muộn, đồng nghiệp nữ cùng phòng nhanh chóng lên giường đi ngủ, còn Tô Mạt vẫn phải chuẩn bị hồ sơ đấu thầu kỹ thuật cho ngày hôm sau.

Lần này hoàn toàn khác lần tham gia triển lãm. Vụ đấu thầu liên quan đến hợp đồng trị giá mấy chục triệu nhân dân tệ. Nếu khâu kỹ thuật xảy ra vấn đề, làm sao cô có thể gánh trách nhiệm? May mà lần này Tô Mạt không phải chiến đấu một mình. Đồng nghiệp ở phòng Kỹ thuật từng tham gia khóa huấn luyện ở nước ngoài, lại xuất thân từ chuyên ngànnh điện tử, rất có năng lực, chứ không phải hạng “nửa mùa” như cô.

Đây là lần đầu tiên Tô Mạt tham gia dự án lớn như vậy, cô hưng phấn đến mức buổi tối khó chợp mắt. Đột nhiên nhớ tới câu nói của vị hòa thượng già lúc chiều, Tô Mạt cũng không rõ là thật hay giả, lại nghĩ ngợi một hồi.

Trời tờ mờ sáng, Tô Mạt thức dậy, đi đánh răng rửa mặt. Người phụ nữ ở trong gương mắt thâm quầng, sắc mặt nhợt nhạt, trông giống người bị bệnh.

Tô Mạt xem lại một lượt rồi xuống tầng dưới ăn sáng. Đồng nghiệp ở phòng Kỹ thuật còn đến sớm hơn. Anh ta vừa gặm bánh mì khô vừa nói với cô: “Trợ lý Tô, làm thế nào bây giờ? Tôi bị đi ngoài cả đêm, cứ đặt mình nằm xuống là đau bụng, suốt đêm lăn đi lộn lại”.

Tô Mạt chau mày: “Hôm qua chúng ta cùng ăn tối, tôi có sao đâu?”

Đồng nghiệp nam biết cô là người nhân hậu nên hạ giọng thì thầm: “Con người tôi có cái tật, hễ căng thẳng là bị đi ngoài. Hồi còn đi học, cứ kỳ thi quan trọng là tôi không lại bị”.

Liếc thấy các đồng nghiệp đang đi xuống cầu thang, Tô Mạt vội nói: “Cậu đừng để lộ chuyện này trước mặt sếp tổng. Tôi tin vào khả năng của cậu. Lát nữa vào trong, tôi sẽ động viên cậu. Cậu cứ như bình thường là được”.

Đồng nghiệp nam đờ đẫn gật đầu: “Lát nữa nếu xảy ra sai sót, chị nhớ nhắc nhở tôi”.

Vương Cư An và mọi người đã tiến lại gần. Tô Mạt và đồng nghiệp nam im bặt. Tim Tô Mạt như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, trước đó cô chỉ cảm thấy căng thẳng, bây giờ lại thêm phần bất an. Trong đầu cô tràn ngập một ý nghĩ: Nếu vụ này xảy ra sơ suất ở khâu kỹ thuật, chắc Vương Á Nam sẽ lột da bọn cô mất.

Tô Mạt cố gắng kiềm chế, sợ bị người khác nhận ra. Ai ngờ Triệu Tường Khánh giội gáo nước lạnh, anh ta ngồi cạnh Tô Mạt, ngoảnh đầu quan sát cô, hỏi: “Tiểu Tô tối qua không ngủ được? Căng thẳng phải không?”.

Tô Mạt cười cười. “Tôi vẫn bình thường”.

Triệu Tường Khánh nói: “Tôi chỉ cô một cách, nếu cô căng thẳng, hãy thử phương pháp thở Lamaze (1). Cách này có thể giải phóng áp lực, giảm bớt đau đớn. Thật đấy, phụ nữ có con chắc biết trò này”.

(1)Lamaze là một phương pháp làm giảm đau trong qua trình sinh con nhờ vào việc sử dụng chương trình hoạtt động tâm lý và thể chất. Nó bao gồm các kỹ thuật thở, thư giãn và liên tưởng. Kỹ thuật này cần phải được thực hành đầy đủ trong suốt thai kỳ vì khó mà đạt được chỉ trong một thời gian ngắn lúc chuyện dạ.

Đồng nghiệp nữ giúp Vương Cư An lấy cà phê, nghe nói vậy liền lên tiếng: “Ái chà, Phó phòng Triệu đúng là thông thái thật đấy, không sinh con cũng biết”.

Triệu Tường Khánh cười. “Nói đùa chứ, làm nghề của chúng ta, cái gì cũng phải tường tận. Trên biết thiên văn, dưới biết địa lý, tài chính, chính trị... gặp khách hàng thế nào cũng có thể chiều”.

Vương Cư An uống một ngụm cà phê. “Phương pháp của lão Triệu, người mổ đẻ chắc không biết vận dụng”.

Nghe câu này, Tô Mạt đang cúi đầu gặm bánh mì suýt cắn vào lưỡi, đầu óc trống rỗng. Đến khi định thần, cô liền ngẩng đầu nhìn đối phương.

Trợ lý Hồ cười hì hì. “Vương Tổng, câu nói này thật sâu sắc, sao anh biết điều đó?”

Vương Cư An giở tờ báo, hỏi lại: “Biết điều gì?”

Trợ lý Hồ liếc nhìn Tô Mạt, không tiện nói thẳng.

Triệu Tường Khánh tiếp lời: “Còn phải nói, hiện tại Trung Quốc là nước có tỷ lệ mổ đẻ đứng đầu thế giới. Dù sao cũng chỉ được sinh một đứa, các bà các cô cần gì khổ sở?”

Đồng nghiệp nữ không kìm nổi, nói xen ngang: “Phó phòng Triệu, mớ sáng sớm mà anh đã nhắc những điều này, có cho người ta ăn uống không hả?”

Triệu Tường Khánh nói: “Các cô không hiểu đâu. Bây giờ chưa cần căng thẳng. Khi kết thúc, quá trình đợi kết quả mới thật sự suốt ruột, giống như đợi đứa trẻ ra đời ấy”.

Đồng nghiệp nữ bĩu môi. “Anh lại thế rồi!”

Vương Cư An cười cười. “Cô gái nhỏ chắc không biết Phó phòng Triệu của cô đã có nhà, có xe, giờ chỉ thiếu vợ con nên mới sốt ruột”.

Triệu Tường Khánh cười. “Sếp nói trúng chỗ đau của tôi”.

Mọi người đều cười, Tô Mạt cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Vương Cư An hỏi cô: “Trợ lý Tô còn căng thẳng không? Lúc căng thẳng nên nghĩ đến những chuyện không liên quan, phân tán sự chú ý. Cách của tôi so với cách của lão Triệu thì thế nào?”

Tô Mạt thầm nghĩ: Anh đã nói xong chưa? Ngoài mặt, cô vẫn tỏ ra nghiêm túc: “Cảm ơn sếp tổng, bây giờ tôi đỡ nhiều rồi”.

Vương Cư An liếc nhìn cô một cái rồi tiếp tục đọc báo.

Ăn sáng xong, cả nhóm tới địa điểm dự thầu. Đơn vị tổ chức sắp xếp mấy phòng hội nghị cho các bên nghỉ ngơi, đợi đến lượt mới vào phòng họp lớn báo cáo.

Công ty An Thịnh phải đợi đến hai giờ chiều, buổi trưa ăn uống qua loa cho xong bữa. Ngoài Vương Cư An và lão Triệu, những người khác đều không có bụng dạ ăn uống. Đến trợ lý Hồ cũng cảm thấy hồi hộp. Trong thời gian chờ đợi, anh ta nhận được hai cuộc điện thoại của Vương Á Nam. Anh ta quay đầu, nói với Tô Mạt: “Kỹ sư Vương bảo tất cả trông chờ vào hai người”.

Mọi tâm tư của Tô Mạt đang để ở chỗ đồng nghiệp phòng kỹ thuật. Chứng kiến anh ta mượn cớ đi mua bao thuốc, chạy vào nhà vệ sinh hai lần, cô thầm than khổ trong lòng.

Một công ty đối thủ trình bày xong. Khi đi ra ngoài, sắc mặt bọn họ có vẻ mệt mỏi, làm Tô Mạt càng cảm thấy bất an. Cô vỗ vai đồng nghiệp, khẽ cười. “Cậu hãy coi đám người ở trong đó như em bé nhà cậu. Cậu nói gì, bọn họ đều phải nghe theo”. Đồng nghiệp nam giới có con trai cách đây không lâu, nghe câu này, anh ta bất giác cười cười.

Không bao lâu sau, một nhân viên mời bọn họ vào trong. Phòng hội nghị bật đèn sáng trưng. Khách hàng ngồi một bên bàn hội nghị hình bầu dục, nhóm của Vương Cư An ngồi một bên. Hai bên bắt đầu hàn huyên, sau đó Tô Mạt bắt đầu giới thiệu sản phẩm.

Đầu tiên Tô Mạt còn hơi căng thẳng. Dần dần, cô phát biểu càng lúc càng trôi chảy. Đến vân đề chuyên ngành, cô giao cho đồng nghiệp nam của phòng kỹ thuật giải thích. Biểu hiện của anh ta tuy không bằng ngày thường nhưng cũng tạm ổn. Trong lúc giải đáp thắc mắc, Tô Mạt gặp một đối tượng rất khó đối phó, vấn đề anh ta đưa ra giống thật mà lại là giả. Ban đầu, Tô Mạt còn tưởng đụng phải cao thủ trong nghề. Nhưng càng trao đổi, Tô Mạt phát hiện người này thắng ở khí thế, chứ phương diện kỹ thuật cũng lơ mơ. Cách đối phó với hạng người không để đối phương dọa nạt. Cuối cùng, cô và đồng nghiệp nam cũng vượt qua cửa ải.

Gần cuối buổi thuyết trình, người của phía chủ thầu ghé đầu thì thầm trao đổi ý kiến. Vương Cư An tranh thủ dặn dò cấp dưới: “Tiếp theo đến lượt công ty ô tô Bắc Trung. Khi đi ra ngoài, mọi người nhất định phải mỉm cười, vẻ mặt nhẹ nhõm. Đầu tiên, chúng ta không thể thua về khí thế”.

Đơn vị tổ chức ra hiệu cuộc thuyết trình kết thúc, cảm ơn sự tham gia của bọn họ. Nhân viên của công ty ô tô Bắc Trung đợi sẵn ở cửa ra vào. Nhóm của Vương Cư An đi ra ngoài, ai nấy tươi cười rạng rỡ. Triệu Tường Khánh giơ tay về phía Tô Mạt. “Nào, người đẹp, give me five, cô phát biểu không tôi”.

Tô Mạt thở phào nhẹ nhõm, đập tay với anh ta. Trợ lý Hồ cũng giơ tay, cô lại đập vào tay anh ta. Sau đó, bàn tay Tô Mạt dừng lại giữa không trung.

Vương Cư An đút tay vào túi quần nhìn bọn họ.

Tô Mạt thu tay về. Vương Cư An rút máy di động khỏi túi quần, quay người, bắt máy: “Lão Trương, từ giờ chú trông chừng thằng nhóc cho tôi. Tôi sẽ ngồi chuyến bay sáng sớm ngày mai, chú đưa nó đến công ty đợi tôi... Lát nữa chú hãy lái xe tới sân bay... Chú không cần đi đón, tôi sẽ lái thẳng về công ty”.

Buổi tối, Vương Cư An mời mọi người ăn cơm, nhân tiện bố trí nhiệm vụ tiếp theo. Kết quả đấu thầu một tuần sau mới công bố, lão Triệu và trợ lý Hồ ở lại, những người khác sáng sớm quay về Nam Chiêm.

Linh hồn Tô Mạt đã sớm bay về nhà. Cô vừa gặp Thanh Tuyền lại phải đi công tác bốn, năm ngày nên trong lòng rất áy náy.

Ngày hôm sau quay về Nam Chiêm, vừa xuống sân bay , hai đồng nghiệp lập tức chào tạm biệt sếp tổng. Tô Mạt nhận được điện thoại của Vương Á Nam nên không thể bỏ đi. Dù sao cũng cần một người về công ty báo cáo tình hình.

Đợi cô nói xong, Vương Cư An nói: “Cô đi hướng nào?”

Tô Mạt nghĩ, anh biết rõ tôi phải về công ty còn hỏi. Cô lại nhủ thầm, mình chẳng việc gì phải sợ anh ta. Cô nói thẳng: “Vương Tổng, tôi có thể ngồi xe của anh về công ty không?”

“Không”. Vương Cư An giơ chìa khóa trước mặt cô, lắc lắc. “Trừ khi cô lái xe”.

Chiếc ô tô này quá tốt, Tô Mạt lái không quen, vừa nhấn ga, xe đã lao đi như bay khiến cô phải phanh gấp.

Vương Cư An thản nhiên tựa vào thành ghế, nói chuyện điện thoại. Mấy cuộc điện thoại đầu còn bình thường, không anh ta khẽ cười, hạ giọng hỏi người ở đầu kia điện thoại: “Nhớ tôi ư? Nhớ tôi làm gì?... Đừng giận, mấy hôm nay tôi bận tối mắt tối mũi, làm gì có thời gian gọi điện cho em… cưỡi ngựa vậy? Cưỡi ngựa gì chứ?” Đầu óc em toàn chứ những thứ gì vậy? Tôi chẳng có sức lực… Đúng, cần phải tích lũy, cho em… mua ở Nam Chiêm là được rồi… CHẳng phải tôi đưa cho em một chiếc thẻ rồi sao?”

Tô Mạt chợt nhớ ra, thẻ của anh ta vẫn còn nằm trong ví của mình, sao mình lại quên mất, đúng là lẩn quẩn thật đấy. Cô đỏ mặt, trong lòng sốt ruột, đèn tín hiệu vẫn chưa chuyển sang đèn xanh, cô đã phóng xe vụt qua.

Bấy giờ Vương Cư An mới lên tiếng: “Lái xe cẩn thận vào”. Chắc đầu kia hỏi một câu, anh đáp: “Thuê lái xe mới, kỹ thuật rất tệ”.

Xe ô tô dừng lại ở dưới công ty, Tô Mạt đang nghĩ cách trả lại thẻ ngân hàng, Vương Cư An đã mở cửa xuống xe, kéo cậu thiếu niên đang ngồi ở bậc cầu thang nghịch điện thoại. “Mày ở đây làm gì? Lên văn phòng!”

Vương Tiễn buông điện thoại. “Lát nữa con có việc ra ngoài, con nên chào hỏi bố trước để bố khỏi cằn nhằn mãi không thôi”.

Vương Cư An nghiêm trọng: “Lên văn phòng!”

“Lát nữa con có việc ra ngoài, bố đã nghe rõ chưa? Ông già, có phải ông lớn tuổi, tai nghễnh ngãng rồi không?”

“Mày thì có chuyện gì?”

“Không có liên quan đến bố”.

“Bố đẻ mày nuôi mày, sao lại không liên quan? Mày nói xem, mày về đây làm gì, không cần đi học nữa à?”

“Con được nghỉ học”.

Tô Mạt vội đưa chìa khóa cho Vương Cư An, đi vào thang máy trước.

Vương Tiễn dõi theo bóng lưng người phụ nữ, khoác vai bố, cười cười. “Lại kiếm được một em à? Bố giỏi thật đấy!”

Vương Cư An đau đầu, chau mày, đáp: “Trẻ con không biết gì, đừng ăn nói bừa bãi. Cô ta là nhân viên của công ty, bố và cô ta vừa đi công tác về”.

Vương Tiễn bĩu môi khinh thường: “Bố tưởng con dễ bị lừa à? Bố cho đồng nghiệp nữ lái xe của bố từ lúc nào thế? Chẳng phải đều là ông Trương lái xe hay sao?”.

Vương Cư An vừa định lên tiếng, VƯơng Tiễn chỉ tay vào anh ta: “Đừng nói cho con biết mới sáng sớm bố đã uống rượu đấy, tưởng con là trẻ lên ba à? Chắc chắn hai người có quan hệ mờ ám, lấy danh nghĩa đi công tác để cặp kè. Con sẽ mách với bà cô rằng bố “ăn cỏ gần hang”.”

Vương Cư An im lặng vài giây mới nói: “Chẳng phải mày nói có việc cần đi ra ngoài hay sao? Mau đi đi!”

Vương Tiễn được thể mỉm cười. “Là bố cho con đi đấy nhé!” Cậu co giò chạy ra ngoài. Nhưng mới chạy vài bước, cậu ngoảnh đầu, nói với bố: “Lão Vương, trong lòng bố đúng là có vấn đề thật”.

4.

Rời khỏi nơi đó, Vương Tiễn lập tức đi đến trường Nhất trung của tỉnh. Cậu đứng ở cổng trường, đợi đến năm giờ chiều. Sau một hồi chuông dài, học sinh tấp nập đi ra ngoài. Mấy học sinh năm đi tới, đập mạnh cặp sách vào người cậu: “Mẹ kiếp, cuối cùng tôi cũng có thể quang minh chính đại tán gái rồi”.

Vương Tiễn ngoác miệng cười: “Giỏi lắm, các ông thi cử thế nào?” Một nam sinh khoác vai cậu, nói: “Dù có giỏi cũng không thể giỏi bằng công tử nhà giàu, chẳng cần thi đại học, ra nước ngoài ngay. Hay là để tôi đổi bố với ông?”

Vương Tiễn xô bạn: “Đi, tôi mời các ông ăn cơm, ăn xong tới quán bar. Các ông muốn tán gái thì gọi thêm mấy bé… Gọi cả Chung Thanh nữa”.

Đám nam sinh cười ồ. “Câu cuối cùng mới là trọng điểm”.

Chúng gọi thêm bạn bè. Chẳng mấy chốc đằng sau xuất hiện khoảng mười học sinh cả nam lẫn nữ.

Chung Thanh vốn không muốn đi nhưng thấy bố mẹ đứng lẫn trong đám đông với vẻ mặt lo lắng, cô đột nhiên không muốn về nhà. Thấy vẻ do dự của con gái, ông Chung động viên: “Thi xong rồi, con cũng nên đi thư giãn. Buổi tối nhớ về sớm là được”.

Vương Tiễn từ đầu đến cuối không rời mắt khỏi Chung Thanh, thấy cô đi về phía mình, cậu bất giác thở phào nhẹ nhõm.

Chung Thanh và mấy bạn học nữ đi đằng sau. Vương Tiễn kéo một nam sinh chậm rãi đi theo cô. Cậu không dám đi quá gần, sợ cô không thoải mái. Vương Tiễn cảm thấy Chung Thanh khác trước nhưng cậu không rõ khác ở điểm nào. Có lẽ cô không còn vẻ cao ngạo đến mức đáng hận như trước kia nhưng trong mắt cô có vẻ yêu mị và lãnh đạm chỉ có ở người phụ nữ trưởng thành. Phát hiện này khiến cậu vừa rung động vừa đau khổ. Sau đó, cậu lại chìm đắm trong nỗi đau của mình.

Vương Tiễn đắn đo cả buổi tối vẫn không dám động đến Chung Thanh.

***

Trong quán bar, có kẻ lắc lư, có người uống rượu, cũng có người nhảy nhót. Đám con gái uốn éo, lắc mông, lắc ngực nhưng không có sức hút bằng cô gái ngồi yên tĩnh ở góc phòng. Cô có gương mặt trắng ngần, mặc áo sơ mi trắng, thần sắc thờ ơ, lãnh đạm. Có lẽ cô quen biết người đàn ông đó với bộ dạng như vậy, rồi bị hắn thu hút và lừa gạt, cuối cùng mặc bộ đồ này, nằm dưới người hắn... Tiếng nhạc đinh tai nhức óc, Vương Tiễn ngồi thẳng người, giơ tay cầm chai rượu trên bàn.

Cậu cầm chai rượu, đi về phía Chung Thanh, ngồi xuống cạnh cô. “Trông cậu như tấm bảng trinh tiết ấy. Đến nơi này mà không nhảy nhót hay uống rượu thì cậu đến làm gì hả?”

“Giết thời gian”. Chung Thanh đáp.

Đây là lần đầu tiên Vương Tiễn vừa hỏi cô đã trả lời ngay khiến cậu rất kinh ngạc. Vương Tiễn vòng tay ra sau lưng Chung Thanh, từ từ chạm vào thắt lưng cô. Nhưng cuối cùng cậu cũng không dám ôm cô mà chỉ đặt tay lên vai cô.

Chung Thanh ngoảnh mặt nhìn cậu. “Cậu làm gì vậy?”

Vương Tiễn uống một hớp rượu, hàm hồ đáp: “Làm gì ư? Cậu đâu phải chưa từng bị người khác đụng chạm như vậy?”

Đúng lúc có một nam sinh đi qua. Nghe Vương Tiễn nói vậy, cậu ta lập tức ngồi xuống bên kia của Chung Thanh, đặt tay lên vai cô, cười hì hì. “Đúng vậy. Người khác làm gì thì chúng tôi làm thế, cậu còn giả bộ gì chứ?”

Vương Tiễn hất tay đối phương khỏi người Chung Thanh. “Tránh sang một bên, ở đây không có chỗ của ông”.

Cậu nam sinh uống ít rượu, tỏ ra hăng máu: “Tôi không đi, tôi cứ ở đây! Dựa vào cái gì tôi phải nghe lời ông?”.

“Hôm nay tôi mời. Ông có bản lĩnh thì đừng mặt dày ăn vạ ở đây”.

Cậu nam sinh nhảy dựng lên. “Dựa vào cái gì mà mày làm bố tướng ở đây? Mày cũng chỉ có mấy đồng tiền thối mà thôi. Nếu mày không có tiền, ai thèm chơi với mày? Mày không có tiền, cô ta cho mày chạm vào người chắc?”.

Vương Tiễn tức giận đẩy đối phương. “Mày nói gì hả? Mẹ kiếp, mày vừa nói gì? Muốn ăn đòn phải không? Mày đừng có chạm vào cậu ấy, mau cút đi cho tao!”.

Cậu nam sinh ôm chặt Chung Thanh vào lòng. “Chẳng phải đây là “ngôi nhà rách nát từng chết người(1)” hay sao? Sao tao không thể động vào? Tao còn sờ cô ta nữa...”

(1)ngôi nhà rách nát từng giết người: chỉ tử cung từng phá thai.

Vương Tiễn đứng dậy, kéo Chung Thanh sang một bên. Cậu túm cổ áo cậu nam sinh, ấn đối phương xuống sofa rồi tung một nắm đấm. Vẫn chưa kịp thu tay, cậu đã phải nhận một bạt tai. Bên cạnh có người nói: “Vương Tiễn, mày dám đánh anh em của tao à?”

Cậu nam sinh hét lớn: “Tên khốn Vương Tiễn, một “ngôi nhà rách từng chết người” cũng đáng để nó làm vậy hả?”

Vương Tiễn giơ tay đấm đối phương, cậu bị người khác đạp, nằm sấp xuống sofa. Vương Tiễn không phục, lập tức vung tay, vung chân loạn xạ, ba người lao vào quần thảo. Vương Tiễn cảm thấy đầu óc đau đến mức như sắp nổ tung. Có kẻ giữ người cậu, có kẻ ra sức đạp cậu. Liếc thấy chai rượu không ở dưới đất, cậu giơ tay nhưng không với tới. Đúng lúc này, một cánh tay thò xuống nhặt chai rượu. Sau đó, chai rượu đập mạnh vào đầu đối phương, máu chảy lênh láng. Chung Thanh ném chai rượu xuống đát, hỏi nhỏ cậu nam sinh: “Cậu còn ăn nói bừa bãi nữa không?”

Mọi người ở xung quanh đều trợn tròn mắt. Vương Tiễn lảo đảo đứng dậy. “Cậu ghê gớm thật đấy!”

***

Chung Thanh lần đầu tiên vào đồn cảnh sát.

Anh chàng cảnh sát trực đêm khá bận rộn, chốc lại lấy lời khai của hai thanh niên, lát lại nhận điện thoại từ bệnh viện. Chung Thanh ngồi đờ đẫn một bên. Anh chàng cảnh sát gác máy, hỏi: “Ai là người cầm chai rượu đập bàn?”

Một nam sinh chỉ tay vào Chung Thanh, Vương Tiễn lập tức giơ tay, nói: “Là tôi”. Rồi hỏi: “Thằng đó chết hay chỉ bị thương?”.

Người cảnh sát nói: “Bị bại liệt, cả đời nằm trên giường. Đều là bạn học, sao cậu có thể ra tay tàn nhẫn như vậy?”

Vương Tiễn biến sắc mặt. “Tôi muốn gọi điện thoại cho bố tôi. Tôi có quyền giữ im lặng trước khi luật sư đến đây”.

Người cảnh sát phì cười, “Bố cậu? Bố cậu họ Lý tên Cương à?” Cậu khai trước đi, nhà ở đâu? Học trường nào? Tại sao lại đánh nhau? Ai ra tay trước? Cậu mau khai rõ những điều này rồi bảo phụ huynh đến giải quyết vấn đề tiền viện phí. Còn giữ im lặng nữa chứ, cậu xem nhiều phim Hồng Công quá đấy!”

Lý Cương là cục phó chi cục công an của thành phố Bảo Định, tỉnh Hà Bắc. Tháng 10 năm 2010, con trai Lý Cương là Lý Khởi Minh lái xe ô tô trong khuôn viên Đại học Hà Bắc, đâm hai nữ sinh, một chết, một bị thương. Sau khi đâm người, anh ta không dừng lại mà tiếp tục đi tới khu ký túc xá đón bạn gái. Khi bị sinh viên và bảo vệ ngăn lại, Lý Khởi Minh lạnh lùng hét lớn: “Có giỏi thì các người đi tố cáo tôi. Bố tôi là Lý Cương”. Câu “Bố tôi là Lý Cương” nhanh chóng được lan truyền và trở thành câu thịnh hành trên mạng.

“Dựa vào gì mà anh bắt tôi nói là tôi phải nói? Ở đây không có nhân quyền sao?”

Anh chàng cảnh sát tỏ ra tức giận: “Nhân quyền? Lúc đập vào đầu người ta, cậu có nghĩ đến nhân quyền không hả? Cậu còn ra vẻ ta đây, tưởng mình họ Lý thật à?”

Chung Thanh đột nhiên lên tiếng: “Tôi chính là người nện vào đầu cậu ta”.

Người cảnh sát quay sang cô: “Cô bé, vừa rồi hỏi, tại sao cô không nói?”

nhân lúc người cảnh sát không để ý, Vương Tiễn lập tức gọi điện thoại cho bố nhưng không gọi được. Máy di động của cậu bị anh chàng cảnh sát giằng mất. “Tôi tạm thời tịch thu điện thoại của cậu. Cậu hãy khai báo rõ ràng rồi tôi cho cậu gọi điện, đừng nghĩ đến chuyện đi cửa sau”.

Chung Thanh lên tiếng: “Tình hình chắc không nghiêm trọng vì tôi ra tay không mạnh. Chai rượu bị nứt nhưng chẳng bị vỡ, cậu ta chỉ bị thương ngoài da hoặc chấn động vùng não là cùng”.

Anh chàng cảnh sát ngẩn người, chỉ vào bọn họ. “Xem thái độ của các cô, các cậu kìa! Ít nhất tạm giam ba, bốn ngày, giáo dục cho các cô, các cậu biết...” Anh ta nói đến đây, cửa kính bị đẩy ra, một người đàn ông từ bên ngoài đi vào.

Anh cảnh sát trực ban ngẩng đầu, lập tức chào hỏi: “Ái chà, Trưởng phòng Lộ, anh đi thị sát cơ sở đấy à?”

Lộ Chinh cười, “Trưởng phòng gì chứ, không có chuyện đó đâu. Lão Từ đâu rồi? Hẹn tôi đến đây nói chuyện mà không thấy người đâu”.

Anh chàng cảnh sát ngẩng đầu, nhìn Lộ Chinh vẻ dò xét. “Anh đúng là hoàn toàn khác trước. Trước đây, anh gọi sếp Từ, bây giờ chuyển thành lão Từ. Lão Từ dẫn người đi làm nhiệm vụ rồi, tối nay xảy ra nhiều sự cố”.

Lộ Chinh nhìn qua mấy thiếu niên trong phòng. “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Ẩu đả, còn một thằng đang nằm trong bệnh viện”.

“Có nghiêm trọng không?”

“Đầu bị khâu mấy mũi”.

Lộ Chinh liếc nhìn Vương Tiễn và Chung Thanh, lại quan sát cậu nam sinh ngồi một bên. “Người nằm trong bệnh viện là nam hay nữ?”

“Nam ạ”.

“Thú vị thật đấy, một nam, một nữ đánh gục hai nam”. Anh ta cầm quyển ghi chép lời khai, lật giở, đứng tựa vào cái bàn trước mặt Chung Thanh, hỏi. “Cô tên là gì?”

“Chung Thanh, Thanh trong từ âm thanh ”.

Chung Thanh có nghĩa là tiếng chuông.

Lộ Chinh viết liền một nét, miệng lẩm bẩm: “Tiếng chuông reo vang... Tại sao cô lại đập vỡ đầu người khác?”

“Bởi vì cậu ta quấy rối tôi”.

“Quấy rối thế nào?”

Vương Tiễn xen ngang: “Chuyện này anh cũng cần hỏi?”

Lộ Chinh liếc nhìn cậu. “Quấy rối về ngôn ngữ hay cơ thể?”

“Cả hai”.

Lộ Chinh chỉ Vương Tiễn. “Hai người có quan hệ gì?”

“Bạn học bình thường”. Chung Thanh hỏi; “Tôi có thể gọi điện về nhà không? Muộn như vậy rồi tôi vẫn chưa về nhà, bố mẹ tôi sẽ lo lắng”.

Lộ Chinh gật đầu.

Chung Thanh gọi điện về nhà báo cô sẽ về muộn một chút. Sau đó, cô gọi cho Tô Mạt, nói thẳng: “Chị, em đang ở đồn cảnh sát, chị có thể đến đây không? Chị đừng nói với nhà em, nhớ đem theo ít tiền bảo lãnh”.

Tô Mạt đang đọc truyện cho Thanh Tuyền nghe, nhận được điện thoại, cô giật mình hoảng hốt. Cô không dám để bố mẹ biết, viện cớ rời khỏi nhà. Đến đồn cảnh sát, Tô Mạt hơi bất ngờ khi nhìn thấy Lộ Chinh nhưng cô chẳng có thời gian nghĩ ngợi, vộ kéo Chung Thanh hỏi rõ tình hình.

Chung Thanh nói vài câu, viền mắt đỏ hoe. Kể đến đoạn cô bị bắt nạt, nhất thời kích động cầm chai rượu đập vào đầu người ta, nước mắt chảy dài trên gò má.

Tô Mạt lờ mờ hiểu ra vấn đề, có người nhắc đến chuyện trước kia của Chung Thanh. Trong lòng Tô Mạt cũng không dễ chịu, cô liền kéo em họ vào lòng.

Nhìn thấy bộ dạng đáng thương của Chung Thanh, Lộ Chinh bất giác cười cười. Anh ta ngoảnh đầu hỏi đồng nghiệp cũ: “Tiền bảo lãnh bao nhiêu? Muộn như vậy rồi, để người ta về đi đã”.

Đồng nghiệp nói: “Nộp tạm hai ngàn tệ trước. Còn khoản viện phí phải xem hai bên điều đình thế nào”.

Lộ Chinh lên tiếng: “Điều đình gì chứ? Rõ ràng là phòng vệ chính đáng. Tuy ra tay hơi mạnh một chút ai bảo thằng đó trêu chọc người ta?”

Đồng nghiệp không nói gì nữa, Tô Mạt vội đi nộp tiền. Lộ Chinh đưa một tờ giấy cho cô. “Phụ huynh ký tên, để lại số điện thoại liên lạc”. Thấy Tô Mạt chau mày, Lộ Chinh nói tiếp. “Không phải nộp tiền là xong chuyện, còn phải xem ý tứ của đối phương. Đến lúc đó sở sẽ còn liên lạc với các cô”.

Tô Mạt ngẫm nghĩ rồi để lại số điện thoại của mình.

Lộ Chinh cười cười. “Tôi đã nói mà, mỗi lần chúng ta gặp nhau đều không bình thường”. Anh ta rút di động lưu số điện thoại của cô.

Vương Tiễn thở phào nhẹ nhõm, kéo tay Tô Mạt, “Chị là chị họ của Chung Thanh, đúng không ạ? Bọn họ tịch thu điện thoại của em rồi, chị giúp em gọi điện cho bố em được không?”

Tô Mạt liếc nhìn cậu ta, quay sang hỏi Chung Thanh: “Cậu ta lại bắt nạt em à?”

Vương Tiễn cất cao giọng: “Thế nào gọi là “lại”?” Cậu ngẫm nghĩ vài giây rối ghé sát mặt Chung Thanh, bộ dạng muốn cười nhưng không dám cười. “Cậu kể với chị họ về tớ đấy à?”

Chung Thanh không để ý đến Vương Tiễn, nói với Tô Mạt. “Không có chuyện đó. Chị, chúng ta về thôi, bố mẹ em chắc rất sốt ruột”.

Hai người lên xe ô tô, Tô Mạt do dự, cuối cùng vẫn đánh tay lái, dừng xe bên đường, gọi cho Vương Cư An.

Ban đầu, Vương Cư An tỏ ra ngạc nhiên. Đợi cô nói xong, giọng điệu của anh ta trở nên cáu kỉnh: “Sao con trai tôi lại đi cùng con bé em họ cô? Các người đang làm trò gì vậy?”

Tô Mạt thầm nghĩ, mình đúng là hay lo chuyện bao đồng. Cô bất giác cất cao giọng: “Tôi cũng muốn hỏi câu này. Tôi cũng hy vọng sau này hai đứa đừng gặp nhau nữa. Vương Tổng, anh hãy đích thân đi hỏi con trai anh rồi đưa ra kết luận cũng chưa muộn”. Nói xong, cô lập tức ngắt máy.

Vương Cư An chau mày, nói nhỏ: “To gan thật đấy, bây giờ đến điện thoại cũng dám dập trước”. Anh ta vội vàng rời khỏi bữa cơm khánh, vừa bấm số điện thoại vừa lẩm bẩm: “Vương Tiễn ơi là Vương Tiễn, mày không muốn bố mày sống yên ổn phải không? Vừa về đã gây chuyện rồi”.

Gọi vài cuộc điện thoại, đối phương hứa lát nữa sẽ đưa đứa trẻ về tận nhà. Vương Cư An nghe con trai nói vài câu, biết tình hình không đến nỗi nghiêm trọng, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Về đến nhà, nhìn thấy con trai bị đánh, mặt sưng như mặt lợn, anh ta vừa tức giận vừa xót xa. Anh ta vỗ nhẹ lên đầu con trai. “Chẳng có tiền đồ gì cả. Bị đánh ra nông nỗi này, hồi trước dẫn mày đi tập đấm bốc cũng phí công vô ích”.

Vương Tiễn khoác lác: “Một mình con chơi hai thằng một thằng đánh lén con từ phía sau nhưng bị con tẩn cho một trận, phải nhập viện rồi”.

“Thật à?”.

“Lừa bố thì con không phải họ Vương”.

Vương Cư An lại đập nhẹ lên đầu con trai. “Sau này mày đừng chơi với đứa kia nữa, tránh xa chừng nào tốt chừng nấy”.

“Đứa nào?”

“...” Vương Cư An không ngớ tên.

“Có phải em họ của ai đó?”

Vương Cư An nghiêm mặt. “Bảo mày tránh xa thì mày tránh xa. Mày cũng không nghĩ xem con bé đó từng theo ai à? Dính dáng đến Thượng Thuần, chẳng có mấy đứa tốt đẹp đâu”.

“Ờ”. Vương Tiễn bật cười. “Dính dáng đến Vương Cư An thì tốt đẹp hay sao?”

Vương Cư An trừng mắt nhìn con trai. Vương Tiễn không để ý đến bố, đi tới chỗ quầy bar, tự rót một ly rượu vang. Vương Cư An đi theo, đoạt lấy ly rượu trong tay con trai, đổi thành ly nước hoa quả.

Hai bố con ngồi lên chiếc ghế chân cao, trầm mặc xuống Vương Cư An nhận xét: “Mày vẫn trong thời kỳ tuổi trẻ nóng vội, qua hai năm nữa là ổn ngay”. Anh ta dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Bố cũng nhắc trước, cho dù sau này mày tính chuyện lập gia đình, loại con gái này cũng tuyệt đối không thể bước vào nhà họ Vương chúng ta. Con bé đó không đứng đắn”.

Vương Tiễn đặt mạnh ly nước xuống quầy bar. “Bố nói linh tinh gì thế? Chung Thanh còn ít tuổi, vì thế nên mới bị mấy ông trung niên như bố lừa gạt. Loại người như bố có mấy đồng tiền là thích đi tìm gái trẻ, chơi xong lại chê người ta không đứng đắn”. Vương Tiễn để lộ vẻ mặt coi thường chắp hai tay thi lễ. “Đại ca, coi như con xin bố, da mặt đừng có dày như vậy. Đám 7x bọn bố có thể để lại mấy cô trinh nữ cho 9x tụi con được không?”

Vương Cư An chau mày, nạt nộ: “Nói vớ vẩn! Mày nói chuyện mà chẳng suy nghĩ gì cả. Bố tìm hàng gái đó lúc nào?” Anh ta cố gắng kìm nén cơn giận, nhẫn nại chỉ bảo con trai: “Thiên hạ bon chen cũng vì mối lợi, thiên hạ tranh giành cũng vì cái lợi. Con bé đó mới tí tuổi đã hiểu đạo lý này, tương lai còn ghê gớm đến mức nào? Vương Tiễn, tâm tư của con bé đó không đơn giản như con tưởng đâu. Bố từng chứng kiến nó tiếp xúc với Thượng Thuần như thế nào, bản thân nó cũng biết rõ hành động của mình. Tố chất tâm lý của nó, đừng nói hiện tại, dù mười năm sau, con cũng chưa chắc đã là đối thủ của nó. Hơn nữa, nó và Thượng Thuần có thể vẫn còn dây dưa...”

“Bố đừng nói nữa!” Vương Tiễn cầm cốc rượu vang cảu bố, uống cạn một hơi. “Con không muốn nghe!”

Chứng kiến bộ dạng ủ rũ của con trai, đầu Vương Cư An lại như bốc hỏa. Anh ta thầm nghĩ: Sao mình lại sinh ra thằng con như vậy? Vì một đứa con gái mà mất hết tinh thần. Không thấy nó chú tâm học hành. Cứ tiếp tục như vậy, tương lai nó gánh vác sự nghiệp kiểu gì?

Vương Cư An càng nghĩ càng thấy bực dọc, nhất thời không muốn để ý đến con trai, để mặc con trai uống rượu. Một lúc sau, anh ta lại nghĩ: mình không thể so đo với một đứa trẻ, cần giáo dục vẫn phải giáo dục, nói không thông thì nghĩ cách khác, dù sao cũng là máu mủ của mình.

Vương Cư An tiếp tục khuyên nhủ: “Lẽ nào con không để bụng chuyện của nó và Thượng Thuần dù chỉ một chút? Là một người đàn ông, con có thể nuốt trôi cục tức này? Bây giờ con không để tâm là vì con vẫn chưa giành được nó. Một khi đã nếm thủ, con sẽ không cảm thấy hiếu kỳ nữa. Con có tin không chỉ cần bố cho nó một khoản tiền hoặc ích lợi gì đó, nó sẽ thay đổi thái độ với con, sẽ như ước nguyện của con. Nếu con không tin, chúng ta có thể thử”.

Vương Tiễn đã uống hết nửa chai rượu, mặt ửng đỏ, ánh mắt chán chường. Cậu đột nhiên đặt chai rượu xuống, quay sang nhìn bố. “Bố, vì bố là bố của con nên hình như cái gì bố cũng biết. Nhưng có lúc con lại cảm thấy bố chẳng hiểu gì cả. Con nói cho bố biết nhé, con luôn cảm thấy trên cõi đời này tồn tại một người, có lẽ bố sẽ cất giấu cô ấy, giấu trong tim cũng được, giấu trong đầu cũng được, giấu trong túi quần cũng chẳng sao... Chỉ là bố không muốn, không muốn đem cô ấy đặt bên cạnh những người phụ nữ khác để so sánh. Bất kể cô ấy gầy béo, cao thấp, xinh đẹp hay xấu xí, bất kể cô ấy đơn thuần hay độc ác, bố cũng không muốn tính toán...”

Vương Tiễn lẩm nhẩm, giọng nói ngày càng nhỏ dần. Cuối cùng cậu gục xuống quầy bar, chìm vào giấc ngủ.

5.

Vương Cư An nhìn con trai một lúc, bất giác khẽ mắng một tiếng: “Nhãi ranh”. Sau đó, anh ta đẩy người Vương Tiễn. “Mau tỉnh dậy đi, dọn dẹp sạch sẽ rồi về phòng ngủ!”

Vương Tiễn lầm bầm câu gì đó nhưng ngoảnh mặt sang một bên, tiếp tục ngáy khò khò.

Người bố hết cách, đành đỡ con trai sang sofa ở bên cạnh. Anh ta đột nhiên cảm thấy bờ vai nặng trĩu, như con trai hôm qua mới chỉ là thằng nhóc chạy nhảy khắp nơi, chớp mắt đã lớn chừng này. Hồi tưởng mấy năm qua, hình như anh ta chẳng bao giờ ôm con, trước đây luôn cảm thấy con trai phiền phức, là một gánh nặng.

Vương Tiễn được bố đặt nằm xuống sofa.

Vương Cư An cởi giày, cởi tất cho con rồi đắp chăn, lấy khăn tắm lau sạch mặt và tay vằng một sự kiên nhẫn hiếm thấy. Anh ta còn dán băng dính y tế vào vết thương trên mặt con trai.

Làm xong những việc này, Vương Cư An gạt mái tóc lòa xòa trước trán cậu thiếu niên, gương mặt trẻ trung bướng bỉnh và vùng trán cương nghị hiện rõ. Anh ta quan sát tỉ mỉ, càng ngắm càng thấy con trai giống mình, càng ngắm càng cảm thấy xa lạ. cuối cùng, anh ta khẽ mắng một câu: “Nhãi ranh”.

Vương Cư An vặn nhỏ đèn, cầm mấy bức thư trên bàn uống nước rồi lên tầng trên. Anh ta về thư phòng, tựa người vào thành ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc. Sau đó, anh ta mở máy tính, vào hôm thư, quả nhiên nhìn thấy một email chưa đọc trông giống thư rác.

Vương Cư An mở email, trong đó viết:

“Tháng 3 năm 2006, công ty đầu tư Bảo Thuận lần lượt đem 4723.87 cổ phần pháp nhân của thương mại Nam Chiêm là chi nhánh Nam Tân và Bắc Hồ để vay 520 triệu nhân dân tệ. Đầu năm 2007, việc thế chấp bị hủy bỏ nhưng do nhu cầu về vốn, Bảo Thuận tiếp tục gán quyền sở hữu cổ phần cho hai chi nhánh ngân hàng nói trên với kỳ hạn hai năm. Sau khi đến hạn lại xin gia hạn thêm một năm. Qua điều tra, đã chứng thực việc thế chấp quyền sở hữu cổ phần này là nhằm mục đích vay tiền mua lại công ty khoa học kỹ thuật Anh Hoa (sau đổi tên thành công ty khoa học kỹ thuật Bảo Thuận, đại diện pháp nhân là bà Vương). Công ty đầu tư Bảo Thuận đứng ra vay tiền, hợp đồng được ký với danh nghĩa tập đoàn…”

Vương Cư An đọc lại hai lần, sau đó xóa email, đóng giao diện. Anh ta trầm tư suy nghĩ. Bố anh ta bệnh nặng qua đời vào tháng 8 năm 2005. Lúc đó anh mới từ Nhật Bản trở về. Công ty do một mình Vương Á Nam quản lý. Đây mới chỉ là một vụ được điều tra ra, còn không biết bao bí mật bị giấu kín.

Trước đây bị che mắt thì không sao, bây giờ biết rõ sự thật, anh ta không thể không nghĩ đến. Đầu bỗng đau như búa bổ, huyệt thái dương giật giật, anh ta tựa vào thành ghế, châm một điếu thuốc, nhắm mắt hồi lâu, quên cả điếu thuốc trên tay.

Buổi tối hôm đó, Tô Mạt đưa Chung Thanh về nhà cậu mợ. Sợ bà mợ nhìn thấy mình lại tức giận, cô không vào nhà chào hỏi mà chỉ đứng dưới cầu thang căn dặn em họ sau này đừng hành xử theo cảm tính nữa. Nhắc đến chuyện về nhà cô ôn lại một năm, Chung Thanh lặng thinh, một lúc sau mới lên tiếng: “CHị, năm nay chắc chắn em sẽ thi đỗ đại học. Hơn nữa, dù ôn lại một năm, thi vào trường ngon khoa tốt, nhà em cũng không có khả năng gánh vác… Chị yên tâm, em sẽ không làm điều dại dột như trước.”

Tô Mạt biết Chung Thanh đã có chủ định, nếu cô nói nhiều, chỉ e lại dẫn đến tâm lý chống đối của em họ. Vì vậy cô không nhiều lời, bảo Chung Thanh mau lên nhà.. Cho đến khi nghe thấy tiếng Chung Minh ở ngoài hành lang, cô mới quay người ra về.

Về đến nhà, Thanh Tuyền đã ngủ ở trên tầng lửng, ông bà Tô đang ở phòng khách xem thời sự buổi đêm. Ông bà bật tiếng nhỏ, gần như không nghe thấy, trên màn hình xuất hiện đám đông tham gia biểu tình chống Nhật trên đường phố.

Tô Mạt vừa định lên gác bế con gái xuống tầng một thì ông Tô ngăn lại: “Cứ để mẹ con ngủ với Thanh Tuyền vài tối, đợi mấy hôm con bé quen rồi sẽ cho ngủ với con, nếu không, nửa đêm nó tỉnh dậy, lại khóc tìm bà. Con cứ ngủ ở phòng của Thanh Tuyền, để bố ngủ ở sofa”.

Tô Mạt không đồng ý, bà Tô cũng nói sofa quá mềm, xương cổ của ông không tốt, không thể hành hạ bản thân như vậy. Nhưng ông rất cố chấp, nói thế nào cũng không nghe.

Bắt gặp cảnh bố mẹ vừa nói chuyện vừa đấm lưng, bóp vai, sức khỏe không còn như trước, cô thấy rất áy náy. Cô nói: “Bố mẹ nuôi cháu vất vả quá!”

Bà Tô kéo con gái ngồi xuống sofa, mỉm cười: “Con còn khách sáo với bố mẹ làm gì. Bố mẹ chỉ có một mình con, không giúp con thì giúp ai?” Nói đến đây, ánh mắt bà trở nên u ám. “Nhà chồng cũ của con, trước lúc kết hôn đã không thể trông chờ, sau khi ly hôn càng khỏi cần nghĩ tới. Bọn họ chẳng bao giờ chủ động đến thăm cháu nội. Thỉnh thoảng lắm mói gọi điện thoại hỏi đôi ba câu. Không sống cùng thì sẽ không có tình cảm, chỉ tội cho Thanh Tuyền nhà mình…”

Tô Mạt càng đau lòng, lập tức lên tiếng: “Đợi con để dành thêm ít tiền rồi về quê tìm việc. Sau này cả nhà chúng ta có thể ở bên nhau”.

Bà Tô hỏi: “Bao giờ con mới có thể quay về?” Bà ngẫm nghĩ, nói tiếp: “Hay là chúng ta mua nhà ở đây. Thành phố duyên hải khí hậu ôn hòa, cũng khá sạch sẽ, không giống chỗ chúng ta, mùa đông giá lạnh, mùa hè nóng bức”.

Tô Mạt ngẩn người, cô chưa từng nghĩ đến chuyện cắm rễ ở Nam Chiêm. Hồi tưởng những chuyện xảy ra, trong lòng cô hết sức phức tạp. Cuộc sống ở nơi này khiến con người luôn bận rộn và bất an, không thể sống thanh bình như ở quê. Tô Mạt ngẫm nghĩ rồi lên tiếng: “Giá nhà ở Nam Chiêm rất cao, chúng ta khó lòng mua nổi”.

Bà Tô gật đầu. “Cũng phải, chúng ta chẳng mua nổi”. Bà đưa mắt về phía nhà vệ sinh, thấy ông Tô vẫn ở trong đó, bà hạ giọng thầm thì: “Bố con không cho mẹ nói với con, bố mẹ rất hy vọng con ở bên cạnh. Trước khi đến đây, bố con kiểm tra sức khỏe toàn diện, xương cổ của bố con không tốt lắm, thường xuất hiện tình trạng choáng váng, mệt mỏi. Bố con còn mắc bệnh cao huyết áp, tim mạch cũng có vấn đề. Hai năm nay ông ấy gầy đi nhiều, quần áo trước kia, bây giờ mặc rộng thùng thình. Ở nhà toàn người già với con trẻ, nếu có con ở bên cạnh, cũng tiện trông nom”.

Tô Mạt vội nói: “Vừa khóe mấy hôm nay con được nghỉ, để con đưa bố tới bệnh viện kiểm tra. Kiểu gì cũng phải chữa trị mới được”.

Bà Tô xua tay: “Con đừng nhắc tới chuyện bệnh tật trước mặt ông ấy. Ông già càng lớn tuổi tính tình càng cổ quái, ghét nhất người khác nói sức khỏe của ông ấy không tốt. Hơn nữa, đây cũng là quy luật tự nhiên, người già sẽ xuất hiện vấn đề này, vấn đề kia. Mẹ muốn con có thể tìm công việc ở gần, sống cùng bố mẹ. Còn một chuyện nữa, bố con không cho mẹ nói…”

Tô Mạt nhướng mắt nhìn mẹ, tim đập thình thịch, trong lòng lo lắng không biết có phải bố mẹ lại bị bệnh gì mà giấu giếm không.

Bà Tô chậm rãi lên tiếng: “Mẹ nghe nói Đồng Thụy An mới có con trai, nhà bọn họ vui lắm. Hễ nghĩ đến chuyện đó là mẹ lại khó chịu. Một mình con nuôi con gái, thằng đó lại có con với người khác. Vì vậy mới nói, về phương diện này, phụ nữ không được như đàn ông. Bây giờ con cũng nên cân nhắc, lớn tuổi rồi, lại có đứa con, chỉ e sau này càng khó tìm”.

Nghe mẹ nói vậy, Tô Mạt thấy lòng mông lung nhưng cô cũng thở phào nhẹ nhõm. “Con hiểu ý mẹ, chức vụ của con bây giờ tuy cũng được coi là quản lý bậc trung nhưng vẫn còn ít kinh nghiệm. Đợi con phấn đấu lên quản lý cấp cao, tích lũy nhiều kinh nghiệm, dù về quê cũng có thể tìm được công việc lương bổng không tồi. Bây giờ điều con lo lắng nhất là sức khỏe của bố mẹ. Hay là bố mẹ ở lại đây khoảng nửa năm, khi nào bố mẹ về, con sẽ tìm người giúp việc trông Thanh Tuyền”.

Bà Tô mỉm cười. “Ở lại đây nửa năm, còn nhà ở quê thì sao? đám cây bố con trồng nữa chứ, ông ấy đời nào chịu. Hơn nữa, mẹ thấy mức tiêu xà ở nơi này rất cao, về nhà có thể tiết kiệm không ít. Mẹ biết con lo lắng đến vấn đề kinh tế. Vì vậy mới nói cần tìm một người đàn ông để dựa dẫm, con cũng có thể thoải mái hơn. Trước khi đến đây, dì con còn nói với mẹ chuyện này. Dì quen một người ngoài bốn mươi, có một đứa con gái đang học đại học. Đối tượng trông có vẻ thật thà, là người nhà nước. Hay là Tết này con về gặp cậu ta?”

Tô Mạt không lên tiếng.

Bà Tô nói tiếp: “Mạt Mạ, không phải con chê người ta lớn tuổi đấy chứ? Cậu mợ nói với mẹ, trước đây giới thiệu một đối tượng không tồi cho con, con cũng chê người ta nhiều tuổi. Mẹ nói cho con biết, người phụ nữ ly hôn không thể bằng đàn ông. Đàn ông tái hôn còn có thể chọn con gái trẻ trung chưa chồng. Hơn nữa, nếu ban đầu con không chọn thằng họ Đồng kia thì cũng không rơi vào hoàn cảnh như bây giờ…”

Ông Tô từ nhà vệ sinh đi ra, ho một tiếng. “Bà còn lảm nhảm gì đấy? Không còn sớm nữa, mau đi ngủ thôi”.

Lúc này Tô Mạt mới lên tiếng: “Con cũng biết với điều kiện của con, rất khó tìm được người hợp ý. Con nhìn trúng người ta cũng chưa chắc người ta đã thích con. Nếu thật sự không gặp được đối tượng, một mình con nuôi Thanh Tuyền lớn khôn cũng chẳng sao. Hơn nữa, ở thành phố lớn đâu có quy định phụ nữ không thể sống độc thân...”

Bà Tô xen ngang: “Lại nói những lời trẻ con rồi. Con còn hai phần ba cuộc đời, không lấy chồng, lẽ nào con định sống cô độc đến già? Nếu phụ nữ không kết hôn là chuyện bình thường, sao trên báo chí và ti vi suốt ngày nói ra rả về “thặng nữ”?”

Thặng nữ: tức là gái ế.

Ông Tô trải chăn xuống sofa: “Bà lảm nhảm suốt ngày, cẩn thận không đánh thức Thanh Tuyền bây giờ”.

Lúc đó bà Tô mới im lặng. Tô Mạt bước nhanh về thư phòng, nhẹ nhàng khép cửa. CÔ bất giác thở dài. Ở bên ngoài, cô xử lý ngày càng tốt mối quan hệ với mọi người, nhưng hễ đối diện với người thân, tâm trạng của cô vẫn dễ dàng bị tác động, có lẽ bởi trong lòng cô hết sức hổ thẹn.

Nhân lúc chưa công bố kết quả đấu thầu, Tô Mạt lại xin nghỉ vài ngày, đưa bố mẹ đi chơi, ở nhà với con gái.

Cô và Thanh Tuyền dần trở nên thân thiết, vì dù sao cũng là máu mủ ruột thịt. Con bé bắt đầu quấn lấy cô. Thanh Tuyền thích chơi trò xếp đồ chơi bằng gỗ nhưng lại không thích chơi cùng ông bà mà chỉ cho Tô Mạt ở bên cạnh giúp đỡ. Tô Mạt hỏi nguyên nhân, con bé đáp: “Các bạn ở trường mẫu giáo đều chơi cùng bố mẹ. Ông bà chỉ mua rau, nấu cơm thôi”.

Bà Tô tiếp lời: “Con bé này cũng biết ra phết. Trường mẫu giáo tổ chức đại hội thể dục thể thao, nó không cho ông bà đi, nói nhà các bạn toàn bố mẹ cùng tham gia”.

Tô Mạt im lặng, một lúc sau mới hỏi con gái: “Thanh Tuyền có nhớ bố không?”

Thanh Tuyền cắm đầu xếp đồ chơi gỗ, không trả lời.

Bà Tô ngồi ở sofa nhìn cháu ngoại. Bà đột nhiên thở dài, nói nhỏ: “Con nói con không muốn tái hôn nhưng con bé cần một người bố”.

“Mẹ đừng nói chuyện này trước mặt trẻ con”. Tô Mạt lên tiếng.

Bà Tô nói; “Con bé chơi rất tập trung, làm sao hiểu những lời này! Chỉ có điều, nó giống Đồng Thụy An quá”.

Tô Mạt hỏi con gái: “Thanh Tuyền, khi nào mẹ về quê, mẹ dẫn con đi thăm bố nhé!”

Thanh Tuyền không ngẩng đầu: “Tại sao bố không đến thăm con?”

Tô Mạt trả lời: “Bố rất bận, chúng ta rảnh rỗi có thể đi thăm bố!”

Thanh Tuyền im lặng, một lúc sau mới lên tiếng: “Vâng, nhưng nhà bố có em trai rồi”.

Tô Mạt quay sang mẹ. “Đến chuyện này mẹ cũng nói với con bé?”

Bà Tô nghi hoặc: “Đâu có”.

Thanh Tuyền vẫn mải mê xếp hình. “Có, lần trước bà ngoại nói với ông ngoại.”

Tô Mạt không nói gì thêm, thầm thở dài. Ăn cơm xong, nhân lúc bố mẹ xuống nhà đi dạo, Tô Mạt vừa dạy con gái rửa bát vừa nói: “Thanh Tuyền, mẹ đã gọi điện cho bố. Bố cũng rất nhớ con, chỉ là công việc quá bận rộn, người lớn như bố mẹ có rất nhiều việc phải làm. Đợi khi nào bố con rảnh rỗi, chúng ta cũng có thời gian, chúng ta sẽ đi thăm bố. Bố con nhất định sẽ rất vui”.

Thanh Tuyền đứng trên cái ghế thấp, rửa bát ăn cơm nhỏ của mình. “Rốt cuộc người lớn bận gì vậy?”

Tô Mạt ngẫm nghĩ rồi nói: “Công việc tầm thường, ruồi nhặng bu quanh”.

“Hả?” Thanh Tuyền không hiểu, mở to mắt nhìn mẹ. “Mẹ nói gì? Ruồi nhặng gì cơ?”

Tô Mạt không nhịn được cười, giơ tay lau giọt nước trên mặt con gái. Thanh Tuyền cũng giơ bàn tay đầy bọt, lau vào người cô. Hai mẹ con cười khúc khích.

Chuông cửa đột nhiên reo vang, Tô Mạt ra mở cửa. Tùng Dung vào nhà, cười, nói: “Ái chà, con bé mới mấy tuổi mà đã giúp mẹ rửa bát rồi cơ à? Bố mẹ cô nhìn thấy lại xót xa, nói cô bóc lột sức lao động của trẻ em”.

Thanh Tuyền vỗ tay. “Sáng nay cháu còn cọ bồn tắm, rất thích ạ!”

Tô Mạt chỉ vào mũi con bé, khen ngợi: “Đúng vậy, Thanh Tuyền cọ rất sạch, có thể soi gương được!”

“Ngày mai con cọ nữa”. Thanh Tuyền cất giọng lanh lảnh.

Tô Mạt cười. “Ngày mai chúng ta lau nhà”.

Tùng Dung lắc đầu. “Cô đúng là bóc lột sức lao động của trẻ em”.

Tô Mạt nói: “Đây chính là thú vui trong lao động. Khi đứa trẻ trưởng thành, cho dù thành tích học tập bình thường, năng lực không đủ, ít nhất có thể dựa vào lao động chân tay để nuôi sống bản thân, chứ không phải mắt cao tay thấp nương nhờ vào người khác. Dù sao tôi cũng cảm thấy công việc đó là một sự sỉ nhục”.

Tùng Dung nghe xong cười cười, một lúc sau mới lên tiếng: “Tôi hẹn Mạc Úy Thanh tối nay đến nhà ăn cơm, cô cũng sang đi”.

Tô Mạt không nghĩ ngợi, lập tức từ chối: “Tôi không đi, ở nhà chơi với con gái”.

Tùng Dung nói: “Tôi cảm thấy gần đây tâm trạng của Mạc Úy Thanh có vẻ bất ổn, điều này rất hiếm thấy. Cô cũng biết đấy, cô ta luôn thờ ơ với mọi chuyện. Ba chúng ta tốt xấu gì cũng là chỗ quen biết, cô ta lại chẳng có bạn bè tử tế, người nhà cũng không qua lại. Có thể khuyên bảo thì chúng ta hãy khuyên bảo.” Ngừng vài giây, chị ta nói tiếp một câu: “Cô ta lại có thai rồi”.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như noi dung va nguyen tac chung lap bang can doi ke toan, y nghia kinh te phat trien chan nuoi chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.