Lạc lối trong tim anh

Chương 42

 
 Từ khi yêu nhau lần đầu tiên Giản Vi cùng Lâm Cẩn Ngôn đi ra ngoài là vào ngày 29 tháng 1. 
 
 Ngày xuất phát trời bỗng nhiên đổ một trận tuyết lớn. 
 
 Lâm Cẩn Ngôn lái xe đến Chu gia đón Giản Vi, đến nơi, trên trần xe đã tích một tầng tuyết. 
 
 Mẹ Chu đang ở trong bếp cùng với người giúp việc chuẩn bị bữa sáng cho con gái, ra tới phòng khách vừa lúc thấy Lâm Cẩn Ngôn đang từ trên xe xuống. 
 
 Lâm Cẩn Ngôn không phải lần đầu tiên tới cửa, lần trước cùng Giản Vi tế tổ trở về, váo lúc ban đêm liền xách túi lớn túi nhỏ đến thăm hỏi mẹ vợ tương lai. 
 
 Bà  đối với Lâm Cẩn Ngôn vô cùng vừa lòng,Lâm Cẩn Ngôn vừa mới đi, bà vô cùng kích động mà lôi kéo Giản Vi, liên tiếp mà khen Lâm Cẩn Ngôn đẹp trai, thông minh lại có tài năng, còn rất lễ phép, khen con gái có mắt nhìn người. Lâm Cẩn Ngôn sự nghiệp thành công lại còn độc thân, có rất nhiều người con gái muốn tiến tới. 
 
 Bà Chu đối với chàng rể tương lai vô cùng vừa lòng, Giản Vi ở bên thấy vậy bèn phụ họa theo:" Lâm Cẩn Ngôn vô cùng tốt." 
 
 Nói đoạn liền liếc mắt sang Chu Lâm Duyên đang ngồi xem văn kiện trên sô pha, nhỏ gọng nói:" Nhưng mà anh trai cảm thấy Lâm Cẩn Ngôn không xứng với con." 
 
 Bà Chu vừa nghe thấy những lời này liền quay qua mắng con một trận:" Con còn không chịu tìm bạn gái đi! Con còn mơ tưởng đến chuyện ngăn cản em gái con gả chồng sao? Thằng nhãi con lại ngứa da đúng không? Mẹ nói cho con biết, năm nay trước tết mà con không tìm được con dâu về cho mẹ, về sau đừng nhận mẹ. Nhà này cũng đừng có về nữa!" 
 
 Chu Lâm Duyên bỗng dưng bị lôi ra xả giận,ngây ngốc.Anh đang xem văn kiện, không biết thế nào lửa giận lại trút lên đầu mình. 
 
 Nhưng cuối cùng, anh ấy đều biết Lâm Cẩn Ngôn và Giản Vi vẫn sẽ ở bên nhau,  một con cáo già tung hoành thương trường, cùng một tiểu hồ ly, một câu hại anh ấy bị mắng một trận lôi đình,còn hạ cho hắn lệnh " truy nã". 
 
 Từ khi em gái trở về, Chu Lâm Duyên trở thành người có địa vị thấp nhất trong nhà, việc này, anh ấy đã sớm tiếp nhận rồi. 
 
 - ------------ 
 
 Bà Chu nhìn thấy Lâm Cẩn Ngôn liền tươi cười, mở cửa đi ra ngoài, vẫy tay gọi anh, gọi:" Mau vào đây." 
 
 Lâm Cẩn Ngôn bước tới, thực cung kính mà chào một tiếng:" Chào dì!" 
 
 "Ai, mau vào trong nhà đi, bên ngoài lạnh lắm." Mẹ Chu đầy mặt tươi cười, nghiêng người mời Lâm Cẩn Ngôn vào nhà. 
 
 Bà vội lấy dép cho Lâm Cẩn Ngôn. 
 
 Mẹ Chu vười cười:" Con tới đón con bé sao, nó vẫn còn đang ngủ, con lên gọi con bé dậy đi." 
 
 Lâm Cẩn Ngôn đồng ý, đi lên lầu. 
 
 Anh đẩy cửa vào, Giản Vi vẫn còn đang cuộn tròn trên giường, cả người đều ở trong chăn, chỉ để lộ một đoạn tóc ra ngoài. 
 
 Lâm Cẩn Ngôn đi tới, ngồi ở bên cạnh, giơ tay đem chăn kéo ra. 
 
 Chăn bọc không chặt, anh kéo một cái liền tuột ra. 
 
 Giản Vi mặc một bộ đồ ngủ dài màu trắng, co đầu gối đến ngực, khuôn mặt nhỏ nghiêng nghiêng, đang say ngủ, vô cùng đáng yêu. 
 
 Lâm Cẩn Ngôn vừa nhìn thấy cô, mặt mày liền tươi cười, duỗi tay ôn nhu  mà sờ sờ má cô, Giản Vi lông mi run rẩy, chậm rãi mở mắt. 
 
 Thấy Lâm Cẩn Ngôn nhưng vẫn còn buồn ngủ mà dụi dụi mắt, giọng nói mềm như bông nói:" Anh tới khi nào vậy?" 
 
 "Vừa tới."Lâm Cẩn Ngôn đặt tay lên eo cô, đem cô ôm vào trong ngực, cúi đầu,khẽ hôn xuống môi cô:" Bên ngoài tuyết rơi, đường không dễ đi, chúng ta nên xuất phát sớm một chút,nếu không sẽ không đến được trước khi trời tối." 
 
 Giản Vi "ừ" một tiếng, mặt lại vùi chặt vào trong ngực Lâm Cẩn Ngôn,không chịu động. 
 
 Lâm Cẩn Ngôn nhẹ nhàng xoa đầu cô, thấp giọng:" Đi rửa mặt đi." 
 
 Giản Vi rầu rĩ mà đáp một tiếng, vẫn bất động. 
 
 "......." Lâm Cẩn Ngôn dở khóc dở cười, cuối cùng bất đắc dĩ mà bế cô lên đi tới nhà tắm, vừa đi vừa cười cô:"Em càng ngày càng lười biếng rồi." 
 
 Vào phòng tắm, Lâm Cẩn Ngôn giống như đang chăm sóc con gái giúp Giản Vi đánh răng rửa mặt. 
 
 Sau khi rửa mặt xong, Giản Vi đang buồn ngủ cũng tỉnh hơn phân nửa, đẩy Lâm Cẩn Ngôn ra ngoài, ở bên trong thay quần áo. 
 
 Xuống lầu, ăn bữa sáng, sau đó chào tạm biệt mẹ, chuẩn bị cùng Lâm Cẩn Ngôn ra ngoài. 
 
 Trước khi đi, bà Chu kéo con gái sang bên cạnh, nhỏ giọng dặn dò:" Con gái, đây là lần đầu tiên con đi ra ngoài một mình với Lâm Cẩn Ngôn, con là người trưởng thành rồi, có một số việc mẹ chỉ có thể nói với con một vài câu, chơi có thể, nhưng bây giờ vẫn chưa tốt nghiệp đại học, phải biết tự bảo vệ chính mình." 
 
 Giản Vi vừa nghe những lời này, mặt bỗng chốc đỏ bừng. Tuy rằng không có nói rõ ràng, nhưng những lời này cô nghe đều hiểu. 
 
 Đỏ mặt mà hứa với mẹ, mới đi ra cửa. 
 
 Lâm Cẩn Ngôn đang chờ ở ngoài xe,thấy Giản Vi ra tới liền kéo cửa ghế lái phụ ra, một tay đỡ ở trên đỉnh, một tay nắm tay cô, đỡ lên xe. 
 
 Sau đó mới vòng qua đầu xe mở cửa ghế lái. 
 
 "Mẹ, con đi đây." 
 
 " Ai,nhớ về sớm ăn tết nha." 
 
 Giản Vi cong mắt cười:" mẹ yên tâm đi, mấy ngày nữa là về thôi." 
 
 Giản Vi cùng Lâm Cẩn Ngôn đi rồi, Chu Lâm Duyên mới chậm rãi từ trên lầu đi xuống, đi tới nhà ăn ăn cơm. 
 
 Mẹ Chu mấy ngày nay cứ nhìn thấy con trai là giận sôi máu, ngày ngày thúc giục, tiểu tử này vẫn cứ không chịu mang con dâu về cho bà. 
 
 Đi tới nhà ăn, thận trọng nói:" Em gái con sắp đính hôn, con là anh trai lại bị em gái vượt qua, con không biết xấu hổ sao?" 
 
 Chu Lâm Duyên lười biếng nói:" Con bé yêu sớm." 
 
 Mẹ Chu trừng mắt:" Con bé yêu sớm, còn con thì gọi là gì? Lão già ế?" 
 
 Chu Lâm Duyên nhíu mày. 
 
 Nói cái gì?? 
 
 "Con để lâu sẽ không còn đứa con gái nào chịu lấy con đâu." 
 
 Chu Lâm Duyên thật sự khó có thể tin nổi:"....... Con không ai thèm?" 
 
 Mẹ Chu lườm anh ấy một cái, xoay người đi mất. 
 
 Chu Lâm Duyên:"......." 
 
 - ------------ 
 
 Giản Vi cùng Lâm Cẩn Ngôn đang trên đường đến khu nghỉ dưỡng, trên đường phủ đầy băng tuyết, mặt đường vừa ướt lại vừa trơn, Lâm Cẩn Ngôn lái xe rất chậm, hết sức chăm chú, đến nơi thì đã gần 7 giờ, trời cũng đã tối. 
 
 Tiến vào bên trong, nơi nơi đều treo đèn lồng đỏ rực, màu cam đỏ chiếu xuống lớp tuyết dày. 
 
 Giản Vi vô cùng thích nơi này, vừa xuống xe liền vui vẻ chạy trên tuyết để đến đây, cầm điện thoại chụp ảnh. 
 
 Chạy đi xong rồi lại chạy trở về, khuôn mặt nhỏ vì lạnh mà đỏ bừng, Lâm Cẩn Ngôn giơ tay sờ, mày nhíu chặt:" Quá lạnh, về phòng trước,  ban ngày ra sau." 
 
 Giản Vi chun mũi ngoan ngoãn gật đầu, nhiệt độ nơi này quả thật rất thấp, cô mới vừa chạy ở nơi này trong chốc lát, khiến cho nước mũi đều chảy ra. 
 
 Lâm Cẩn Ngôn đem áo khoác ngoài mở ra, đem Giản Vi bọc trong áo của anh, một tay đỡ eo cô đi vào bên trong. 
 
 Lâm Cẩn Ngôn ở nơi này có chỗ ở tư nhân, anh đến nơi này một năm vài lần, một vài thời gian lại đến đây. 
 
 Đẩy cửa đi vào, hơi nóng của máy sưởi liền phả vào mặt, Giản Vi cảm thán một tiếng:" Vô cùng ấm áp!" 
 
 Cô liền đưa tay lên miệng hà hơi, chà sát, đi đến ghế sô pha ngồi xuống. 
 
 Gió ẩm thổi khiến cô lười biếng, thân thể dần dần ấm áp lên, cô thoải mái mà nhắm mắt,giống như một con hồ ly nhỏ đang hưởng thụ. 
 
 Trong núi thật sự là quá lạnh. 
 
 Lâm Cẩn Ngôn mở vali ra,từ bên trong lấy ra hộp thuốc cảm,đổ nước ấm, đưa đến trước mặt Giản Vi, một tay nâng eo cô, đem cô từ trên sô pha ngồi dậy:" Ngoan, uống thuốc đi, đừng để bị cảm." 
 
 Giản Vi ngoan ngoãn ngồi dậy, nhận lấy cái ly uống một ngụm, nước có chút nóng, cô bèn lè lưỡi:" Lát nữa uống đi." 
 
 "Vậy em đi tắm nước ấm đi." Lâm Cẩn Ngôn trực tiếp bế cô lên, đi đến phòng tắm. 
 
 Bật đèn phòng tắm, khiến phòng tắm lập tức sáng sủa. 
 
 Đem Giản Vi đặt trên chỗ sạch sẽ sau đó mới đi xả nước nóng cho cô. 
 
 Trong chốc lát liền được nửa bồn nước ấm, hơi nóng bốc lên, Giản Vi ngồi ở phía sau nhìn chằm chằm Lâm Cẩn Ngôn, không biết đang nghĩ tới cái gì, mặt có chút đỏ. 
 
 Khi được gần đầy bồn tắm mới quay đầu lại gọi Giản Vi lại đây. 
 
 Giản Vi nhanh chóng từ trên bệ rửa mặt nhảy xuống, đi đến thành bồn tắm. 
 
 Đầy một bồn nước, vô cùng ấm áp. 
 
 "Em tắm trước đi, anh ra ngoài mua chút đồ." 
 
 Giản Vi sửng sốt, vô thức hỏi:" Mua cái gì?" 
 
 "Cơm tối." Lâm Cẩn Ngôn thuận miệng đáp, lại như nghĩ ra cái gì, ánh mắt trở nên ái muội, đuôi lông mày hơi nhếch lên:" Bằng không em tưởng anh muốn mua cái gì?" 
 
 Giản Vi trong lòng nhảy dựng, vội nói:" Không có gì, em chính là nói, anh giúp em mua một hộp sữa bò, vị dâu tây, nóng." 
 
 Lâm Cẩn Ngôn ánh mắt thật sâu, cười nhìn cô. 
 
 Giản Vi bị anh nhìn có chút chột dạ, chạy nhanh tới đẩy anh ra ngoài:" Anh mau đi đi, em muốn sữa vị dâu tây, đừng mua nhầm." 
 
 Lâm Cẩn Ngôn bị đẩy đến cửa, phía sau, cửa phòng tắm "rầm"một tiếng rồi đóng lại. 
 
 Anh đứng tại chỗ một lát,giơ tay vỗ trán, khóe mắt đuôi lông mày đều là ý cười. 
 
 Từ trong nhà đi ra ngoài, khóa cửa lại, trên đường đụng phải giám đốc phụ trách khu vực này. 
 
 Giám đốc vừa thấy Lâm Cẩn Ngôn vội vàng cung kính khom người:" Chào Lâm tổng, tôi đang định tới hỏi xem ngài có yêu cầu bữa tối không?" 
 
 Lâm Cẩn Ngôn chọn vài món đồ ăn, sau đó thận trọng mà phân phó:" Chuẩn bị một chiếc bánh sinh nhật, sáng mai liền đem tới đây." 
 
 Ngày mai chính là sinh nhật Giản Vi, anh cố ý ra ngoài để sắp xếp mọi việc. 
 
 Đồ ăn bên này chuẩn bị xong, mới từ bên trong đi ra ngoài, đến bãi đỗ xe, mở cốp xe ra lấy một bó hoa hồng, tìm thời điểm thích hợp, cảm thấy cũng có chút mới mẻ. 
 
 Đem hoa đưa cho giám đốc, bảo ông ấy đưa đến cùng với bánh kem, sau đó mới đi mua đồ cho Giản Vi. 
 
 Mới vừa đi đến cửa trung tâm thương mại,phía sau truyền đến giọng nói quen thuộc:" Lâm tổng." 
 
 Lâm Cẩn Ngôn bước chân hơi chậm lại, Tô Tinh Chứa cười đến phong tình vạn chủng:" Thật là trùng hợp, Lâm tổng cũng đến đây du lịch sao." 
 
 Lâm Cẩn Ngôn " ừ"một tiếng, cũng không nói thêm gì, xoay người liền đi vào trong. 
 
 Tô Tinh Chứa lập tức đuổi kịp, cười hỏi:"Lâm tổng tới đây một mình sao?" 
 
 Lâm Cẩn Ngôn hờ hững đáp lại một câu:" Đi cùng vợ chưa cưới." 
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như truyen cuoi pass wifi, truyen cuoi di nhan rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.