Lãi được bé yêu

CHƯƠNG 32: CÓ VẺ NHƯ QUẢN LÝ THỊNH ĐÃ LÀM VIỆC RẤT CHĂM CHỈ



CHƯƠNG 32: CÓ VẺ NHƯ QUẢN LÝ THỊNH ĐÃ LÀM VIỆC RẤT CHĂM CHỈ

Nguyễn Anh Minh nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, lúc này cũng không có tâm trạng thưởng thức.

Những lời nói vừa rồi của Cao Mỹ Lệ nhắc nhở anh nhớ lại hành vi của mình trong giai đoạn này, anh chợt nhận ra mình thực sự đối với Thịnh Tâm Lan rất đặc biệt.

Là vì cô đã cứu Lập Huy?

Không phải, nếu chỉ vì việc này, trợ lý Chu Phương và quản gia đã trấn an toàn bộ, sắp xếp cho con gái cô đến Lam Bảo, hứa với Lập Huy sẽ đưa cậu đến học với Thịnh Ái Linh, những việc này đều nằm ngoài kế hoạch của anh, nghĩ đến những việc này, đầu óc anh đột nhiên có chút bối rối.

Có một đoạn đường bị tắc đường, khi anh đến khách sạn thì đã trưa.

Quản lý và nhân viên phục vụ trong khách sạn cùng nhau đứng thành hai hàng, Nguyễn Anh Minh đi ở giữa, liếc mắt nhìn, Thịnh Tâm Lan đứng ở cuối, khi đi tới trước mặt cô không nhịn được mà liếc thêm một cái.

Cùng một bộ đồng phục nhưng khi mặc trên người cô lại nổi bật một cách không thể giải thích được, chiếc khăn lụa trên cổ có phải là do chính cô phối không? Màu xanh nhạt đơn giản và thanh lịch, nút thắt khăn lụa rất đẹp.

Thịnh Tâm Lan thấy anh nhìn chằm chằm mình không rời hồi lâu, cô lập tức có chút căng thẳng: “Tổng giám đốc Nguyễn, sao vậy?”

Nguyễn Anh Minh lấy lại tinh thần, cau mày: “bảng tên bị lệch.”

Nói xong câu này, anh sải bước nhanh như sao băng vào khách sạn, bỏ mặc Thịnh Tâm Lan nhìn xuống bảng tên thẳng đứng của mình với biểu hiện nghi ngờ trên mặt: “Đâu có lệch đâu mà?”

Sau khi Nguyễn Anh Minh đến, anh đã tập hợp quản lý của khách sạn lên họp trên tầng 2. Chủ đề là lễ tất niên vào cuối tháng sau.

Sự kiện kỷ niệm đã được lên kế hoạch tổ chức tại đây, chỉ là kế hoạch cụ thể vẫn chưa được đưa ra.

Khách sạn Thịnh Đường là dây chuyền công nghiệp được quy hoạch khi Nguyễn Anh Minh tiếp quản Tập đoàn Thịnh Đường ở tuổi 20, tuy chỉ mới phát triển được mười năm nhưng đã đạt được hiệu quả vượt trội, hiện nay chuỗi khách sạn Thịnh Đường đã được mở ra khắp cả nước, nơi Thịnh Tâm Lan làm việc là khách sạn Thịnh Đường đầu tiên do chính Nguyễn Anh Minh xây dựng.

Khách sạn này có ý nghĩa rất lớn đối với anh. Việc tổ chức lễ kỷ niệm 100 năm thành lập ở đây là điều hoàn toàn tự nhiên.

“Lễ kỷ niệm trăm năm này cũng là cơ hội tốt để tập đoàn quảng bá…”

Các cao tầng chậm rãi nói, Thịnh Tâm Lan nghe mà ngủ gật, cô chỉ là quản lý thực tập, ngồi ở cuối giả vờ ghi chép, thật ra cô đã vẽ đầy trang rùa bò lên sổ.

“Những kế hoạch này đã quá lỗi thời. Có ai có ý kiến khác không?”





Giọng của Nguyễn Anh Minh vang vọng trong phòng họp.

Thịnh Tâm Lan che miệng, cúi đầu bí mật ngáp.

Bao lâu nữa thì xong? Tôi sắp chết đói rồi đây này.

“Quản lý Thịnh nghĩ sao?”

“Hửm?” Cô ngẩng đầu với vẻ mặt thất thần, thấy mọi người đang nhìn mình chằm chằm, cô vội vàng đứng dậy: “Gì? Tổng giám đốc Nguyễn, anh gọi tôi à?”

Nguyễn Anh Minh mặt không chút thay đổi nhìn cô, nói:

“Mọi người đã phát biểu xong ý kiến cả rồi, quản lý Thịnh không có gì muốn nói à? Về lễ kỷ niệm trăm năm ấy.”

Nghe vậy, Thịnh Tâm Lan hít một hơi thật sâu, nói một cách tế nhị,

“Chuyện này tôi cũng có suy nghĩ một chút nhưng chưa nghĩ ra, không chu đáo như lý tưởng của các anh, cho tôi thêm thời gian nữa, tôi sẽ quay về lên kế hoạch thật kỹ càng.”

“Đó là gì?” Hai mắt Nguyễn Anh Minh hơi nheo lại, tầm mắt rơi vào quyển sổ trước mặt cô: “Tôi thấy vừa rồi cô múa bút thành văn, viết rất nhiều thứ, cho nên hẳn là cô rất có cảm hứng.”

“Không có, không có gì đâu.” Cô liên tục trùm tay lên cuốn sổ.

“Đưa tôi xem.”

Giọng của Nguyễn Anh Minh không cho phép từ chối.

Mặt Thịnh Tâm Lan tái đi, hai tay cứng đờ.

Trước sự chứng kiến của rất nhiều người, cũng không thể không cho ông chủ mặt mũi nơi công cộng, đành phải kiên trì đưa lên, trước khi đưa cho Nguyễn Anh Minh, cô lặng lẽ lật vài trang, sau đó khi đưa lên, trong lòng cô đã cầu xin tất cả chư Thần và Phật.

Nguyễn Anh Minh cầm lấy cuốn sổ, vẻ mặt hơi thay đổi, cau mày liếc nhìn cô.

Cuốn sổ quả thật là biên bản cuộc họp.

Thịnh Tâm Lan thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Như tôi đã nói, đó chỉ là biên bản cuộc họp, không có bất kỳ cảm hứng nào đâu.”

Vẻ mặt Nguyễn Anh Minh mờ nhạt vô cảm, đột nhiên ngón trỏ của anh nhấc góc cuốn sổ lên, dưới ánh mắt nhìn thẳng của Thịnh Tâm Lan, anh chính xác lật đến trang đầy rùa kia.

Thịnh Tâm Lan đỡ trán, trong lòng không ngừng than thở.

Coi như đã từng cứu Lập Huy, tự tay vẽ vài con rùa, chắc cũng không phải là tội ác gì nghiêm trọng đúng không? Nhiều nhất chỉ là thiếu chú ý trong cuộc họp mà thôi.

“Trước đây tôi thực sự đã bỏ qua tài năng của quản lý Thịnh rồi.”

Trong lời nói của Nguyễn Anh Minh có hàm ý, có nghĩa gì đó.

Mọi người trong phòng họp lắng nghe lời khen ngợi, gật đầu đồng ý, nhưng Thịnh Tâm Lan lại lắng nghe nó như một lời nhắc nhở, hoảng đến không chịu nổi.

Sáng sớm đẩy anh lên xích đu đã là đắc tội với anh, hiện tại bức họa rùa lại bị bắt được chân tướng, đây không phải là ra ngoài không xem niên giám sao?





“Ý tưởng kết hợp nước H và phương Tây này rất tốt, rất hợp với triết lý kinh doanh ban đầu của khách sạn Thịnh Đường. Dường như quản lý Thịnh đã làm việc rất chăm chỉ.”

Giọng nói trầm ấm của Nguyễn Anh Minh vang vọng trong phòng họp.

Vẻ mặt của Thịnh Tâm Lan thay đổi, khuôn mặt của cô đầy ngạc nhiên.

Kết hợp nước H và phương Tây cái gì? Cô đã viết cái gì đâu?

“Vì mọi người không có bất kỳ ý tưởng nào nên hiện tại cũng không có kế hoạch tốt nào,” Nguyễn Anh Minh đóng quyển sổ, đưa cho Thịnh Tâm Lan.

“Vậy lễ kỷ niệm trăm năm sẽ giao cho quản lý Thịnh.”

Bộ não của Thịnh Tâm Lan bùng nổ.

Cái quái gì thế? Tôi thì có ý tưởng gì? Tôi thì có kế hoạch gì?

“Không, không được đâu, tôi không có kinh nghiệm, tôi không thích hợp với việc này đâu.”

“Kinh nghiệm có thể luyện, ý tưởng tốt không thể luyện, tôi nghĩ mọi người cũng không có ý kiến gì.”

Khi Nguyễn Anh Minh hỏi, mọi người đều lắc đầu.

Những người tham dự cuộc họp đương nhiên không có ý kiến gì, hiếm khi thấy Nguyễn Anh Minh khen ngợi người khác có kế hoạch tốt, tất cả đều ngưỡng mộ Thịnh Tâm Lan, ngay cả sư phó đã dạy dỗ cô lúc này cũng đang tỏ ra ngưỡng mộ, như thể bản thân cũng mở mày mở mặt.

Sau cuộc họp, mọi người giải tán, Thịnh Tâm Lan đuổi theo Nguyễn Anh Minh ra khỏi khách sạn: “Tổng giám đốc Nguyễn, chờ đã.”

“Có chuyện gì sao?”

“Ừm.” Thịnh Tâm Lan cau mày: “Tại sao anh lại để tôi lên kế hoạch cho lễ kỷ niệm trăm năm này?”

Nghe vậy, Nguyễn Anh Minh hơi nhướng mày: “Không phải tôi đã nói chuyện đó trong cuộc họp rồi sao? Tai cô không ổn à? Những gì cô ghi lại rất hữu ích, tôi nghĩ nó phù hợp với chủ đề của lễ kỷ niệm trăm năm này.”

“Không phải, quyển vở của tôi…”

“Quyển sổ của cô, nếu cô không viết cái này, vậy thì sẽ là gì?” Nguyễn Anh Minh thích thú nhìn cô: “Nếu các quản lý tham dự cuộc họp biết cô đã vẽ họ như những con rùa trong suốt quá trình, cô nghĩ cô còn có thể ở lại đây không?”

Hàm ý chính là tự mình cân đo đong đếm đi.

Thịnh Tâm Lan giật giật khóe miệng: “Tất… tất nhiên là, tất nhiên là tôi đang ghi lại tài liệu cuộc họp.”

“Vậy thì tốt rồi. Ngày mai trước tan việc, tôi hy vọng sẽ thấy bản thảo kế hoạch đầu tiên trong văn phòng của tôi.”

“Ngày mai?”

“Không thể à? Hiệu suất của cô sẽ không bao giờ như một con rùa đâu nhỉ.”

“Ừ… ừ…”

Khi Thịnh Tâm Lan rời đi, Chu Phương đi theo Nguyễn Anh Minh lên xe quay trở về trụ sở tập đoàn, nghi ngờ mà hỏi: “Tổng giám đốc Nguyễn, tại sao anh lại đột ngột giao lễ kỷ niệm trăm năm cho quản lý Thịnh vậy? Thời gian thử việc của cô ấy vẫn chưa kết thúc, cô ấy hẳn là rất bận rộn vì công trạng…”

Nói được nửa câu, Chu Phương chợt nhận ra điều gì đó.

Công trạng? Lễ kỷ niệm trăm năm?

“Tổng giám đốc Nguyễn, anh đang giúp quản lý Thịnh sao?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.3 /10 từ 23 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như xuan hinh di kham benh official, thvl cuoi xuyen viet tieu lam hoi tap 7 ben vang nhom xpro rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.

loading...
DMCA.com Protection Status