Lãi được bé yêu

CHƯƠNG 33: CÔ CÓ KHẢ NĂNG THÌ MÃI MÃI CŨNG ĐỪNG QUAY VỀ



CHƯƠNG 33: CÔ CÓ KHẢ NĂNG THÌ MÃI MÃI CŨNG ĐỪNG QUAY VỀ

Ngay khi giọng nói của Chu Phương vừa dứt, ánh mắt Nguyễn Anh Minh đột nhiên chìm xuống vài phần, anh ta im lặng nuốt xuống nửa câu sau, im lặng kéo dây an toàn qua, khởi động xe.

Chuyện này không khó để nghĩ hiểu.

Thịnh Tâm Lan có một thỏa thuận với ông chủ, trong vòng ba tháng, nếu thành tích không đạt như lời hứa ban đầu, cô phải thu dọn đồ đạc rời đi, những người phỏng vấn có mặt lúc đó đều là nhân chứng.

Từ khi Thịnh Tâm Lan nhậm chức, mặc dù phong độ ngày càng tăng nhưng vẫn còn cách xa mục tiêu đã hứa, chứng kiến đã hai tháng trôi qua, nửa đường cô còn phải nằm viện điều trị một thời gian, mục tiêu này có thể sẽ không đạt được.

Cho nên Nguyễn Anh Minh giao cho cô kỷ niệm trăm năm của tập đoàn. Một mặt là cho cô tranh thủ thêm hai tháng, mặt khác màn trình diễn trong lễ kỷ niệm cũng coi là công lao của cô.

Nhưng điều mà Chu Phương không hiểu là tại sao ông chủ lại quan tâm đến Thịnh Tâm Lan như vậy, có phải thật sự chỉ vì cô đã cứu cậu chủ nhỏ không?

“Tổng giám đốc Nguyễn, trước kia không phải anh nói lái xe Vương khá ổn định sao? Tại sao đột nhiên lại sa thải anh ta vậy?”

“Quá nhiều lời rồi.”

Vẻ mặt Chu Phương căng thẳng, không dám hỏi thêm nữa.

Anh ta cũng thật là nhiều lời.

Sau khi nhận kế hoạch chuẩn bị cho lễ kỷ niệm trăm năm, quản lý Triệu chỉ bảo Thịnh Tâm Lan đã giao lại phần lớn công việc kinh doanh của khách sạn cho người khác, để cô có thể yên tâm chuẩn bị, chuyện này nằm ngoài ý liệu của cô.

“Tâm Lan, trong phòng kế hoạch của tập đoàn có rất nhiều người, Tổng giám đốc Nguyễn không hề coi trọng, anh ta quan tâm đến tài năng của em thì phải làm việc thật chăm chỉ. Đây cũng là vấn đề mang lại vinh quang cho khách sạn chúng ta đấy.”

Quản lý Triệu không thường xuyên chỉ bảo cô, nhưng sau cuộc họp thì đã nhìn cô một cách ngưỡng mộ, điều này khiến cô thụ sủng nhược kinh.

“Tôi nhất định sẽ làm việc chăm chỉ.”

Cho nên một tuần tiếp theo cô đều ở bên ngoài hối hả ngược xuôi.





Cô chưa bao giờ thực hiện các hoạt động lập kế hoạch tổ chức lễ kỷ niệm, cho nên cô phải xem các tập đoàn hoặc trung tâm mua sắm khác làm như thế nào để tổ chức lễ kỷ niệm. Họ có ý tưởng hay ho nào.

“Cô ơi, cô có cần giúp gì không?”

Thịnh Tâm Lan vừa quay đầu lại, cô thấy nhân viên phục vụ của trung tâm mua sắm đang nhìn mình với vẻ lịch sự, nhưng với ánh mắt có phần cảnh giác.

Thịnh Tâm Lan cầm trên tay chiếc điện thoại di động, đã chụp rất nhiều ảnh, đoán chừng cô đã bị người ta coi như một thành viên của đối thủ hay Cục Công thương, lập tức cất điện thoại, ung dung không vội nói:

“Đi mua sắm, nhân tiện, cửa hàng trang sức của cô ở đâu vậy?”

Nhân viên phục vụ do dự chỉ một hướng: “Ở đó.”

Thịnh Tâm Lan cảm ơn cô, mặc cho vẻ mặt vẫn còn nghi ngờ, cô đi thẳng đến cửa hàng trang sức.

Cô biết chụp những bức ảnh như thế này sẽ thu hút sự chú ý của mọi người, nhưng cô đã chuẩn bị trước.

Trong cửa hàng trang sức, người quản lý đeo găng tay, treo một chuỗi dây chuyền do Thịnh Tâm Lan đưa trên tay, sợi dây chuyền bạc gợn sóng được đính một viên ngọc lục bảo trong suốt ở phía dưới, xung quanh được khảm một vòng tròn kim cương, sáng sủa khác thường.

“Quả thật là đồ trang sức trong cửa hàng chúng tôi.”

“Thật vậy sao?” Thịnh Tâm Lan kìm nén sự phấn khích trong lòng mình: “Là cửa hàng của các cô bán sao?”

“Các gợn sóng nước của chuỗi này là món cổ điển của cửa hàng chúng tôi, với cả ở đây.” Người quản lý chỉ vào chỗ nối của sợi dây chuyền bạc: “Trang sức được sản xuất tại cửa hàng của chúng tôi sẽ có logo thương hiệu ở vị trí này, rất nhỏ, thường không nhìn thấy được.”

“Vậy trong cửa hàng của các cô có nhiều người mua chuỗi này không?”

Người quản lý lắc đầu, mỉm cười.

“Đây là ngọc lục bảo loại 1. Rất cũ và có giá trị, cửa hàng chúng tôi không có loại này, chỉ có thể là ngọc do khách mang đến, đặt chúng tôi chế tác.”

Nghe vậy, Thịnh Tâm Lan trông rất vui: “Vậy cô có thể tìm ra ai đã chế tác nó không?”

“Chắc chuỗi này bán cũng lâu rồi, nếu kiểm tra thì tốn công lắm, bên tôi sẽ cố gắng kiểm tra giúp cô nhé.”

Thịnh Tâm Lan cảm ơn cô một lần lại một lần.

“Không phải khách khí, cô cứ cất chuỗi này trước đi. Thành thật mà nói, tôi đã làm việc ở đây nhiều năm, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một viên ngọc lục bảo đẹp như vậy. Hẳn là phải có ghi chép.”

Sau khi cất sợi dây chuyền đi ra khỏi cửa hàng trang sức, Thịnh Tâm Lan cảm thấy ngây ngất trong lòng.

Năm năm trước cô sinh hai đứa con ở Đông Lăng, cô mang đi Ái Linh và một đứa đã bị bác sĩ ôm đi, bao nhiêu năm nay cô đều suy nghĩ đến việc tìm đứa trẻ đó, manh mối duy nhất là sợi dây chuyền trên tay.





Chiếc vòng cổ này đêm đó bị kéo ra khỏi cổ người đàn ông.

Nghĩ đến những gì đã xảy ra vào đêm đó sáu năm trước, Thịnh Tâm Lan cảm thấy rét lạnh.

Cô đang suy nghĩ lung tung, một bóng người xanh nhạt chặn đường cô:

“Thịnh Tâm Lan.”

Giọng nói rất tinh tế, nghe kỹ thì còn mang theo mấy phần cay nghiệt.

Thịnh Tâm Lan theo bản năng ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đi tới, sắc mặt khẽ thay đổi.

“Thực sự là cô này, tôi tưởng mình bị lóa mắt chứ.”

Khóe môi của người phụ nữ nhếch lên theo đường chéo, lộ ra một đường cong khinh thường, cô ta khoanh tay, giễu cợt nói: “Năm năm rồi cô không về nhà, lâu quá không liên lạc với gia đình, cả nhà đều tưởng cô chết ở ngoài rồi.”

Người tới chính là Thịnh Tâm Nhu, chị gái cùng ba khác mẹ của Thịnh Tâm Lan, vốn đã quen vênh váo hung hăng, đã nhiều năm không gặp, tính cách kiêu ngạo và miệng lưỡi thâm độc của cô ta đã hơn trước rất nhiều.

Thịnh Tâm Lan nhanh chóng bình tĩnh lại, lạnh lùng nhìn cô ta: “Tôi không chết ở ngoài, chị trông có vẻ thất vọng nhỉ.”

“Tôi thất vọng cái gì?” Thịnh Tâm Nhu không bắt kịp, giọng điệu chua chát: “Đừng nói là cô về nước lâu rồi nhé? Nếu ba biết khi về còn không nói với gia đình, tôi không biết ông ấy sẽ thất vọng như thế nào. Nuôi con gái ngần ấy năm, nói đi nước ngoài là đi nước ngoài, bây giờ nói về là về, cô thực sự coi nhà mình như khách sạn sao?”

“Đó là chuyện của ba con tôi, không liên quan gì đến cô.”

“Tôi là con gái lớn trong nhà họ Thịnh, tất nhiên là tôi phải quản mọi chuyện trong nhà họ Thịnh rồi.” Thịnh Tâm Nhu nâng cằm, liếc nhìn Thịnh Tâm Lan: “Ai biết mấy năm nay cô ở nước ngoài lừa gạt ai, đi nước ngoài du học, trong khi khi đó còn chưa học xong đại học, chuyện du học này cũng chỉ là lừa gạt ba thôi.”

Thịnh Tâm Nhu lại nói lời không hay, Thịnh Tâm Lan nắm chặt tay, chế nhạo.

“Nếu tôi không du học, lêu lỏng với đàn ông, không phải đó chính là điều mà cô muốn sao? Nếu không có tôi tranh gia sản với cô, cô và mẹ cô đi ngủ cũng sẽ cười tỉnh luôn ấy nhỉ?”

Thịnh Tâm Nhu lập tức tái mặt đi.

“Đừng ngậm máu phun người.”

“Tôi có đang ngậm máu phun người không trong lòng cô tự biết rõ mà.” Thịnh Tâm Lan trông rất lạnh lùng, cảnh cáo:

“Tôi có về hay không cũng là chuyện riêng của tôi. Nếu đã không phải sinh ra cùng một mẹ thì đừng cư xử như một người chị gái trước mặt tôi, mắng mỏ tôi, tôi không còn là một đứa trẻ nữa, cô cậy thế của mẹ cô cũng không bắt nạt được tôi đâu.”

Câu cuối cùng của câu này nghe như thể một lời mắng chửi.

Gương mặt của Thịnh Tâm Nhu lúc này đã tái mét: “Cô đang mắng ai? Cô…”

“Chó ngoan không cản đường.”

Thịnh Tâm Lan không khách khí đẩy bên hông cô ta, đẩy mạnh đến khiến cô ta lảo đảo, giận dữ dậm chân sau lưng cô.

“Thịnh Tâm Lan, cô đợi đó cho tôi, nếu có khả năng thì cả đời này cũng đừng quay về.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.3 /10 từ 23 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như con nghien xuan bac gala cuoi 2003/con nghien xuan bac gala cuoi 2003 2, thuy nga paris by night 115 asian beauty net dep a dong on july 4 5 2015 in las vegas rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.

loading...
DMCA.com Protection Status