Làm càn sủng nịch

Chương 3: Ghen



Editor: Trà Dâu

_________

Cảnh cáo của Lục Tuỳ cuối cùng cũng phát huy chút tác dụng, mấy ngày nay, Phó Kính Thâm không đến bệnh viện nữa.

Lương Tri ung dung tự tại, vô cùng vui vẻ. Cơ thể cô đã hồi phục gần như hoàn toàn, mấy ngày nay ở lại bệnh viện đơn giản là do Phó Kính Thâm không yên tâm, muốn bác sĩ quan sát một thời gian, điều dưỡng thân thể cho cô thật tốt.

Đổi lại là người khác, cả ngày bị nhốt trong bệnh viện, không có bệnh cũng nhàm chán mà sinh bệnh. Nhưng Lương Tri một chút cũng không để ý, mỗi ngày ngoan ngoãn ăn cơm rồi lại ngủ, không khóc không nháo, bình đạm như nước, nội tâm một chút gợn sóng cũng không có.

Buổi sáng thức dậy, Lương Tri lười biếng tựa vào giường, hai chân trắng nõn bắt chéo nghe nhạc, còn theo tiết tấu biên độ mà đong đưa, bộ dáng trẻ con như thêlafm mẹ Lâm cũng nhịn không được cười.

Lương Tri mấy ngày nay rất nghiện lên mạng. Không thể không nói, Lương Tri nằm viện mấy năm nay, trên mạng có vô số điều mới mẻ, làm sao không thích cho được. Lúc đầu, Lương Tri không hiểu các loại viết tắt trên mạng, cơ hồ cái gì cũng không hiểu. Chợt nhớ tới minh tinh ngày xưa mình yêu thích, Lương Tri không từ bỏ ý định, nhập vào thanh tìm kiếm tên của idol từng rất nổi tiếng trước đây.

"Cái gì!!!.. Mất hết hy vọng rồi, lại còn kết hôn sinh con?! Ô ô rốt cuộc là thiên sứ may mắn nào đã gả cho nam thần..." Lương Tri dùi đầu vào gối, trong giọng nói khó nén nổi thất vọng.

Lúc nhô đầu ra trở lại, Lương Tri cũng không có xem them tin tức nào của giới giải trí mấy năm nay. Lương Tri mở ra WeChat, dựa theo mật khẩu trong ký ức đăng nhập vào tài khoản, cũng may dãy số không thay đổi, chỉ hai lần liền có thể thành công đăng nhập.

Ngoại trừ hơn 99 tin nhắn từ nhóm lớp, Lương Tri không tìm thấy dấu vết nào của mấy năm nay, tựa hồ quá khứ của cô chắc chắn không thể nào có quan hệ với giới nhà giàu như Phó Kính Thâm được.

Đang muốn thoát ra ngoài tìm tin tức điện ảnh để xem tiêu khiển, liền "tít tít" nhận được tin nhắn của bạn thân Thành Tiểu Sương.

"Tri Tri?!"

"Là cậu sao?"

"Ông trời ơi cuối cùng cậu cũng online rồi."

"Thật sự nhớ cậu quá đó Tri Tri!!!"

Lương Tri đương nhiên nhớ rõ, thời điểm học cao trung tham gia tập huấn nghệ thuật, từ đó trở đi, hai người liền trở thành bạn thân, lại cùng nhau thi đậu hệ biểu diễn, thành bạn cùng phòng.

Thành Tiểu Sương lúc đó là người duy nhất cô có thể dựa vào. Cũng may bây giờ không thay đổi.

Lương Tri đánh chữ không tính là nhanh, thật vất vả mới gửi đi được một câu. Thành Tiểu Sương nhận được hồi âm vô cùng kích động. Lương Tri nhợt nhạt cười cười, bạn thân không biết mình bị tai nạn mất trí nhớ, thậm chí chuyện cô đã kết hôn cũng không biết nửa điểm, chuyện này tựa hồ đối với mọi người đều giấu, các cô chỉ nghĩ Lương Tri có việc bận, bởi vậy không ở lại ký túc xá thường xuyên.

"Lần trước bị tai nạn giao thông."

"Cậu không có chuyện gì chứ?!!!"

"Yên tâm, mình rất tốt, chỉ là bây giờ cái gì cũng không nhớ."

"Thảo nào một thời gian không nhìn thấy cậu. Lương Tri, cậu không biết đâu, Tiếu Tâm Vũ trà xanh kia, nhân lúc không có cậu ở đây bịa đặt nói xấu cậu không ít, nhân lúc nhà cháy mà đi hôi của, thật đáng ghét."

Tiếu Tâm Vũ từng là bạn cùng phòng với bọn cô, nhưng cũng giống như cô, không biết là nguyên nhân gì, không thường ở lại ký túc xá, Lương Tri chỉ nhớ một chút những chuyện có liên quan đến cô, còn lại cái gì cũng mơ mơ hồ hồ, nghe Thành Tiểu Sương bênh vực mình, nhịn không được cong cong khoé miệng. Bạn thân của cô vẫn như trước, nóng nóng nảy nảy, chung quy vẫn luôn nghĩ cho cô.

"Không sao, cô ta cũng còn biết tranh thủ, là chuyện tốt." Lương Tri không để ý, vẫn như cũ cười đến ôn nhu.

*Trà:???

"Nhưng cô ta rõ ràng không phải là người tốt." Thành Tiểu Sương đánh chữ đến siêu cấp nhanh nhạy, "Tiếu Tâm Vũ đó là dựa vào lão kim chủ của cô ta mà hống hách, nghe nói là được bao nuôi đó."

Lương Tri nhíu nhíu mày khuyên Thành Tiểu Sương: "Tiểu Sương, chuyện này không có căn cứ không thể nói bậy, ảnh hưởng thanh danh con gái nhà người ta."

"Đâu có chỗ nào là nói bậy, cô ta đi Dạ Loan ngồi trên đùi kim chủ uống rượu ca hát đều bị người ta chụp lại rõ ràng."

Lương Tri là người của Càn thị, tuy chưa từng đến Dạ Loan, nhưng danh tiếng của nơi này lại vô cùng vang dội, muốn không biết cũng khó. Có thể đến đó đều là những kẻ có tiền, ăn chơi tuỳ hứng, tiền trong nhà có đốt lên cũng chưa hết được.

Tiếu Tâm Vũ luôn ỷ bản thân có hậu thuẫn, mắt đều treo lên đỉnh đầu, ai cũng xem thường, khua môi múa mép không kiêng nể.

Người chụp ảnh là một thiếu gia con nhà giàu, lúc ấy chỉ là đi uống với bạn, say đến quên cả anh em, nào biết đụng phải cảnh tượng như thế.

Nhất thời tin đồn nổi lên vô cùng sôi nổi.

"Trước kia, cô ta ở giới giải trí không phải là Ngọc Nữ đơn thuần thanh khiết sao?"

"Cùng học nhiều năm như vậy, cô ta làm những gì còn tưởng không ai biết sao... Giới giải trí dơ bẩn như vậy, làm thế nào thật sự có Ngọc Nữ..."

Tính bát quái của Lương Tri cháy lên, "Ai, không biết kim chủ của cô ta là ai nhỉ? Cậu có biết gì không?"

"Không biết, nhưng mà đi xe rất xịn đó... Còn có tin đồn, Diêm Vương gia của tập đoàn Phó thị Phó Kính Thâm, chính là kim chủ của cô ta."

"Không thể nào...Phó tổng ánh mắt làm sao lại kém như vậy."

"Việc này không chừng là đúng, ánh mắt của kẻ có tiền không giống người thường chúng ta, ai mà biết được..."

Tin đồn vô số kể, từ mấy tấm ảnh chụp kia có thể khiến dư luận bịa ra vô số chuyện hay ho rồi.

Thân phận của Lương Tri vì quan hệ với Phó Kính Thâm mà thay đổi, bởi vậy cũng không đến trường học nữa, càng không lên tiếng ở nhóm chat của lớp, cơ hồ bạn học trong lớp đều đã quên đi sự tồn tại của cô.

Lương Tri không có quan hệ với kim chủ, lại xinh đẹp xuất chúng, có không ít nam sinh ngày nhớ đêm mong, vì thế dư luận lại bắt đầu cảm thán.

"Lúc trước chúng ta nói Lương Tri, tin đồn chói tai, thật khó nghe, cuối cùng đều là tin nhảm không có một chút sự thật."

"Ai... Người nổi tiếng thật nhiều thị phi."

"Nhưng thật ra lại chính là một Ngọc nữ chân chính a..."

"Chậc..."

Lương Tri ghé vào giường, xem xong đoạn clip đó, mắt hạnh xinh đẹp vô cảm, hơi hơi xuất thần, tay nắm chặt điện thoại, khớp xương đều ẩn ẩn hiện hiện, có thể thấy đã dùng không ít sức lực.

Cho đến khi Thành Tiểu Sương lại gửi tin nhắn đến, điện thọai run lên nhắc nhở Lương Tri hồi lại tinh thần.

Cô cúi đầu nhìn tin nhắn của Thành Tiểu Sương gửi đến, Thành Tiểu Sương luôn quan tâm đến cảm giác của cô, không ngừng an ủi.

"Tri Tri, cậu xem, bạn học trong lớp đều bênh vực cậu, trong lòng mọi người đều rõ ràng. Tiếu Tâm Vũ thích náo loạn nói không tốt về cậu, nhất định là ghen ghét cậu so với cô ta tốt hơn gấp nhiều lần. Cô ta cũng không nhìn lại mặt mình đi, lại đi so đo với Lương Tri đại mỹ nữ của chúng ta."

Nhưng mà Lương Tri lại không thể không để ý tới đánh giá của bạn học đối với cô, trong lòng đột nhiên buồn một trận, là bởi vì một câu "Tiếu Tâm Vũ có quan hệ với Phó Kính Thâm " kia.

Cô không biết tình cảm của mìn với Phó Kính Thâm rốt cuộc là như thế nào, nhưng mà lần đó tiếp xúc với hắn ngắn ngủi, trong lòng vô thức nhớ hắn, mấy ngày nay hắn không có tới bệnh viện thăm cô. Tuy rằng được tự do tự tại, nhưng cũng rất cô đơn, tựa hồ có chút hy vọng hắn lại đến thăm mình...

Không thể không nói, ở lớp, nghe nói nữ sinh nào đó có quan hệ với Phó Kính Thâm, Lương Tri theo bản năng cảm thấy vô cùng khó chịu. Cô bị chính ý nghĩ của bản thân làm cho hoảng sợ, từ trên giường đứng lên, nhìn phòng bệnh trống rỗng, càng cảm thấy vô vị đơn độc.

Lương Tri quyết định bỏ đi, tuỳ tiện khoác lên một lớp áo khoác mỏng liền đi ra ngoài.

Vì muốn cô có thể an tĩnh nghỉ ngơi, không bị bên ngoài quấy nhiễu, Phó Kính Thâm đã đem toàn bộ tầng lầu điều đi nơi khác, hành lang trống rỗng không một bóng người. Thời điểm Lương Tri từ thang máy đi ra, may mắn không gặp người nào.

Bệnh viện này cũng không ở xa trung tâm, chung quanh kết hợp với đại học Càn thị, ba năm nay, thành phố đổi mới quá nhanh, đừng nói Lương Tri lúc trước đã tới nơi này, giờ phút này nửa điểm cũng không nhớ.

Lương Tri đơn giản là đi dạo lang thang trên đường, trong đầu đều là hình ảnh ở Dạ Loan kia, nam nhân kia khuôn mặt không thể nhìn rõ, nhưng cô trong lòng theo bản năng mà phủ định, đó không phải là Phó Kính Thâm, không phải hắn.

Bất tri bất giác mà đã đi đến đầu ngõ phố học sinh, Lương Tri không nhớ rõ mình đã đi bao lâu, chỉ là lúc ngẩng đầu, đường phố hai bên dày đặc quầy hàng, khói nóng lượn lờ dưới ánh đèn đường, không gian nhộn nhịp làm cô ấm lòng không ít.

Loại náo nhiệt này Lương Tri đã lâu không thấy, theo bản năng mà đi vào một gian hàng nhỏ.

"A, bạn học, có muốn ăn que nướng hay không? Vẫn còn rất nóng đó." Chủ cửa hàng mỗi ngày bận kế sinh nhai, căn bản không có thời gian quan tâm giới giải trí, bởi vậy Lương Tri không che mặt đến quầy hàng này cũng không bị ai phát hiện.

Lương Tri theo thói quen nhắm mắt lại ngửi ngửi, mùi hương bay qua mũi, Lương Tri thoã mãn cong môi, cười tủm tỉm gật đầu với chủ quán, chọn đồ nướng, nhìn chủ quán động tác thuần thục nướng đồ ăn.

Chỉ một lát sau, một tiếng thắng xe chói tai cắt qua không gian náo nhiệt của con phố.

Chiếc C8 màu đen như mãnh thú ghé vào quán nướng, phố ăn vặt bỗng trở nên vô cùng ngột ngạt. Phố ăn vặt đông người, ngoại trừ học sinh, còn có các tiểu thương bán hàng rong mưu sinh, cơ hồ kh ai có thể nhận ra quái vật màu đen này là của hãng nào, nhưng từ thiết kế chung quanh liền biết có giá trị xa xỉ, cộng với biển số xe một dãy số "1" bắt mắt, không biết là đại nhân vật nào giá lâm, theo bản năng không ai dám tới gần, sợ không cẩn thận chạm vào liền phải bồi thường đến táng gia bại sản.

Thời điểm Phó Kính Thâm đến liền thấy Lương Tri ngồi trong quán nướng, bàn ghế giản dị, thiếu nữ đi dép lào, chân nhỏ đong đưa, thoạt nhìn vô cùng thích ý, vô lo vô nghĩ.

Còn anh lại phát điên tìm cô cả đêm.

Sắc mặt của Phó Kính Thâm khi xuống xe, cùng với chiếc xe của anh giống nhau:một màu đen, nhất là khi nhìn thấy đôi chân trắng hồng của Lương Tri lộ ra, hoả khí càng bốc lên dữ dội.

"Lên xe!"

"Phó.. Phó tiên sinh???" Lương Tri trong lòng cả kinh, nói không nên lời.

Nhưng giây tiếp theo, Lương Tri bị bộ dáng của hắn làm hoảng sợ, cô có thể cảm nhận được Phó Kính Thâm đang rất tức giận, rụt mình, ngẩng đầu nhìn hắn, con ngươi lộ ra sợ hãi.

A, bây giờ biết sợ rồi?

Nhưng mà cô không biết, mới vừa rồi anh mong nhớ mà trở lại bệnh viện thăm cô, lại thấy giường bệnh trống rỗng, cảm giác sợ hãi bị mất đi này, có bao nhiêu đáng sợ!

Lương Tri ngoan ngoãn để anh nắm tay dắt lên xe, lần đầu tiên từ khi cô bị mất trí nhớ ngồi lên xe của Phó Kính Thâm, không gian bên trong, đều là hơi thở của nam nhân bên cạnh, trái tim Lương Tri không thể kìm chế mà đập bình bịch, căn bàn không dám quay đầu nhìn anh, một bộ dáng làm chuyện xấu bị người bắt gặp, vô cùng đáng thương.

"Vì sao lại chạy ra ngoài?" Phó Kính Thâm kìm chế tức giận, thật vất vả mới hỏi được một câu.

"Tôi.. Em cảm thấy rất ngột ngạt..." Lương Tri cúi đầu, vâng vâng dạ dạ đáp.

"Ngột ngạt? Em có biết hay không anh tìm em cả đêm! Lão tử mẹ nó sợ em lại bỏ trốn rồi!" Đây là lần đầu tiên sau khi cô mất trí nhớ, Phó Kính Thâm không thể kìm chế mà chửi thề, anh quá sợ hãi mất đi cô, nhưng phát hoả xong lại cảm thấy hối hận.

Lương Tri bị doạ không nhẹ, tiểu cô nương cúi đầu, không thể nhìn thấy hối hận trong mắt Phó Kính Thâm, tay nắm mép áo mỏng của mình, vừa sợ hãi vừa uỷ khuất, mắt hạnh lúng liếng nước mắt, "Bọn họ, bọn họ nói, anh bao nuôi Tiếu Tâm Vũ...nhưng mà em bị mất trí nhớ, cái gì cũng không rõ, có chút khó chịu, cho nên liền cảm thấy rất ngột ngạt..."

Lương Tri càng nói càng cảm thấy uỷ khuất, sau khi cô tỉnh lại, rất nhiều chuyện không còn nhớ rõ, chỉ có vài lần cảm xúc dao động cũng đều vì hắn.

Phó Kính Thâm nhìn chằm chằm Lương Tri, tiểu cô nương nước mắt cứ như hạt châu rơi xuống, vừa khụt khịt vừa giải thích lắp bắp, nói không rõ, bộ dáng nhỏ nhắn khóc đến thương tâm.

Phó Kính Thâm ngẩn ra một lát, mềm lòng, mất một lúc mới nhận ra ý tứ trong lời nói của cô, tức giận đều tan biến, sắc mặt nhu hoà không ít, xoay người lại gần cô, duỗi tay lau nước mắt cho cô. Tiểu cô nương vẫn còn ghi hận anh, giơ tay đẩy ra không cho anh chạm vào.

"Như thế nào vẫn còn khóc? Không khóc, không khóc." Phó Kính Thâm nhẫn nại lau nước mắt cho cô.

"Anh hung dữ!" Thiếu nữ lên án, tựa hồ biết trước anh sẽ không dám làm gì mình.

Phó Kính Thâm thực sự bị chọc cười, Lương Tri làm anh vui vẻ không ít, bây giờ cần phải thảo luận với cô, Phó Kính Thâm cúi người muốn đến gần cô, nửa đường bị ngăn lại.

"Phó Kính Thâm!" Giọng nói mềm mại gọi tên anh.

"Ân, bây giờ chịu gọi tên anh rồi sao?" Phó Kính Thâm nhướng mày, cười đến tuỳ ý.

"....."

"Tri Tri, em vừa nói là muốn ra ngoài hít thở không khí, có phải hay không là em ghen, hả?"

Lương Tri bị lời này làm hoảng sợ, vội vàng phủ nhận," Không phải!" Đôi mắt ướt dầm dề mang theo không ít thẹn thùng, lông mi chớp chớp, làm Phó Kính Thâm không nhịn được mà muốn ở trong xe này hung hăng yêu cô một đêm.

[Trà: Phó Kính Thâm, ngươi đồi truỵ]

Lương Tri cúi đầu, khéo léo chuyển đề tài: "Nếu là anh trách em đã để anh tìm lâu như vậy..em có thể xin lỗi...."

Nam nhân khoé miệng cong lên, thân thể cao lớn nháy mắt đã đè trên người cô, đem thiếu nữ vây trong một không gian nhỏ hẹp, gần đến mức có thể nghe được hơi thở, Phó Kính Thâm nói: "Được, Tri Tri."

Nâng lên chiếc cằm non mềm trắng nõn của thiếu nữ, nghiền ngẫm hỏi: " Vậy em muốn xin lỗi như thế nào đây, hả?"

_____________

Trà: Cái gì???? 3000 chữ????

Tác giả: Miễn là mày đau khổ!!!!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như stt hay về cuộc sống, ngu thua phat giao Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.