Làm nũng

Chương 17: Nấu cơm


Tạ Nhan từ nhỏ ở viện mồ côi ăn cơm tập thể sau đó là dựa vào mì gói sống qua ngày, chưa từng tự mình động thủ. Cũng rất ít thấy người khác làm cơm, bây giờ nhìn Phó Thanh rất mới mẻ.

Phó Thanh kiểm tra nguyên liệu nấu ăn trong bếp một lần, rồi hỏi Tạ Nhan muốn ăn gì.

Tạ Nhan không kén ăn nhưng vẫn nghiêm túc suy nghĩ một hồi lâu, nói ra hai món ăn, sau đó lại gần hỏi: "Em có thể giúp gì không?"

Phó Thanh không có ý định để bạn nhỏ phải hỗ trợ, tiện tay cắt dưa chuột cho Tạ Nhan, để cậu ăn chơi.

Tạ Nhan ăn nữa dĩa, mới để đũa xuống, nghiêm túc nói: "Em không ăn chùa."

Phó Thanh cười cười, cũng rất dung túng cậu, "Có chí khí, vậy giúp anh nhặt chút rau hẹ đi."

Nhặt rau không khó cũng không cần kỹ thuật gì, chính là phải kiên trì. Tạ Nhan ngồi trên ghế đẩu nhỏ, rổ rau trước mặt, nhặt rất nghiêm túc.

Cậu làm việc luôn nghiêm chỉnh, chỉ đáng tiếc không hiểu chuyện bếp núc, nhặt rau hẹ hoặc là chừa quá nhiều hoặc chừa lại quá ít.

Phó Thanh không quản cậu, đem rau hẹ coi như đồ chơi dỗ Tạ Nhan.

Tạ Nhan vừa rồi nói được một câu, về sau lên tiếng cũng dễ dàng hơn. Sau khi gia nhập đoàn phim, bọn họ nhắn tin cũng không nhiều, Tạ Nhan chỉ biết Phó Thanh gần đây rất bận, liền hỏi: "Phó ca đang bận gì vậy?"

Phó Thanh đang thái rau dừng tay một chút, suy nghĩ chốc lát, không nhanh không chậm đáp: "Phố cũ có nội gián, anh muốn bắt ra."

Tạ Nhan sửng sốt một chút. Cậu luôn cho rằng Phó Thanh là đại ca phố cũ, tuy rằng cụ thể đại ca phải làm gì cậu cũng không biết, tuy nhiên nếu là nội gián khẳng định nghiêm trọng, truy ra cũng không dễ dàng, không biết có xảy ra chuyện lớn không.

Loại chuyện nội bộ này luôn giữ kín kẽ, cảnh sát cũng không biết được. Nhưng bây giờ bất quá còn một tháng nữa là đến Tết, Tạ Nhan nhớ trước đây xem tin tức, mỗi lần trước tết đều là thời điểm mấu chốt càng quét chống mại dâm.

Nghĩ tới đây, Tạ Nhan không nhặt rau nổi nữa, lấy giấy lau tay, xoay người túm góc áo Phó Thanh đang đứng bên cạnh, mãi đến tận khi đối phương quay đầu lại, ánh mắt hai người giao nhau, xác định được Phó Thanh đang rất nghiêm túc lắng nghe những gì mình sắp nói, Tạ Nhan mới thành khẩn: "Gần cuối năm rồi, Phó ca làm việc nhất định phải cẩn thận, chú ý an toàn."

Tạ Nhan không nghĩ tới mình cũng có lúc khuyên người khác đừng đánh nhau.

Phó Thanh không rõ ý tứ của Tạ Nhan, bất quá bị dáng dấp Tạ Nhan túm góc áo mình chọc phát cười: "Không sao, chỉ là trong nhà có quỷ, không phải chuyện lớn gì."

Tạ Nhan còn muốn nói thêm gì nữa, do dự chốc lát, lại buông lỏng tay ra.

Cậu trước giờ rất ghét người khác can thiệp chuyện của mình, bất kể là nhân viên công tác ở việc mồ côi hay là người môi giới. Tạ Nhan cảm thấy có thể tự mình phụ trách, không cần người khác tự cho là có lòng tốt, cũng không ngờ có ngày mình lại muốn người khác thay đổi quyết định.

Giống như bây giờ, cậu muốn khuyên Phó Thanh không cần làm đại ca nữa, rất nguy hiểm.

Nhưng đó là chuyện riêng của Phó Thanh.

Tạ Nhan do dự hồi lâu, cũng không nói ra. Cậu trước đây không có khổ não, hiện giờ trong lòng có một người nên khổ não tới rồi, nhưng cậu cũng không thấy phiền.

Đại khái bởi vì Phó ca rất tốt với cậu, cho nên cậu cũng muốn tốt với Phó ca như vậy.

Nếu như không thể thay đổi quyết định của đối phương, vậy thì là những chuyện trong khả năng của mình.

Giống như chuyện Phó ca lấy đồ ở phố cũ rồi không trả tiền.

Tuy rằng làm đại ca đều như vậy, chắc chắn Phó Thanh sẽ cho họ những tiện nghi khác. Nhưng Tạ Nhan nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy như vậy là không đúng, nghĩ lúc sau Tết quay lại thuận tiện giúp Phó ca trả hết nợ.

Trên tay Tạ Nhan còn hơn bốn mươi ngàn là một nửa thù lao đóng.

Hai tháng này quay phim đều được bao ăn bao ở, cũng không có tiền, nhưng trước nay cậu cũng không vì chuyện tiền nong mà ưu sầu, chỉ cần có thể nuôi sống mình là được.

Nhưng bây giờ không giống, Tạ Nhan phát sầu, bốn mươi ngàn có đủ trả nợ cho Phó Ca không đây.

Phó Thanh thấy Tạ Nhan xuất thần, hỏi: "Mệt sao, đi nghỉ một lát."

Tạ Nhan lấy lại tinh thần, lắc lắc đầu.

Phó Thanh không hỏi lại. bỏ gà vào nồi nấu một chốc, đến khi thịt chín thì tắt bếp, bưng nồi lên đổ nước đi thì mới phát hiện bên cạnh không có cái tô nào đủ to để đựng gà.

Trên tay đang cầm nồi, không tiện lắm, nghiêng đầu nói: "Tiểu Tạ, lấy giúp anh cái tô."

Tạ Nhan đáp ứng một tiếng, nhìn xung quanh. Chén nhỏ đều đặt trên kệ. Tô lớn lại đặt ở ngăn cao nhất.

Phó Thanh thấy cậu nhón chân, lấy tô trong tủ. Có lẽ vì phòng ẩm, tủ được làm khá cao, Tạ Nhan với không tới, phải nhảy lên một cái, áo không đủ dài làm lộ một đoạn eo. Eo Tạ Nhan vừa nhỏ vừa trắng, trên da phản chiếu ánh sáng mỏng manh.

Rất đáng yêu, cũng rất gợi cảm.

Nhưng là chỉ liếc mắt nhìn.

Phó Thanh là một người rất khắc chế, anh quay đầu, chờ Tạ Nhan đem tô qua, đổ gà vào, anh cũng không tiếp tục nói nữa.

Cơm nấu được một nửa, mưa bên ngoài vẫn chưa ngừng lại truyền đến tiếng bước chân.

Dương Tầm thật vất vả từ phòng mình bò tới nhà bếp, đã hấp hối. Hôm qua hắn bỗng nhiên muốn ăn đồ ngọt, sai tiểu trợ lý đi mua bánh ngọt ưa thích của mình. Tiểu trợ lý chưa trở lại trời đã mưa rồi, là một ông chủ tốt, Dương Tầm thập phần tâm lý nhắn tin kêu tiểu trợ lý thuê phòng đợi tạnh mưa hãy về.

Kết quả Dương Tầm đói bụng đến mất nửa cái mạng. Hắn lúc thường cũng thích ăn vặt nhưng vì khống chế cân nặng nên trong phòng không chứa đồ ăn. Buổi sáng phóng túng ngủ thẳng tới mười một giờ, sau khi đắc ý rời giường lại phát hiện dì nấu cơm hôm nay không tới, cơm cũng không có mà ăn.

Hắn giãy giụa rất lâu, bụng đói cồn cào, rốt cục ra ngoài tìm đồ ăn. Dương Tầm cũng sẽ không nấu cơm, chỉ đành gửi gắm hy vọng trong phòng bếp sẽ còn thức ăn chín để kéo dài hơi tàn.

Không ngờ Tạ Nhan đang cùng một người xa lạ làm cơm.

Phó Thanh cùng Dương Tầm chào hỏi một chút, liền thêm một câu: "Tiểu Tạ từng nhắc cậu với tôi."

Dương Tầm hứng thú hỏi: "Cậu ấy nói tôi thế nào?"

Hắn đối với Tạ Nhan tâm phục khẩu phục, cũng rất có hảo cảm. Dù sao vẻ ngoài đẹp, diễn xuất tốt, Dương Tầm tự nhận không sánh bằng. Bất quá bình thường Tạ Nhan đều lãnh đạm, không nói với hắn câu nào.

Phó Thanh cười cười: "Em ấy nói trong đoàn có một người rất tốt, tên Dương Tầm."

Đây không phải nguyên văn lời Tạ Nhan nói. Tính tình cậu biệt nữu, không dễ dàng nói ra như vậy, nhưng có cùng Phó Thanh nhắc qua chuyện Dương Tầm, nói chuyện đối phương giúp mình chỉnh lý bút ký, Phó Thanh có thể nghe ra được ý tứ của cậu trong lời nói.

Dương Tầm vui vẻ một chút, đắc ý hướng Tạ Nhan nhướng mày, thấy mấy món ăn đã làm xong, nuốt một ngụm nước bọt, thập phần thấp kém khẩn cầu: "Có thể chia cho tôi một chút không?"

Lưu lượng tiểu sinh đang hot xin cơm diễn viên tuyến dưới.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Tạ: là một nam nhân chân chính, tôi phải nhận lãnh món nợ bên ngoài!

Phó Ca: Bé ngoan đang diễn xuất sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6 /10 từ 4 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như thich nhat tu, ngu thu tap cu dia ht thich giac hanh rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status