Làm nũng

Chương 21: Bóc phốt (1)


Bài đăng kia đầu tiên cường điệu mô tả Tạ Nhan là người mới vô danh, không tìm ra tác phẩm gì, lần đầu đóng phim đã đóng chính, còn là đỉnh cấp lưu lượng Dương Tầm đóng vai phụ, có khả năng lớn như vậy phía sau chắc chắn có kim chủ đầu tư, mấy chuyện mờ ám này không cần nói cũng biết.

Sau đó liền đem tất cả weibo của Dương Tầm có liên quan đến Tạ Nhan trong hai tháng qua diễn giải, từng câu từng chữ đều phân tích. Chủ yếu nói Dương Tầm quá lương thiện, bị ép buộc để Tạ Nhan "hút máu", "cọ nhiệt độ". Mà Tạ Nhan vẫn luôn lãnh đạm, một khuôn mặt tươi cười cũng không có.

Cuối cùng bổ sung thêm mấy tấm hình của Tạ Nhan, thậm chí còn tận tâm dùng phần mềm chỉnh cho xấu đi, chỉ có tấm Tạ Nhan hút thuốc cùng đạo diễn là không sửa, nói Tạ Nhan là một người có đầy thói xấu, mờ ám với đạo diễn.

Rõ ràng rất thông thạo việc dìm người khác, dùng tài khoản mới cũng không có thông tin cá nhân. Bố trí weibo cũng rất có kinh nghiệm, thậm chí còn xen kẽ các meme, am hiểu cách xuyên tạc lời nói của Dương Tầm, còn đặc biệt kêu gọi các đại fan của Dương Tầm, chủ yếu là fan chiến, cuối cùng còn phân phát số lượng lớn phần thưởng.

Khẩu hiệu cũng rất vang dội: "Bảo vệ dê nhỏ của chúng ta, cự tuyệt đồng tiền dơ bẩn!"

Như vậy cho dù người qua đường nhìn thấy, cũng sẽ đối với Tạ Nhan dùng tiền thượng vị, dùng quy tắc ngầm mà sinh ra chán ghét.

Các fan lại rất dễ bị kích động. Trong lòng của bọn họ tràn đầy yêu thương, chủ yếu là muốn bảo vệ thần tượng, người dẫn đầu fan thường rất lý trí, bọn họ ôn hòa lễ độ nhưng nếu ngay từ đầu đã có sai lầm, bọn họ cũng rất dễ dao động.

Cái weibo này nhanh chóng gây ra ảnh hưởng. Dương Tầm vố là lưu lượng đang nổi, hai tháng gần đây là không có chút tinh tức gì, blogger đang lo lắng không biết nên viết thế nào, lại đụng phải một tin tức lớn như thế, vừa có bộ phim mới, vừa có bị người khác dùng tiền chèn ép, rất nhanh liền soạn bản thảo, qua một đêm khắp nơi đều có blogger và fan Dương Tầm chiến đấu điên cuồng,

Người quản lý sáng sớm dậy muốn xử lý cái phốt kia đã không còn kịp rồi.

Các fan ban đầu chỉ bình luận dưới bài phốt kia, blogger ở trên trang cá nhân của mình buôn lời chửi mắng, nhưng về sau cục diện là không thể khống chế, rất nhiều người yêu mến Dương Tầm đều thấy tủi thân, đều phát weibo an ủi Dương Tầm hoặc là nhục mạ Tạ Nhan.

Bọn họ có thể từng khen, từng tán thưởng Tạ Nhan, đối với cậu có chút cảm tình, nhưng giờ đều có mối thù chung những thứ đó dường như biến mất không còn.

Dương Tầm hôm đó có cảnh đối diễn với Tạ Nhan, hắn rất sĩ diện, tuy rằng diễn xuất kém hơn Tạ Nhan, cần phải cố gắng hết sức, không thể làm trò cười, cả buổi đều bận rộn xem kịch bản, tìm kiếm cảm giác, cũng không đụng tới điện thoại, cho đến khi người đại diện gọi cho cậu.  

Người đại diện của hắn là Cốc Phong Lâm, một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, từng dẫn dắt mấy ảnh đế ảnh hậu, rất có thực lực, là anh của Dương Tầm ra giá trên trời mới đả động nàng về làm người đại diện, vì hắn lo lắng trước sau.

Nàng chỉ trầm ổn dặn dò một câu: "Những chuyện trên mạng liên quan đế Tạ Nhan cậu không cần đáp lại, chờ mọi chuyện lắng xuống là được."

Dương Tầm nuốt nước bọt hàm hồ ứng tiếng, sau khi cúp điện thoại lập tức mở weibo ra tìm kiếm Tạ Nhan, thấy được bài phốt kia, sau khi xem xong thiếu chút nữa đập điện thoại.

Tốt xấu cũng là đỉnh cấp lưu lượng lâu như vậy, Dương Tầm hiểu được ý nghĩa của weibo này chính là vì câu nói ngày hôm qua hắn nói.

Phía dưới bình luận đều là nhục mạ Tạ Nhan.

Tiểu trợ lý khiếp đảm nhìn Dương Tầm mở ghi chú bắt đầu đánh chữ, cẩn thận đi tới khuyên hắn: "Dương ca, không phải đã đáp ứng Lâm tỷ không trả lời sao?"

Dương Tầm nghiêng đầu, mắt đều đỏ lên vì tức, hung thần ác sát: "Không trả lời? Tùy ý bọn họ nhục mạ Tạ Nhan? Tôi phải mắng lại."

Tiểu trợ lý trong lòng lẩm bẩm một câu, có như vậy cũng là các "Tiểu Bạch Dương" (2) thân yêu của anh mà!

Tốc độ tay Dương Tầm chưa bao giờ nhanh đến vậy, hắn chuyển phát cái weibo bốc phốt Tạ Nhan kia, đem những dòng trên ghi chú viết qua.

"Liên quan đến tôi — —Dương Tầm, Tạ Nhan, bộ phim có vài điều muốn nói:

Thứ nhất, tôi từ nhỏ đã thích đạo diễn Tôn Hoài Quân, có thể đóng phim của ông ấy là ước mơ khi vào nghề của tôi, hôm nay ước mơ thành thật tôi vô cùng vui vẻ.

Thứ hai, Tạ Nhan diễn xuất tốt, ngoại hình đẹp, tính cách cũng tốt, các phương diện đều xuất sắc, chủ diễn bộ phim này hoàn toàn xứng đáng, đoàn phim đều tâm phục khẩu phục, tại sao lại muốn hắt nước bẩn lên cậu ấy?

Thứ ba, Tạ Nhan là bạn tốt của tôi, làm ơn tôn trọng tôi thì cũng tôn trọng bạn bè của tôi. Mỗi người đều có ý nghĩ của chính mình, thích tôi không có nghĩa phải thích mọi thứ xung quanh tôi, ít nhất làm ơn đừng chửi bới cậu ấy.

Cứ như vậy, thật cảm tạ vì đã thích tôi. Bất quá có người fan như vậy thật sự đáng tiếc, bạn hôm nay đến tham ban hẳn phải rất rõ tôi và Tạ Nhan quan hệ rất tốt."

Hắn phát weibo, diễn đàn fan càng sôi trào.

Ngày đó đi cũng đều là đại fan, lúc này đều đứng ra nói rõ tình huống hôm qua, mặc dù có vài fan quá khích còn không chịu nhận sai, đa số còn lại đều lên tiếng xin lỗi.

Dương Tầm tắt điện thoại, cảm thấy có lỗi với Tạ Nhan, hắn không cẩn thận nói một câu lại mang đến nhiều phiền phức như vậy cho Tạ Nhan, nghĩ đến hắn lại bực bội, chạy đến trước mặt Tạ Nhan nói xin lỗi.

Tạ Nhan đang xem kịch bản, nghe vậy ngẩng đầu: "Ừ?"

Cậu không dùng weibo, càng không biết tin tức trên mạng, Dương Tầm lại sốt ruột, là tiểu trợ lý dăm ba câu kể rõ mọi chuyện.

Tạ Nhan xem qua một lần bài đăng kia, sắc mặt cũng không thay đổi chút nào, lãnh đạm như trước: "Không sao, không phải lỗi của cậu, không cần nói xin lỗi."

Dương Tầm cho rằng Tạ Nhan cố ý châm biếm mình, rũ đầu tội nghiệp, khẩn thiết nói: "Cậu đừng nói như vậy, cậu mắng tôi đi, đều là tôi nói lung tung, lộ ra chuyện cậu là nam chính, bọn họ mới như vậy."

Dáng vẻ này quá ngu, đến Tạ Nhan cũng không nhịn được cười, nhẹ nhàng nói: "Tôi vốn là vai chính, cậu nói không sai. Nhiều người mắng tôi như vậy, có cậu trong đó không?"

Dương Tầm ngây ngẩn cả người.

Tạ Nhan nhìn cậu, rất nghiêm túc nói: "Không nên nói xin lỗi vì những chuyện mà cậu không làm sai. Được rồi, buổi chiều có cảnh đối diễn, nếu hiện tại cậu cảm thấy quay không được mau đi tìm Tôn đạo đổi giờ quay."

Dương Tầm trợn to mắt: "Cậu đừng khinh thường người ta, tôi không cần đổi thời gian!"

Hắn nói xong lập tức phình lên như con cá nóc quay về chỗ xem kịch bản.

Tiểu trợ lý nhỏ giọng cảm thán: "Tạ ca thật là khốc!"

Có lẽ là bởi vì buổi trưa bị kích thích một chút, buổi chiều trạng thái của Dương Tầm tốt chưa từng có, hầu như không NG.

Quay phim xong, trên đường về Tạ Nhan nhận được điệ thoại của Phó Thanh.

Phó Thanh nói nhiều hơn so với trước đây, Tạ Nhan đoán được tại sao, hỏi: "Phó ca cũng thấy những lời trên mạng sao?"

Đây là một con đường nhỏ, không có người đi qua, xung quanh an tĩnh, bóng cây theo gió nhè nhẹ lay.

Phó Thanh nói với cậu mấy câu.

Bước chân Tạ Nhan chậm lại, cậu đạp lên cái bóng của mình đi tới, nhẹ nhàng cùng Phó Thanh nói lời thật lòng: "Em cũng thấy rồi, không không có cảm giác gì. Nếu có người nói ngay mặt em như thế, em nhất định đánh hắn một trận cho hả giận. Nhưng cách cái màn hình, em không thấy người kia, bất luận họ có nói gì đối với em mà nói đều là không tồn tại."

Tạ Nhan thật sự không đem những lời này để trong lòng.

Từ nhỏ đến lớn đều là như thế này, có người mắng cậu cứng đầu, có người mắng cậu không biết tốt xấu, có người nguyền rủa cậu chết không tử tế, có người nói cậu không nên tồn tại ở trên thế giới này, dạng nào cũng có.

Nhưng Tạ Nhan luôn rõ ràng mình là người như thế nào, cậu biết mình không sai, cho nên lời nói người khác không ảnh hưởng đến cậu.

Nói thì dễ, làm mới khó, nhưng ý chí Tạ Nhan rất kiên định, cậu chưa nói với bất kỳ ai những chuyện như vậy, nhưng vẫn kiên quyết đi theo con đường của mình.

Phó Thanh nghe ra cậu thật sự không bị ảnh hưởng, lại hỏi: "Có phải không định nói cho anh biết việc này? Phải nói chứ."

Cái điện thoại cũ của Tạ Nhan cuối cùng cũng cài đặt weibo, cậu cố gắng nhớ lại cái ID hôm qua, bởi vì cảm thấy được tâm tình của Phó Thanh bị việc này ảnh hưởng, còn đùa một câu: "Không có gì đáng nói. Lẽ nào như trẻ con bên ngoài bị mắng về nhà méc người lớn sao?"

Tạ Nhan tìm được cái ID kia, đăng tấm hình cậu hút thuốc kèm theo một câu: "Ca ca thật là đẹp trai."

Tạ Nhan cười cười.

Người bên đầu kia điện thoại thật lâu không nói gì, Tạ Nhan kêu một tiếng, nghe thanh âm của Phó Thanh truyền tới: "Nhưng anh là ca ca của em, em bị khi dễ, em không nên nói anh biết sao?"

Trong lòng Tạ Nhan nhảy lên một cái. Người khác nói nghìn vạn câu Tạ Nhan không có nửa điểm ảnh hưởng, nhưng Phó Thanh nói câu đầu tiên đã khiến Tạ Nhan cảm giác được bảo vệ.

Cậu nghĩ, trách không được mấy người đánh không lại cậu đều thích tìm người hỗ trợ, bởi vì cảm giác phía sau có người chống lưng thật sự rất thoải mái!

Vì vậy Tạ Nhan áp điện thoại lại gần hơn, nhẹ nhàng cất tiếng nói, mang theo chất giọng mềm mại của thiếu niên: "Em biết rồi, ca ca."

Câu "ca ca" kia làm Phó Thanh sửng sốt hết mấy phút.

Làm Phó Thanh say thính hết mấy phút ∠( ᐛ 」∠)_

Sau khi cúp điện thoại, Phó Thanh liền tìm Sở Phục hỗ trợ xử lý.

Tạ Nhan không để ý, nhưng Phó Thanh cũng sẽ không để bọn họ nói tiếp.

Dù không để ý cũng không phải là lý do để người khác tổn hại Tạ Nhan. Bọn họ đều phải trả giá đắt.

Mà bên kia, Dương Tầm đầu tiên gọi cho Cốc Phong Lâm nhờ dẹp bỏ mấy lời blogger đăng bừa, nhưng Cốc Phong Lâm tức giận hắn không nên tham gia lần tranh cãi này, nên im lặng cho qua.

Hắn không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là gọi anh mình hỗ trợ: "Anh, giúp em dẹp đám blogger lộn xộn này đi."

Dương Thụy biết hắn nhẹ dạ, chuyện này nguyên nhân lại do hắn, trực tiếp gọi bộ phận PR giải quyết, lại phát hiện blogger đã sớm bị quét sạch, một vài tài khoản cá nhân vốn mắng rất hăn đều an tĩnh lại.

Có người đè xuống rồi.

[Một đời một kiếp một dê nhỏ] thấy tài khoản của mình nhận được thư yêu cầu xin lỗi của luật sư.

Nàng chuyển màn hình thấy mình bị đá ra khỏi nhóm fan, ngay cả tên cũng bị bôi đen, đại fan hôm qua đi cùng đã đoán được weibo kia là do nàng đăng. Nàng vẫn thần kinh thép(3) mà cắn móng tay, lầm bầm: "Dê nhỏ chỉ là bị Tạ Nhan lừa mà thôi, tôi mới thật sự tốt với cậu ấy."

(1) Dịch là "weibo dài" nhưng đọc hết chương này tui thấy dùng từ "bóc phốt" nghe hợp lý và đậm đà bản sắc dân tộc.

(2) Thật ra chắc mấy thím cũng đoán được, là Fanclub của Dương Tầm

(3) Dịchlà "tố chất thần kinh":v mà tui thấy thím này vẫn cứng đầu nên để vậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6 /10 từ 4 lượt.

Theo nhiều nghiên cứu, đọc truyện có thể giúp con người giảm stress và tăng cường khả năng về ngôn ngữ. Tuyển chọn hàng chục ngàn bộ truyện hay gồm nhiều thể loại từ trang ham truyện 365 chẳng hạn như truyện ngôn tình hiện đại, Review bắt được cái đuôi của anh rất hay và hấp dẫn, đảm bảo bạn sẽ có nhiều cảm xúc thú vị khi đọc truyện này.

loading...
DMCA.com Protection Status