Làm nũng

Chương 8: Giáo huấn


Tính cách Tào Mân dí dỏm lại biết nhìn sắc mặt người khác, qua mấy ngày, ngoại trừ Tạ Nhan mọi người đều yêu thích hắn.

Hắn rất biết cách nói chuyện, luôn nâng đối phương lên, đang cùng Lưu Thành Quang hỏi thăm mấy câu: "Tạ Nhan thuộc đoàn phim nào? Cậu ấy đẹp như vậy sao trước giờ chưa thấy trên ti vi?"

Lưu Thành Quang nghe vậy liền cười trào phúng. Hắn tự cao tự đại, vốn muốn làm người môi giới, nhưng đáng tiếc không tìm được cách, thật vất vả mới nhờ được người giới thiệu, làm phụ tá cho Tạ Nhan. Tạ Nhan cũng không phải là người mềm mỏng với người khác, hắn rất không cam lòng, chỉ thấy mình là nhân tài không được trọng dụng, nói chuyện cũng khó nghe: "Tôn đạo muốn quay phim, Tạ Nhan thì hoàn toàn mới lạ, nghe nói lúc trước làm quần chúng, cũng không biết Tôn đạo lôi ra từ cái xó xỉn nào."

Hai người trong vườn hoa hút thuốc, màn khói lượn lờ, sắc mặt Lưu Thành Quang mơ hồ, Tào Mân không thấy rõ, hắn tiếp một câu: "Tạ Nhan này xem ra tiếng tâm không lớn, tính khí thì đúng là..."

Lưu Thành Quang có lẽ là bất mãn đã lâu, cũng không thể cùng ai oán giận, thật vất vả mới có người nghe hắn phát tiết: "Chỉ là trong đám diễn viên hắn cũng được xem là đẹp chút, trước đây chưa có vai nào nghiêm túc, cũng không biết Tôn đạo nghĩ thế nào, bộ phim này quay được hay không cũng chưa chắc chắn. Coi như quay xong thì sao, cả công ty cậu ta cũng không có, ai quản cậu ta. Tính khí như vậy, chẳng khác nào phải hầu hạ tổ tông."

Tào Mân tựa hồ muốn cười, khóe mắt nhấc một cái, khắc chế không bật cười, thuận theo Lưu Thành Quang: "Phải, tôi cũng thấy vậy, đẹp đẽ thì có lợi ích gì, không có danh tiếng, không có hậu đài."

Hai người liền hàn huyên một hồi, Lưu Thành Quang hút ba bốn điếu thuốc, phát tiết xong rồi, cũng không trở lại xem Tạ Nhan, trái lại đi tìm chỗ ngồi lại bấm điện thoại.

Lúc Tào Mân quay lại bể bơi, Tạ Nhan đã nhảy vào trong nước.

Học bơi rất nhanh, tuy nhiên bộ phim này yêu cầu rất cao, không chỉ phải học, còn phải bơi đẹp đẽ trôi chảy, cho nên thời gian hao phí nhiều hơn chút, cũng không thể một lần là xong.

Tào Mân đứng ở bên cạnh hồ nhìn bọt nước cuồn cuộn, bắn ra bốn phía.

Từ ngày bắt đầu, hắn liền biết Tạ Nhan không thích mình, nhưng mà dù không thích, Tạ Nhan cũng không nói với ai, không yêu cầu đạo diễn sa thải mình, chứng minh lời Tạ Nhan nói không có trọng lượng. Tào Mân ở trên mạng tra qua, không có người tên Tạ Nhan. Mà qua lời Lưu Thành Quang nói, giúp hắn xác nhận chuyện này, Tạ Nhan xác thực không bằng một tiểu minh tinh.

Vậy thì không có vấn đề.

Tào Mân nghĩ, vậy thì đối với những học sinh trước kia của hắn giống nhau, không cần thiết sợ cái gì.

Hắn làm huấn luyện viên mấy năm nay, đã dạy rất nhiều học sinh. Cũng có nhiều người đẹp, hắn đều táy máy tay chân, có người cũng coi trọng hắn, tập luyện xong liền đến quán rượu. Có nhiều người không muốn, hắn cũng không miễn cưỡng chỉ hiếm chút lợi lộc, rất nhiều người không thoải mái, cũng không phát hiện ra được. Cho dù cảm giác được, cũng không có chứng cứ, hắn bên ngoài luôn thực hiện đúng quy định, lại có quan hệ tốt với lãnh đạo trung tâm, người khác không làm gì được hắn.

Tào Mân vốn không nghĩ ra tay với Tạ Nhan, dù sao cũng là minh tinh, lớn chuyện sẽ rất khó coi. Nhưng mà ai bảo Tạ Nhan đẹp như vậy, ngày đầu tiên hắn đã không kìm lòng được. Hiện đã điều tra xong Tạ Nhan chỉ là con cọp giấy, kỳ thực không có bản lĩnh gì, liền không nhịn được hạ thủ.

Nghĩ tới đây, liền hướng Tạ Nhan gọi một tiếng.

Tạ Nhan từ dưới nước ngoi lên, cậu mặc đồ liền thân, chỉ lộ ra cánh tay cùng đùi, má tóc hơi dài cột thành cái bím sau gáy, nước đầy mặt mang theo tia mờ mịt, do ngâm vào trong nước mà con mắt trở nên mềm mại, nhìn càng đơn thuần ngây thơ.

Tào Mân từ trên cao nhìn xuống: "Tạ Nhan, động tác của cậu không đúng, tôi xuống dạy cậu."

Tạ Nhan lau mặt, gật gật đầu.

Tào Mân nhảy vào nước, lại không ra tay, chỉ luôn nói động tác Tạ Nhan không đúng.

Tạ Nhan lại nổi lên, cau mày, thở hổn hển.

Tào Mân đem khăn lông khô đưa tới, nở nụ cười, ghé vào lỗ tai hắn nói: "Đừng có gấp, huấn luyện viên dạy cậu."

Học bơi khó tránh khỏi việc tứ chi tiếp xúc, Tạ Nhan biết Tào Mân trước nay đều rất quy củ, không động tay động chân, lần này cũng không để ý.

Mãi Mãi đến tận lúc hai người đều chìm vào đáy nước, Tạ Nhan mới cảm giác eo bị người ta bóp một cái.

Mà theo động tác đang tập, nơi đó đáng ra không thể bị chạm tới.

Tạ Nhan không ngăn cản động tác của Tào Mân, mà chỉ âm thầm bơi về phía thành bể bơi.

Mà Tào Mân thấy Tạ Nhan không phản ứng gì, càng thêm lớn mật lên, ngón tay tuột xuống, mãi đến tận sắp chạm vào phần đùi không được quần bơi che chở.

Lúc này Tạ Nhan đã đụng tới thành ao, cậu không do dự nữa, xoay người, một tay dứt khoát đè cổ Tào Mân, đem đầu hắn đập vào thành bể, không dùng lực quá lớn chỉ là hạn chế hắn có thể phản kích.

Tào Mân bị đột nhiên tập kích mà đầu óc choáng váng, thậm chí còn không kịp nghĩ rõ ràng, cả người đã bị đập tới thành bể, trước mắt đen thui

Tạ Nhan không dừng lại, lập tức dùng tay khác cho Tào Mân một quyền, bởi vì bơi lội tốn sức, lực đạo không lớn như trước nhưng cũng đủ khiến Tào Mân kêu đau.

Cậu nắm gáy Tào Mân, kéo đến trước mặt mình, khuôn mặt đẹp đẽ trở nên hung ác: "Mò con mẹ mày chứ mò"

Tào Mân sặc nước, không kịp phản ứng lại, dựa vào bản năng lắp ba lắp bắp mà trả lời: "Tôi không, không hề làm gì cả!"

Tạ Nhan cười cười, chỉ là nụ cười không có chút độ ấm: "Được, tao nhắc mày nhớ mày vừa sờ cái gì."

Tào Mân sợ vỡ mật. Hắn làm chuyện này nhiều lần cũng không phải chưa từng bị phát hiện, nhưng hắn mỗi ngày đi phòng tập thể hình, một thân bắp thịt không phải giả, ít nhất khí lực có thể áp đảo đa số nam nhân, không chỉ không lỗ, ngược lại còn có thể vu cho học viên sử dụng bao lực đối với hắn.

Nhưng những thứ luyện ra trong phòng thể hình lại không chống đỡ nổi một đòn của Tạ Nhan.

Tạ Nhan không cùng hắn nhiều lời, trước tiên leo lên bờ, rồi định xách Tào Mân từ dưới nước lên. Nhưng Tào Mân dù sao cũng là một đại nam nhân, phản khán lại cũng không có cách nào.

Tào Mân biết mình đánh không lại đối phương, muốn bơi đi hướng khác, Tạ Nhan lại nhảy xuống, ấn đầu Tào Mân xuống nước.

Tào Mân mặc dù dạy bơi lội, nhưng trong tình huống hoảng sợ cũng không kịp nín thở, hắn liều mạng giãy dụa, nghiên đầu nhìn thấy ánh mắt Tạ Nhan lạnh đến thấu xương, dường như thật sự muốn mạng mình.

Tạ Nhan buông lỏng một chút hỏi hắn: "Mày có lên không?"

Tào Mân sợ vỡ mật, liên tục lăn lộn leo lên, muốn chạy trốn cũng không chạy nổi.

Tạ Nhan ở phía sau không phí sức mà gạt ngã Tào Mân, đạp lên hông hắn: "Bây giờ nhớ ra chưa?"

Tào Mân sợ bị cậu đánh chết, không còn dám nguỵ biện, run lẩy bẩy, "Tôi sai rồi tôi sai rồi, tôi không dám!"

Tạ Nhan "A" một tiếng, "Mày nói không dám là xong?"

Động tĩnh bên này quá lớn, Lưu Thành Quang bên ngoài vội vã chạy vào.

"Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?"

Tạ Nhan liếc Tào Mân trong góc: "Hỏi hắn đi."

Cậu đã giáo huấn Tào Mân một trận, hơn nữa còn hỏi số điện thoại của trung tâm huấn luyện yêu cầu gặp mặt nói chuyện.

Kỳ thực đối với chuyện như vậy, đánh một trận là xong, ngược lại sau này cũng không gặp lại. Nhưng lần này thì khác, Tào Mân là huấn luyện bơi lội ở trung tâm, không chỉ dạy mình cậu, sau này có thể còn nhiều người không có năng lực tự bảo vệ mình gặp phải hắn. Cậu không quản chuyện thiên hạ, nhưng chuyện dơ bẩn xảy ra trước mắt, cậu sẽ không làm như không thấy.

Thời gian qua một lúc, đã đủ để Lưu Thành Quang đem đầu đuôi hỏi rõ. Tuy Tào Mân nhịn không được nói tốt cho bản thân, nhưng mọi chuyện cũng rõ như ban ngày, Lưu Thành Quang lại nói với Tạ Nhan: "Cậu đã đánh người ta thành như vậy, có cần để đến tai trung tâm huấn luyện không? Lúc đó Tôn đạo lại chê cậu phiền."

Lưu Thành Quang thật rất sợ, bản thân là trợ lý nhưng từ đầu đến cuối không quan tâm đến Tạ Nhan, hiện tại lớn chuyện, sợ rằng giấu không được.

Tạ Nhan lạnh mặt, đốt điếu thuốc nhả ra một vòng khói: "Ai bảo hắn ngu ngốc, muốn leo lên đầu tôi, tôi nhất định khiến hắn chết."

Ánh mắt của cậu âm u, khiến Lưu Thành Quang run lập cập.

Tạ Nhan thay xong quần áo, đem Tào Mân sống dở chết dở cùng Lưu Thành Quang lên xe. Trung tâm huấn luyện khoản cách gần nửa thành phố, xe chạy chầm chậm lúc hoàng hôn mới tới nơi.

Giám đốc trung tâm huấn luyện có khuôn mặt nham hiểm, ban đầu kêu Tào Mân xin lỗi Tạ Nhan, muốn bồi thường thế nào đều được.

Nhưng Tạ Nhan không chấp nhận, cậu chỉ có một yêu cầu, khai trừ Tào Mân, đem sai lầm của hắn lưu vào hồ sơ.

Cho nên sẽ không có trung tâm nào dám thuê hắn nữa, Tào Mân trên con đường này xem như là tuyệt vọng.

Giám đốc trung tâm có quan hệ tốt với Tào Mân, chủ yếu là hắn được nhiều cấp cao đặt hàng, giám đốc cũng không nỡ buông tay cây hái ra tiền này, bèn cười híp mắt khuyên Tạ Nhan: "Cậu sau này cũng là minh tinh, hà tất bám chút chuyện như vậy không buông. Chúng ta cũng không cần trở mặt, hòa bình giải quyết là tốt nhất, cậu nói muốn bao nhiêu tiền, tôi khẳng định bắt tiểu Tào đưa cho cậu, đối cậu nhận lỗi."

Tạ Nhan không lên tiếng, cậu nhận được tin nhắn, là Phó Thanh gửi tới, hỏi cậu ngày hôm nay luyện tập thế nào rồi.

Cậu ngẩng đầu nhìn bên ngoài, đã là lúc nghỉ ngơi.

Tạ Nhan suy nghĩ chốc lát, gửi đi một hàng chữ, "Xế chiều hôm nay không có luyện, bây giờ không có ở nhà Tôn đạo diễn, mà ở trụ sở trung tâm huấn luyện."

"Làm sao vậy?"

Tạ Nhan nói: "Huấn luyện viên táy máy tay chân."

Phó Thanh lập tức hỏi địa chỉ. 

Tạ Nhan biết Phó Thanh muốn đến, gửi định vị qua cho anh.

Nhưng cậu không nghĩ để cho Phó ca dây dưa với những người này, có chút buồn nôn.

Giám đốc thấy cậu nửa ngày không lên tiếng, cho là Tạ Nhan nghĩ xong, không truy cứu chuyện này nữa, cùng Lưu Thành Quang bên cạnh đều thở phào nhẹ nhõm, lại thấy Tạ Nhan mất kiên nhẫn nói thẳng: "Vậy thì báo cảnh sát. Hắn làm huấn luyện lâu như vậy, hẳn không chỉ giở trò với một mình tôi, để cảnh sát điều tra đi."

Không ai đoán được cậu sẽ nói muốn báo cảnh.

Bởi vì Tạ Nhan muốn đóng phim, muốn làm diễn viên, sau đó sẽ trở thành minh tinh.

Ai mà nghĩ đến cậu sẽ tàn nhẫn như vậy.

*Đợi Phó ca đến đánh thằng kia thêm chập nữa ಠ_ಠ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6 /10 từ 4 lượt.

Bạn đang muốn cải thiện kỹ năng giao tiếp bằng tiếng Anh hay bạn hay bạn muốn nâng cao kiến thức của mình qua nguồn tài liệu và sách báo tiếng Anh? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động trên trang findzon chẳng hạn như church la gi nghia cua tu church la nha tho buoi le o nha tho what t, addenda la gi nghia cua tu addenda la phu luc cua mot cuon sach vat the chắc chắn sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc học tốt tiếng Anh, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp.

loading...
DMCA.com Protection Status