Lâm vũ thiên hạ

Chương 18: Cổ Tháp Trong Hang Động


Xíu Xíu!

Đang ngủ được một chút, hắn nghe tiếng gió thổi từ trong hang động tối đen phía trước thổi đến, khiến hắn rùng mình một cái, cảm giác ớn lạnh đến sống lưng.

Nhưng rất nhanh, vì mệt quá, hắn lại chớp mắt ngủ như chết, không quan tâm đến sự tình bên ngoài nữa!

Khi thức dậy, Trần Vũ liền bắt đầu hướng xung quanh tìm kiếm một lượt thật kỹ lưỡng, hắn không muốn mình để mất một chút bảo bối nào, nếu như vậy hắn sẽ rất đau lòng.

Đào bới tìm kiếm một trận, cũng không thu được gì thêm, Trần Vũ thu viên Dạ Minh Châu còn lại vào túi vải, sau đó lấy viên Dạ Minh Châu nhỏ tiếp tục hướng vào trong hang động phía trước đi tiếp.

Ngày thứ hai, hắn cũng thấy một hang động, quy mô hang động lần này nhỏ hơn lần trước gấp đôi, nhưng lần này trong hang động hoàn toàn trống trơn, nhưng hàn khí ngày càng mạnh, làm hắn cảm thấy lạnh buốt toàn thân.

Hắn phải đem chân khí vận chuyển mới làm cái lạnh bớt đi, nếu không vài canh giờ nữa hắn sẽ chết vì hàn khí.

- Không biết phía trước hang động kia là cái gì mà lại mang theo nhiều hàn khí như vậy, thật không hiểu nổi!

Trần Vũ vừa ngồi xuống nhóm lửa, nghỉ ngơi dưỡng sức, sau khi ăn uống no nê, hắn lại hướng xung quanh hang động đào bới mọi ngóc ngách để tìm kiếm.

Nhưng nhanh chóng làm hắn thất vọng nặng nề.

- Cái gì cũng không có, đúng là hang động phế vật mà!

Trần Vũ chửi ầm một tiếng, sau đó lại tiếp tục đi sâu xuống hang động phía dưới, bây giờ hắn càng ngày càng hiếu kỳ, không biết phía trước đang có gì đang đợi hắn.

Nhưng hắn vẫn không sợ, ngày thứ ba tiếp tục men theo hang động đi xuống, bây giờ hắn cũng không biết mình đã xuống được bao sâu, nhưng hắn càng lúc càng nghe rõ tiếng nước chảy róc rách vang lên.

- Lại là một hang động!

Trần Vũ đứng sửng lại tại chỗ, phía trước mặt hắn là một hang động nhưng không lớn, phía trong hang động có một cái đầm nước nhỏ ước chừng hai mét, Trần Vũ lấy trong túi ra viên Dạ Minh Châu lớn đặt xuống, liền nhanh chóng chiếu sáng khắp hang động.

Bước lại gần hồ nước, Trần Vũ nhìn thấy bên trong có một bông hoa, trông như hoa sen có màu trắng cùng màu lam, Trần Vũ liên kinh hỉ.

- Ha ha, không ngờ nơi này lại có một cây Thủy Lam Hoa, linh dược cấp ba, giá trị liên thành, hắc hắc, lần này ta giàu to rồi!

Trần Vũ cười lớn, ngồi xuống nhìn cây Thủy Lam Hoa một chút, nhưng không vội hái nó đi.

Hắn lại như hai lần trước, đi xung quanh mọi ngõ ngách tìm kiếm, nhưng hắn kiếm hồi lâu cũng không có gì, chỉ duy nhất một cây Thủy Lam Hoa kia mà thôi.

- Ai...mặc dù không tìm được thứ gì khác nhưng còn tốt hơn không tìm được gì như lần trước!

Trần Vũ đành chấp nhận sự thật cũng không tìm kiếm nữa, mà thành thật ngồi xuống nghỉ ngơi dưỡng sức, hắn như bao lần, chưa bao giờ từ bỏ tu luyện, lúc rảnh hẳn ngồi thử tu luyện một chút.

Nhưng không may cho hắn, vẫn không cách nào tu luyện được, khiến hắn rất phiền lòng vì thời hạn hai tháng sắp tới mà hắn cũng chẵn có được cái gì thực lực.

Ngày tiếp theo Trần Vũ tiếp tục đi sâu xuống phía dưới hang động thần bí này, nhưng lúc này hắn cảm thấy hàn khí lạnh hơn lúc trước rất nhiều thiếu điều muốn biến hắn thành băng nhân.

- Hàn khí càng ngày càng lạnh nha!

Trần Vũ dùng chân khí sưởi ấm toàn thân, lại tiếp tục đi xuống phía dưới.

Bỗng hắn đi được một lúc, liền thấy phía trước có một cái hang động rất lớn, lớn hơn hẳn những hang động lúc trước cộng dồn lại, âm thanh róc rách cũng kêu càng rõ hơn.

- Có lẽ tiếng nước chảy lúc trước ta nghe được là từ đây rồi!

Trần Vũ đi đến hang động đó, hắn thấy có một tòa cổ tháp cao trọc trời, đang nằm lẳng lặng ở giữa hang động, trong hang động là một đầm nước thật lớn, căn bản không biết sâu bao nhiêu.

Cái đầm nước này ngăn cách xung quanh tiến lại gần chiếc tháp đó, Trần Vũ phóng ánh mắt đánh giá sơ xung quanh, nhưng cũng không nhìn rõ được điều gì.

- Chặc chặc, một chiếc tháp thật lớn nha!

Trong một hang động lại có một chiếc tháp to lớn như thế này, chắc chắn đây là bảo tàng, hay là cái gì đó không tầm thường, nghĩ đến đây lòng hắn liền kinh hỉ.

Trần Vũ đưa mắt đánh giá chiếc tháp trước mặt, chiếc tháp này có màu xám đen, căn bản không biết làm bằng chất liệu gì, chiếc tháp này cao bao nhiêu hắn cũng không rõ, vì phía trên hoàn toàn không có ánh sáng, nhưng phía dưới đối diện có cửa màu đen thẩm viền ánh kim đang đóng chặt.

- Xem ra lần này ta gặp được báu vật rồi, ha ha.

Trần Vũ dùng tay chạm vào mặt nước, làm hắn giật mình là nước ở đây rất lạnh, hắn nhìn sang thấy hồ nước đặc biệt này ngăn cách chỗ hắn đứng với chiếc tháp chừng mười mét.

Thấy khoản cách không xa lắm, với thực lực của hắn căn bản là không thể nào nhảy sang bên đó được, hắn đành cắn răng chịu đựng lạnh giá, hắn bay xuống đầm nước bơi về phía chiếc tháp màu đen xám đó.

Phù! Phù!

- Lạnh quá, lạnh quá, cũng may cuối cùng cũng đến được, nếu không ta thành băng nhân mất!

Trần Vũ leo lên bờ, vận công dùng chân khí làm ấm thân thể, một lát sau ngồi dậy điều đầu tiên hắn muốn làm là đi vòng quanh xem có gì quý giá không.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như 4 pham chat cao quy nhat cua nguoi duoc troi ban phuc lanh dao ly nghin nam nguyen gia tri, nguoi xua thuong noi tich duc that duc vay duc ay la gi 2 sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.