Lăn (Cổn)

Chương 2: Tiểu công và ôn nhu thụ



Thời điểm tỉnh lại từ bồn tắm, nước đã sớm lạnh. Lý Tuyền mặc kệ chính mình ngủ quên ở phòng tắm, kết quả chính là cảm mạo nghiêm trọng. Công ty hiện tại chỉ có thể làm phiền cấp dưới.

Nằm đơ ở trên giường, không gian vô cùng tịch mịch. Nhìn khăn trải giường màu đen,nghĩ nghĩ trước kia xem ra mình quả thật chính là đại khí trầm ổn. Nghiêng đầu nhìn về phía ngoài, kéo tốt thâm sắc, mở bức màn, toàn bộ nhà ở liền tịch mịch tựa như phảng phất muốn đem anh bao trọn cắn nuốt.

Bạch Vũ thật ra thay đổi anh rất nhiều. Trước kia sinh bệnh anh đều sẽ không có cảm khái. Đều nghĩ rằng tránh ở trong nhà an toàn, thực an tâm.

Sau khi cùng trúc mã tuyệt giao, không có ai chú ý tới anh, anh cũng liền vô thanh vô tức trừ bỏ công tác cùng thời điểm xã giao, thì đều biến mất ở nơi anh từng sở hữu, không chú ý người của cậu trong tầm mắt. Trước kia sinh bệnh, nhiều nhất là ôm sát chăn uống thuốc rồi nằm chịu đựng liền tốt.

Kết quả, ở trong sân đi dạo lại vô ý gặp một đối thủ đặc biệt, Bạch Vũ. Bởi vì, người này cư nhiên cứ tới theo đuổi anh. Hơn nữa giống như không phải vui đùa. Anh không phải cùng người nọ thời gian trước đã nói tạm biệt? Là thật sự có người muốn theo đuổi anh? Một người băng lãnh lại chất phác EQ thấp như anh sẽ hiểu được cậu sao?

Ngay cả trúc mã, sau khi bị anh lạnh nhạt, cũng không dám nhìn thẳng anh. Thế nhưng người nọ lại dám bế anh lên, hơn nữa lại còn xoa xoa mông anh. Mỗi lần nhớ tới, ấn tượng đầu tiên thế nhưng không phải sinh khí, mà là thẹn thùng cùng tê dại.

Đã bao lâu rồi không có người ôm anh một cái a. Thật thoải mái.

Chỉ là, Bạch Vũ là thật tâm có ý tứ chinh phục anh hay là chỉ nhất thời thấy hứng thú? Có lẽ là chinh phục một đối thủ cường đại khoái cảm hấp dẫn người nọ đi? Anh không muốn trở thành người khác nhưng khoe ra công tích, cũng không dám khuất cùng người hạ.

Anh sợ hãi, sợ cậu sẽ đem chính mình trở nên giống nữ nhân, bởi vì trinh tiết cho người khác, liền chỉ có thể dành cho người đó, anh không biết mình có thể hay không cả đời vẫn luôn bên cạnh chiếu cố cậu. Bởi vì, anh chính là cứng nhắc như vậy.

Đối với trúc mã thật sự anh chính là bởi vì thôi miên chính mình, dù sao cũng không có hại gì, vì thế đối anh liền không quan trọng. Mới thì nên kiên trì nếu không sẽ hỏng mất.

Lại có một lần, Lý Tuyền không biết chính mình có thể hay không, khi nhân lúc mình còn nhỏ mà lập tức bị cậu lột đi mất đi da lông thỏ, rồi cứ thế mà giãy giụa chết đi.

Cả người đau đớn vô lực, chăn nội theo nhiệt độ cơ thể trở nên nặng nặng, ngay cả hô hấp đều là nặng người. Lý Tuyền nóng muốn khóc. Thật đáng buồn nghĩ đến ý niệm mình được ấm áp ôm. Anh sống cũng thật không thú vị a. 31 tuổi, không ai quan tâm nên sinh ra cuồng công tác. Ngay cả cha mẹ cũng đều chỉ yêu thương em trai hoạt bát thông minh.

" Ô, ôm một cái... Bạch, ô Vũ, tôi đau quá, ô ô..." Anh ở trên giường cuộn tròn chăn ôm sát chính mình, biết hiện tại dù có cầu người cũng sẽ không xuất hiện, mới có thể mềm yếu nói ra.

Từ trong nhà phân ra tới phòng bên cạnh, một người cùng thời điểm ở nhà, anh liền sẽ mặc kệ chính mình muốn khóc thế nào liền khóc thế ấy. Một chút cũng không giống bên ngoài thành thục ổn trọng đủ tư cách người thừa kế. Đụng vào cái bàn đau quá, anh khóc. Nhìn đến phim truyền hình vai chính hiểu lầm nhau, anh khóc. Dưỡng nại sống thực vật cầu tiên nhân đều đã chết, anh khóc.

Từ nhỏ đến lớn, đều không ai biết được bí mật này. Vì vậy hiện tại, anh cứ như thế mà khóc một to hơn.

Mà trúc mã là người tự cho là hiểu biết anh nhất cũng không biết điều này.

Trước kia sinh bệnh, anh không sợ, bởi vì anh cho rằng sinh bệnh chính là thời điểm được nghỉ phép, hết bệnh rồi, có thể có một ngày kỳ nghỉ.

Thống khoái khóc xong, đầu lại càng đau. Nhưng anh vẫn là vì mệt mà mơ mơ màng màng ngủ rồi. Trong mộng, mơ hồ cảm giác được có người mở ra cửa phòng, hơi thở quen thuộc cái ôm ấm áp lại xa lạ bao bọc lấy anh.

Có người nhẹ nhàng nằm ở bên người anh, sờ sờ trán anh, phảng phất đối độ ấm hiện tại dần yên tâm mà thở dài một hơi. Đỡ đầu, đem gối đầu bị anh khóc ướt thay đổi. Hôn hôn cái trán mướt mướt mồ hôi cùng đôi môi khô ráo, ôm sát anh vào lòng.

Hảo an tâm a, thật thoải mái a.

A, đúng rồi, tựa như giống như khi còn nhỏ mẹ cũng từng dỗ hắn như vậy.

Có nơi dựa vào, Lý Tuyền càng dựa sát vào đối phương, thút tha thút thít nức nở một lát, rốt cuộc an tâm ngủ say.

.Hoàn Chương 02.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn ví dụ như ao nghia kinh kim cang, nhe ganh au lo rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.