Lang vương sủng thiêp

Chương 3: Xác ướp



Vì sao đầu lại đau như thế này, cả người đều vô lực, đột nhiên nhớ đến chuyện xảy ra trước đó Nguyễn Nhược Khê mở to mắt cố gắng để bản thân tỉnh táo lại, nàng tự nhủ muốn tin rằng đây chỉ là một giấc mộng mà thôi.

“ Ngươi tỉnh rồi, uống chén thuốc này đi.” Một ma ma già khoảng bốn mươi đến năm mươi tuổi vừa thấy nàng mở to đôi mắt vừa tỉnh lại, liền đem chén thuốc màu đen đưa đến trước mặt nàng, trong giọng nói không mang theo chút cảm xúc nào.

” Đây là cái gì?” Ngửi được mùi thuốc kia thật khó chịu, nàng nhịn không được muốn nôn oẹ.

” Cái gì ngươi chẳng phải đã biết sao? Uống nhanh, ta không có thời gian nói dong dài với ngươi.” Ma ma không kiên nhẫn trực tiếp lấy tay bóp cái mũi của nàng, liền đem chén thuốc trực tiếp rót vào miệng nàng, ép nàng nuốt xuống.

Cả người không còn một chút sức lực nào để chống đỡ, đầu lại choáng váng đau nhức, Nguyễn Nhược Khê chỉ có thể nuốt xuống hết chén thuốc bị bắt ép.

Lão ma ma đem cái chén để qua một bên, cũng không thèm liếc mắt nhìn nàng một cái, lập tức đi ra khỏi phòng.

Nguyễn Nhược Khê lúc này mới chậm rãi nhớ lại tất cả mọi việc đã xảy ra, nhớ tới con sói to lớn đáng sợ kia, nàng cuống cuồng đưa tay ra nhìn xem, rõ ràng phát hiện trên tay có hai cái dấu răng in sâu, đôi mắt lập tức trợn to lên, chẳng lẽ đây không phải là mộng sao, là sự thật sao? Thật sự con sói đó đã hút máu nàng, thân thể lập tức khẩn trương, sợ hãi, chẳng lẽ nàng là … xuyên qua sao…

Không, sự tình kỳ lạ như vậy như thế nào lại xảy ra trên người của nàng, Đúng vậy, nhưng nếu là không phải thì nên giải thích mọi việc đã xảy ra như thế nào đây?

” Ưm………..” Bên cạnh đột nhiên truyền đến một âm thanh yếu ớt, mỏng manh.

” Ai.” Nguyễn Nhược Khê giữ cánh tay, nhìn lại xung quanh, liền phát hiện tiếng rên phát ra tại phòng bên kia, còn thấy có một cái giường, trên giường giống như có người đang nằm.

Nàng nghi hoặc chậm rãi đứng dậy, dùng tay tựa vào bên giường đi đến, mọi chuyện thật kỳ quái, hơi chóng mặt, chậm rãi đi tới.

“A, quỷ………..” Vừa nhìn thấy rõ người nằng trên giường, Nguyễn Nhược Khê nhịn không được phát ra tiếng kêu sợ hãi, theo bản năng xoay người chạy trốn.

“Ưm……..” Nữ nhân nằm trên giường chậm chạp đưa cánh tay ra, cố gắng phát ra một chút âm thanh muốn làm cho nàng chú ý.

Nguyễn Nhược Khê dừng lại một chút, có thể nói được vậy không phải là quỷ, nàng vỗ vỗ ngực, để bản thân bình tĩnh lại, xoay người quay sang hướng khác. Lúc này nàng mới cẩn thận nhìn rõ người đang nằm trên giường.

Xương trán cùng xương mặt hiện kên rõ ràng, đôi mắt to trũng sâu xuống, trên mặt không còn một chút sức sống nào, đều là trứu trứu đích một tầng bao vây, so với bộ xương khô không khác là bao nhiêu, da dẻ đã không nhìn ra chút màu sắc nào, xương tay lộ ra bên ngoài gầy như que củi, tóc xơ xác hổn độn, nếu không phải ánh mắt kia vẫn mở to, nàng thực sự nghĩ đây là xác ướp, rất kinh khủng.

” Ưm…………” nữ nhân trên giường lại khẽ động đậy cánh tay, phát ra tiếng rên mỏng manh, yếu ớt.

” Ngươi muốn nói chuyện với ta sao?” Nguyễn Nhược Khê nhẹ giọng hỏi, cẩn thận đến gần nàng.

Mắt của nữ nhân trên giường nháy một cái, ánh mắt rõ ràng vẫn còn sáng ngời.

” Ngươi nói đi, ta sẽ lắng nghe.” Nguyễn Nhược Khê nhìn nàng, không biết nàng ta muốn nói gì? Cũng không dám đến gần sát bên cạnh. Nàng ta tuy là người sống nhưng với hình dáng này thật sự làm bất kỳ ai nhìn vào cũng đều cảm thấy sợ hãi.

Môi nàng có chút mấp máy, lại không phát ra được một từ nào, bàn tay gầy nhẹ giơ cao trên không như muốn gọi nàng đưa tay cầm lấy.

Nguyễn Nhược Khê đương nhiên cũng hiểu được ý tứ của nàng, nhưng nàng lại do dự vài lần mà không dám đưa tay ra bắt lấy.

Nữ nhân trên giường dường như biết được sự do dự của nàng, từ bỏ ý định, bàn tay trên không buông lõng xuống, nhắm hai mắt lại, một giọt nước mắt theo khoé mắt chảy xuống.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.6 /10 từ 8 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Hằng cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Hằng's Blog chẳng hạn như dragon ball tap 12 uoc nguyen voi rong than phim hoat hinh bay vien ngoc rong, วิธีรีเซ็ตรหัสผ่านของว rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại hằng.vn.

loading...
DMCA.com Protection Status