Lão bà fan hiểu biết một chút

Chương 2: Cô chỉ có thể lấy thân phận của Thịnh Kiều, vĩnh viễn sống sót



Hoắc Hi mang Kiều Tiều về nhà, rót cho cô li nước ấm, sau đó ngồi xuống ở đối diện.

Cô còn khóc, bả vai hơi run run, vừa khóc vừa nhìn bốn phía xung quanh, cuối cùng tầm mắt dừng lại trên người Hoắc Hi ở đối diện, dùng sức mà nhắm mắt, dường như không thể tin được mà thấp thấp hô: "Hoắc Hi..."

Anh một tay chống trán, trong giọng nói không nghe ra cảm xúc gì: "Thịnh Kiều, cô lại muốn làm gì?"

Nghe được xưng hô Thịnh Kiều này, nước mắt của cô tức khắc lại rớt ra như mưa.

Hoắc Hi: "...."

Cô khóc một lúc lâu, chợt như nhớ đến cái gì, ngẩng đầu hỏi: "Hoắc Hi, anh kéo màn chưa? Ngàn vạn đừng để bị chụp."

Hoắc Hi: "...."

Hơn nửa ngày, cô rốt cuộc khóc xong rồi, nghẹn ngào nói: "Hoắc Hi, nhìn thấy anh em thật sự rất vui. Nhưng hôm nay em đã gặp phải một số việc, một số việc không thể tưởng tượng được, em không thể quan tâm vui vẻ."

Idol gần ngay trước mắt, mà cô không còn là cô nữa. Một tháng trước nghe nói Hoắc Hi dọn nhà mới, không nghĩ là lại dọn đến tiểu khu nhà cô. Nếu cô vẫn còn là Kiều Tiều thì thật tốt biết bao.

Hoắc Hi đối với chuyện cô phát sinh việc không tưởng được cũng không cảm thấy hứng thú, anh nhìn thời gian, đứng dậy nói nhàn nhạt: "Giúp cô gọi xe, đi thôi."

Đầu của Kiều Tiều loạn đến rối tinh rối mù, hữu khí vô lực đi theo sau anh.

Thang máy nối thẳng với gara, xe đang chờ ở bên ngoài. Đối với cấp bậc minh tinh của Hoắc Hi, việc bảo an được làm vô cùng nghiêm mật, không cần lo lắng có phóng viên lẻn vào.

Hoắc Hi thay cô kéo cửa xe ra, đạm thanh nói: "Nghỉ ngơi thật tốt."

Cô gật gật đầu, cúi người lên xe. Cửa xe đóng lại, Hoắc Hi đang muốn trở về, cô đột nhiên hạ cửa kính xuống gọi anh: "Hoắc Hi."

Hoắc Hi quay đầu.

Đôi mắt của cô còn đỏ bừng, giọng nói cũng ong ong, nhưng ánh mắt nhìn anh lại phá lệ khẩn thiết, "Đêm mai thương diễn thuận lợi."

Anh gật gật đầu: "Cảm ơn."

Kiều Tiều ngồi trở lại, báo với tài xế địa chỉ nhà Thịnh Kiều.

Về đến nhà đã khuya. Lần thứ hai trở về căn nhà xa lạ lại lạnh như băng này, cô nhìn chung quanh bốn phía, nhìn nhìn lại không kìm được mà khóc lên.

Cho rằng một ngày nào đó có thể sẽ đổi trở về, thì ra không có khả năng.

Phương thức thông tin liên lạc thuộc về Kiều Tiều đều không hiệu quả, cho dù là Weibo của bạn thân hay danh sách bạn học đại học, ảnh chụp mà mọi người chụp chung, đều không có cô.

Kiều Tiều người này, liền như vậy lặng im không một tiếng động mà biến mất.

Nhưng Trái Đất vẫn xoay như vậy, thế giới vẫn vận hành, sinh hoạt của người khác cũng không vì thiếu cô mà thay đổi. Hết thảy đều bình thường, cô không quan trọng.

Kiều Tiều che lại chăn, nằm ở trên giường không ăn không uống hai ngày.

Hai ngày sau, điện thoại của người đại diện Cao Mỹ Linh kéo cô về hiện thực cô không muốn đối mặt: "Phương Bạch đã xuất phát đến đón cô, nhanh chóng sửa soạn một chút đi."

Điện thoại cắt đứt, một lúc lâu sau, cô chầm chậm ngồi dậy, đi đến phòng hóa trang, nhìn người trong gương, nhìn lâu thật lâu.

Kiều Tiều đã biến mất.

Cô chỉ có thể lấy thân phận của Thịnh Kiều, vĩnh viễn sống sót.

****

Trợ lí Phương Bạch ấn chuông cửa vang lên, lễ phép chờ ở ngoài. Cậu là người mới, vừa vào công ty liền nghe qua người không dễ chọc nhất, quản lí Cao Mỹ Linh cùng minh tinh khó hầu hạ nhất, Thịnh Kiều, không biết sao xui xẻo, hai cái "nhất khó" này lại ghé vào nhau, người người tránh còn không kịp.

Thời điểm cậu nhận chức, nữ trợ lí bên cạnh Thịnh Kiều vừa bị Cao Mỹ Linh khai trừ, công ty trong thời gian ngắn không tìm thấy người thích hợp, người làm công cũng không có ai nguyện ý qua làm, Phương Bạch cứ như vậy bị ném qua.

Trước khi đi chị gái bộ phận nhân sự rất tốt bụng nhắc nhở cậu: "Nói chuyện ít làm việc nhiều, xem các cô ấy như bà chủ, như vậy có thể tránh nhiều phiền toái."

Phương Bạch ghi nhớ, vẫn luôn bảo trì thái độ tất cung tất kính lễ phép lại xa cách, đến bây giờ quả nhiên không có sơ suất chỗ nào. Cậu nghĩ thầm, công tác ở bên hai người "nhất khó" này, kỳ thật cũng không đáng sợ như lời đồn.

Cửa phòng mở ra, Phương Bạch ngẩng đầu, vừa mới hô một chữ "Kiều", đã sợ đến mức lui về sau hai bước.

Nữ quỷ từ đâu ra?!

Đầu tóc hỗn độn, môi trắng bệch, sắc mặt tiều tụy, còn mặc một cái váy đỏ nhăn nhúm! Phương Bạch ổn định tâm trạng, thử thăm dò gọi: "Kiều Kiều tỷ?"

Cô ừ một tiếng, xoay người vào nhà.

Phương Bạch chần chờ, cuối cùng vẫn đi vào, đứng ở huyền quan* nói: "Kiều Kiều tỷ, 9 giờ rưỡi chúng ta phải tới công ty, còn có một giờ."

(*) Huyền quan là khu vực nghỉ được tính từ cửa chính vào phòng khách

Thịnh Kiều đang đứng uống nước tại chỗ máy đun nước, ba ly xuống bụng, đứng tại chỗ sửng sốt một lát, rồi đi về hướng phòng thay quần áo: "Đã biết"

Giọng nói khàn khàn, Phương Bạch nghĩ là cô sinh bệnh, một lát nữa vẫn nên đi tiệm thuốc mua thuốc trước, nếu làm chậm trễ công tác, cậu cũng đi theo chịu tội.

Còn đang nghĩ ngợi, Thịnh Kiều đã cột tóc đi ra, tùy tay buộc cái đuôi ngựa, mặc cái áo lông vũ dài màu đen, nói với cậu: "Đi thôi."

Phương Bạch ngẩn người: "Cứ như vậy ra cửa?"

"Làm sao vậy?"

Chị chính là người đã từng muốn hóa trang hai giờ đấy! Phương Bạch nhanh chóng lắc đầu: "Không như thế nào cả, đi thôi."

Một đường đến khi lên xe, Thịnh Kiều cũng chưa nói một chữ. Phương Bạch quan sát cẩn thận từ kính chiếu hậu, cuối cùng thử hỏi thăm dò: "Kiều Kiều tỷ, thân thể chị không thoải mái sao? Chị có muốn đến bệnh viện trước để kiểm tra không?"

Cô lắc đầu, hữu khí vô lực: "Không có gì, chỉ là có chút đói."

Phương Bạch mạc danh kỳ diệu có chút muốn cười, cậu nhìn nhìn bên đường, đem xe dừng lại: "Em đi mua điểm tâm cho chị."

Cửa hàng bữa sáng ven đường còn rất náo nhiệt, Phương Bạch không biết cô thích ăn cái gì, mỗi loại mua một chút, lúc trở lại xe liền đưa qua một phần đồ ăn, "Kiều Kiều tỷ, ăn nhân lúc còn nóng."

Thịnh Kiều ngửi được mùi vị càng thấy đói, rốt cuộc trên mặt cũng lộ ra nụ cười, nói với cậu câu cảm ơn liền bắt đầu ăn.

Phương Bạch cùng Thịnh Kiều không tiếp xúc mấy ngày, cậu trước kia cũng không chú ý internet, cũng không biết danh tiếng của Thịnh Kiều rất kém, chỉ là sau khi vào công ty được vài đồng nghiệp có hảo tâm nhắc nhở, mới ý thức được người mình hầu hạ không phải là người tốt gì.

Nhưng nhiều ngày qua bình an không có việc gì, mấy ngày hôm trước Thịnh Kiều cũng không đem cậu đặt vào mắt, cậu cũng rất nhàn nhã. Mấy ngày nay đại khái là ở chung lâu rồi? Cậu cảm thấy Thịnh Kiều rất thân thiện, khi cảm ơn còn nhìn vào đôi mắt của đối phương mà cười, khóe mắt cũng cong lên, so với những nữ minh tinh trang điểm tỉ mỉ còn đẹp hơn nhiều.

Thịnh Kiều ăn uống no rồi, săc mặt hồng hào lên không ít, lên tinh thần hỏi Phương Bạch: "Hôm nay chúng ta đi công ty làm gì?"

Hành trình công tác của chính mình chị cũng không biết?

Phương Bạch trả lời: "Đến công ty sau đó phỏng vấn tạp chí, buổi chiều thì xuất phát tiến tổ."

Thịnh Kiều còn đang uống sữa đậu nành, suýt chút nữa là phun ngụm trong miệng ra, "Cái gì tiến tổ? Chị như thế nào không biết Thịnh.....Chị như thế nào lại không biết mình có phim mới?"

Phương Bạch trợn mắt há hốc mồm.

Năng lực nghiệp vụ tùy tiện như vậy sao?

"Kiều Kiều tỷ, chị không nhớ 《Phong Ngữ》?"

Thịnh Kiều suy nghĩ nửa ngày, "Cậu nói là cái bộ đam mỹ kia sao, chị nhớ rõ." Tốt xấu gì thì cô cũng từng là người truy phim, đối với bộ tiểu thuyết đam mỹ đang nổi 《Phong Ngữ》này cũng có hiểu biết một chút, "Nhưng không phải đã công bố hai nam chính rồi sao? Có quan hệ gì với chị?"

Phương Bạch vẻ mặt vô ngữ: "Chị là nữ chính đấy. Chiều nay tiến tổ sau đó chụp ảnh tạo hình rồi công bố tuyên truyền."

Thịnh Kiều đập đầu một cái vào lưng ghế phía sau, Phương Bạch còn đang làm hết phận sự giải thích: "Không phải lúc trước chưa xét duyệt xong kịch bản sao, đạo diễn nhân lúc quyết định thêm vào một nữ chính. 《Phong Ngữ》cũng do công ty chúng ta đầu tư, lúc mở họp thảo luận, Cao tỷ liền lấy cho chị nhân vật này."

Cao Mỹ Linh đang muốn cô chết?

Cô đi diễn nữ chính trong phim đam mỹ? Diễn gì? Cùng nam 1 đoạt nam 2 sao?

Cô hoài nghi Cao Mỹ Linh mới là người hắc Thịnh Kiều cao cấp nhất.

Xe rất nhanh đã chạy đến gara của công ty. Tòa nhà chính thức của truyền thông Tinh Diệu ở trung tâm thành phố, cao điệu đại khí, rất phù hợp với thủ đoạn hay làm của nó. Thịnh Kiều một đường đi theo Phương Bạch vào thang máy, vừa đi vào đã gặp phải hai người đang đi tới.

Đi đầu là một nam trung niên rất gầy, nhìn qua yếu đuối mong manh, nhưng lại có một đôi mắt ưng, người nhìn vào liền cảm thấy uy nghiêm. Đằng sau là một thiếu niên trẻ trung mặt tròn, hai vai đeo balo ôm vở, vừa đi còn cùng người mắt ưng tán gẫu.

Thịnh Kiều vừa nhìn thấy hai người bọn họ liền kích động đến không nói được.

Bảo ca và Tiểu Đản, người đại diện và trợ lý của Hoắc Hi!

Thời điểm trước kia có hoạt động truy tinh, không thiếu lúc cùng đoàn đội của Hoắc Tinh giao tiếp, người ở tiền tuyến sẽ làm người khác thấy quen mắt, huống chi bộ dáng của Kiều Tiều tươi sáng, dáng người cao gầy, khiêng một khẩu đại bác (thiết bị chụp ảnh) đứng đúng là cảnh lạ hiếm thấy.

Rất nhiều lần ở thời điểm chờ hành lí ở sân bay, Tiểu Đản còn nói giỡn với cô, hỏi cô máy móc có nặng không. Phòng làm việc cũng thường liên hệ cô trao quyền, dùng ảnh cô chụp để tuyên truyền. Dù sao thiết bị của Kiều Tiều đều là thiết bị đắt tiền ở nước ngoài, kĩ thuật quay chụp sửa ảnh đều rất tốt, là trạm tử hoàn mỹ nhất của Hoắc Hi.

Bảo ca tên thật là Lôi Bảo, nghe thấy tên sẽ cảm thấy vừa thô vừa túng, nhưng Bảo ca lại là người đại diện thâm niên nổi danh đỉnh đỉnh trong vòng, chỉ cần là nghệ sĩ bị anh ta nhìn trúng, không quá ba năm chắc chắn sẽ nổi. Anh ta đang quản lí vài ảnh đế ảnh hậu, hiện nay người nổi nhất Hoắc Hi là do anh ta một tay khai quật, rồi mang về nước bồi dưỡng.

Fans Hoắc Hi đều nói, trừ bỏ chuyện của Thịnh Kiều thì năng lực nghiệp vụ của Bảo ca không thể bắt bẻ.

Phương Bạch cũng không biết vì sao nghệ sĩ nhà mình đột nhiên phát run. Cậu đương nhiên cũng nhận biết đoàn đội của Hoắc Hi, sau khi lên tiếng chào hỏi, bất động thanh sắc đem Thịnh Kiều chắn ở phía sau.

Hai người cũng thấy bọn họ, Bảo ca còn tốt, dù sao thân phận ở đó, đáp lại lời chào của Phương Bạch. Tiểu Đản tuổi trẻ khí thịnh, lại là fan của Hoắc Hi, xem thường đến mắt cũng muốn hướng lên trời.

Thang máy đến lầu chín, Phương Bạch nhanh chân đem Thịnh Kiều ra ngoài, cô nghĩ nghĩ, vẫn là cùng hai người lễ phép nói gặp lại.

Đến khi cửa thang máy khép lại, Tiểu Đản nói: "Chúng ta cùng cô ta quen thuộc sao?"

Lầu hai mươi bảy, Hoắc Hi ở trong phòng làm việc chơi vương giả vinh quang.

Thời điểm Bảo ca tiến vào anh vừa lấy được tam sát*, nghe thấy cửa phòng mở đầu cũng không nâng. Bảo ca đến gần, ném túi văn kiện ở bàn trà trước mặt anh, lấy ra điếu thuốc châm lửa: "Bắt lấy đi."

(*) Tam sát: một thuật ngữ trong game

Hoắc Hi ừ một tiếng.

Bảo ca nhìn anh một lát: "Không muốn nói gì?"

"Không."

Bảo ca hút hai hơi, phun ra vòng khói: "Vừa nãy ở thang máy gặp Thịnh Kiều."

Ngón tay của Hoắc Hi chợt dừng.

"Cùng lời cậu nói không khác lắm, chắc là gặp phải chuyện không nhỏ, người rất tiều tụy, cũng không trang điểm." Anh ta nhìn hai mắt Hoắc Hi, lại nói: "Bất quá vẫn còn xinh đẹp. Nếu cậu thích cô ta...."

Hoắc Hi buông di động: "Em không thích cô ấy"

Bảo ca điểm điểm văn kiện trên bàn: "Không thích cô ta, còn nhiều lần giúp cô ta? Dung túng để cô ta buộc chặt cậu tạo scandal?"

Hoắc Hi dựa ra sau, cánh tay gác trên tay vịn, nói: "Cô ấy rất đáng thương." Nghĩ nghĩ, lại thêm một câu: "Cũng không kém cô ấy cái gì."

Bảo ca buông một tiếng thở dài: "Cũng may phóng viên lần này là fan của cậu, chụp được ảnh liền gọi cho anh trước. Ảnh chụp đêm khuya ở tiểu khu nếu bị truyền ra, cả nước chắc chỉ có Cao Mỹ Linh là vui vẻ."

Hoắc Hi nghe được tên của Cao Mỹ Linh liền sinh ra tâm lý chán ghét mà nhíu nhíu mày.

Bảo ca dường như đang nghĩ đến cái gì, tắm tắc hai tiếng: "Hiệp ước hai mươi năm, vậy mà cô ta cũng chịu. Một cái tàn nhẫn, một cái ngu ngốc, muốn oán người khác cũng không được."

Hoắc Hi đứng dậy, ném cho anh ta một cái USB, "Demo đều ở bên trong, anh đưa cho Sư Huyên chọn đi."

Sư Huyên là ca sĩ mới của Tinh Diệu, muốn hát ca khúc của Hoắc Hi. Nói một cách đúng đắn, Hoắc Hi không được tính là ca sĩ chuyên nghiệp, anh được định vị là một đường lưu lượng. Hát bài của anh, hơn phân nữa là muốn cọ nhiệt độ.

Bất quá Hoắc Hi cũng thật thích âm nhạc, dù sao cô dám mời tôi cũng dám viết.

"Được, em trở về chuẩn bị đi, có thể ngày mai sẽ đi tìm Dương Phong lão sư, tâm sự về chuyện biên khúc này."

Hoắc Hi làm dấu OK rồi xoay người muốn đi, Bảo ca nhớ đến cái gì đó lại gọi anh lại: "Bộ võng kịch công ty đầu tư muốn tìm cậu hát ca khúc chủ đề, có hứng thú không?"

"Không có hứng thú."

"Nếu không phải cậu nói những hạng mục có liên quan đến âm nhạc đều phải hỏi suy nghĩ của cậu thì lúc ấy anh đã từ chối rồi. Bộ phim kia nữ chính là Thịnh Kiều, nếu cậu hát ca khúc chủ đề, không chừng Cao Mỹ Linh lại làm ra trò gì đó mới."

Hoắc Hi nghĩ đến cái gì, nhíu nhíu mày: "Bộ phim đam mỹ kia?"

"Đúng vậy, không biết Cao Mỹ Linh nghĩ như thế nào, nữ chính phim này là ai cũng sẽ bị mắng."

"Cô ta vẫn như vậy sao?" Hoắc Hi châm chọc, "Vì nhiệt độ, bị hắc để nổi cũng không sao cả."

"Cô nhóc Thịnh Kiều kia...." Bảo ca thổn thức không thôi, "Thật rất đáng thương. Nếu lúc trước giao cho anh cũng không đến mức như vậy."

Hoắc Hi vẫy vẫy tay: "Đi đây."

Buổi sáng uống hai li cafe, anh tranh thủ đi toilet, mới vừa đi đến cửa, liền nghe thấy hai công nhân ở bên trong nói chuyện với nhau.

"Tôi ở ngoài cửa cũng nghe thấy được, thật sự ồn đến lợi hại."

"Tôi đây là lần đầu thấy Thịnh Kiều công khai tranh luận với Cao tỷ, không phải nói cô ấy rất sợ Cao tỷ sao?"

"Sợ gì chứ, hai người này đều không phải người tốt lành gì, đánh lộn lên mới thú vị."

Hoắc Hi mặt vô biểu tình đi vào toilet, hai gã công nhân kia cho nhau ánh mắt không nói nữa, anh giải quyết xong lập tức đi về thang máy, ấn lầu hai.

Thang máy một đường đi xuống, đến lầu chín thì dừng lại. Cửa chậm rãi mở ra, Thịnh Kiều hùng hùng hổ hổ đứng ở bên ngoài.

Hẳn là rất tức giận, gương mặt còn ửng hồng sau cơn kịch liệt, tức giận trong mắt còn chưa rút đi, đỉnh mày giơ lên cao cao, cả gương mặt hiện lên vài phần....hung dữ.

Phương Bạch đứng ở sau cô, tận tình khuyên bảo: "Kiều Kiều tỷ, chị đừng như vậy, nháo lên với Cao tỷ đối với chị cũng không có chỗ tốt..."

Thịnh Kiều chửi ầm lên: "Đi con mẹ nó chỗ tốt."

Vừa nhấc đầu đã thấy Hoắc Hi trong thang máy.

Trong nháy mắt, Hoắc Hi cảm giác tòa núi lửa trước mặt này, đột nhiên giống tuyết trắng đang tan, lúc tuyết hòa thuận trong nước, nở ra một gương mặt tươi cười tựa hoa hướng dương.

Cô nhìn anh, đôi mắt đều sáng, khóe miệng cong lên, giọng nói không áp chế được ôn nhu cùng vui mừng: "Hoắc Hi."

Đó là bộ dáng cười đẹp nhất khi nhìn thấy người mình thích nhất.

______☆_____

Tác giả có lời muốn nói:

Thịnh Kiều: lão công của mình thật là dễ nhìn ô ô ô
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang hay nhat chẳng hạn như nhung ngay tuoi dep o shimokita, hai kich di thi hoa hau liveshow thanh thao 2009 rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.

loading...
DMCA.com Protection Status