Lão đại đều yêu ta

Chương 33: (6)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tác giả: Khai Hoa Bất Kết Quả.

Converter: Wikidich.

Editor: Bắc Chỉ.

Tết thiếu nhi vui vẻ nha các nàng:33

nhớ vote đều ủng hộ nha ~

Lễ công chiếu họp báo《 Hiệp Đạo 》 được cử hành ở thành phố B, Khương Nhuế đến sớm, muốn chuẩn bị trước một chút.

Đầu tiên cô muốn mua một bộ quần áo, một đôi giày thích hợp, còn mua một ít đồ trang điểm, tới thành phố B, còn phải chừa chút tiền thuê nhà —— trong thời gian ngắn này cô không có ý định trở về, vừa lúc nhà ở bên này sắp đến kỳ hạn, không cần phiền não vấn đề thủ tục thuê nhà.

Mỗi một kế hoạch đều phải tính toán chi tiêu, mà cô kiểm kê tài sản Hạ Tiểu Du lưu lại, cùng với tiền mình làm mấy tháng nay, phát hiện chỉ có một từ có thể hình dung tình cảnh trước mắt, đó chính là túng quẫn.

Hạ Tiểu Du không gửi ngân hàng nhiều, lúc trước cô ấy và Joy ở bên nhau, đều là Joy quản tiền, sau đó hai người chia tay, Joy dọn đi sạch sẽ lưu loát, vấn đề tiền nong không đề cập tới, Hạ Tiểu Du trong tay cũng chỉ có mấy ngàn đồng tiền, hơn nữa sắp tới Khương Nhuế chi tiêu, cũng còn không đến một vạn.

Cô ở trên mạng tra xét tiền thuê nhà ở thành phố B, dự định lưu ra 4000 đồng tiền, đặt hai tháng tiền thuê. Chờ Hiệp Đạo chiếu phim, muộn nhất là hai tháng, chắc là lương sẽ tới cửa.

Cô lại chạy đến siêu thị một chuyến, mua mấy thứ đồ trang điểm chất lượng thường, một đôi cao giày cao chất lượng không tồi với giày xăng-̣đan, lại tốn mất 2000 tệ.

Kỳ thật cô còn đi qua khu nữ trang, cuối cùng cũng không xuống tay mua cái gì, bởi vì váy ở đây, ít nhất cũng phải vài ngàn, vượt qua dự toán của cô.

Từ siêu thị đi ra, cô đi đến hàng vải, tốn gần một ngàn tệ, mua mấy khối vải có khuynh hướng cảm xúc, tính toán trọng nhặt lão nghề (nghề cũ), tự mình làm quần áo.

Sau mấy ngày, cô không đến phim trường nữa, chỉ nhốt mình ở trong phòng.

Trước cuộc họp báo ba ngày, tiểu Trần gửi tin nhắn WeChat cho cô: "Tiểu Hạ, tới thành phố B chưa?"

"Chưa, tôi mua vé xe chuyến tối mai, buổi sáng hôm sau chắc đến nơi." Khương Nhuế rep lại.

"Vậy cô chuẩn bị đến đâu rồi?"

Khương Nhuế gửi cho hắn một icon đô đô ủy khuất, cũng không che dấu quẫn bách của mình: "Quần áo đắt quá, tôi mua không nổi, tôi tự làm làm hai bộ, hy vọng đến lúc đó không làm Vương đạo mất mặt."

"Tự mình làm?!!!" Tiểu Trần liền gửi mấy cái dấu chấm than, ngay sau đó lại nói: "Mau cho tôi mở rộng tầm mắt xem nào, tò mò chết đi được."

Khương Nhuế thay một bộ váy liền áo, chụp bức ảnh.

Thân thể này tuổi không lớn, mới 20, trên mặt còn mang theo nét thiếu nữ mượt mà, nguyên bản da thịt không tốt lắm, trải qua mấy tháng Khương Nhuế tẩm bổ, trở nên trong trắng hồng hào, cả người phấn nộn, vừa thấy liền biết thích hợp đi con đường thanh thuần đáng yêu.

Khương Nhuế chọn một khối vải bạch đế ấn hồng anh đào, làm thành thu eo lá sen ở mép váy, quả thật trông rất thanh xuân, xứng với gương mặt tươi cười, lại mang theo vài tia hồn nhiên ngọt ngào.

Tiểu Trần vừa thấy anh gửi đến, liền hút vào một miệng khí, blah blah liền gửi mấy cái voice: "Tiểu Hạ a, không nghĩ tới cô còn giấu nghề như thế!"

"Bộ này của cô nếu không nói ra, căn bản nhìn không ra là tự làm."

"Tôi thấy sắc mặt cô gần đây đẹp hơn trước nhiều, cố lên, bảo trì cái trạng thái này!"

Khương Nhuế gửi cái icon thẹn thùng "Tiểu Trần ca quá khen, tay nghề không tốt lắm đâu, chỉ là lúc trước từng làm vài bộ quần áo cho bọn trẻ."

Khó trách, tiểu Trần tâm nói, bằng không hắn còn thấy kỳ, một cô gái không chuyên về thời trang, sao có thể làm quần áo được? Thì ra đã từng làm quần áo cho bọn trẻ ở cô nhi viện.

Hắn nhịn không được lại chạy tới cùng Thẩm Dục Xuyên bát quái: "Thẩm ca anh xem, Tiểu Hạ còn làm được quần áo, cô ấy cũng đa tài thật."

Thẩm Dục Xuyên đeo kính đọc sách, từ trong sách bớt thời giờ nhìn thoáng qua, chưa nói cái gì.

"Khó trách người ta nói nữ đại mười tám biến*, chúng ta chắc mới hơn hai tháng không gặp Tiểu Hạ? Em thấy cô ấy xinh đẹp hơn trước nhiều lắm."

*Nữ đại mười tám biến: Con gái mười tám trỗ mã xinh đẹp giống như biến thành một người khác.

Tiểu Trần nói vài câu, đem việc này vứt sang một bên, ngược lại nói tin tức giải trí sắp tới.

Một lát sau, Thẩm Dục Xuyên đột nhiên hỏi: "Cô ấy mua hết bao nhiêu tiền?"

"A? Thẩm ca anh hỏi Cố Ninh sao? Không phải em vừa mới nói, hôm qua hắn về nước rồi."

Thẩm Dục Xuyên buông sách, bình tĩnh nhìn hắn vài giây, nhìn tiểu Trần đến sờ không được đầu óc, sau đó cầm lấy di động của hắn, tự mình kiểm tra lịch sử trò chuyện.

Lúc này đây, tiểu Trần trơ mắt nhìn hắn thao tác, chính mắt thấy hắn (TDX) nhìn cái gì, sửng sốt hồi lâu, mới cẩn thận hỏi: "Thẩm ca, sao anh lại chú ý Tiểu Hạ vậy?"

"Có sao?" Thẩm Dục Xuyên nhàn nhạt hỏi lại: "Không phải cậu chú ý cô ấy sao? Đừng quá mẫn cảm."

Hắn đưa điện thoại di động về, vỗ vỗ ngực tiểu Trần.

Tiểu Trần che lại ngực, quay người đi, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đừng quá mẫn cảm... Chỉ là ảo giác mà thôi, mình còn có vợ chờ đợi sủng ái ở trong phòng!"

Hai ngày sau, Khương Nhuế ngồi xe một đêm tới thành phố B, thuê ở khách sạn Phương Đính. Cuộc họp báo diễn ra vào ngày mai, hôm nay tạm đặt chân ở đây, lướt mạng tìm mấy chỗ cho thuê phòng ở, phân biệt địa hình nhìn xem thế nào, định ra căn phòng nhỏ không đủ mười mét vuông*.

*Đầu tiên ta để 100:v nhưng nhiều nàng phản hồi 10m2 là đúng, nên ta mò phòng 10m2 như thế nào, và đây (hình ảnh):v ahiha, ta sai rồi, sau cứ theo tác giả đại nhân vậy:v thứ lỗi cho sự dốt ban A của ta (─.─||



Trở lại khách sạn, mới vừa bước ra thang máy, nghênh diện đi tới hai người, cô hơi hơi sửng sốt, thực mau kinh hỉ (kinh ngạc + vui vẻ) nói: "Thẩm lão sư, tiểu Trần ca!"

"U, Tiểu Hạ!" Tiểu Trần cũng rất cao hứng, "Vừa nãy tôi còn buồn bực, trước sảnh rõ ràng biểu hiện cô đã vào ở, nhưng lại không thấy người, thì ra là đi ra ngoài."

Khương Nhuế hơi xấu hổ mà nói: "Tôi đi thuê nhà, nghĩ ở bên này ngốc một đoạn thời gian, nhìn xem có cơ hội phát triển hay không. Thẩm lão sư cùng tiểu Trần ca đây là muốn đi ra ngoài sao?"

"Đi ăn cơm, Tiểu Hạ cô ăn chưa?"

Khương Nhuế ý bảo túi trong tay một chút, "Buổi tối không muốn ăn gì, tôi ở cửa hàng tiện lợi mua hai cái bánh mì, ban đêm đói bụng lại ăn."

Cô hướng bên cạnh nghiêng nghiêng, nhường đường: "Thẩm lão sư cùng tiểu Trần ca mau đi ăn cơm đi, không chậm trễ các anh."

"Cơm chiều chỉ ăn bánh mì?" Thẩm Dục Xuyên không nhúc nhích.

"Dạ? Vâng... Đúng vậy, hôm nay không biết làm sao, bụng một chút cũng không đói bụng." Cô tránh tầm mắt hai người nói, lông mi chớp chớp mau.

Hành động này đến tiểu Trần cũng nhìn ra là cô nói dối, hơi chút nghĩ nghĩ, đoán được vài phần.

Đúng là, lúc trước cô vẫn luôn làm diễn viên quần chúng, có thể tiết kiệm được bao nhiêu? Đến việc tham dự họp báo quần áo cũng mua không nổi, khẳng định đỉnh đầu túng quẫn.

Kỳ thật Khương Nhuế không nghèo đến mức đấy, trên tay còn có một hai ngàn, tiền ăn cơm vẫn có. Bất quá xem biểu tình hai người bọn họ, cô cũng không giải thích gì.

Thẩm Dục Xuyên nói: "Cùng đi ăn cơm đi."

Khương Nhuế kinh ngạc ngẩng đầu, không chỉ cô, đến tiểu Trần cũng cảm thấy ngoài ý muốn.

"Không, không cần đâu, người ta sẽ thấy."

Thẩm Dục Xuyên không cho cô từ chối, làm cái động tác nghiêng đầu, "Đi thôi."

Ba người giằng co trong chốc lát, hành lang truyền đến một ít động tĩnh, giống như có những người khác đang muốn lại đây, Khương Nhuế lo lắng bị người đụng phải, chỉ phải đi theo hắn cùng tiểu Trần.

Thang máy đi thẳng xuống bãi đỗ xe, Khương Nhuế cùng Thẩm Dục Xuyên đứng ở cửa thông đạo, tiểu Trần đi vào lái xe.

Túi trên tay bỗng nhiên bị người lấy đi, Khương Nhuế quay đầu vừa thấy, Thẩm Dục Xuyên đem toàn bộ hướng thùng rác ném.

"Từ từ Thẩm lão sư!" Khương Nhuế vội vàng kéo ống tay áo hắn, "Cái này không thể ném."

Cô đem bao nilon cướp về, coi như bảo bối mà ôm vào trong ngực.

Thẩm Dục Xuyên quay đầu nhìn cô.

Khương Nhuế tựa hồ lúc này mới ứng lại, vừa rồi động tác quá lớn gan, khẩn trương đến lắp bắp nói: "Còn có thể... Làm ngày mai cơm sáng, vứt đi thì rất đáng tiếc."

"Cơm sáng ăn bánh mì không dinh dưỡng." Thẩm Dục Xuyên nhíu mày.

"Chỉ một chút cũng có sao đâu." Khương Nhuế nhỏ giọng biện giải, "Lại nói, Thẩm lão sư anh ——" nói đến một nửa, lại nuốt trở về.

Xem bộ dáng này của cố, Thẩm Dục Xuyên nhịn không được dò hỏi tới cùng: "Tôi cái gì?"

Khương Nhuế ngắm ngắm hắn, tiểu tâm quan sát sắc mặt của hắn, sau đó mới nói: "Thẩm lão sư còn kén ăn, càng không dinh dưỡng."

Thẩm Dục Xuyên nhướng mày, đây là lần thứ hai hắn bị cái tiểu cô nương này nói về việc kén ăn.

Khương Nhuế thấy hắn không có động tĩnh, lá gan lại lớn hơn, "Ớt xanh hành tây cùng cà rốt kỳ thật ăn cũng khá tốt, Thẩm lão sư có thể thử một chút."

Bất luận là gì thì việc kén ăn không khác gì trẻ con, Thẩm Dục Xuyên không tiếp lời, mà là hỏi vấn đề không liên quan, "Vì sao cô sợ tôi?"

"Hả? Không có a." Khương Nhuế cứng đờ nói sang chuyện khác, "Tiểu Trần ca sao còn chưa tới?"

Thẩm Dục Xuyên nhìn chằm chằm cô không nói lời nào.

Khương Nhuế điểm mũi chân nhìn chung quanh, qua một hồi lâu, làm như bị hắn nhìn chằm chằm đến chịu không nổi, rốt cuộc chuẩn bị mở miệng.

"Tích ——"

Đúng lúc này, một chiếc xe ngừng ở trước mặt hai người bọn họ, cửa sổ xe kéo xuống, lộ ra gương mặtt iểu Trần, "Đợi lâu không, bãi đỗ xe bên này tôi lần đầu tiên tới, thiếu chút nữa lạc đường."

Thẩm Dục Xuyên nhìn trợ lý của mình mặt ngu xuẩn, hít sâu một hơi, kéo cửa xe sau, để Khương Nhuế đi vào trước.

"Cảm ơn Thẩm lão sư."

Có tiểu Trần, lập tức ồn ào không ít, "Thẩm ca, chúng ta đi nơi nào ăn cơm? Còn có Tiểu Hạ, muốn ăn cái gì?"

Khương Nhuế lắc lắc đầu, "Tôi cái gì cũng được, Thẩm lão sư cùng tiểu Trần ca quyết định là được."

"Cô cũng thật dễ nuôi, không giống Thẩm ca ——" tiểu Trần đang muốn bàn luận sơ bộ, bỗng nhiên ở kính chiếu hậu trước mặt đối diện ánh mắt Thẩm Dục Xuyên, lời muốn nói ra khỏi miệng quải cái cong, "Ha ha, Thẩm ca cũng dễ nuôi."

Khương Nhuế che miệng cười, "Thẩm lão sư cùng tiểu Trần ca cảm tình thật tốt."

Tiểu Trần đánh cái run, "Tiểu Hạ, lời này nghe sao kỳ quái? Trong lòng tôi chỉ có một mình vợ tôi thôi nha."

"Tiểu Trần ca kết hôn?" Khương Nhuế không nghe ra lời hắn nói có một tầng ý tứ khác.

"Đó là, tòa ủng tam cung lục viện 72 phi, lớn nhỏ lão bà ba ngàn cái, còn hiểu rõ chi bất tận mỹ nhân chờ ta ——"

"Chính là mấy quyển sách." Thẩm Dục Xuyên đánh gãy hắn thổi phồng.

Tiểu Trần khụ một tiếng, "Thẩm ca, anh tốt xấu chờ em hưởng thụ Tiểu Hạ sùng bái rồi hẵng vạch trần em chứ."

"Tiểu Trần ca cũng thật có ý tứ." Khương Nhuế cười nói.

Một câu làm tiểu Trần lại khoe khoang lên, thẳng đến ra đường lớn, mới thấy hắn an phận lái xe.

Khương Nhuế quay đầu nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ xe, bỗng nhiên bên tai nghe được Thẩm Dục Xuyên nói, "Vừa rồi cô còn chưa nói nguyên nhân."

Cô vừa quay đầu lại, mới phát hiện không biết khi nào, hai người ngồi có điểm gần, lập tức không được tự nhiên mà hướng cửa xe dịch một chút.

"Cũng, cũng không có gì, chính là khi còn nhỏ xem qua Thẩm lão sư diễn một bộ điện ảnh."

"Điện ảnh gì?"

"《 Đối mặt 》."

"À." Thẩm Dục Xuyên lại không nói.

Đó là bộ phim đầu tiên của hắn.

Diễn vai biến thái.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Hoàn thành – 25/05/2019.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau giua rau bam mat truoc va mat sau, integration rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.