Lấy chồng quyền thế

Chương 218: Không phải thiên tai mà là con người gây ra


Hôm sau tại bộ phận điều trị của Đội đặc nhiệm Dã Lang.

Ninh Trí Viễn nhìn chằm chằm bảng đánh giá tâm lý của Cố Thành Kiêu, đặc biệt là bảng trắc nghiệm đánh giá bệnh trầm cảm.

“Này, rốt cuộc có gì mà cậu xem lâu thế?”

Ninh Trí Viễn cố ý ngập ngừng: “Ái dà, coi như anh nói đúng, tôi đúng là một tên lang băm”

“Là sao?”

“Lão Đại, đánh giá tâm lý của anh hoàn toàn bình thường, mức độ trầm cảm cũng bình thường. Tôi nghĩ chắc là bệnh lãnh đạm của anh khỏi luôn rồi, không cần tối khơi thông nữa.” Cố Thành Kiêu sảng khoái cả người, cười nói: “Tôi đã nói không có chuyện gì rồi, do cậu chuyện bé xé ra to thôi.”

“Đồng chí Ninh, hi vọng cậu rèn luyện thêm kỹ năng chuyên nghiệp, kẻo thành lang băm thật đấy.”

“Đi thôi, bận lắm, sau này đừng có gọi tôi làm mấy cái đánh giá tâm lý nhàm chán này nữa nhé.” “... Anh là lão Đại, cho anh quyết định hết.”

Nhìn dáng vẻ bỏ đi thoải mái của Cố Thành Kiêu mà Ninh Trí Viễn thở phào nhẹ nhõm. Thật ra trong cuộc sống có rất nhiều người bị đủ loại bệnh tâm lý. Ví dụ như lão Đại, những chiến sĩ Đội đặc nhiệm như bọn họ, chịu đựng áp lực mà người bình thường khó có thể tưởng tượng được, có phiền não khó có thể giải tỏa cũng là điều tự nhiên.

Lúc Phạm Dương Mộc mới mất liên lạc là lúc bệnh tình của Cố Thành Kiêu nghiêm trọng nhất. Anh không nói lời nào, không biểu hiện, cũng không tức giận, mỗi lần ngồi ở văn phòng là ngồi hết nửa ngày trời.

Người khác không phát hiện ra, nhưng với tư cách là một bác sĩ quân đội, Ninh Trí Viễn đã nghĩ ngay đến bệnh trầm cảm. Nếu một chiến sĩ đặc công đang công tác hăng hái mà đột nhiên bị bệnh trầm cảm thì chắc chắn Cố Thành Kiêu sẽ bị bài trừ.

Sau này, Cố Thành Kiêu chủ động đến tìm Ninh Trí Viễn để kể rõ sự phiền muộn trong lòng. Ninh Trí Viễn phát hiện, lão Đại không phải hoàn toàn bị trầm cảm. Chỉ cần anh ấy có thể tâm sự, có thể bày tỏ thì sẽ mau hết bệnh. Khoảng thời gian đó, Cố Thành Kiêu tâm sự rất nhiều suy nghĩ ẩn sâu trong lòng cho Ninh Trí Viễn biết. Từ đó về sau, cứ mỗi khi xuất hiện triệu chứng tâm lý bị dồn nén thì anh đều đến tìm Ninh Trí Viễn. Cho nên có thể nói so với các anh em khác, Ninh Trí Viễn là người hiểu Cố Thành Kiêu nhất. Về sau tình trạng của Cố Thành Kiêu dần ổn định, chí ít là đã không nghiêm trọng hơn. Rồi sau này nữa, khi anh gặp được Lâm Thiển thì chưa từng đến tìm Ninh Trí Viễn lần nào. Không hề có người thứ ba biết được bí mật này.

Trong văn phòng, Cố Thành Kiêu vừa ngồi xuống đã nhận được điện thoại của Khương Tiêu Hà.

Khương Tiêu Hà là tổng chỉ huy cứu viện ở Đại Thanh Sơn nên vẫn còn ở lại đó để xử lý công tác hậu trường.

“Lão Đại, có phát hiện.” “Nói.”

“Mấy ngày trước khi núi sạt lở, Lâm Du có chạy ra sau núi rồi mất tích, chúng tôi đã tìm kiếm suốt đêm. Sau đó Thị trưởng Cố tìm thấy cô ấy, khi đó bọn họ đã rơi xuống một cái hố sâu.”

“Sâu bên trong hố đó thoang thoảng mùi thuốc nổ, nhưng chỉ vì không khí nơi đó quá ẩm thấp nên mùi thuốc nổ không rõ ràng. Hơn nữa lúc đó quả thật là chúng tôi không nghĩ tới.”

“Sau này ngọn núi bị sạt lở, toàn bộ những khối đá rơi xuống dưới đều là đá tảng to lớn, rắn chắc vô cùng. Theo lý thuyết thì không phù hợp với tình trạng sạt lở đất tự nhiên, mà lúc đó tôi cũng chưa nghi ngờ gì nhiều.”

“Nhưng vừa rồi, lúc chó cứu hộ phát hiện ra bất thường ở phía sau núi, tôi mới mang đội đi tra xét. Anh đoán xem tôi phát hiện ra gì, là một lượng thuốc nổ lớn.” “Trước đây đám trẻ em kể cho tôi chuyện thường xuyên nghe thấy tiếng sấm ở phía sau núi rất giống tiếng nổ. Ngày đó Lâm Du mất tích cũng bảo cô ấy nghe thấy tiếng nổ rất lớn, lại còn đi kèm với trận động đất nhỏ.”

“Một loạt chứng cứ này cho thấy có người phá núi ở phía sau. Mục đích là gì thì tôi chưa biết, nhưng cũng không loại trừ lần sạt lở này là do việc đặt thuốc nổ phi pháp gây ra.”

“Nói cách khác, tai nạn lần này ở Đại Thanh Sơn không phải do thiên tai, mà là con người gây ra.”

“Lão Đại, tình huống là như thế, xin cho chỉ thị.”

Cố Thành Kiêu hỏi: “Cậu có nghi ngờ người nào đặt thuốc nổ phi pháp không? Là vợ chồng Hà Kiện Hùng?” “Hiện giờ hố sâu cũng đã bị chôn rồi, không còn chứng cứ.”

“Nếu là do con người thì nhất định còn để lại manh mối. Tai nạn lớn như vậy mà muốn đổ thừa cho ông trời? Nằm mơ đi!” Cố Thành Kiêu suy nghĩ một lát rồi bình tĩnh trả lời: “Tôi lập tức tới đó, cậu tiếp tục điều tra đi.”

“Vâng!”

Cố Thành Kiêu nhắn tin cho Lâm Thiển xong liền tắt điện thoại, lập tức triệu tập anh em chuẩn bị xuất phát đi Đại Thanh Sơn. Nhưng trước khi đi Đại Thanh Sơn, anh phải ghé qua Hồ Điệp Cốc một chuyến.

Qua một khoảng thời gian không gặp, Sa Khôn đã gầy hơn trước. Khắp người hắn xanh xao vàng vọt, chỉ còn da bọc xương, không còn dáng vẻ ông trùm thuốc phiện ngày nào.

Đương nhiên là trạng thái tinh thần của hắn cũng không còn tỉnh táo như trước.

Nghe nói hôm nay Cố Thành Kiêu sẽ đích thân tới thẩm vấn hắn, ánh mắt Sa Khôn mơ hồ lộ ra vẻ sợ hãi, cái miệng im như thóc đột nhiên khai mở: “Tôi nói, tôi nói, tôi nói hết.”

Tin tức núi Đại Thanh Sơn bị sạt lở là do nhân viên thẩm vấn tiết lộ cho Sa Khôn, lúc đó mắt hắn đã dại ra.

Tuy nhiên hắn lại không ngờ Cố Thành Kiêu lại tìm tới nhanh như vậy. “Sa Khôn.” Giọng nói lạnh thấu xương của Cố Thành Kiêu vang lên giống như tiếng Diêm Vương triệu hồi: “Đường dây này chúng tôi đã theo dõi lâu rồi. Trước khi khu giải trí xảy ra chuyện, anh đã lấy thân phận Tạ Trung tới lui Đại Thanh Sơn nhiều lần, rốt cuộc các anh âm mưu gì ở đó?”

Sa Khôn không ngừng run rẩy khiến chiếc xe lăn cũng run theo, liên tục phát ra âm thanh “cót két cót két”.

“Chúng tôi đã phát hiện ra một lượng lớn thuốc nổ được giấu kín ở Đại Thanh Sơn, chỗ núi đất sạt lở chính là do thuốc nổ gây ra. Anh còn muốn tiếp tục giấu giếm thay ba anh nữa sao?”

“Ba anh... ông ta đã từng lo tới sự sống chết của anh chưa? Anh ở đây chịu đủ sự tra tấn mà ông ta có lo lắng không? Ông ta vốn không nhận đứa con trai này, anh còn bảo vệ ông ta làm gì?” “Sa Khôn, tôi nói cho anh biết, anh chính là con cờ thế mà ông ta tặng cho tôi!” Cố Thành Kiêu thay đổi đột ngột từ phong cách kín kẽ, trầm ổn trước đây thành gào thét dồn ép. Từng tiếng nói vang lên khiến Sa Khôn sợ tới mức run cầm cập.

Đây đúng là cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà, Sa Khôn cũng chịu không nổi sự tra tấn ở nơi này nữa. Hắn ta run lẩy bẩy: “Là Chú... Chú Tư xây dựng căn cứ bí mật ở Đại Thanh Sơn, do Phạm... Phạm Dương Mộc phụ trách.”

Tiếng này vừa phát ra, tất cả mọi người đều bàng hoàng. Vài thẩm vấn viên đưa mắt nhìn nhau, hàng loạt ánh mắt đều yên lặng quan sát phản ứng của lão Đại. Cố Thành Kiêu đập bàn chất vấn: “Còn gì nữa? Nói hết một lần, không thì hôm nay đừng hòng sống sót đi ra!”

Sa Khôn sợ tới mức không khống chế được mà tè ra quần, một mùi hôi thối bốc lên khắp phòng. Sợ hãi của Sa Khôn đối với Cố Thành Kiêu là sự sợ hãi trong tiềm thức, là bóng ma mà hắn ta không thể vượt qua.

Sau tiếng rống này, toàn bộ phòng bị của hắn đều sụp đổ: “Tôi nói, tôi nói, tôi nói hết... Phạm Dương Mộc và

một kẻ bản xứ tên là Hà Kiện Hùng phụ trách xây dựng khu căn cứ bí mật này cho lão già, bởi vì chỗ đó rất kín đáo.”

“Bắt đầu từ lúc nào?”

“Chắc khoảng hai năm.”

“Bao nhiêu người?”

“Không nhiều lắm, chừng mười mấy người.” “Anh có thể liên lạc với bọn họ không?”

Sa Khôn lắc đầu, không hề có ý định ngụy biện hay dối trá trong đầu, thậm chí hắn ta còn không biết bản thân mình đang sợ hãi đến cùng cực: “Tôi thật sự không biết mà, bọn họ liên lạc với lão già, không liên hệ trực tiếp với tôi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 1164 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như cach khoi phuc file da xoa vinh vien trong thung rac, huong dan cach loc du lieu trung nhau trongexcel chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status