Lấy chồng quyền thế

Chương 537


Bà cụ giữ Sở Mặc Phong lại ăn cơm. Sở Mặc Phong ăn xong thì đi ngay. Cậu cứ có cảm giác ánh mắt chú Hai nhìn cậu rất bất mãn, cho nên vô cùng thức thời mà rời đi.

Sau cơm chiều, Trương Khai2chở Bắc Bắc đi học Taekwondo, Nam Nam ở lại nhà học khiêu vũ với cô giáo Hà. Tuy rằng chỉ dạy học tại gia, nhưng nếu cô ta không có thực lực thì cũng không được chú Niên tuyển vào đây, càng không5qua được sự đồng ý của Cố Thành Kiêu. Khí chất của cô giáo Hà xuất chúng, tinh thông các loại kỹ năng vũ đạo, dương cầm, hội họa, thanh nhạc, vân vân... Trong các giáo viên, chỉ có cô giáo Hà được Cố6Thành Kiêu xem trọng, trở thành giáo viên dạy học toàn thời gian tại gia, thậm chí trong Thành Để còn bố trí phòng riêng cho cô ta. “Một, hai, ba... một, hai, ba...” “Nâng chân lên, duỗi thẳng cánh tay... Giỏi...”

“Lại một lần5nữa, một, hai, ba...”.

Cố Thành Kiêu đứng ở cửa ngắm Nam Nam. Cô bé vừa mới bắt đầu tiếp xúc với vũ đạo, học rất nghiêm túc. Cô giáo dạy nhảy thế nào thì cô bé cũng nhảy thể đấy, dù có khó có3mệt cũng không bỏ cuộc.

Từ trong gương, Hà Mộ Tình nhìn thấy bóng dáng người đứng ở cửa. Đúng là người chủ đã thuê cô ta, cho nên cô ta càng cố sức nhảy. “Nam Nam cần phải tập trung. Xem cô nhảy này, trước tiên bước sang trái rồi xoay hai vòng, lại sang phải xoay hai vòng, thấy chưa?”

“Da.” “Tốt lắm, em nhảy chung với cô nào, đến đây...” Cố Thành Kiêu nhìn Nam Nam, khuôn mặt tràn đầy từ ái. Anh nhìn con thế nào cũng thấy con bé rất đẹp. Nói hơi bất nhã một tí chính là: dù con gái có đi đại tiện thì anh vẫn thấy thơm.

Trong lúc nghỉ ngơi, Cố Thành Kiêu bước tới ôm Nam Nam: “Có mệt không?” “Không mệt đâu ba, chơi vui lắm.” “Con thích là được. Đến đây, uống nước đi.”

Hà Mộ Tình kính cẩn đứng một bên. Lần đầu tiên cô ta đến Thành Để phỏng vấn, khi đó Cố Thành Kiêu vừa lạnh lùng vừa nghiêm nghị, ngay cả nhìn mà cô ta cũng không dám nhìn. Nhưng nụ cười hiền từ của Cố Thành Kiêu bây giờ quả thật khiến tim người cũng phải tan chảy.

“Cố tiên sinh, Nam Nam rất có thiên phú về vũ đạo, phối hợp vô cùng nhịp nhàng.” Lúc cô ta nói chuyện còn kèm theo nụ cười ẩn hiện, ánh mắt như phát sáng.

Nhưng từ đầu đến cuối Cố Thành Kiêu chỉ chú ý nhìn một mình Nam Nam: “Thật không, Nam Nam. Cô giáo khen con đấy.”

Mắt Nam Nam lóe lên tia đắc ý: “Cảm ơn cô Hà.”

Hà Mộ Tình vươn tay ra xoa mặt Nam Nam: “Là cô phải cảm ơn em mới đúng.” Lúc Lâm Thiển vừa đến đã nhìn thấy cảnh này. Cô khó có thể diễn tả cảm giác trong người, cứ cảm thấy quái quái trong lòng. Cô giáo Hà này chưa hề thân thiện với cô như vậy. Cô còn cho rằng do chưa thân quen, nhưng xem ra không phải như thế. Cô vô tình nghĩ đến phương diện kia. Nhưng bản thân Cố Thành Kiêu lại quá thu hút người, khó tránh khỏi các cô gái trẻ có suy nghĩ không đúng đắn, lầm đường lạc lối.

“Mẹ.” Nam Nam gọi một tiếng: “Cô Hà khen con nhảy giỏi đấy.” “Ừm, vậy con phải tiếp tục cố gắng nhé!” Lâm Thiển vừa tới. Không biết vì chột dạ hay sao mà Hà Mộ Tình lặng lẽ lui về một bên. Xuất phát từ giác quan thứ sáu của phụ nữ, Lâm Thiên chú ý nhìn thoáng qua Hà Mộ Tình một chút. Cho dù là tướng mạo hay vóc dáng cô ta đều rất xuất sắc, hơn nữa bản thân lại đa tài đa nghệ, khí chất không chê vào đâu được. Cô ta có thể được Cố Thành Kiêu xem trọng, nhất định điều kiện không kém. Đối với tất cả giống cái ở bên cạnh chồng mình, đặc biệt là giống cái xinh đẹp, phụ nữ thường tự động nảy sinh địch ý. “Cô giáo Hà năm nay mới tốt nghiệp sao?” Cô cố ý dò hỏi.

“Vâng, đúng vậy.”

“Lúc nào làm lễ trao bằng tốt nghiệp?”

“Tháng sau.”

“Cô giáo Hà có bạn trai chưa?”

Hà Mộ Tình sửng sốt, vừa lúng túng vừa ngượng ngùng, cười nói: “Không có.”

“Cô gái xinh đẹp như cô chắc hẳn có nhiều người theo đuổi lắm. Có phải có quá kén chọn không?”

Hà Mộ Tình càng ra vẻ thẹn thùng, mặt đỏ ửng: “Không phải, không có ai theo đuổi tối hết.” “Tôi không tin đâu.” “Thật sự là không có ai. Các nam sinh khác đều cảm thấy tôi khó gần.”

“Cũng đúng, cô xinh xắn, vóc dáng lại đẹp như vậy, chắc chắn ai làm bạn trai cô sẽ không có cảm giác an toàn.”

Hà Mộ Tình lén lút liếc về phía Cố Thành Kiêu, rồi nhanh chóng rời mắt đi.

Lâm Thiển tinh mắt, chỉ với một cái liếc mắt ngắn ngủi này nhưng đã đủ khiển lồng ngực cô chợt cảm thấy bức bối. Anh chọn tới chọn lui rồi phải chọn trúng ngay người thích mình thì mới chịu hả?! Anh có biết anh đã dẫn sói về nhà hay không?!

Buổi tối đi ngủ, Lâm Thiển cố ý ở trong nhà vệ sinh thật lâu mới ra. Cố Thành Kiêu nửa ngồi ở đầu giường xem sách, vừa thấy cô xuất hiện, anh bỏ sách xuống, “Em tắm rửa hay là thay da vậy? Tắm hết hai tiếng đồng hồ rồi.”

Mới có hai tiếng thôi sao? Vậy tôi lại trở vào, năm tiếng sau trở lại.” Cố Thành Kiêu: “...” Anh vội hất chăn ra, nhảy xuống giường: “Đừng tắm, tắm nữa thì tới da cũng không có mà chả mất.” Lâm Thiển xoay đầu, tức giận trừng anh. “Em sao thế?”

“Cô giáo Hà là do anh chọn?”

Cố Thành Kiêu ngơ ngác: “Ừ, đúng vậy. Có chuyện gì à?” “Tiêu chuẩn chọn lựa của anh là gì?” “Thành tích, năng lực, nhân phẩm, tất cả mọi mặt. Quan trọng nhất là phải có lòng yêu thương, thích trẻ em.” “Vậy anh khảo sát thế nào?” “Anh đã kiểm tra hết các tư liệu cô ta gửi đến, tất cả đều đúng sự thật cả, không có gian dối. Hơn nữa em không cảm thấy khí chất cô ta rất tốt sao? Nam Nam của chúng ta còn lỗ mãng hơn cả Bắc Bắc, nếu học theo cô ta, lâu ngày mưa dầm thấm đất, chắc chắn sẽ khá hơn trước.”

Lời này chẳng khác gì kim châm vào tim Lâm Thiển. Cơn giận chưa kịp dập tắt đã lại bùng lên: “Ý anh là gì? Nam Nam là do tôi nuôi lớn. Tôi nuôi con bé lỗ mãng hả? Khí chất cô ta tốt, vậy anh thích cô ta đúng không?”

Cố Thành Kiêu: “...” Sự tình phát triển có chút vượt tầm kiểm soát. Anh còn chưa tính toán chuyện em qua lại thân thiết với Tiểu Phong, vậy mà giờ em còn nghi ngờ anh?

“Cố Thành Kiêu, anh thông minh như vậy, chẳng lẽ không nhìn ra ánh mắt Hà Mộ Tình nhìn anh có cái gì đó sao? Hay anh nhìn ra, nhưng anh không ngại?”

“Cái gì là cái gì, anh không thấy cái gì cả.” “Cô ta khiêu vũ, anh còn nhìn cô ta chằm chằm là có ý gì?”

“Anh nhìn Nam Nam mà.”

“Rốt cuộc anh nhìn cô giáo hay nhìn Nam Nam, trong lòng anh tự biết.”

“...” Ghen sao? Anh chẳng hiểu mô tê gì cả!

“Anh nhìn tôi như vậy là sao? Phải, tôi không dịu dàng thục nữ, không có khí chất, nhưng tôi không thích con gái mình học khiêu vũ với cô ta, càng không thích cô ta ở lại trong nhà chúng ta.” Cố Thành Kiêu thở dài, nói nhẹ tênh: “Em không thích thì quá đơn giản, ngày mai bù ba tháng tiền lương, bảo cô ta đừng tới nữa.”

Lâm Thiển lại không vui: “Tại sao phải bù tiền nhiều vậy? Cô ta mới làm có vài ngày, tại sao phải bù ba tháng? Anh còn dám nói không thích cô ta hả, rõ ràng là thiên vị mà.”

“Tốt xấu gì người ta cũng đã bỏ cơ hội du học để ở lại đây dạy. Chúng ta nói không cần thì không cần ngay à, dù sao cũng phải bồi thường chút đỉnh chứ, phải không?” Lâm Thiển mấp máy môi nhưng không nói lời nào, vẫn còn bực bội. Phụ nữ mà đã muốn nổi cáu, dù không có lý do vẫn có thể náo loạn nửa ngày. Huống chi bây giờ có lý do, cô lại càng náo loạn đến vô thời hạn. “Được, được, được, em nói sao thì thế đó, được chưa? Có muốn anh đuổi cô ta ngay bây giờ không?” “Cố Thành Kiêu, thái độ của anh không đàng hoàng. Tôi đang nghiêm túc thảo luận vấn đề này với anh. Đừng có bày đặt nói cho qua.”

Cố Thành Kiêu: “...”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 1164 lượt.

Ngày nay du lịch là 1 phần tất yếu của cuộc sống giúp bạn hiểu về lịch sử, văn hóa, phong tục tập quán từng vùng. Nhờ đó, giúp bạn tự tin khả năng giao tiếp của bạn sẽ tốt hơn. Tiếp xúc với nhiều người lạ còn khiến bạn trở nên cởi mở, thân thiện hơn với những người xung quanh. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang thuê xe chẳng hạn như nhung mon an ngon nuc tieng cho chuyen du lich bien, bat xe bus nao di tam dao tay thien vinh phuc Khi bạn đến một đất nước tươi đẹp hơn, bạn sẽ học hỏi được nhiều thứ để cải thiện bản thân mình, đất nước mình. Nếu chẳng may bạn đến một đất nước tệ hơn, bạn sẽ học cách để yêu đất nước của chính mình

loading...
DMCA.com Protection Status