Lấy chồng quyền thế

Chương 904: Tìm phó bạch tuyết về

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu Lâm Thiên cởi áo khoác choàng lên vai Phó Bạch Tuyết, trong miệng Phó Bạch Tuyết đầy đủ ăn, nhồm nhoàm nói: “Cảm ơn, cảm ơn..

Xin lỗi người tôi bẩn quá...”

“Không sao, cố cứ ăn từ từ, vẫn còn.”

“Cåm on...” Lâm Thiên nhìn cô ấy, mất tích bấy nhiêu ngày, cô ấy và Phó Bạch Tuyết trong ảnh quả thật cứ như hai người

Nếu mẹ cô ấy nhìn thấy bộ dạng bây giờ của cô ấy, không biết sẽ đau lòng đến mức nào

“Cô có muốn sửa soạn lại một chút trước khi gặp lại mẹ cô không?” Mặc dù không thể đồng cảm, nhưng Lâm Thiển cũng làm mẹ, cô rất hiểu nỗi lo âu và sốt ruột của bà Phó

Phó Bạch Tuyết uống một ngụm sữa3bò, nuốt bánh mì trong miệng xuống, gật mạnh, “Được được, tôi mà gặp bà ấy với bộ dạng này, nhất định bà ấy sẽ khóc đến chết mất.” Cố Thành Kiêu vẫn đang kiểm tra vết thương trên vai Trác Việt, nhưng bả vai Trác Việt được băng bó bằng lá cây, anh không biết có thể vạch ra được không, “Cậu ta bị thương thế nào vậy?” “Đó là vết thương do đạn bắn.” Phó Bạch Tuyết nói, “Sau khi trúng đạn, anh ấy mới ngã từ vách đá xuống, rơi vào đấm nước, tôi với anh ấy lên

Đạn là do anh ấy tự tay móc ra, trên miệng vết thương đắp thảo dược, đắp xong là phát sốt, không biết là do tác dụng phụ2của thảo dược hay là do vết thương bị nhiễm trùng nữa.” Phạm Dương Mộc ngồi đằng trước, quay đầu lại, ngạc nhiên hỏi: “Tự móc đạn ra?” “Ừ, móc ra bằng tay không.”

Cao Kỳ Khâm đang lái xe: “Thật là một người đàn ông mạnh mẽ.” Cố Thành Kiêu: “Mấy ngày rồi?”

Phó Bạch Tuyết: “Hai ngày rưỡi.” Cố Thành Kiêu: “Xem ra vết thương không tiến triển tốt, vẫn còn phát sốt

Tiểu Cao Tử, lái nhanh chút!”

Cao Kỳ Khâm càng chuyên chú hơn, “Vâng.”

Trác Việt vừa lên xe đã rơi vào hôn mê, mất nước, sốt cao, nếu kéo dài tiếp e rằng sẽ xảy ra chuyện

Sau khi uống sữa bò và ăn bánh mì xong, Phó Bạch Tuyết đã lại sức một chút

Thật ra cô không1biết thân phận của bọn họ, trước khi lên xe chỉ nghe Trác Việt nói chuyện với họ, hình như không phải đồng nghiệp hay bạn bè

Có điều, nghe bọn họ nói tiếng phổ thông rõ ràng và lưu loát, cô không tự chủ được mà tin tưởng bọn họ thêm một phần

Cô tò mò hỏi: “Các người tới tìm anh ấy, hay là tới tìm tôi?”

Lâm Thiển: “Chúng tôi tới tìm cô, tin tức cô mất tích truyền khắp cả nước, mọi người đều rất lo lắng cho cô, nhưng chúng tôi thông qua anh ta mới tìm được cô.”

Phó Bạch Tuyết không hiểu, tỏ ra tò mò.

“Khụ khụ.” Cố Thành Kiêu ho nhẹ hai tiếng, nói xen vào: “Mẹ cô nhờ đại sứ quán giúp đỡ,1chúng tôi nhận lời ủy thác của đại sứ quán đi tìm cố

Thân là đồng bào, chúng tôi có trách nhiệm đưa cô về nhà an toàn.”

Lâm Thiên nghe xong, lập tức phản ứng: “Đúng đúng đúng, là vậy đó.” Tiếu rồi, về nhà phải bị đại lãnh đạo dạy dỗ rồi, sao mình lại không nhớ chuyện đã được dặn dò liên tục chứ? Sau này có chuyện gì cũng sẽ không nói cho mình biết rồi.

Phó Bạch Tuyết vừa nhớ đến mẹ là không kiềm chế được mà rơi lệ, “Nhất định là mẹ tôi lo lắng lắm.”

Cố Thành Kiêu nói tiếp: “Lần này ngoại trừ tìm cô, chúng tôi còn phụ trách truy tìm tung tích của Tiến sĩ Phó Gia Tiên, cô có manh1mối gì có thể cung cấp cho chúng tôi không?”

Trong lúc nói chuyện, Cố Thành Kiêu xuất trình giấy chứng nhận, một cái để chứng nhận mình là sĩ quan, một cái là quyết định bổ nhiệm của đại sứ quán, dùng hai thứ này để chứng minh với người trong cuộc mình là người tổng phụ trách hai việc này, cô có thể hoàn toàn tin tưởng anh.

Phó Bạch Tuyết vội nói: “Nửa năm trước, tôi nhận được một tin nhắn đa phương tiện, là số ở Miami, Tin nhắn đa phương tiện đó là ảnh chụp một chiếc du thuyền

Tôi cảm thấy đó là do ba tôi gửi, nhất định là ông ấy đang nhờ tôi giúp đỡ.”

Phạm Dương Mộc giơ điện thoại trên tay lên cho cô ấy nhìn: “Là tấm hình này đúng không?”

“Đúng, chính là tấm này, lúc ấy tôi cũng cung cấp cho cảnh sát, nhưng bọn họ vẫn không có manh mối của ba tôi.” Cố Thành Kiêu: “Vì vấn đề khu vực, cảnh sát rất khó triển khai điều tra bên ngoài biên giới, hẳn là cô hiểu.”

Phó Bạch Tuyết: “Cái này tôi biết, cũng hiểu được, vì vậy tôi mới tự mình tới đây

Sự thật chứng minh là linh cảm của tôi đã đúng, ba tôi chưa chết

Trác Việt nói với tôi là ba tôi bị một người tên là Trác Lực giam lỏng, Trác Lực muốn ông ấy điểu chế thuốc độc từ nọc rắn, ba tôi không đồng ý

Lần này tôi sơ ý bị Trác Lực bắt cóc, Trác Lực muốn bắt tôi đến để uy hiếp ba tôi.”

Cố Thành Kiêu: “Đây đều là những điều Trác Việt nói với cô?” Phó Bạch Tuyết: “Đúng vậy.” Cố Thành Kiêu và Phạm Dương Mộc liếc mắt nhìn nhau

Điều này phù hợp với mạnh mối mà họ nắm được hiện giờ, hẳn là không sai được

Phạm Dương Mộc: “Mặc dù cảnh sát không thể đường đường chính chính điều tra bên ngoài biên giới, nhưng bọn họ tuyệt đối sẽ không từ bỏ bất cứ đồng bào nào, huống chi Tiến sĩ Phó Gia Tiên còn là nhà khoa học vô cùng quan trọng của nước ta

Thật ra cảnh sát vẫn luôn bí mật điều tra vụ việc này, lần này bọn họ cũng phát hiện ra manh mối quan trọng, vì vậy mới phái chúng tôi sang đây

Manh mối của phía cảnh sát là, một tháng trước, camera tại bệnh viện có ghi lại một bệnh nhân nhập viện có ngoại hình tương tự như Tiến sĩ Phó, nguyên nhân bệnh là đột nhiên phát bệnh tim.” Phó Bạch Tuyết: “Vậy bây giờ ông ấy sao rồi?” Phạm Dương Mộc: “Ghi chép của bệnh viện là, sau khi được chữa trị, bệnh nhân này đã được thân nhân đưa ra khỏi bệnh viện, sau đó thì không có tin tức.”

Phó Bạch Tuyết: “...”

Lâm Thiển an ủi: “Cô đừng quá lo lắng, bọn chúng đã đưa Tiến sĩ Phó đến bệnh viện chữa trị, chứng tỏ rằng bọn chúng cần Tiến sĩ Phó, một người còn giá trị lợi dụng thì sẽ được an toàn” Phạm Dương Mộc: “Không sai, đây chính là điều tôi muốn nói.”

Cao Kỷ Khâm: “Vậy sao bọn chúng lại biết cô là con gái của Tiến sĩ Phó?”

Phỏ Bạch Tuyết nhớ lại chuyện ngày đó, như một cơn ác mộng vậy, “Hôm đó tôi vừa tới Miami, vừa đến bãi biển thì thấy chiếc du thuyền kia

Tôi nhìn thấy biểu tượng dao quân dụng trên lá cờ bèn đi qua hỏi

Tôi cầm ảnh chụp của ba tôi đến hỏi người gác cổng là đã từng gặp ba tôi chưa? Anh ta lắc đầu, ai ngờ tôi vừa quay đi đã bị bịt miệng

Cái khăn đó nhất định có vấn đề, tôi vừa ngửi đã mất tri giác, khi tỉnh lại thì đã thấy mình bị giam trong một căn nhà gỗ cũ nát.” Cố Thành Kiêu suy đoán, trên du thuyền của Trác Việt không thiếu mật thám của Trác Lực, nói không chừng người gác cổng kia chính là người của Trác Lực, hắn bắt cóc Phó Bạch Tuyết nhằm giá họa cho Trác Việt, sau đó có thể đến trước mặt Trác Lực tranh công, một công đôi việc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 1269 lượt.

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như phật pháp nhiệm màu, phat di lac Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status