Lấy nhầm tổng tài Hạ Nhật Ninh

Chương 44


Thẩm Thất vui vẻ chơi đùa trong bồn tắm, đến nổi quên hết cả thời gian.

Hạ Nhật Ninh nhìn đồng hồ, cô ấy đã vào trong đó suốt một tiếng rồi.

Lâu như vậy mà còn chưa tắm xong nữa sao?

Cô ấy dự định tắm đến tróc da sao?

Hạ Nhật Ninh do dự đứng ngoài cửa phòng tắm, khẽ gõ cửa: “Nè... Thẩm Thất? Cô tắm xong chưa?”

Thẩm Thất đang đeo tai nghe để nghe nhạc trong phòng tắm, vẫn còn đang nằm thoải mái trong bồn, hoàn toàn không nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài.

Hạ Nhật Ninh nhìn không thấy phía bên trong phòng tắm, bèn gõ lớn tiếng hơn nữa: “Nè, rốt cuộc cô đã tắm xong chưa? Cô đang làm gì trong đó vậy? Không trả lời nữa thì tôi sẽ vào trong đó nha!”

Trong phòng tắm vẫn cứ im thin thít.

Bây giờ Hạ Nhật Ninh cũng không chắc chắn được nữa.

Chẳng lẽ ngất xỉu trong đó rồi sao?

Hạ Nhật Ninh thò tay đẩy cửa phòng tắm, rắc, cánh cửa đột nhiên bị mở ra rồi.

Cái gì... người phụ nữ này đúng là...

Nếu không phải biết được cô ấy luôn tránh né hắn, thì hắn đã tưởng rằng cô ấy cố tình không khóa cửa lại rồi.

Sau khi Hạ Nhật Ninh do dự ba giây thì hắn mới quyết định đẩy cửa vào trong xem xem.

Trong phòng tắm trống không, không có bất cứ thứ gì cả.

Vệt nước trên sàn chứng tỏ có người đã tắm qua tại đây.

Người phụ nữ này...

“Thẩm Thất?” Hạ Nhật Ninh tìm khắp nơi, vừa xoay người lại, liền nhìn thấy sắc mặt choáng váng của Thẩm Thất.

Thẩm Thất đeo tai nghe và nghe những bài hát thư giãn, chiếc máy sấy tóc không ngừng thổi vào tóc của cô.

Sao cô nghe được hình như có tiếng người đang gọi tên cô vậy?

Sao lại có thể như vậy được?

Sao lại có người gọi tên cô được?

Thẩm Thất hoang mang xoay người qua tìm kiếm nơi phát ra âm thanh đó.

Vừa mới xoay qua, thì đôi mắt của Thẩm Thất mở to đến nổi suýt rớt ra ngoài!

Aaaa!

Hạ Nhật Ninh!

Sao hắn lại vào đây!

Aaaa!

Chết rồi!

Đợi đã, cô đang...

Thẩm Thất cúi đầu xuống, nhìn thấy bây giờ chỉ có một chiếc khăn tắm quấn lấy cô.

Hạ Nhật Ninh cũng không ngờ, nguyên nhân mà Thẩm Thất không trả lời hắn, là bởi vì cô ấy đeo tai nghe nên không hề nghe thấy tiếng của hắn.

Hạ Nhật Ninh nhìn thấy Thẩm Thất vừa mới tắm xong trong bộ dạng này, cảm thấy vô cùng lúng túng.

Hắn vừa muốn nhấc chân lên đi ra ngoài, thì đột nhiên, Thẩm Thất đã vứt bỏ máy sấy tóc trong tay cô, hốt hoảng co giò lên chạy.

“Ê, cẩn thận...” Hạ Nhật Ninh nhìn thấy trong lúc hoang mang, sợi dây máy sấy bị cuốn vào chân của Thẩm Thất, liền la lên kêu cô cẩn thận.

Tiếc rằng, đã quá muộn rồi!

Thẩm Thất trong lúc hoảng loạn, hoàn toàn không hề để ý chân mình đã bị sợi dây của máy sấy tóc quấn lấy chân, mới chạy được hai bước, liền vấp té bởi sợi dây ấy!

Hạ Nhật Ninh nhìn thấy như vậy mới lập tức xông ra như điện xẹt, thò tay kéo lấy cổ tay của Thẩm Thất.

Ai ngờ lúc nãy Thẩm Thất do quá phấn chấn, làm cho bồn tắm tràn đầy bọt, ướt hết cả sàn.

Khi Thẩm Thất bị Hạ Nhật Ninh bắt lấy cổ tay, cô đạp trúng bong bóng trơn trượt đó trên đất, nhào thẳng vào người của Hạ Nhật Ninh.

Hạ Nhật Ninh cũng không ngờ đến chuyển biến này, hắn vừa dự định xoay người né tránh.

Nhưng sau đó hắn mới hiểu ra, nếu hắn xoay người thì có thể tránh được, nhưng Thẩm Thất nhất định sẽ té nhào xuống mặt đất.

Trong giây phút hỗn loạn đó, Hạ Nhật Ninh mới quyết định bắt lấy Thẩm Thất.

Bịch---Hai người té nhào xuống bề mặt bồn tắm một cách đau đớn.

Trong lúc hoảng loạn, Thẩm Thất chợt cảm thấy sự mềm mại truyền đến từ đôi môi...

Đợi chút...

Thẩm Thất mở to mắt, trong đầu cô chỉ còn lại một suy nghĩ: “Chết rồi, mình đã hôn Hạ Nhật Ninh rồi...

Toàn thân Hạ Nhật Ninh cũng đã cứng đơ ra.

Cảm giác mềm mại truyền đến từ đôi môi, khiến bộ não của hắn trở nên trắng xóa trong chốc lát.

Hắn chỉ không muốn cô ấy té ngã, tại sao bây giờ lại... hôn nhau thế này?

Cơ thể của hai người cứ đứng đơ ra như vậy, ai cũng không dám nhúc nhích gì cả.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, họ cũng đã nhìn thấy khuôn mặt kinh ngạc của mình trong đôi mắt của đối phương rồi.

Khoảng năm giây trôi qua, thì hai người mới phản ứng lại được.

Thẩm Thất nhanh chóng ngước đầu lên, đè lên người Hạ Nhật Ninh, ấp úng nói: “Xin... xin... xin lỗi... tôi... tôi... tôi không phải...”

Nhìn thấy Thẩm Thất sợ hãi như vậy, không biết tại sao Hạ Nhật Ninh lại không cảm thấy tức giận.

Hắn cứ nằm như vậy trên sàn, bình thản nhìn Thẩm Thất.

Thẩm Thất đã hoang mang đến nỗi không biết phải nói gì rồi, cô ấp úng hết nửa buổi, một câu hoàn chỉnh cũng không nói ra được.

Không những vậy, chiếc khăn tắm trên người Thẩm Thất đột nhiên bị tuột ra, cô vừa ngước đầu lên thì cảnh tượng đẹp đẽ trên ngực cô suýt nữa thì bị lộ ra hết.

Đôi mắt của Hạ Nhật Ninh lướt qua vết bớt trên xương quai xanh của cô, ánh mắt của hắn chợt trở nên sâu sắc hơn.

Thẩm Thất hốt hoảng muốn đứng dậy, nhưng trong lúc hoang mang, thì chiếc khăn tắm trên người tuột ra càng nhanh hơn nữa.

“Nè, cô...:” Hạ Nhật Ninh dùng ánh mắt ám chỉ Thẩm Thất nhìn xuống.

Thẩm Thất vừa mới cúi xuống, thì trời ơi đất hỡi

Chết rồi, chết rồi.

Nhìn thấy hết rồi.

Thẩm Thất chợt không còn biết gì nữa, phản ứng đầu tiên của cô không phải là lấy tay che ngực lại, mà là lập tức nằm xuống!

Cô cứ như thế dính chặt lên ngực của Hạ Nhật Ninh, dùng cách này để che đi tầm nhìn của hắn.

Nhưng đợi đến khi Thẩm Thất cảm nhận được cảm giác nóng bỏng từ trên ngực của hai người truyền đến, thì cô mới phát hiện ra.

Trời ơi, rốt cuộc cô đang làm gì thế này!

“A, không phải.” Thẩm Thất vừa muốn bò lên lại, cô huơ tay huơ chân, trong lúc sơ xuất đã đụng phải một chỗ nhạy cảm nào đó.

Hạ Nhật Ninh đột nhiên rên lên một tiếng.

“A. Xin lỗi... tôi thật sự không phải cố ý...” Thẩm Thất sắp khóc ra rồi: “Tôi cũng không biết nên làm sao nữa... tôi chưa từng gặp qua những chuyện như vậy bao giờ...”

Hạ Nhật Ninh nhìn thấy người phụ nữ đang nằm trên ngực hắn, chỉ có thể bó tay nhìn lên sàn nhà.

Cuối cùng hôm nay hắn cũng đã nhận biết được thế nào là người đàn bà ngu ngốc rồi.

“Được rồi, cô đừng nhúc nhích nữa, để tôi.” Hạ Nhật Ninh mở miệng nói.

Thẩm Thất quả nhiên không dám nhúc nhích gì nữa.

Hạ Nhật Ninh thò tay ôm lấy eo của Thẩm Thất, hắn trở người lại, đè Thẩm Thất dưới người của hắn.

Thẩm Thất chớp chớp mắt

Hạ Nhật Ninh cũng chớp chớp mắt.

Ủa? Trạng thái này hình như cũng không đúng lắm!

Đôi mắt của Hạ Nhật Ninh lướt qua khuôn mặt ngơ ngác của Thẩm Thất, lắc đầu trong tuyệt vọng: “Không phải cô nói cô đã kết hôn rồi sao? Chẳng lẽ cô chưa từng ngủ chung với chồng cô bao giờ sao?”

“Đúng vậy, thật sự tôi đã kết hôn rồi, nhưng thật sự tôi cũng chưa từng...” Thẩm Thất ấp ơ ấp úng trả lời: “Tôi... còn chưa gặp qua chồng của tôi nữa...”

Hạ Nhật Ninh bất lực nhìn lên trời, lời nói dối ngu ngốc như vậy, sao cô ấy lại có thể nói ra mà không e ngại gì hết vậy?

“Cô ra ngoài đi, tôi phải đi tắm.” Hạ Nhật Ninh cũng không muốn phải lật tẩy lời nói dối của người phụ nữ này nữa.

Trong khoảng khắc cơ thể của hai người chạm vào nhau, phản ứng bản năng của cô nói cho Hạ Nhật Ninh biết, rõ ràng cô ấy thật sự vẫn chưa từng trải qua...

Chẳng lẽ vì muốn né tránh hắn, nên mới nói dối rằng cô ấy đã kết hôn rồi sao?

Tại sao trước giờ hắn chưa từng bị những người phụ nữ khác từ chối, nhưng trước mặt người phụ nữ này thì hắn lại bị xem như một tên cầm thú phải tránh xa chứ?

Bắt đầu từ khi nào hắn đã bị người khác đối xử như vậy vậy?

“Ừ.” Thẩm Thất nắm chặt lấy khăn tắm, đợi Hạ Nhật Ninh rời khỏi thì cô mới bối rối chạy ra khỏi phòng tắm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 3 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như top 5 mo bai ket bai vieng lang bac hay nhat, giao an luyen tap van dung ket hop cac thao tac lap luan hay nhat sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status