Lấy phải boss kiêu ngạo

Chương 908


“Tiểu Thất...” Lục Sâm đập tan tia hy vọng của cô ấy, “anh hôm qua ở bệnh viện chụp X-quang đã phát cho bác sĩ bên Thụy Sĩ xem rồi, bác sĩ đã cho câu trả lời rõ ràng, cho dù anh bây giờ đi Thụy Sĩ làm phẫu thuật cắt bỏ chân, tỷ lệ thành công của ca phẫu thuật cũng chỉ có thể là 20%, mà... cho dù anh may mắn là 20% đó, phẫu thật thành công rồi, biến chứng sau phẫu thuật, vẫn có thể lấy đi tính mạng!”

Tiểu Thất sững sờ, hoàn thoàn không thể đón nhận sự thực này, “không phải là 30% sao, làm sao mà như thế này... làm sao có thể...”

“Vì vậy... anh đã không tính làm phẫu thuật rồi” Lục Sâm nắm lấy tay của Tiểu Thất nhẹ nhàng hôn một cái lên mu bàn tay của cô, “anh cũng hỏi qua nác sĩ rồi, nếu như duy trì điều trị, anh vẫn có thể có thời gian nửa năm... nếu như đã không thể giấu diếm em nữa, vậy thì anh đâu cũng không đi, cho dù có chết... anh cũng muốn chết ở quê hương mình...”

“Không!” Tiểu Thất nghe đến từ “chết”, dường như sụp đổ, “anh sẽ không chết, tuyệt đối sẽ không chết được!”

Ánh mắt Lục Sâm thê lương nhìn Tiểu Thất

“Tiểu Thất...”

“Em không muốn nghe, em không muốn nghe!”

Lục Sâm bình tĩnh nắm lấy đôi tay của cô đang che tai lại bỏ xuống, sắc mặt vẫn bình thản, dương như không phải là đang nói về chuyện của bản thân mình, “Tiểu Thất, nếu như em bây giờ đến nghe cũng không muốn nghe rồi, thật sự đến lúc đó em phải làm sao tiếp nhận được? Nha đầu ngốc, đừng ngốc nữa!”

Cả người Tiểu Thất đờ đẫn ra

Cả một ngày hôm đó, Tiểu Thấy tận mắt chứng kiến dáng vẻ đau khổ khi Lục Sâm phát bệnh, giây phút phát bệnh, sắc mặt anh đau khổ kinh khủng, toàn thân đều co rúm lại thành hình dạng con tôm, toàn thân đều run lẩy bẩy, trên người phút chốc toát ra một tâng lớp mồ hôi lạnh

Tiểu Thất hoàn toàn bị sợ hãi thành ngớ ngẩn rồi, “Lục Sâm, Lục Sâm anh đừng hù dọa em. Bác sĩ! Bác sĩ nhanh đến à!”

Sau khi bác sĩ đến, anh ấy lập tức bị đẩy vào trong phòng cấp cứu

Ngay lập tức thì, một loạt hành động cấp cứu

Tiểu Thất đứng sững sờ trước cánh cửa phòng cấp cứu, chỉ cảm thấy khắp người đều lạnh đến tận xương

Và đứng cùng cô chờ đợi bên ngoài cánh cửa phòng cấp cứu, còn có Lục mẫu

Sắc mặt của bà không có tốt hơn Tiểu Thất, hai người họ đều căng thẳng cơ thể run rẩy cả lên

Thời gian ở tại một thời điểm nào đó thật sự dài đằng đẵng như thế này

Cũng không biết chờ đợi thời gian bao lâu, bác sĩ mới đẩy cánh cửa phòng cấp cứu ra, Tiểu Thất và Lục mẫu dương như cùng lúc tiến đến vây lại, “bác sĩ, Lục Sâm làm sao rồi?”

Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, sắc mặt nặng nề, “tạm thời không có nguy kịch nữa, nhưng tình trạng bệnh của người bệnh đã chuyển biến trầm trọng, nếu như không nhanh chóng tiếp nhận điều trị, sợ rằng bất cứ lúc nào đều có thể sẽ nguy kịch đến tính mạng, người nhà các vị vẫn là sớm chuẩn bị trước tâm lý thì tốt hơn”

Chuẩn bị tâm lý!

Những từ này dường như tiếng sấm hãi hùng vậy, đánh xuống đỉnh đầu của Tiểu Thất, khiến co phút chốc không có động tĩnh nữa

Lục Sâm...

Trong lòng của cô Lục Sâm không gì không thể làm, làm sao có thể...

Trong khi cô sững sờ ở đó, hộ lý đã đẩy Lục Sâm từ trong phòng cấp cứu đi ra, Tiểu Thất nhìn về hướng Lục Sâm, Lục Sâm nằm trên chiếc giường bệnh đơn, sắc mựt trắng bệt, đôi mắt nhắm nghiền

Lục mẫu cơ thể chóng váng

Hai nười mở to đôi mắt nhìn chằm chằm hộ lý đẩy Lục Sâm đến phòng theo dõi bệnh nặng

Phòng theo dõi bệnh nặng không cho phép người nhà bệnh nhân được vào trong, Tiểu Thất và Lục mẫu đều bị chặn lại ở bên ngoài, hai người đều là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ nguy kịch như thế của Lục Sâm, sợ hãi khiến sắc mặt của hai người trắng bệt, khắp người mất lực

Ai cũng không nói gì

Cũng không biết trôi qua bao lâu, Lục mẫu cuối cùng hoàn hồn lại một chút. Bà nhìn về hướng đang trông ngóng trước cửa phòng bệnh của Tiểu Thất, mím chặt lại môi, “Tiểu Thất, bác có thể nói chuyện với cháu không?”

“Nói chuyện? Nói cái gì ạ?”

“Nói chuyện của Lục Sâm!”

Tiểu Thất ngơ ngác nhìn về hướng của Lục mẫu

“Ở đây không phải là noi để nói chuyện, có thể cùng bác ra ngoài nói không?”

Lục mẫu nói xong, xoay người rời khỏi hành lang. Tiểu Thất nhìn theo bóng hình của Lục mẫu, lại nhìn vào trong phòng bệnh của Lục Sâm, cắn môi, bước đi theo Lục mẫu

Đi ra khỏi tòa nhà, ánh nắng bên ngoài thoáng chốc chiếu rội đến

Nhưng ánh mặt trời cũng không thể khiến hai người bọn họ cảm thấy ấm áp hơn

Sau cùng, Lục mẫu ngồi trên một chiếc ghế dài trên bãi cỏ trong bệnh viện, nhìn thấy Tiểu Thất theo sau, bà vỗ vỗ vị trái ghế bên cạnh mình, “ngồi đi”

Tiểu Thất thành thành thật thật ngồi xuống

“Bác...”

“Cháu đừng nói gì trước, trước hết nghe bác nói được không?”

Tiểu Thất cắn lấy đôi môi, nhẹ nhàng gật đầu, cô có dự cảm, Lục mẫu muốn nói với cô, khẳng định không phải là chuyện tốt đẹp gì

“Tiểu Thất, bệnh tình của Lục Sâm cháu cũng nhìn thấy rồi” Lục mẫu khuôn mặt mãn mệt mỏi, xoa xoa nhẹ khuôn mặt cứng đơ nói, “tình trạng thế này của nó, tiếp tục không nhận phẫu thuật, cơ bản sẽ không có tuổi thị quá dài để sống... bác sáng sớm hôm nay đã khuyên nó cùng bác trở về Thụy Sĩ, nhưng lại bị nó từ chối rồi”

Tiểu Thất nắm chặt lấy ngón tay

Lục mẫu bỗng nhiên nhìn hướng về Tiểu Thất, “cháu biết nó tại sao lại từ chối không?”

Tiểu Thất ngơ ngác nhìn Lục mẫu, “Lục Sâm nói với cháu tỷ lệ phẫu thuật thành công không cao...”

“Đúng, nhưng đó chỉ là một trong những lý do mà thôi, ngoài ra còn một nguyên nhân càng quan trọng hơn, đó là bởi vì cháu!”

“Bởi vì cháu?”

“Không sai!” Lục mẫu cười khổ sở nói, “Lục Sâm nó không yên tâm cháu, con trai của bác bác hiểu rõ, nó là lo lắng cháu vừa mới biết bệnh tình của nó, còn không có kịp để tiếp nhận sự thật, thì phải đối mặt với cuộc phẫu thuật của nó. Bởi vì tỷ lệ thành công của phẫu thuật... đích thực rất thấp, nó lo lắng nếu như nó phẫu thuật không thành công, nó không chịu được một loạt công kích này, vì vậy mới lựa chọn tiếp nhận điều trị bảo tồn”

Tiểu Thất cắn chặt lấy đôi môi

Ánh mắt của Lục mẫu chớp chớp tuôn rơi nước mắt, “nó... trước đây tiếp nhận điều trị bảo tồn, mà lại không đi Thụy Sĩ, lưu lại bên cạnh cháu, chính là bởi vì hàng ngày ở bên cạnh cháu, khiến cháu nhìn thấy nó phát bệnh, nhìn thấy nó chịu giày vò, như thế cháu sẽ tiếp nhận để có chuẩn bị tâm lý sự ra đi của nó, như vậy thì, cho dù đến một ngày nó ra đi rồi, cháu cũng sẽ không đón nhận không nổi”

“Bác...”

“Tiểu Thất, bác biết yêu cầu của bác đối với cháu mà nói rất khó khăn, nhưng bác cầu xin cháu, cháu khuyên Lục Sâm đi Thụy Sĩ điều trị được không, tỷ lệ phẫu thuật thành công là không cao, nhưng rốt cuộc vẫn là có một tia hy vọng sống, nó như thế này kéo dài, đợi tế bào ung thư lan truyền đến khắp cơ thể, thì chỉ còn đợi chết thôi” Lục mẫu nắm chặt lấy tay của Tiểu Thất, “Tiểu Thất, cháu xem như bác cầu xin cháu đó, cháu khuyên Lục Sâm đi Thụy Sĩ đi, lúc này cũng chỉ có lời của cháu nó có thể nghe thôi”

“Cháu khuyên qua rồi... cháu nói cháu sẽ cùng anh ấy đi Thụy Sĩ, nhưng anh ấy không đồng ý...”

Nước mắt của Lục mẫu lại rơi xuống, “Tiểu Thất, cháu biết Lục Sâm tại sao không đồng ý không?”

Cô không biết!

Đầu của cô hai ngày hôm nay đã chịu côn kích quá nhiều, hoàn toàn không có cách nào suy nghĩ

“Tại sao ạ?”

“Vẫn là bởi vì cháu” Lục mẫu nước mắt từng dòng từng dòng rơi xuống, “Tiểu Thất, đợi lần này Lục Sâm tỉnh lại rồi, cháu lại đi khuyên khuyên nó, chỉ cần cháu nói cháu không đi cùng nữa, nó nhất định sẽ đồng ý thôi!”

“Tại... sao ạ?”

Tại sao Lục Sâm sẽ không đồng ý cho cô đi cùng?

“Bởi vì nó không muốn để cháu nhìn thấy sự đau khổ và thảm hại của nó” Lục mẫu là thật sự quá hiểu rõ Lục Sâm, bà nắm thật chặt tay Tiểu Thất, “Tiểu Thất, nếu như cháu thật sự muốn vì Lục Sâm tốt hơn, xem như bác cầu xin cháu đó, cháu để nó yên tâm tiếp nhận điều trị được không?”

Được không?!

Tiểu Thất rơi vào trong hai điều khó khăn, nếu như cô gật đầu đồng ý rồi, thì biểu thị cô muốn để Lục Sâm rời xa cô, nhưng lần rời đi này... có thể là vĩnh viễn, đều sẽ không quay lại nữa. Nhưng nếu như không đồng ý, Lục Sâm chỉ có thể bị bệnh của anh ấy kéo dài đến chết

Tiểu Thất ôm lấy mặt, hoàn toàn không thể có cách nào lựa chọn

“Tiểu Thất, bác biết cầu xin này có chút khó khăn đối với cháu, nhưng bác cũng là không có cách nào khác” Lục mẫu mắt đẫm lệ, giọng nói bi thương, “cả đời này của bác có lỗi quá nhiều với Lục Sâm rồi, nó từ nhỏ đã không cảm nhận được cái gì của tình thương và tình mẹ, không dễ dàng gì bác có thể xích lại gần nó, nhưng thời gian của những năm gần đây, do xuất hiện chuyện như thế này, nếu như có thể, bác nguyện người bị bệnh là bác, chỉ cần có thể đổi lại cho Lục Sâm một cơ thể khỏe mạnh, muốn bác làm cái gì bác cũng tình nguyện! bác không dám tưởng tượng được, cứ như thế mở to mắt nhìn con trai của mình từng chút một mất đi sự sống, là cảm giác gì, Tiểu Thất, xem như là bác van xin con đó, chỉ cần cháu đi khuyên nó, nó nhất định sẽ nghe cháu...”

Tiểu Thất hé mở miệng, nhưng một từ cũng không nói ra nổi

Cô...

Lại có thể làm sao chứ

“Bác, cháu... có thể cho cháu suy nghĩ một chút không”

Nguyện suy nghĩ thì là chuyện tốt rồi, Lục mẫu cảm khích nắm lấy tay của Tiểu Thất, “Tiểu Thất, thật sự cảm ơn cháu”

Tiểu Thất chỉ có cười khổ sở

...

Hai ngày tiếp theo, dưới yêu cầu của Lục Sâm, anh lại từ trong phòng theo dõi bệnh nặng chuyển đến phòng bệnh phổ thông

Vừa bị hộ lý đẩy vào phòng bệnh, Lục Sâm liền nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Tiểu Thất

“Lục Sâm...”

“Bị giật mình rồi phải không” Lục Sâm vẫy gọi Tiểu Thất, Tiểu Thất lập tức cắn môi ngồi lên bên thành giường, Lục Sâm xoa xoa đầu của cô, nhẹ nhàng nói an ủi cô, “đừng lo lắng, chỉ là nhìn thì có sợ hãi một chút, thực tế không có vấn đề gì”

Con tim của Tiểu Thất bỗng chốc xoắn thành một nắm rối mù

Đau ghê gớm

Đều đã vào phòng cấp cứu rồi, bị bác sĩ đưa ra giấy thông báo nguy kịch rồi, càm đến an ủi cô nói không có gì, nếu như như thế xem là không có gì, vậy tình trạng sao mới được xem là có chuyện?!

Khoang mắt của Tiểu Thất đỏ ửng nhìn Lục Sâm

Mới ở trong phòng theo dõi bệnh nặng hai ngày, Lục Sâm đã gầy đi cả một vòng, tinh thần mệt mỏi sắc mặt trắng bệt, nhìn đắc biệt khiến người khác đau lòng!

Tiểu Thất lại nghĩ hồi sáng hôm nay lời của daddy

“... daddy đã cho người đi điều tra rồi, trong nước... đích thức không có chuyên gia sánh bằng ở Thụy Sĩ, bệnh viện đó ở Thụy Sĩ daddy xũng điều tra một chút, thiết bị y tế cũng tốt, bác sĩ chuyên nghiệp cũng giỏi, đều là đỉnh cao trên thế giới, bây giờ nếu như có thể đưa Lục Sâm qua đó, là sự lựa chọn tốt nhất!”

Nghĩ đến đây, Tiểu Thất nhắm nghiền đôi mắt lại

“Tiểu Thất?”

“Ừm!” Tiểu Thất hoàn hồn, nhìn vào đôi mắt vẫn đen tuyền như xưa của Lục Sâm, trong ánh mắt lấp lánh giọt lệ, cô nắm chặt lấy tay của anh, khó khăn nói, “Lục Sâm, đi Thụy Sĩ đi!”

Cặp mày của Lục Sâm nhăn lại

Hai người nhìn nhau, phút chốc, ai cũng không nói lên lời

Cũng không biết trôi qua bao lâu, Lục Sâm mới cười nhẹ, “là mẹ anh kêu em đến khuyên anh phải không?”

“Anh đi Thụy Sĩ điều trị, không chỉ là tâm nguyện của bác gái, cũng là tâm nguyện của em” Tiểu Thất nước mắt ngập tràn, nghẹn ngào nói, “Lục Sâm, hai ngày vừa qua em nhìn anh ở trong phòng theo dõi bệnh nặng, nhìn anh từng chút một gầy đi, mà không thể làm gì... cảm giác này thật sự quá đáng sợ. Nếu như có thể, em tình nguyện người bị bệnh là em... ông trời đối với anh không công bằng rồi, đã khiến anh mất đi nhiều như thế, tại sao còn muốn anh mất đi sức khỏe? Bây giờ duy nhất có hy vọng có thể điều trị tốt cho anh chỉ có là đi Thụy Sĩ thôi, em cầu xin anh đó, anh đi qua đó điều trị được không?

“Không!”

Lục Sâm vẫn cứ như cũ từ chối, “Tiểu Thất, em đừng nói nữa, anh đã suy nghĩ xong rồi, anh không muốn lãng phí thời gian điều trị nữa!”

Đây làm sao có thể nói là lãng phí thời gian?

Tiểu Thất nỗ lực thuyết phục anh, “Lục Sâm, xem như là nghĩ cho chúng ta về sau, anh đi qua đó điều trị được không? Em sẽ ở bên cạnh anh, luôn ở bên cạnh anh, đây cũng không có khác gì ở trong nước, anh đồng ý em được không?”

Luôn ở bên cạnh anh?

Lục Sâm nghe thấy lời này, sắc mặt càng thêm kiên định, “không! Anh đã quyết định rồi, ở tại trong nước điều trị bảo tồn!”

“Lục Sâm!”

“Tiểu Thất, anh biết em đang nghĩ cái gì, nhưng anh là thật sự không muốn đi nước ngoài, anh đã nói rồi, cho dù đi Thụy Sĩ, tỷ lệ thành công của phẫu thuật không cao, nếu đã như vậy, thì cần thiết gì, anh không muốn đến chết cũng chết ở đất khách quê người!”

“Lục Sâm!”

“Đừng nói nữa, anh đã quyết định rồi!”

...

Thời gian còn lại, Tiểu Thất liên tục nỗ lực thử thuyết phục Lục Sâm đi Thụy Sĩ điều trị, nhưng thái độ của Lục Sâm vẫn như cũ kiên định không đổi, chút ít cũng không có ý nhượng bộ, Tiểu Thất dường như dùng hết tất cả biện pháp, nhưng... vẫn thuyết phục không được Lục Sâm

Mà trong mấy ngay ngắn ngủi này, bệnh tình của Lục Sâm lại một lần nữa tái phát

Lần này tái phát so với trước đây còn thêm gay go, bệnh viện không những đưa ra giấy thông báo nguy kịch, mà sắc mặt còn nghiêm trọng báo cho Tiểu Thất và mọi người, “bệnh tình của người bệnh rất không khả quan, trong nước hiện tại trình độ điều trị vẫn không có biện pháp, khoảng thời gian vừa rồi mà mọi người ở trong bệnh viện, tôi nhìn thấy điều kiện của người nhà mọi người không tồi, nếu như có điều kiện như thế này thì nhanh chóng chuyển viện đi, nếu như lại kéo dài tình trạng này nữa, cơ thể người bệnh chỉ sẽ càng ngày càng yếu, đến lúc cơ bản không chịu nổi chuyến bay dài, vì vậy... các vị nhanh chóng cho quyết định đi”

Nghe thấy lời của bác sĩ, Lục mẫu sụp đổ hoàn toàn bật khóc thảm thiết

Tiểu Thất tóm chặt lấy cổ tay của bác sĩ, “Lục Sâm rõ ràng nói cho cháu nếu như điều trị bảo tồn anh ấy vẫn có tuổi thọ nửa năm, tại sao...”

Bác sĩ thở dài, nhẫn nại giải thích, “cơ thể của người bệnh càng ngày càng yếu đi, hiệu quả của điều trị bảo tồn cũng không quá tốt, vả lại... tế bào ung thư đã từ từ di căn rồi, nếu như lại không làm phẫu thuật nữa, tình hình... sợ rằng sẽ càng nguy hiểm”

Tiểu Thất cắn chặt lấy đôi môi, dường như có thể nếm được vị máu tanh, cô khó khăn hỏi ra câu cuối cùng, “nếu như không làm phẫu thuật... anh ấy còn có thể sống bao lâu?”

“Bất kỳ lúc nào đều có thể có nguy hiểm đến tính mạng!”

Tiểu Thất trước mắt tối sầm, đôi chân lảo đảo

Tiêu Lăng và Tiêu Cảnh Thụy đứng ở sau lưng cô vội vã đỡ lấy cô, “Tiểu Thất...”

Tiểu Thất dựa vào bả vai của cha mình, nắc nghẹn ra tiếng

Bất kỳ lúc nào đều có nguy hiểm đến tính mạng!

Tại sao lại như thế, làm sao lại như thế!

“Daddy, con phải làm sao đây, người nói cho con cần phải làm sao!”

Tiêu Lăng cũng không biết làm sao khuyên Tiểu Thất, chỉ có thể an ủi xoa đầu cô, “đừng lo lắng, mọi chuyện đều sẽ tốt dần lên thôi”

Thế nhưng, sự an ủi nhẹ nhàng như thế cơ bản không có tác dụng

Đôi mắt Tiểu Thất nhìn chằm chằm Lục Sâm một lần nữa bị đưa vào phòng theo dõi bệnh nặng, khi mà từ trong phòng cấp cứu đẩy ra, anh ấy vẫn đang hôn mê, đôi mắt nhắm nghiền, cho dù là đang trong hôn mê, anh ấy dương như cũng đang chịu đựng hành hạ giày vò, sắc mặt nhìn thấy rõ đau khổ, mà cặp mày càng nhăn lại dính vào nhau

Nhìn thấy Lục Sâm như thế, Tiểu Thất đau lòng khó chịu hơn

Cô nói với bản thân

Tiêu Tiểu Thất, mày không thể tiếp tục ích kỷ như thế nữa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như cuoc song, buoc dau hoc phat Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.