Liêu thần

Chương 151: Hắc ám xâm nhập


Trì An nằm liệt trên đất nghỉ ngơi trong một lát, chờ đến khi hô hấp trở lại bình thường, mới quay đầu nhìn cậu nhóc vẫn luôn an tĩnh bên cạnh.

Từ khi bị cô cướp mang đi, cậu nhóc vẫn luôn lẳng lặng bên người cô, Trì An không thể không nghi ngờ, không biết nhóc này có bệnh tự kỷ không, nghĩ như thế cô lại đau lòng.

Người đàn ông của mình thì mình đau lòng thôi, Trì An vẫn luôn quen với bộ dáng anh khốc soái, điên cuồng, tự mãn, không quen với hình tượng khác.

Lúc này, tầm mắt cậu nhóc rơi xuống miệng vết thương trên cánh tay trúng đạn của cô, phát hiện ánh mắt của cô, cậu ngẩng đầu nhìn, lạnh lùng nói: „Thương thế cô thế nào?“

Trì An tùy ý lắc lắc tay, cười nói: „không sao, đã không còn chảy máu rồi.“

Hiển nhiên đối phương cũng không thưởng thức thái độ cẩu thả này của cô, cậu đem ba lô của mình ra, lấy ra một cái hộp thép nhỏ, mở hộp ra, bên trong có một ít dụng cụ chữa bệnh.

Cậu cầm một cây kéo nhỏ, cắt bỏ phần quần áo quanh miệng vết thương, sau tiến hành khử trùng, lại lấy ra một lọ thuốc mỡ từ ba lô, giúp cô thoa thuốc, sau đó băng bó lại cho cô.

Trì An an tĩnh ngồi một chỗ, nhìn cậu nhóc nghiêm túc xử lý vết thương cho mình, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhàn nhạt.

Tốc độ xử lý vết thương của cậu vô cùng thành thục, Trì An cũng không biết có phải vì mạt thế đến, khiến cho đứa nhỏ cũng trưởng thành sớm, hiện tại đã không thể dùng tiêu chuẩn bình thường của xã hội để đánh giá đứa nhỏ.

Còn đồ vật trong ba lô cậu, Trì An cũng không thấy có gì kỳ quái.

đi ra ngoài, thuốc trị thương gì đó không thiếu, nguyên chủ cũng vì không có tiền nên không có biện pháp tìm mua được, khi bị thương cũng chỉ cố chịu cho qua, vô cùng lưu manh.

Sau khi xử lý tốt vết thương cho cô, cậu nhóc vừa lòng mà đem kéo và băng vải còn dư cất vào ba lô, ngẩng đầu thì thấy cô đang dùng ánh mắt không rõ thần sắc mà nhìn cậu.

Nhưng mà cảm giác cũng không quá xấu.

Cậu nhàn nhạt nghĩ, thần sắc trên mặt không đổi, ngồi ở chỗ đó nhìn cô, hơi hơi nâng cằm xinh đẹp, kiêu ngạo như một tiểu thiếu gia.

Trì An phát hiện người này dù đã thu nhỏ, nhưng tính tình thì không nhỏ chút nào, rõ ràng là một cậu nhóc 8-9 tuổi, lại cho người ta cảm giác vô cùng thành thục, lại khó nén ngạo khí trên người cậu.

Phảng phất cậu là người lợi hại nhất, kiêu ngạo nhất trên thế giới này.

Trì An đánh giá cậu một lát, ánh mắt lướt qua áo sơ mi tơ tằm của cậu, áo gi-lê định chế màu xám, quần tây màu xám nhạt, giày boot bóng lưỡng, có thể đoán ở thế giới này thân phận cậu không giàu cũng quý.

Liên tưởng đến việc vừa rồi cậu bị một đám cuồng chiến sĩ đuổi giết, Trì An đã tự bổ não một đoạn cẩu huyết ân oán hào môn, hoặc là âm mưu tranh đoạt quyền thế trong căn cứ, trong lòng có chút buồn cười, lại nhịn không được mà nảy sinh lòng thương tiếc.

Đúng vậy, chỉ cần nhìn thấy nét trẻ con trên khuôn mặt xinh đẹp của cậu, Trì An thiếu chút nữa là tình thương người mẹ lan tràn.

cô nhịn không được quay đầu, phát hiện tâm thái của mình không đúng, cô vậy mà nảy sinh tình thương người mẹ với người này, cô không thể vì anh biến thành cậu nhóc ở thế giới này, mà đem anh trở thành đứa nhỏ mà nuôi dưỡng?!

Chẳng lẽ ở thế giới này, cô muốn chơi trò nuôi dưỡng sao? Nghĩ lại cũng rất hứng thú.

Nghĩ nghĩ, Trì An hỏi: „Nhóc tên gì?“

Cậu liếc mắt nhìn cô một cái, nhàn nhạt mở miệng, „Tư Ngang.“

„Tôi là Trì An.“ Trì An cười tủm tỉm nói, thấy cậu mở to đôi mắt màu tím nhìn mình, thật manh, cô nhịn không được mà hôn một cái trên gương mặt bánh bao của cậu.

Trong nháy mắt, tiểu chính thái lập tức đỏ mặt, nhấp môi, phảng phất muốn lên án cô sao lại làm nên chuyện này.

Trì An vẫn cười tủm tỉm như cũ, chơi thật vui vẻ. Thừa dịp lúc này anh còn nhỏ, không có biện pháp phản kháng, không tranh thủ đùa giỡn thì sau này sẽ không còn cơ hội.

Khi màn đêm buông xuống, bên ngoài truyền đến âm thanh của bọn dị hình.

Trước khi trời tối, Trì An đã tìm được một chỗ an toàn, một căn phòng ở nơi vô cùng hẻo lánh, có ba tầng, tầng một là một cửa hàng nhỏ, có lẽ là vì vị trí quá lệch, hơn nữa còn có dùng khóa chống trộm, cho nên đồ vật trong cửa hàng đều hoàn hảo không tổn hao gì, không bị người đụng qua, trong đó còn có vài thùng nước.

Lầu hai và lầu ba là chỗ ở, chủ nhân cũng không ở đây, từ cửa sổ thủy tinh bị vỡ nát có thể thấy, khi mạt thế xảy ra chủ nhân phỏng chừng đã phát sinh bất trắc.

Nơi này có cửa sổ kiên cố, chỉ cần không phát ra âm thanh dẫn dị hình đến là có thể ngủ ngon.

Khi Trì An đặt ba lô xuống, phát hiện trên mặt vị tiểu thiếu gia này lộ ra vẻ ghét bỏ.

Có thể ở trong thời mạt thế còn ăn mặc như một tiểu thiếu gia, có thể thấy trong ngày thường cậu sinh hoạt vô cùng tinh tế, dĩ nhiên sẽ ghét bỏ loại phòng nhỏ hẹp đơn sơ này.

„Tạm chấp nhận trước đi.“ Trì An xoa xoa đầu, bị cậu duỗi tay gạt đi, cô lại tiếp tục xoa xoa, mãi cho đến khi cậu tức giận trừng mắt, cô mới cười hì hì buông tay.

Nhìn thấy anh biến thành một cậu nhóc, Trì An không nhịn được muốn đùa giỡn anh.

Cửa hàng lầu một có rất nhiều thùng nước, Trì An khiêng một thùng lên lầu, tính dùng để rửa mặt.

Nhìn thấy có nước sạch, vẻ mặt cậu tốt hơn nhiều, duỗi tay qua đổ nước ra rửa tay.

Trì An giúp cậu đổ nước vào một chậu nước sạch, xem cậu yên lặng rửa tay, phát hiện cậu nhóc này có bệnh sạch sẽ vô cùng nghiêm trọng. trên thực tế, sau khi cứu cậu, Trì An đã phát hiện, Tư Ngang ở thế giới này có bệnh sạch sẽ nặng, mặc quần áo không muốn cẩu thả, không thể dính tro bụi, đôi giày da dưới chân cũng phải lau đến sáng bóng.

Dĩ nhiên, lúc trước chạy trốn, cậu đã làm dơ quần áo, giày cũng bẩn, khi cậu nhìn thấy, mày vẫn luôn nhăn lại.

Sau khi rửa sạch tay, cậu lấy một cái khăn tay trắng trong túi quần ra lau tay mình.

Trì An không còn gì để nói.

Nếu cùng người này so, cô có vẻ quá cẩu thả.

Dưới cái nhìn chằm chằm của cậu, Trì An đành phải đổ nước ra chậu, cẩn thận mà làm sạch bản thân mình.

Khi rửa sạch tay, Trì An đi vào phòng bếp, thì nghe được tiếng đập cửa, bên ngoài truyền đến tiếng của tiểu thiếu gia – Tư Ngang: „An An, đi ra tắm, toilet có nước.“

„Để giành để giội WC“, Trì An không do dự nói.

Bên ngoài trầm mặc một chút, tiếp tục nói: „Nước giội WC có rồi, người cô quá bẩn, đi tắm đi.“

Nghe giọng cường thế của cậu, Trì An quả thật muốn thở dài một tiếng, vẫn là một cậu nhóc mà thôi, vậy mà đã có một đống tính xấu, có phải cần sửa một chút không? Trì An bẻ bẻ ngón tay, quyết tâm trước khi cậu lớn lên, tìm thời gian sửa chữa tính tình của cậu một lần, làm cho cậu về sau không dám khi dễ cô, mặc kệ là trên giường hay dưới giường.

Trì An cầm quần áo theo, mở cửa đi ra ngoài, thì thấy tiểu chính thái đứng ngay cạnh cửa, khoanh tay lại, không kiên nhẫn mà nhịp chân.

„Tắm thì không cần, hiện tại trời sắp tối, động tác quá lớn sẽ dẫn dị hình đến.“ Trì An nói.

Tư Ngang ngẩng đầu nhìn cô, tựa hồ không có chút không hài lòng, cắn môi.

một lát sau, cậu mới nói: „sẽ không.“

“Cái gì?”

„Dị hình sẽ không tới, cô yên tâm.“ Cậu cường điệu.

Trì An ngơ ngẩn, nhịn không được nhìn cậu.

Cậu cũng ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt màu tím là một mảnh trầm lặng, mặt không biểu tình, khiến người ta không thể nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào trên mặt cậu. Mà cậu căn cứ vào nguyên nhân gì để nói lời này với cô.

Trong lòng Trì An có chút chua xót, nhịn không được nói: „Tư Ngang, vì sao dị hình không tới đây?“

Cậu lạnh lùng nói: „Vì tôi ở chỗ này!“

Trì An lại một lần nữa trầm mặc.

Dường như cô đã phát hiện nguyên nhân những tên cuồng chiến sĩ kia muốn đuổi giết cậu, khả năng là có liên quan đến bí mật trên người cậu.

Cuối cùng, Trì An đồng ý với cậu, đi vào phòng tắm tắm rửa từ đầu đến chân, đem tóc mấy ngày nay chưa gội cũng gội sạch một lần. Còn về phần sữa tắm dầu gội gì đó, là từ tiểu chính thái thích sạch sẽ cung cấp, chỉ là một viên tinh dầu hạt đậu nhỏ bằng móng tay, lại có thể tắm đến vô cùng sạch sẽ, giúp cô cả người đều thơm tho.

Trì An vừa tắm vừa suy đoán thân phận của Tư Ngang ở thế giới này.

Tuy lúc cứu cậu vào ban ngày, cô còn tưởng cậu chỉ là đứa nhỏ tay trói gà không chặt, bị người ta đuổi giết thành như vậy, phỏng chừng thân phận cũng chẳng ra gì, làm sao nghĩ ra mình đã cứu một tiểu chính thái thần kỳ, rõ ràng không giống người bình thường, thân phận phỏng chừng cũng không tầm thường.

Quả nhiên, dù là ở thế giới nào, thân phận người đàn ông này đều không giống người thường.

Cuối cùng cũng tắm xong, Trì An nhìn thấy nước đã bị lãng phí, ngẫm lại cũng không cảm thấy đáng tiếc, tuy rằng nước trong thành phố đã bị ngừng cấp, nhưng nước để uống trên thế giới này vẫn là rất nhiều.

Sau khi thay quần áo sạch, Trì An trở lại phòng, thì phát hiện trong phòng có đốt một ngọn nến.

Tiểu chính thái ngồi trên giường, hai chân cong lên, mặt để trên hai đầu gối, thoạt nhìn giống như một tiểu thiếu gia được nuông chiều bị người nhà bỏ lại, Trì An nhìn mà đau lòng.

Mẹ nó, cô tuyệt đối không có sở thích luyến đồng!

Nếu không phải biết đứa nhỏ này là người đàn ông của mình, Trì An đã sớm muốn đem cậu như con nhỏ mà nuôi dưỡng, giống như Bliss ở thế giới trước.

Khi thấy cô quay về, cậu dịch qua một chút, nhìn cô nói: „An An, lại đây ngồi.“

Trì An vừa lau tóc vừa nói: “Đừng gọi tôi là An An, phải gọi là chị Trì!“

Tiểu chính thái hừ một tiếng, khịt mũi coi thường, vẫn như cũ không thầy dạy mà hiểu, trực tiếp gọi cô là An An.

Trì An ngồi bên cạnh cậu, nhìn chằm chằm ngọn nến nho nhỏ kia. Ánh sáng ấm áp xua tan bóng tối chỗ được chỗ không, ánh sáng này như hy vọng của con người trong thời mạt thế này.

đi vào thế giới này lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Trì An cảm giác được sự điềm nhiên an bình giữa đêm tối.

Mấy tối nay, cô luôn nghe được tiếng dị hình bên ngoài, ngay cả khi ngủ cũng tận lực nhỏ giọng, tránh phát ra âm thanh. Mà tối nay, ban đêm phá lệ an tĩnh, không có tiếng của dị hình, giống như thế giới trước, ban đêm yên tĩnh, nghe được tiếng sóng biển, có hơi thở của anh mà dần dần đi vào giấc ngủ.

Cậu xem xét vết thương trên tay cô, một lần nữa băng bó lại cho cô, sau đó tiếp tục ngồi ở chỗ kia mà nhìn chằm chằm cô.

Trì An nhìn vết thương trên tay, cười cười, nói với tiểu thiếu gia đang nhìn chằm chằm mình, „Tư Ngang, có muốn ngủ hay không?“

Cậu „uh“ một tiếng, vẫn như cũ nhìn chằm chằm cô.

Trì An thừa dịp cậu không chú ý, sấn tới hôn cậu một cái, nhìn khuôn mặt cậu vì tức giận mà đỏ cả lên, cười hì hì, sau đó nhanh chóng ngồi xếp bằng chuẩn bị tu luyện.

„Nhóc mệt thì ngủ trước đi, chị phải tu luyện.“

Trì An nói với cậu, cũng không đợi phản ứng của cậu, lập tức nhắm mắt lại vận chuyển „Hỗn Nguyên Tâm Kinh“.

Cậu nhóc cứ nhìn cô không chớp mắt, mãi cho đến khi trời vào khuya, cậu mới gối đầu lên chân cô, nhắm mắt lại.

Khi trời tờ mờ sáng, Trì An mới mở to mắt.

Tuy rằng một đêm không ngủ, Trì An vẫn giữ tinh thần sảng khoái như cũ.

Khi mở mắt, lập tức cảm nhận được sức nặng trên đùi, cô cúi đầu nhìn xuống, thì phát hiện tiểu chính thái đang gối đầu lên đùi cô ngủ ngon lành, cũng không biết cậu có cái thói quen xấu gì, cứ thích gối đầu lên chân cô ngủ, cũng không sợ tư thế này ngủ không tốt.

Trì An đánh thức cậu, sau khi hai người đi rửa mặt, cô lấy ra bữa sáng – hai túi bánh mì và hai chai nước.

Tiểu thiếu gia rõ rang chén ghét bữa sáng này, nói: „Tôi muốn ăn mì.“

Trì An: „... không có mì.“

„Có, cửa hàng dưới lầu có mì ăn liền.“ Cậu nghiêm túc nói.

Trì An: „...“

Trì An chịu không được sự nghiêm túc của cậu, dáng vẻ manh này của cậu khiến tim gan cô đều run lên, không thể ngờ được người đàn ông này còn có thể tỏ vẻ manh như vậy đối với mình.

Trì An che tim lại, đi dưới lầu mang một thùng nước sạch lên, thuận tiện lấy túi mì ăn liền lên. Còn về phần trứng gà và chân giò hun khói gì đó, những thứ đó đã để đó hơn một năm, đã sớm quá hạn, Trì An không đụng vào, chỉ lấy mấy gói gia vị.

Trong phòng bếp vẫn còn một nửa túi than đá, Trì An ở cửa hàng tìm được một cái nồi mới tinh, nấu một nồi mì to.

Mùi thơm của mì ăn liền tràn ngập khắp phòng, đã lâu không được ăn uống đồ ăn nóng sốt, Trì An cảm thấy nước miếng lan tràn. Tuy biết mì ăn liền là đồ ăn không khỏe mạnh, nhưng nó cũng có mị lực riêng, có thể khiến người đã lâu không ăn chảy nước miếng liên tục.

Trì An múc ra hai chén mì lớn, hai người bắt đầu xì xụp ăn.

Trì An tu luyện với cường độ lớn, cho nên sức ăn cũng lớn, ăn nhiều hơn bình thường cũng là bình thường. Nhưng Tư Ngang chỉ là cậu nhóc 8-9 tuổi, cũng ăn được nhiều như vậy, không khỏi có chút không bình thường.

Trì An nhịn không được sờ sờ bụng cậu, không thấy căng phồng lên.

„Đừng sờ loạn!“ Mặt cậu không chút biểu tình nói, „Chờ khi nào tôi có cơ bụng sẽ cho cô sờ.“

Trì An: „...“

Mẹ nó! Ngay cả thu nhỏ lại, bản tính cũng không thay đổi!

„Cậu ăn nhiều như vậy lại đi nơi nào?“ Trì An nhịn không được hỏi.

„Nhiều sao?“ Cậu quay đầu nhìn cô, phát hiện cô nhìn mình như nhìn „thùng cơm“, từ từ nheo mắt lại, nguy hiểm nói: „Thân thể tôi tiêu hao lớn, tự nhiên sẽ ăn nhiều.“

Trì An „a“ một tiếng, cảm thấy hứng thú, nói: “Nhóc là cuồng chiến sĩ? không đúng, trên cổ nhóc không có ký hiệu cuồng chiến sĩ.“

Cuồng chiến sĩ trên thế giới này vì đã cải tạo gen, nên xuất hiện ấn ký hình rắn ba đầu màu xanh đậm quấn quanh cổ, cũng không biết là nguyên lý gì, đây cũng là ký hiệu của cuồng chiến sĩ. Mặc kệ là người lớn hay trẻ con, chỉ cần tiến hóa thành cuồng chiến sĩ đều sẽ xuất hiện dấu hiện này.

Cậu liếc mắt nhìn cô một cái, không trả lời vấn đề này.

Dù sao, sớm hay muộn cũng sẽ biết, biết sớm không bằng biết trễ, cô thật sự không quan trọng hóa vấn đề.

Sau khi ăn uống no đủ, Trì An lại tiếp tục tu luyện.

Tư Ngang ngồi bên cạnh, an tĩnh nhìn cô tu luyện.

Cũng như Trì An không hỏi bí mật của cậu, cậu cũng không hỏi cô, giống như mặc kệ cô có làm gì, đều là bình thường. Hơn nữa giữa bọn họ, không có chuyện giấu giếm lẫn nhau, chỉ là có đôi khi, không thể nói thẳng ra mà thôi.

Cho nên Trì An vô cùng thản nhiên mà tu luyện trước mặt cậu, một chút cũng không cố kỵ.

Trong phòng này có ăn có uống, hơn nữa không có dị hình tới quấy rầy, Trì An liền đem nơi này trở thành cứ điểm, quyết định phải tu luyện thật tốt, trước đem võ công tăng lên rồi lại tính tiếp, nếu không giống hôm qua vậy, chỉ cướp người mà thiếu chút nữa tắt thở vì bị truy đuổi, mệt như chó.

Thế giới này, cuồng chiến sĩ có thể cùng dị hình đánh một trận, chứng tỏ bọn họ lợi hại, cuồng chiến sĩ cũng sẽ tiến hóa, Trì An không dám khẳng định bản thân mình lúc này có thể đối phó với bọn họ không. Đối với những cuồng chiến sĩ hôm qua, tuy chỉ đánh sơ qua, Trì An đã xếp loại bọn họ vào hàng ngũ kẻ thù, ai bảo họ đuổi giết Tư Ngang.

Chỉ cần là kẻ thù của Tư Ngang, tự nhiên cũng là kẻ thù của cô.

Đối với chuyện này, Tư Ngang cũng không có ý kiến.

Đoán chừng những người đó còn chưa rời khỏi thành phố, vẫn sẽ tiếp tục truy sát cậu, cho đến khi cậu chết mới thôi.

Nghĩ đến đây, giữa mày Tư Ngang hiện lên một cổ lệ khí, cảm giác người đối diện sắp kết thúc một ngày tu luyện, sau khi mở to mắt nhìn qua, mới khôi phục lại thần sắc hờ hững.

++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

P/S: tuần sau t ko rãnh nên ko có chap mới nha, sorry mn, hẹn tuần sau sau nữa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như muoi phuong sen no 16 thay thich phap hoa june 9 2012, 1 kho de 1 2 tt thich chan quang những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.