Linh kiếm tôn

Chương 67: Nhất Định Phải Chờ Ta



“Nhược điểm của Thủy Lưu Hương là Sở Hành Vân, để cứu hắn nàng ta thậm chí ngay cả tính mạng đều không cần, nếu như ta sớm một chút nhìn ra điểm này thì đã có thể trực tiếp dùng vũ lực trấn áp, cũng sẽ không lãng phí nhiều thời gian như vậy.”

Lâm Băng Ly thấp giọng rù rì nói, ánh mắt thoáng lướt qua, nhìn về phía Sở Hành Vân, lộ ra một nụ cười khinh thường: “Sở Hành Vân, ngươi từng thề son sắt nói phải bảo vệ Thủy Lưu Hương, không cho nàng rời khỏi ngươi, hiện tại để cứu ngươi, nàng rốt cuộc phải rời bỏ ngươi, thật là tự bẽ mặt mình?.”

“Ngươi câm miệng cho ta!” Sở Hành Vân viền mắt muốn nứt ra, tràn ngập tơ máu.

“Yên tâm, từ nay về sau ta và ngươi sẽ không gặp lại nhau, ngươi cứ tiếp tục làm bộ dạng con kiến hôi của ngươi, ta sẽ không, và cũng lười đi quấy rối cuộc sống của ngươi.” Lâm Băng Ly thập phần hưởng thụ dáng vẻ căm hận của Sở Hành Vân, điều này làm nàng có cảm giác vui vẻ vì trả được thù.

Thậm chí điều quan trọng hơn là nàng không cần phải giết Sở Hành Vân.

Giết Sở Hành Vân chỉ khiến hắn thừa nhận sự thống khổ trong nháy mắt, nhưng không giết hắn, chỉ cần hắn còn sống thì cả ngày lẫn đêm sẽ phải thừa nhận cảm giác vô lực, đau đớn của sự chia lìa.





Nghĩ đến điều này, Lâm Băng Ly cảm giác được hưng phấn, so với lúc trước bước vào Thiên Linh Cảnh còn sảng khoái gấp trăm lần, nàng cuối cùng có thể mang tất cả tức giận cùng cừu hận đều phát tiết ra ngoài.

Ngẩng đầu nhìn sắc trời, Lâm Băng Ly cũng nhận đủ cái nhìn của Sở Hành Vân, liền nói: “Thời gian không còn sớm, Thủy Lưu Hương, chúng ta cũng tranh thủ thời gian khởi hành thôi.”

Cửu Hàn Cung nằm ở cực bắc Bắc Hoang vực, từ Lưu Vân hoàng triều đến đó rất xa, muốn trở về sẽ tốn rất nhiều thời gian.

Hơn nữa vừa rồi Thủy Luu Hương kích phát ra hàn khí, đã sớm khiến Cửu Hàn Tuyệt Mạch bạo phát, tính mạng tràn ngập nguy cơ, Lâm Băng Ly quyết định sớm trở về Cửu Hàn Cung cũng vì tránh tình huống ngoài ý muốn xảy ra.

“Vân ca ca, muội phải đi rồi.” Tuy rằng trong lòng không muốn, nhưng Thủy Lưu Hương phải nói ra câu này.

Sở Hành Vân giống như bị điện giật ngẩng đầu, hàm răng cắn chặt.

Cảm thụ được sự không muốn chia lìa trong ánh mắt Sở Hành Vân, Thủy Lưu Hương rốt cuộc nhịn không được mà khóc, nàng rất muốn lưu lại, luôn ở cạnh Sở Hành Vân cho dù vĩnh viễn không hóa giải được Cửu Hàn Tuyệt Mạch, cho dù thời gian sống chỉ còn nửa năm.

Thế nhưng trong lòng nàng hiểu được rằng nếu nàng lưu lại sẽ khiến cho Sở Hành Vân gặp nhiều nguy hiểm hơn.

Nếu đã như vậy, nàng thà rằng rời đi còn hơn.

Mặc dù có thể sẽ vĩnh viễn không còn gặp lại, nàng vẫn muốn Sở Hành Vân sống thật khỏe mạnh.

“Đi!” Lâm Băng Ly khẽ quát một tiếng, một ánh sáng xanh đem nàng và Thủy Lưu Hương bọc lại, chậm rãi bay lên trời.

Sở Hành Vân nhìn thân ảnh đang rời đi từ xa, cắn răng một cái, chạy nhanh tới trước, dùng hết sức hét lên: “Lưu Hương, nàng hãy chờ ta, nhanh thì một năm, chậm thì ba năm, ta nhất định sẽ đi Cửu Hàn Cung tìm nàng, đến lúc đó ta chắc chắn sẽ đem Cửu Hàn Cung hung hăng dẫm nát dưới chân, để bọn chúng trả một cái giá thật lớn cho việc chúng đã gây ra!”

Một câu nói này, mặc dù là tất cả võ giả đang bị đóng băng đều nghe rõ từng chữ, những lời nói này khiến cho máu trong cơ thể họ sôi trào.

Tuổi thanh xuân ngắn ngủi, nhiệt huyết sôi trào.

Sở Hành Vân đối mặt với con quái vật khổng lồ như Cửu Hàn Cung vẫn dám nói ra những lời hùng hồn này, chỉ riêng ý chí bất khuất này đủ khiến mọi người sợ hãi than!

“Sẽ đem Cửu Hàn Cung ta dậm nát dưới chân?” Lâm Băng Ly trên cao nhìn xuống, dùng một loại ánh mắt thâm trầm nhìn Sở Hành Vân, cũng không tức giận, ngược lại lộ ra một nụ cười động lòng người.

Tuy nhiên nụ cười này ở trong mắt những người ở đây lại cực kì xấu xí, giống như một con yêu quái.





“Ba năm, không dài cũng không ngắn, lấy thiên phú của ngươi nếu cố gắng có thể bước chân vào Địa Linh Cảnh, coi như có thực lực không tệ, nhưng ta muốn nói cho ngươi biết, ở Cửu Hàn Cung có rất nhiều Địa Linh Cảnh, chỉ riêng thủ hạ đệ tử của ta thì mười ngón tay đếm không hết, lời này của người không có ý nghĩa đâu.”

Lâm Băng Ly không che giấu sự coi thường của mình, ngắn ngủi ba năm mà tên Sở Hành Vân đòi đi tới Cửu Hàn Cung, khiến cho Cửu Hàn Cung đều quỳ phục dưới chân của hắn, đùa gì thế!

Cửu Hàn Cung truyền thừa nhiều năm, cường giả như mây, cho dù là một gã đệ tử bình thường đều có thể đơn giản hành hạ Sở Hành Vân đến chết trăm nghìn lần, hơn nữa còn là không tốn chút sức nào.

Theo Lâm Băng Ly, Sở Hành Vân chắc chắn là điên rồi, hắn không cách nào thừa nhận sự chia ly nên đã trở thành kẻ điên, nếu không thì sao dám nói những lời này.

“Được, muội sẽ chờ ngày đó đến!” Thủy Lưu Hương đầu tiên cảm thấy sửng sốt một chút, sau đó lau khô nước mắt, liên tục gật đầu. Nàng rất hiểu Sở Hành Vân, nếu hắn dám nói ra thì tương lai nhất định sẽ làm được.

“Thật sự là một cặp đôi ngu xuẩn.” Lâm Băng Ly không quen nhìn tình yêu say đắm giữa Sở Hành Vân và Thủy Lưu Hương, nàng đem tốc độ tăng lên tới cực hạn, nhanh chóng rời đi.

Sở Hành Vân thở hổn hển, trong con ngươi của hắn không còn nước mắt mà chỉ chứa sự kiên định, hắn nhìn thân ảnh của Thủy Lưu Hương đang ngày càng bay xa, khàn giọng nói: “Lưu Hương, nàng phải chờ ta, ta nhất định đi tìm nàng!!!”

Thanh âm của hắn quanh quẫn khắp chốn núi rừng khiến chim chóc bay loạn xạ.

Thủy Lưu Hương không dám quay lại đáp ứng, nàng sợ rằng nếu quay lại thì nàng sẽ không kìm được lòng mà chảy nước mắt.

Nàng muốn giữ tư thái đẹp nhất in vào trong đầu của Sở Hành Vân, rồi nàng sẽ âm thầm chờ đợi hắn đến, bất kể là ba năm, ba mươi năm hay bao lâu đi nữa...

Tiếng xé gió chói tai ngày càng xa dần, thẳng đến khi biến mất hoàn toàn.

Không gian bị bao phủ bởi một tầng sương lạnh bởi vì Lâm Băng Ly rời đi mà bắt đầu tan ra, trên mặt đất bằng phẳng, mọi người ngước nhìn bầu trời, trầm ngâm không nói gì, trong lòng vẫn còn đang hoảng hồn.

Đến tận lúc này bọn họ vẫn có cảm giác như đã trải qua mấy đời mấy kiếp.

Một màn diễn ra vừa rồi, bọn họ giống như hài đồng ở một thôn xóm lạc hậu lần đầu tiên tiếp xúc với cường giả chí cao tại thượng, họ lại còn ở trong tay vị cường giả đó nhặt lại được một mạng, trong lòng vẫn còn bàng hoàng.

Diêm Độc cùng Cố Thanh Sơn chậm rãi đi tới, trên mặt có vài phần bất đắc dĩ, thực lực Lâm Băng Ly quá mạnh mẽ, không cách nào chiến thắng được nàng, cho dù cả hai người bọn họ liên thủ cũng không chiếm được bất kì phần thắng nào.

“Đi thôi.” Sở Hành Vân liếc mắt nhìn hai người, không nói thêm gì, nhanh chóng bước về hướng Hắc Thủy thành.

Diêm Độc cùng Cố Thanh Sơn bỗng cảm thấy hoảng hốt, họ từ trong ánh mắt đen nháy của Sở Hành Vân thấy được một ý chí kiên định, không có đau buồn, không bất đắc dĩ, chỉ có duy nhất một sự quyết tâm.





Hai người nhìn nhau, đều thấy được sự khiếp sợ trong mắt đối phương.

Rất nhanh hai người cũng bỏ qua những việc trong đầu, quay lại đám người quát: “Lập tức khởi hành, trước lúc hoàng hôn chúng ta phải đến được Hắc Thủy thành!”

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn:
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Hiện nay, xe đạp điện được nhiều người dân lựa chọn do mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe. Được vận hành hoàn toàn nhờ năng lượng điện nên người dùng xe đạp điện sẽ không còn lo sợ sức khỏe bị ảnh hưởng bởi khí thải từ đông cơ xe gắn máy. Hơn nữa, với xe đạp điện, người dùng cũng có thể rèn luyện sức khỏe bằng cách chuyển đổi chế độ từ năng lượng sang chế độ đạp xe. Những kinh nghiệm về lựa chọn xe đạp điện và cách sử dụng được chia sẻ trên trang Xe Đạp Điện Yến Oanh chẳng hạn như xe điện sạc mãi không đầy, xe dap dien gia re nhat la bao nhieu rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về xe đạp điện, xe máy điện giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng xe điện.

loading...
DMCA.com Protection Status