Linh kiếm tôn

Chương 69: Dương Viêm Táo Bạo



Ngay lúc Sở Hành Vân vừa nói xong thì cửa lớn của đình viện liền bị một luồng hỏa diễm đánh nát bấy, ánh lửa đầy trời, một lão giả xuất hiện, hai hàng bạch mi cong lên lộ vẻ tức giận.

“Thằng nhóc nhà ngươi, ta đến đây ngươi không những không đón tiếp mà lại đuổi ta đi, lá gan của ngươi cũng không nhỏ a!” Lão giả kia mở miệng nói, lời của lão cuồng bạo giống như ngọn lửa đang tỏa ra trên cơ thể.

Diêm Độc và Cố Thanh Sơn nghe tiếng nổ lớn, bọn họ chạy đến thì thấy hỏa quang ngay trong đình viện, sau đó lại nhìn thấy một lão giả được bao trùm trong ngọn lửa, lập tức mắt mở to, khom người thở dài.

“Ra mắt Dương đại sư!” Cố Thanh Sơn cung kính nói, hắn hận không thể đem đầu mình dập sát xuống đất.

Lão giả trước mặt này chính là luyện đan sư số một Lưu Vân hoàng triều, sư tôn của Tần Vũ Yên, Dương Viêm.

Người này không chỉ có thuật luyện đan vô cùng cao thâm mà tu vi cũng cực kì cường hãn, đã sớm bước vào Địa Linh Cảnh, lại còn là vinh dự trưởng lão của Lăng Tiêu Vũ Phủ, địa vị chỉ kém hơn so với viện trưởng.





Ngoại trừ thực lực và tài luyện đan, tính nết cổ quái của lão cũng rất nổi tiếng, một lời không hợp sẽ lập tức đùng đùng giận dữ ai cũng không ngăn được, dần dần rất ít người dám tiếp xúc với lão.

Chỉ thấy Dương Viêm đi thẳng tới hướng Sở Hành Vân, ánh mắt trừng lớn, nộ hỏa cuồn cuộn, thì ra là bị lời nói vừa rồi của Sở Hành Vân chọc cho tức điên.

“Xin sư tôn bớt giận, vừa rồi Sở Hành Vân chỉ đùa một chút mà thôi, luyện đan sư nổi danh như ngài thì hắn sao dám cho ngài đứng ở ngoài cửa.” Tần Vũ Yên vội vàng cản Dương Viêm lại.

“Thật không?” Dương Viêm thoáng thu hồi lửa giận, Tần Vũ Yên cho hắn một câu tâng bốc nên hắn không hề từ chối mà đón nhận.

Tần Vũ Yên nháy mắt với Sở Hành Vân, nàng muốn cho Sở Hành Vân nói vài lời hữu ích, ai ngờ Sở Hành Vân lại nhún vai, bĩu môi nói: “Ta vừa rồi không có nói đùa, sắc trời đã tối, ta thật sự muốn nghỉ ngơi, với lại lần gặp mặt này cũng không ảnh hưởng gì đến Vũ Phủ khảo hạch, chỉ cần ta có đầy đủ thực lực, cho dù không có lần gặp mặt này thì Lăng Tiêu Vũ Phủ cũng sẽ nhận ta.”

Lộp bộp!

Tần Vũ Yên nội tâm co rút lại, Sở Hành Vân đúng là một tên đầu gỗ, nếu vừa rồi hắn nói vài câu êm tai thì dựa theo tính nết của Dương Viêm sẽ tha cho hắn, không thèm tính toán so đo.

Nhưng hiện tại, những lời này của Sở Hành Vân...

“Thằng nhóc này, Dương Viêm ta ngang dọc mấy chục năm qua, đây là lần đầu tiên ta gặp loại người như ngươi, coi bộ ngươi đối với thực lực của mình rất là tự tin, có khả năng được ta nhìn trúng?” Dương Viêm cũng không tức giận, ngược lại lộ ra một bộ dàng thú vị.

“Không phải có khả năng mà là nhất định.”

Sở Hành Vân lưng thẳng tắp, ung dung nói: “Vũ Phủ khảo hạch chính là nhìn vào thực lực và thiên phú, nếu ngươi biết rõ thiên phú đan đạo của ta thì sẽ đem ta đưa thẳng vào Lăng Tiêu Vũ Phủ, thế còn gì là công bằng?”

Dương Viêm nét mặt già nua co lại, lão có cảm giác có một cái gì đó trong nội tâm muốn bùng nổ.

Lão thân là luyện đan đại sư của Lưu Vân hoàng triều, đã gặp qua biết bao nhiêu là thiên tài, không 800 thì cũng 1000, bất cứ người nào đều có sự kiêu căng cổ quái thuộc về bản thân.

Nhưng Sở Hành Vân lại biểu hiện bộ dạng tự tin vô cùng cường đại, thậm chí theo suy nghĩ của Dương Viêm thì đó là bộ dạng tự phụ thái quá.

Những lời vừa rồi của Sở Hành Vân là muốn nói cho mọi người biết hắn chỉ cần thiên phú đan đạo đã có thể chắc chắn được Lăng Tiêu Vũ Phủ tuyển chọn, cho dù không phải đan đạo, dựa vào thực lực và thiên phú thì Lăng Tiêu Vũ Phủ cũng sẽ chọn hắn.

Thật là cuồng vọng, sự điên cuồng này đã vượt ra khỏi tầm hiểu biết của Dương Viêm.

Hắn thậm chí có phần hoài nghi Lăng Tiêu Vũ Phủ chỗ mình ở có phải thật sự là đệ nhất của Lưu Vân hoang triều hay không, tại sao hắn lại có cảm giác khó tin như vậy.





“Sở Hành Vân, ngươi cẩn thận nói ít lại được không?” Tần Vũ Yên liếc mắt trừng Sở Hành Vân, nàng quay đầu lại muốn đi khuyên sư tôn thì đã nghe Dương Viêm nói: “Ngươi tên là Sở Hành Vân đúng không?”

“Chính là ta.” Sở Hành Vân gật đầu.

“Ta nhớ kỹ tên của ngươi, nhớ rất rõ ràng, lần khảo hạch này ta sẽ đánh bóng cặp mắt già này để xem ngươi biểu hiện thiên phú ra sao, ta cũng muốn xem ngươi rốt cuộc mạnh đến bao nhiêu mà lại có tự tin nói ra những lời như vậy.” Dương Viêm tràn ngập tò mò đối với Sở Hành Vân, sau đó nhanh chóng rời đi, biến mất ở trong bóng đêm.

“Ngươi làm vậy là có ý gì? Làm ta tốn bao nhiêu công phu mới dụ được sư tôn từ Hoàng Thành tới đây!” Tần Vũ Yên thở dài, nàng rất rõ ràng tính tình của Dương Viêm, một khi đã tức giận thì chín con bò cũng không kéo bình thường lại được.

“Ta thấy như vậy cũng tốt, hai chúng ta coi như vẫn có quan hệ quen biết.” Sở Hành Vân biết Tần Vũ Yên cũng có lòng tốt nên không trách cứ mà ngược lại trêu ghẹo nàng một câu.

Tuy nhiên Tần Vũ Yên cũng cười không nổi, hữu khí vô lực nói: “Hai ngày này tốt nhất ngươi nên khổ tu mau chóng bước vào Tụ Linh Cảnh, đừng trách ta không báo trước, lần khảo hạch này cạnh tranh rất lớn, tu vi của ngươi vẫn có phần hơi quá sức”

“Thật không sao hiểu nổi ngươi vẫn kiên trì với cái suy nghĩ công bằng gì đó, theo thiên phú đan đạo của ngươi, chỉ cần nói tốt vài tiếng thì hôm nay có lẽ đã được sư tôn thu làm đệ tử, trực tiếp gia nhập Lăng Tiêu Vũ Phủ.” Tần Vũ Yên vẫn không nhịn được mà nói một câu.

Sở Hành Vân cười cười, cũng không trả lời.

Lần Vũ Phủ khảo hạch này đối với hắn mà nói, ngoại trừ có thể cho hắn tiến nhập hoàng thành, mà còn bởi vì một năm ước hẹn giữa hắn và Thủy Thiên Nguyệt, hắn không phải vì cuộc sống quá thuận lợi mà quên đi lời ước hẹn đó.

Đây mới thật sự là phong cách làm việc của Sở Hành Vân.

“Được rồi.” Sở Hành Vân gọi Tần Vũ Yên lại, đặt câu hỏi: “Ngươi đã là đệ tử của Dương Viêm vậy chắc cũng đến từ Hoàng Thành. Ngươi họ Tần, vậy Tần Thiên Vũ là gì của ngươi?”

“Ngươi hỏi cái này làm chi?” Tần Vũ Yên chớp chớp đôi mi thanh tú, cảm giác có vài phần cổ quái.

“Tần Thiên Vũ, chính là gia chủ Hoàng Thành Tần gia, lại còn là nhân vật hàng đầu của Lưu Vân hoàng triều, tài sản kinh người, có gì kỳ quái sao?” Sở Hành Vân phản vấn một tiếng.

Tần Vũ Yên nhìn Sở Hành Vân thật sâu vài lần, lập tức đáp: “Hắn là phụ thân của ta.”

“Phụ thân?” Sở Hành Vân hốt hoảng, tuy hắn biết thân phận của Tần Vũ Yên rất bất phàm, nhưng không ngờ nàng lại là hòn ngọc quý của Tần gia.

Trầm ngâm chỉ chốc lát, Sở Hành Vân đi tới trước người Tần Vũ Yên, thấp giọng nói: “Trong khoảng thời gian sắp tới, cả hoàng thành sẽ có biến cố, Tần gia cũng sẽ bị cuốn vào một ít vấn đề, ngươi tốt nhất nên đi điều tra hành vi nhị thúc Tần Thiên Phong của ngươi.”

Thân thể mềm mại của Tần Vũ Yên khẽ run nhẹ, dùng một ánh mắt ngạc nhiên nhìn Sở Hành Vân.





Sở Hành Vân lại nói: “Ngươi tin cũng được, không tin cũng chả sao, ta cũng chỉ tùy tiện nhắc nhở một tiếng, xem như ta từng nợ ân tình của ngươi.”

Nói xong, Sở Hành Vân rời khỏi đình viện, bước chân vào gian phòng của mình, lưu lại Tần Vũ Yên đang ngơ ngác đứng tại chỗ, bộ mặt kinh hãi, sắc mặt hơi trầm xuống, hình như đang suy nghĩ kĩ vấn đề Sở Hành Vân đã nói.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn:
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Are you looking for some help with planning a trip to Vietnam? Look no further! The following travel guide will help you to plan your perfect trip to Vietnam. All are available in the website vietnam visits such as best places to visit in hanoi, tourist attractions for sure you will have the best trip with above information.

loading...
DMCA.com Protection Status