Linh kiếm tôn

Chương 72: Không Đáng Nhắc Tới



Ngoại trừ người có đặc thù huyết mạch thì bất cứ kẻ nào chỉ cần bước vào con đường tu hành đều có thể ngưng tụ ra Võ Linh một cách dễ dàng.

Cái gọi là độ hòa hợp Võ Linh là sự hòa hợp, kết nối giữa võ giả cùng Võ Linh,.

Độ hòa hợp càng cao, tức là võ giả cùng Võ Linh phối hợp cực kì tốt. Cho dù là tu hành hằng ngày hay là ác chiến gian khổ thì đều có trợ giúp cực lớn, giúp cho võ giả trở nên càng mạnh.

Đương nhiên, độ hòa hợp Võ Linh này có thể dần dần tăng cường. Đó chính là không ngừng rèn luyện, chỉ có trải qua chiến đấu càng nhiều thì mới có thể có hiểu biết cùng lý giải càng sâu về Võ Linh, từ đó phối hợp cũng ngày càng ăn ý.

Trên lôi đài, đám thiếu niên cũng chỉ là mới bước vào cánh cổng tu luyện, lý giải cũng không sâu đối với đại đạo tu hành. Như vậy thì càng có thể thể hiện ra Võ Linh độ hòa hợp cao thấp cùng thiên phú.

Bởi vì nếu ngươi có độ hòa hợp Võ Linh cao thì sau này người có thể đem nhiều tâm tư hơn đặt ở việc tu hành, không cần phải chia ra quá nhiều thời gian đi tăng độ hòa hợp Võ Linh, cảnh giới cũng có thể tăng lên nhanh hơn.

Lúc này đã có người đi lên lôi đài.

Chỉ thấy hắn đi tới trước tấm bia đá, đưa bàn tay chạm vào trên tấm bia đá. Thoáng chốc, cả tấm bia đá đều run rẩy, ánh sáng lượn lờ xung quanh bắt đầu toát ra hai luồng sáng êm dịu.

“Độ hòa hợp Võ Linh, nhị đẳng.”





Một người tuyên bố khiến người năm đại Vũ Phủ đều lắc đầu, độ hòa hợp Võ Linh chỉ có nhị đẳng, quá thấp.

- Loại!

Trên khán đài, Cổ Thanh Tùng không chút biểu tình nói khiến khuôn mặt người nọ nhất thời lộ vẻ bất đắc dĩ, có chút không cam lòng đi xuống lôi đài.

Vòng thứ nhất khảo hạch không thể vượt qua thì sẽ không tư cách tham gia đợt khảo hạch thứ hai.

Cũng không lâu lắm, lại có một người đi lên lôi đài. Kết quả độ hòa hợp Võ Linh là tam đẳng, vẫn không đạt được yêu cầu, bị loại đi một cách vô tình.

Sau đó lại có năm sáu người bắt đầu trắc thí nhưng kết quả đều là bị loại, thậm chí còn có một người đã bước chân vào cảnh giới Tụ Linh Cảnh.

Tình cảnh như vậy khiến cho khắp không gian đều tràn đầy không khí khẩn trương. Khảo hạch vòng thứ nhất không ngờ lại nghiêm ngặt như vậy, độ khó lần Vũ Phủ khảo hạch này có chút vượt qua dự đoán của mọi người.

- Để ta lên!

Một giọng nói vang lên.

Lúc này, một gã thiếu niên khôi ngô đi lên lôi đài, chính là đệ nhất thiên tài Lam Tinh Thành, Lâm Xuyên.

Chỉ thấy Lâm Xuyên đi tiến lên rất nhanh, bàn tay dặt dính sát vào trên tấm bia đá. Tâm niệm vừa động thì phía sau lập tức hiện ra hư ảnh hùng sư màu xanh, rống lên một tiếng chấn động sơn lâm.

Ong..ong..ong…..

Tiếng ong vang lên liên tiếp, trên tấm bia đá hiện ra năm đạo ánh sáng, độ hòa hợp Võ Linh là ngũ đẳng.

- Lâm Xuyên vượt qua khảo hạch vòng thứ nhất.

Cổ Thanh Tùng cao giọng nói, đồng thời cũng liếc mắt chăm chú nhìn Lâm Xuyên.

Độ hòa hợp Võ Linh ngũ đẳng, sỡ hữu Võ Linh tam phẩm, tu vi Tụ Linh Cảnh nhị trọng thiên, người này rất có tiềm năng.

Lâm Xuyên cao giọng cười, có chút đắc ý liếc mắt nhìn mọi người rồi đi nhanh về vị trí của mình.

Cũng không biết mấy người còn lại có bị Lâm Xuyên kích thích hay không mà sau đó, khí thế của đám người đứng trên lôi đài đều tăng cao lên, cũng có nhiều người bộc lộ thiên phú, thành công tiến vào đợt khảo hạch thứ hai.

“Độ hòa hợp Võ Linh của Diệp Tầm Phong là ngũ đẳng, cùng Lâm Xuyên như nhau nhưng hắn còn nhỏ tuổi hơn, thiên phú hẳn là tốt hơn một chút so với Lâm Xuyên. Vừa rồi, ta thấy Tử Dương Vũ Phủ cùng Thương Phong Vũ Phủ dường như có ý muốn tuyển chọn hắn.” Một người thấp giọng nói.

Trong vòng khảo hạch thứ hai, nếu như người đại diện Vũ Phủ coi trọng người nào đó thì có thể tùy ý gặp gỡ, tuyển chọn vào Vũ Phủ trước thời hạn.

“Tuổi của Tô Khinh Nhu so với Diệp Tầm Phong còn nhỏ, lại có độ hòa hợp Võ Linh lục đẳng, cảnh giới càng cao hơn. Nàng mới vừa kiểm tra xong, ngoại trừ Dương đại sư, người đại biểu Vũ Phủ khác đều lộ ra vẻ hài lòng, muốn tuyển chọn.”

“Trong năm đại Vũ Phủ, Lăng Tiêu Vũ Phủ mạnh mẽ nhất, yêu cầu chọn thiên tài cũng cao nhất. Theo ta thấy, có thể lọt vào mắt của Dương đại sư cũng chỉ có mình Thủy Thiên Nguyệt.”

Người nọ vừa dứt lời, ánh mắt mọi người đều nhìn về Thủy Thiên Nguyệt đứng ở phía sau lôi đài. Đương nhiên cũng không có thiếu người nhìn về phía Sở Hành Vân, nhưng trong ánh mắt của những người này không có chút nào chờ mong mà hoàn toàn là ánh mắt muốn xem kịch vui.

- Vòng khảo hạch thứ nhất, ta liền để cho ngươi biết chênh lệch giữa ta ngươi lớn đến thế nào!”





Thủy Thiên Nguyệt lạnh lùng liếc mắt nhìn Sở Hành Vân nói một câu, sau đó nàng ta lập tức cất bước đi đến tấm bia đá rồi đưa bàn tay chạm vào trên đó.

Đột nhiên, tấm bia đá bắt đầu cực kỳ chấn động, từng đạo ánh sáng lóe ra, sáng tựa như là ánh sáng của các vì sao vậy.

“Thiên phú thật là khủng khiếp!” Mặc dù đoàn người đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng thấy cảnh tượng trước mắt cũng là có chút líu lưỡi, ánh mắt chăm chú nhìn bảy đạo ánh sáng ở phía trước, không nói nên lời.

Phải biết rằng độ hòa hợp Võ Linh chia làm cửu đẳng. Từ một tới tam đẳng coi như là phổ thông, tứ tới lục đẳng đã là thiên tài, còn trên lục đẳng chính là yêu nghiệt.

Độ hòa hợp Võ Linh của Thủy Thiên Nguyệt cao như vậy thì trong quá trình tu luyện sau tốn rất ít thời gian để tăng độ hòa hợp Võ Linh, chỉ cần đem hết thảy tâm tư đặt ở trên tu hành là được.

“Chẳng trách tu vi của Thủy Thiên Nguyệt cao như thế! Yêu nghiệt! Quả nhiên là yêu nghiệt.” Đoàn người âm thầm thầm than trong lòng, đồng thời dùng ánh mắt hâm mộ nhìn về phía Thủy Thiên Nguyệt.

“Thủy Thiên Nguyệt, Thương Phong Vũ Phủ ta hoan nghênh của ngươi gia nhập!” người đại biểu Thương Phong Vũ Phủ lập tức đứng lên nói.

“Tử Dương Vũ Phủ ta cũng hoan nghênh ngươi gia nhập.”

“Cửa Già Lam Vũ Phủ, bất kì lúc nào ngươi cũng có thể mở ra!”

Trong lúc nhất thời, người đại biểu tam đại Vũ Phủ đều ném lời đề nghị. Người có thiên phú yêu nghiệt như thế quá hiếm thấy, bọn họ ai cũng đều không muốn bỏ qua thiên tài như Thủy Thiên Nguyệt vậy.

“Độ hòa hợp Võ Linh là thất đẳng, thật sự là không tệ, hơn nữa lại sỡ hữu Võ Linh tứ phẩm. Cô gái này có tư cách tiến vào Lăng Tiêu Vũ Phủ.” Dương Viêm cũng tán dương khiến cho Tần Vũ Yên đứng ở một bên có chút hoảng hốt cùng buồn phiền.

“Kế tiếp tới lượt ngươi rồi.” Thủy Thiên Nguyệt lui trở về vị trí của mình, ánh mắt liếc nhìn Sở Hành Vân đứng bên cạnh, không chút nào che giấu vẻ ngạo nghễ sâu trong nội tâm, tựa như là thiên nga cao quý đang nhìn vịt con xấu xí vậy.

Sở Hành Vân vẫn không nói gì, đi tới trước mặt tấm bia đá nhưng không có lập tức trắc thí, mà lại đi vòng quanh tấm bia đá quan sát vài lần, cuối cùng thở dài nói:

- Trắc linh bia thật tốt nhưng đáng tiếc...!

“Người này đang thở dài cái gì?” Tất cả mọi người đều tràn đầy nghi hoặc.

Lẽ nào Sở Hành Vân biết độ hòa hợp Võ Linh của hắn rất kém cỏi nên mới thở dài không đành lòng phát tiết một chút không vừa lòng?

Ánh mắt của mọi người tràn ngập tò mò, chăm chú nhìn bàn tay của Sở Hành Vân dần dán tại trên tấm bia đá. Trong nháy mắt, tấm bia đá đại chấn, từng đạo ánh sáng bừng lên, liên tục bảy đạo ánh sáng sáng bừng lên tỏa ra ánh sáng chói mắt tựa như ánh nắng gắt trên bầu trời.

“Độ hòa hợp Võ Linh là thất đẳng, lại cùng Thủy Thiên Nguyệt giống như nhau!” Ánh mắt mọi người co rụt lại, hiển nhiên là không nghĩ tới thiên phú của Sở Hành Vân lại có thể cùng Thủy Thiên Nguyệt sánh vai, cực kỳ mạnh mẽ.

Sở Hành Vân nhìn vào vẻ mặt kinh ngạc củaThủy Thiên Nguyệt, đột nhiên nhếch miệng cười nói: “Độ hòa hợp Võ Linh thất đẳng không hơn gì cái này.”

Dứt lời, trong đôi mắt của Sở Hành Vân hiện lên một đạo tinh mang.

Tấm bia đá màu đen bắt đầu rung động càng lớn, hai đạo ánh sáng ảm đạm còn lại cũng dần sáng lên, ánh sáng cực kỳ chói mắt bao phủ cả tòa lôi đài làm tất cả mọi người thừ người ra.

Chín đạo ánh sáng, độ hòa hợp Võ Linh cửu đẳng. Chuyện này làm sao có thể xảy ra!

Răng rắc!

Giữa lúc mọi người kinh hô, một âm thanh thanh thúy truyền ra.





Trong nháy mắt, trên tấm bia đá màu đen xuất hiện rậm rạp chằng chịt vết nứt, trong vết nứt cũng có ánh sáng tỏa ra.

Oanh!

Cả tòa lôi đài hơi bị chấn động, mà tấm bia đá màu đen kia đã bị bể nát. Sở Hành Vân vẫn đứng trên lôi đài nhưng lúc này nó đã tràn đầy mảnh vụn, vẫn duy trì tư thế đặt tay lên tấm bia đá.

Ánh mắt của hắn vẫn liếc nhìn Thủy Thiên Nguyệt, hai hàng lông mày hơi nhíu lại tựa như muốn nói:

- Ở trước mặt của ta, độ hòa hợp Võ Linh thất đẳng căn bản không đáng giá nhắc tới!

Dịch giả: lushi

Biên: Mei_hnmn

Team dịch: Vạn Yên Chi Sào

Nguồn:
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang haynhat.com chẳng hạn như mỗi ngày tôi chọn 1 niềm vui, vo ngua bien cuong rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.

loading...
DMCA.com Protection Status