Lộng gió

Chương 21: Cuộc dạo chơi lố giờ dưới chân Dạ Liệt Sơn – Biến cố bất ngờ



“ Mau đi nhanh thôi.” Lãnh Dạ Mạc lúc này đã bỏ tay Hàn Mộ Ngọc ra, chưa được một lát thì lại bị hắc Viêm Doanh kéo đi khiến Lãnh Dạ Mạc đột nhiên không vui.

Không ai rảnh chú ý hắn, trừ Lục Cảnh Thần. Trong nhóm người ở đây, tất cả đều là tiểu thư công tử được nuông chiều từ nhỏ, chỉ có hắn cùng Lãnh Dạ Mạc là không thế, nên hai người này mới phải học cách quan sát sắc mặt người khác. Lục Cảnh Thần đi qua Lãnh Dạ Mạc, nói, mang theo ý cười: “ Cố lên.”

Lãnh Dạ Mạc biết nói chuyện gì, lườm hắn một cái, đi tiếp.

“ Lục huynh, huynh chắc là biết quán nào ngon nhất phải không?” Vương Dịch hỏi.

Lục Cảnh Thần cười trừ: “ Xin lỗi, ta đây là lần đầu xuống núi.”

“ Cái gì? Lục huynh, huynh có thẻ thông hành rồi đúng không? Tại sao một nam tử 20 tuổi lại là lần đầu xuống núi, hơn nữa còn là địa bàn nhà mình? Ca ca của huynh bao bọc huynh có mức độ thôi chứ?” Cao Lãng không kìm chế được cảm xúc.

Có một luật lệ giữa các gia tộc với nhau, là con cháu thế gia đến tuổi trưởng thành, nam 20, nữ 15, thì có thẻ thông hành, lúc này muốn đi đâu thì đi, còn trước đó không thể đi đâu mà không có người trên tuổi trưởng thành bên cạnh, cùng lắm là xuống núi, chứ không được phép ra khỏi khu vực nhà mình.

“ Xin lỗi, xin lỗi, ta thực sự xin lỗi.”

Hắc Viêm Doanh: “ Huynh xin lỗi làm gì, cũng không phải lỗi của huynh. Cao Lãng, ngươi trách huynh ấy làm gì?”

“ Ta cũng đâu có trách.”

“ Thế chứ cái giọng điệu vừa nãy của ngươi là sao?”

Chẳng ai buồn để ý đến hai người này, chỉ thấy Vương Dịch chỉ vào một quán nho nhỏ, bảo: “ Vào quán đấy đi.” Rồi gật đầu với ba người Lục Cảnh Thần, Lãnh Dạ Mạc, Hàn Mộ Ngọc, cùng đi vào quán ăn vừa chỉ.

Vương Dịch còn nói thêm: “ Nói đến siêu quậy, chắc ai cũng biết đến mấy người chúng ta rồi, nhưng mà chính xác thì trong chúng ta, nói đến hoa lá cỏ cây, mấy bài thơ dân gian, thì cứ gặp Cao Lãng, còn Hắc Viêm Doanh thì mấy cái phong tình, chốn lầu xanh, thế nào là chuẩn mực cái đẹp hắn mà xưng số hai không ai dám xưng số một, còn ta ấy hả, bệnh tật ốm yếu nên suốt ngày được tẩm bổ, thành ra sơn hào hải vị nem công chả phượng, thế nào là ngon thế nào là không ngon, ta đều rành hết.”

Xem ra hoàn cảnh cũng quyết định người ta giỏi cái gì nhỉ?

Vương Dịch nói: “ Tiểu nhị, cho chúng ta bốn phần – rồi quay sang chỗ hai người kia vẫn đang cãi nhau, nói to – hai tên kia có ăn không hay đứng đấy cãi nhau?”

“ Ơ, có, có.” Cao Lãng vội chạy đến quán ăn, Hắc Viêm Doanh ngay đằng sau.

“ Vậy cho sáu phần đi.”

“ Được, được. Các vị khách quan mời uống trà.” Tiểu nhị mừng ra mặt.

Lục Cảnh Thần rót trà, nói: “ thú thật ta chưa ăn quán ven đường bao giờ.”

“ Ta phải gọi huynh là công chúa mất!” Hàn Mộ Ngọc cảm thán.

Thanh niên tiếc chữ như tiếc vàng cũng phải lên tiếng: “ Công nhận.”

“ Thôi nào.”

Rồi, mỗi người lại tự rót trà, tự uống, hơi im lặng, Cao Lãng là người phản ứng đầu tiên: “ Cái gì vậy? Sao tự nhiên im re hết vậy?”

“ Không phải mỗi chúng ta im.” Hắc Viêm Doanh lại nói móc.

“ Tại sao vậy chứ?” Cao Lãng gặng hỏi

Hàn Mộ Ngọc nắm chặt cái cốc trên tay, mặt có chút đỏ, nói: “ Giác quan thứ sáu của huynh để làm màu hả? Rất nhiều người đang nhìn kia kìa!”

“ Sao lại nhìn?” Không biết là không biết thật hay cố tình hỏi nữa.

Lục Cảnh Thần kéo Cao Lãng ngồi xuống, nhỏ giọng: “ Trong số chúng ta mỗi Tiểu Ngọc là nữ nhân.”

“ Hiểu chưa, đồ ngốc.” Hắc viêm Doanh mắng.

“ À.... ờ.”

“ Đến rồi đây đến rồi đây.” Tiểu nhị vừa nói vừa bê một mâm thức ăn ra.

Ánh mắt hắn nhìn Hàn Mộ Ngọc đầy vẻ ái ngại. Nàng cúi mặt xuống đất, không nhìn đi đâu cả. Ở hiện đại, chuyện này cũng bình thường, nhưng về xã hội phong kiến, thì đúng là cả một vấn đề.

Nhưng mặt ta không mỏng thế.

“ Cảm ơn!” Nàng mỉm cười với tiểu nhị.

Mọi người ban đầu hơi bất ngờ, Vương Dịch ghé tai, nói: “ Muội lấy lại tinh thần nhanh thật!”

“ Xời, đương nhiên, muội đã nói rồi còn gì, da mặt muội không dày, nhưng cũng không mỏng. Đầu óc nghĩ trong sáng, thì tất cả những việc làm đều trong sáng, nhưng đầu óc mà nghĩ đen tối, thì những việc làm dù đúng đắn, sẽ thành đen tối hết thôi à.”

Lục Cảnh Thần cười cười: “ Đúng vậy đúng vậy. Ăn đi chứ!”

Tất cả không ai quan tâm xem có bao nhiêu ánh mắt nhìn mình nữa, ăn đã.

“ Các ngươi nghe ta nói có đúng không, phải có thực mới vực được đạo – rồi quay sang nói với tiểu nhị - cho ta năm vò rượu đi!” Không ai khác chính thánh họ Cao.

Vương Dịch: “ Uống rượu sao? Được đó.”

Lục Cảnh Thần khuyên: “ Không được, các vị chưa đủ tuổi mà!”

Hắc Viêm Doanh cầm chén rượu giơ đến trước mặt Lãnh Dạ Mạc, cười: “ uống rượu thì cần quái gì biết đủ tuổi hay không, thích là được. Lãnh huynh, huynh uống chứ?”

“ Ta không uống rượu.”

Hàn Mộ Ngọc vỗ vai: “ Bỏ mấy cái quy tắc đi, huynh uống một tý không chết ai đâu mà.”

“ Ta chưa đủ tuổi.”

Cao Lãng bật cười: “ Ta còn tưởng thế nào, hóa ra huynh ít tuổi nhất trong số chúng ta à? Ha ha, thật là cười chết ta mà!”

“ Chẳng có gì đáng cười cả!” Không hiểu sao Lãnh Dạ Mạc giải thích làm gì.

Lục Cảnh Thần hỏi: “ ý, nói vậy là.....

“ Bọn ta 20 tuổi từ năm ngoái rồi.” Hắc Viêm Doanh cùng Vương Dịch đều tự chỉ vào ngực mình, tự hào nói.

“ Bởi vì Lãnh huynh lúc nào cũng trưng ra cái mặt dọa người, suốt ngày lườm với nguýt, ít nói, nên người ta tưởng huynh ấy già khú đế kể cũng không có gì lạ. Ta cũng nhầm mà, ta tưởng huynh ấy già hơn bọn Cao huynh nữa, hóa ra còn trẻ hơn.” Hàn Mộ Ngọc cảm thán.

Cao Lãng đột nhiên nhớ ra gì đó, giựt chén rượu mà Hắc Viêm Doanh định đưa cho Lãnh Dạ Mạc, nhảy dựng lên, đưa đến trước mặt y, cười, mặt rất “ bựa”: “ He he, Lãnh đệ, đệ ít tuổi hơn bọn ta mà, đúng không? Rượu của tiền bối, phải nhận chứ? Không nhận thì gia giáo vứt đâu?”

À! Ra là cha này định làm hư con nhà người ta!

“ Quy tắc nữ trên 15, nam trên 20 tuổi mới được uống rượu là quy tắc tồn tại từ nhiều đời này, là quy tắc của bậc trưởng bối. So với trưởng bối và tiền bối, ta tôn trọng trưởng bối hơn. Với cả, ngươi không phải trưởng bối của ta!” Y đang móc! Mọi người cũng rất ngạc nhiên, vì lần đầu thấy Lãnh Dạ Mạc nói nhiều vậy.

“ Thôi thôi đi, đừng cãi nhau làm mất vui.” Lục Cảnh Thần phân xử.

“ Đúng vậy đúng vậy.” Hàn Mộ Ngọc khuyên can.

Cao Lãng lúc này mới hậm hực ngồi xuống, cầm cả vò rượu, tu ừng ực.

“ Ngươi làm gì vậy? Thế thì tý nữa ai dám uống cơ chứ!” Hắc Viêm Doanh mắng.

“ Gì, chứ không phải có năm vò hả? Ta uống có một vò, còn những bốn, năm người các ngươi, trừ Lãnh Dạ Mạc không uống rượu ra, còn bốn người, chia đều thế muốn gì!”

Hắc Viêm Doanh chưa kịp nói gì thì nghe tiếng đạp cửa ầm ầm. Một tên cao to, lực lưỡng ngay tức khắc giật vò rượu Cao Lãng đang cầm, bóp nát, rồi hét to: “ To gan, lão tử đang tức chết đây, thế mà vẫn có kẻ nhởn nho ngồi uống rượu, đúng là coi trời bằng vung rồi mà!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dantaichinh.com ví dụ như tư duy logic nền tảng của mọi thành công, giảm trừ gia cảnh chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.