Long tế

Chương 374





Chương 374: Uông Trùng Dương

“Được rồi, đừng nói nữa, ăn cơm đi”, Vương Hoằng Nghị đanh mặt nói, Bành Diễm Phương tự đưa mặt cho người ta tát thì cũng không trách ai được.

“Không ăn nữa, còn ăn cái quái gì!”.

“Bộp!”.

Bành Diễm Phương lạnh mặt đặt đũa cái bộp xuống bàn, tức giận đứng dậy, để lại một câu rồi bỏ đi.

“Bà ấy không ăn thì chúng ta ăn”, Vương Hoằng Nghị lắc đầu cười, không để ý.

Nhưng ánh mắt lại vô ý liếc Trần Phong, ông ấy cứ tưởng mình đã đánh giá rất cao Trần Phong rồi, nhưng không ngờ, vẫn đánh giá thấp.

Cậu chàng ở rể từ Thương Châu đến này không đơn giản.

Dù là việc dựa vào năng lực bản thân đàm phán được đơn hàng hay là việc buộc Lý Thế Bình phải đứng về phía cậu ấy thì cũng không phải chuyện người thường có thể làm được.

Bành Diễm Phương vừa đi, Vương Thi Viện đương nhiên cũng không có tâm trạng ăn cơm, ăn đại mấy miếng cơm rồi rời bàn ăn.

Lý Thế Bình cũng lấy cớ công ty có việc rời đi ngay sau đó.

Bữa tiệc mừng công tốt đẹp cứ thế tan rã trong không vui, trên bàn ăn rộng lớn chỉ còn Trần Phong và Vương Hoằng Nghị, nhưng hai người vừa khéo được ăn bữa cơm bình yên.

Có lẽ tâm trạng không tệ nên Vương Hoằng Nghị hôm nay uống rất nhiều rượu, qua nửa tuần rượu, sắc mặt Vương Hoằng Nghị đã hơi đỏ, hiển nhiên là ngấm men rượu rồi.

Sau khi ngà ngà say, Vương Hoằng Nghị cảm khái rất lâu, không nhịn đượng nhớ lại năm tháng xuất chúng ngày xưa, nói rất nhiều việc về chuyện lang bạt ở Trung Hải với Hạ Vệ Quốc năm xưa.

Trần Phong im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng mỉm cười phụ họa hai câu.

Có thể thấy được, Vương Hoằng Nghị rất nhớ quãng thời gian ấy, ông ấy cũng thực sự coi Hạ Vệ Quốc là anh em.

Nghĩ đến đây, Trần Phong không nhịn được nhớ đến cái chân bị đánh gãy của Hạ Vệ Quốc.

Theo Hạ Vệ Quốc nói, cái chân đó bị người ta đánh gãy ở Trung Hải, nhưng cụ thể là ai đánh gãy Hạ Vệ Quốc lại vẫn không chịu nói.

Hiển nhiên lai lịch của đối phương rất lớn, thậm chí lớn đến mức Hạ Vệ Quốc không cả dám nhắc đến.

“Chú Vương, cháu có thể hỏi chú một vấn đề không?”, im lặng một lúc lâu, Trần Phong cuối cùng vẫn quyết định hỏi Vương Hoằng Nghị.

“Cháu muốn hỏi chân bố cháu bị ai đánh gãy à?”, Vương Hoằng Nghị ngập ngừng rồi nói, dường như đã đoán trước được Trần Phong sẽ hỏi vấn đề này.

“Đúng vậy”, Trần Phong gật đầu.

Thấy Trần Phong thừa nhận, ánh mắt Vương Hoằng Nghị bỗng hơi phức tạp, mãi một lúc ông ấy mới ngẩng đầu lên nhìn Trần Phong một cái, thở dài: “Tiểu Phong, chú nói chân bố cháu do chú đánh gãy, cháu tin không?”.

Con ngươi Trần Phong co lại, Vương Hoằng Nghị đánh gãy?!

Sao có thể?!

“Nghe có vẻ khó tin nhỉ?”, Vương Hoằng Nghị cười gượng.

“Đúng là khó tin”, sau khi hít sâu một hơi, Trần Phong bình tĩnh nói: “Chú Vương tại sao lại đánh gãy chân bố cháu, trong đó nhất định có nguyên nhân gì đúng không?”.

“Aiz…”.

Vương Hoằng Nghị thở dài thườn thượt: “Sự việc qua lâu như vậy rồi, nguyên nhân quan trọng không?”.

“Quan trọng!”, Trần Phong nói chắc nịch, nhấn mạnh từng từ từng chữ: “Cháu phải biết chân bố cháu năm đó sao lại gãy”.

“Aiz, nếu cháu muốn biết vậy thì hôm nay chú sẽ nói với cháu. Chân bố cháu đúng là do chú đánh gãy, nhưng chú cũng bị ép đến đường cùng, nếu chú không làm vậy thì bố cháu có lẽ không sống đến giờ”, Vương Hoằng Nghị nói.

“Có người ép các chú?”, trong mắt Trần Phong lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.

“Ừ”, Vương Hoằng Nghị gật đầu.

“Là ai?”.

“Uông Đông Dương”, Vương Hoằng Nghị nhả ra ba chữ.

Trần Phong cau mày, Uông Đông Dương… là ai?

“Cái tên Uông Đông Dương này có lẽ cháu chưa từng nghe nói. Nhưng tên ông nội hắn chắc cháu đã từng nghe”, Vương Hoằng Nghị thở dài rồi nói.

Con ngươi Trần Phong co lại, họ Uông, lại là người ai cũng biết, chẳng lẽ là…

“Uông Trùng Dương!”, Trần Phong ngẩng phắt đầu lên, không nhịn được hít vào một hơi khí lạnh, Hạ Vệ Quốc và Vương Hoằng Nghị sao lại trêu chọc vào nhân vật ghê gớm vậy?!

Dường như biết trong lòng Trần Phong đang nghĩ gì, Vương Hoằng Nghị thở dài: “Thực ra chú và lão Hạ cũng không muốn, nhưng năm ấy bọn chú làm ăn trên biển, làm ăn trên biển thì khó tránh việc đụng chạm nhà họ Uông”.

Trần Phong gật nhẹ đầu, nhà họ Uông là bá chủ trên biển chính tông, hơn nửa tàu hàng của Hoa Hạ đều là do nhà họ Uông đóng.

Ngoài tàu hàng ra thì việc làm ăn ngoại thương của Hoa Hạ nhà họ Uông cũng có nhúng tay vào, có thể nói thế này, chỉ cần liên quan đến đồ trên mặt biển thì không tránh khỏi nhà họ Uông.

Vương Hoằng Nghị và Hạ Vệ Quốc năm ấy rất có thể là làm ăn giao dịch trên biển, mà thương mại trên biển từ trước đến nay là lãnh địa thuộc về nhà họ Uông, người bình thường muốn mó vào thì phải hỏi ý nhà họ Uông trước đã.

“Lúc ấy, chú và lão Hạ vừa đến Trung Hải, không quen thuộc Trung Hải lắm, nghe nói kinh doanh thương mại đường biển dễ làm, chú và lão Hạ bèn mua tàu định chạy tàu. Nhưng rồi vừa chạy được hai hôm thì tàu của bọn chú lại bị người ta đốt. Lí do là vì trước khi bọn chú chạy tàu không chào hỏi nhà họ Uông. Nghe thấy thế, chú và lão Hạ đều tức giận, hai bọn chú trẻ người non dạ cũng không nghe ngóng rõ nhà họ Uông ở Trung Hải có nghĩa là gì đã cậy có bản lĩnh nên đánh cho mấy người đốt tàu thừa sống thiếu chết. Ngày hôm sau, Uông Đông Dương đã xuất hiện, nói là trong số những người hôm qua bọn chú đánh bị thương có một người là em họ hắn. Lúc ấy Uông Đông Dương cho bọn chú hai lựa chọn, dập đầu tạ tội, tự đánh gãy hai chân hoặc là chết!”.

Trần Phong nheo mắt, từ trong lời nói của Vương Hoằng Nghị không khó để biết, Uông Đông Dương năm ấy hống hách thế nào, Vương Hoằng Nghị và Hạ Vệ Quốc chỉ đánh em họ Uông Đông Dương bị thương mà Uông Đông Dương đã muốn hai người dập đầu tạ tội, tự đánh gãy hai chân, đấy còn là trong tình trạng em họ Uông Đông Dương có lỗi trước, đốt tàu chở hàng của hai người.

“Sau khi Uông Đông Dương nói vậy, chú đã biết chú và lão Hạ không có lựa chọn rồi. Nếu không quỳ thì bọn chú chắc chắn không thấy mặt trời ngày mai. Cuối cùng, chú quỳ. Nhưng lão Hạ không quỳ, năm đó tính ông ấy cứng đầu lắm, dù bị Uông Đông Dương chĩa súng vào đầu ông ấy cũng không quỳ…”.

Nói đến đây, giọng Vương Hoằng Nghị nghẹn lại, mãi một lúc mới thở dài chán nản nói: “Cuối cùng chú đích thân ra tay, đánh gãy chân lão Hạ, rồi ấn lão Hạ xuống dập đầu ba cái thật vang dội với Uông Đông Dương, thế mới xoa dịu cơn giận của Uông Đông Dương. Sau khi Uông Đông Dương đi, lão Hạ cũng nản lòng thoái chí rời khỏi Trung Hải. Không lâu sau chú đã nghe được tin kết hôn của lão Hạ”.

Lời nói phía sau, Vương Hoằng Nghị không tiếp tục nữa, nhưng Trần Phong cũng hiểu đại khái sau đó có chuyện gì.

Hạ Vệ Quốc vốn có hùng tâm tráng trí, sau khi bị Uông Đông Dương đả kích thì không thể gượng dậy nổi.

Về nhà sống cuộc đời bình thường lấy vợ sinh con, lo cơm áo gạo tiền.

Còn Vương Hoằng Nghị không những không chán nản mà còn quyết chí tự cường, chỉ hai mươi mấy năm ngắn ngủi đã tạo được sự nghiệp riêng.

Hai người bước lên con đường ngược nhau hoàn toàn.

Trần Phong cuối cùng cũng hiểu tại sao Vương Hoằng Nghị lại đối xử tốt với anh như vậy.

——————–



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 1349 lượt.

Với câu nói sức khỏe là vàng, thì cho thấy tầm quan trọng của sức khỏe! Nên các sản phẩm về sức khỏe rất được quan tâm. Cộng đồng đánh giá thuốc chia sẻ review thực phẩm chức năng, mẹ và bé, làm đẹp và sinh lý nam nữ. Với những chia sẻ từ người dùng thực tế giúp bạn có thêm thông tin hữu ích trước khi mua sản phẩm. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá thuốc chẳng hạn như dau olive, thuc pham chuc nang rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng. Tất cả đều có tại danhgiathuoc.vn

loading...
DMCA.com Protection Status