Long vệ siêu đẳng

Chương 128





Chương 128: Ngoài dự định

Di chứng của việc sử dụng bí pháp Sưu Hồn lần trước đến hôm nay anh vẫn nhớ rõ

mồn một, nhưng trong lòng La Thuần vẫn phảng phất ôm ấp một vài hi vọng, mong

Diệp Băng Dung vẫn còn sống, dù cho phải chịu đựng sự đau đớn đầu đau như búa

bổ thì cũng có đáng gì chứ?

Anh khoanh chân ngồi trên sàn, vứt bỏ những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu đi, bắt

đầu tập trung tinh thần thi triển bí pháp.

Sau khi cảm nhận được tinh thần đã đạt đến sự tập trung cao độ, anh bắt đầu bấm

tay niệm thần chú, thầm niệm lời thần chú, trong chớp mắt hình ảnh Diệp Băng

Dung xuất hiện trong đầu anh, mặc dù chỉ có trong nháy mắt, nhưng anh biết rõ

được cảnh vật xung quanh chỗ của Diệp Băng Dung, đó là nơi mà anh chưa từng

nhìn thấy.

Lần trước anh có thể cảm nhận được vị trí chỗ ở của Diệp Băng Dung, nhưng lần

này lại hoàn toàn không có cách nào cảm nhận được khoảng cách của hai người,

dường như thời gian và không gian bị tách ra, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy sau lưng

Diệp Băng Dung là một màn núi sông mây mù.

Lẽ nào là ở trong trận pháp nào đó? La Thuần biết có một số trận pháp có thể che đi

một vài tin tức, dù sao thì trái đất cũng được xem là một tinh cầu cổ xưa, có một vài

bảo địa tu luyện truyền thụ lại cũng chẳng có gì làm lạ.

Có điều việc này đã đủ để khiến anh mừng điên lên, kích động đến chảy nước mắt,

hôm nay Diệp Băng Dung vẫn chưa chết, hơn nữa dung mạo vẫn chưa già đi,

chứng tỏ cô đã được cao nhân cứu giúp!

Chỉ cần cô vẫn còn sống, cho dù phải đi khắp vũ trụ, anh cũng phải tìm được cô trở

về.

La Thuần hứng phấn quá độ, cộng thêm việc đầu đau như búa bổ nên trước mắt tối

sầm lại và ngất đi.

Tỉnh lại lần nữa, anh đã ở trong tòa tháp của đại trận Long Sơn, vây quanh giường

là bốn người đệ tử, ánh mắt ân cần niềm nở.

Lý Thanh Lôi lo lắng nói: “Sư phụ, anh không sao chứ? Chú Diệp phát hiện ra anh

ngất ở trong phòng, lập tức đưa anh đến đây, sư nương đi rồi, chúng tôi đều rất lo

cho anh……”

La Thuần kìm nén cơn đau đầu, phấn khởi nói: “Không…….Sư nương của mọi

người……Cô ấy vẫn còn sống!”

“Cái gì?” Bốn người đệ tử ngơ ngác nhìn nhau, trong ánh mắt thể hiện rõ sự không

tin, rõ ràng là họ cho rằng La Thuần đã chịu phải đả kích, tinh thần có chút không

bình thường.

Lộ Tinh đưa tay sờ lên trán anh và nói: “Có hơi sốt đấy.”

La Thuần không biết làm sao để họ tin và nói: “Tôi đã nhìn thấy rồi, Băng Dung

không chết, mặc dù cô ấy đã không còn ở trái đất nữa, nhưng chắc chắn vẫn còn

sống, tôi chắc chắn sẽ tìm được cô ấy.”

“Sư phụ, anh nghỉ ngơi trước đi.” Ngao Chấn nháy mắt với ba người còn lại, đi ra

phía ngoài cửa.

Lộ Tinh kéo tay La Thuần, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng, đi

theo ba người sư huynh ra ngoài. Cô ta nhìn thấy bộ dạng tinh thần thất thường này

của La Thuần thì rất buồn, muốn anh mau chóng khỏe lại, nhưng lại sợ giữa hai

người nảy sinh hiểu lầm, cô ta càng thích La Thuần thì lại càng không dám đến gần

anh, bởi vì mỗi lần nghĩ đến Diệp Băng Dung thì trong lòng cô ta lại có cảm giác tội

lỗi sâu sắc, cô ta tôn trọng Diệp Băng Dung, thế nên chỉ có thể chôn dấu những tình

cảm này vào sâu tận đáy lòng.

Cơn đau đầu do hậu di chứng của lần này gây ra khiến La Thuần nghỉ ngơi tận năm

ngày mới dần hồi phục lại, anh lập tức vẽ lại những cảnh vật xung quanh chỗ Diệp

Băng Dung trong đầu anh, vẽ cho đến khi hoàn toàn khớp với hình ảnh trong đầu

mới thôi.

Bây giờ điều mà anh muốn làm nhất chính là nâng cao thực lực của bản thân, chỉ có

đạt đến đại giới Hóa Thần thì khi sử dụng bí pháp Sưu Hồn mới không để lại hậu di

chứng, hơn nữa có thể mượn pháp khí tiến hành bay, đến lúc đó xác suất tìm thấy

Diệp Băng Dung sẽ càng lớn hơn.

Đột nhiên điện thoại có tin nhắn đến, La Thuần cầm lên xem, nhìn thấy hình ảnh của

Lam Tinh Linh gửi đến, hình ảnh là một đóa hoa tươi đẹp nở rộ, có mười mấy màu,

vô cùng rực rỡ.

La Thuần chưa từng nhìn thấy kiểu hình ảnh như thế này, xem phần chữ giới thiệu

bên dưới: Hoa Trường Xuân, sinh sống ở giữa hồ Kanas, theo như lời của người

bản địa thuật lại thì hoa Trường Xuân có thể khiến con người ta trẻ mãi không già,

hoặc là có thể làm cho lời nguyền rủa già mà chết đi bị mất tác dụng.

Nếu như tin nhắn này được gửi đến từ mấy ngày trước thì có lẽ Diệp Băng Dung

vẫn có thể cứu được, bây giờ tất cả đã muộn rồi, La Thuần trả lời lại tin: “Đã không

còn cần đến nữa rồi.”

Anh đặt điện thoại xuống, trong đầu nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó Hồ Thánh liên

hợp với Paul và Dịch Pháp Long vây đánh mình. Suy nghĩ hồi lâu, anh cầm điện

thoại lên và nói: “Bảo Tô Kỳ đến phòng tôi một chuyến.”

Rất nhanh Tô Kỳ đã gõ cửa bước vào, cũng không hỏi La Thuần có việc gì mà im

lặng đứng bên cạnh anh nghe dặn dò.

“Nghe nói tổng bộ của hội Hồ Thánh ở gần hồ Kanas?”

Tô Kỳ gật đầu nói: “Đúng vậy, hội Hồ Thánh bắt nguồn từ Kanas, hồ Kanas luôn có

truyền thuyết về thủy quái, được người bản địa gọi là Hồ Thánh, tổng bộ của bọn

chúng ở gần hồ Kanas, nhưng vị trí chính xác thì tôi không biết, đây là bí mật trong

hội của bọn chúng.”

“Hồ Thánh……” Hai mắt La Thuần nheo lại, đứng dậy và nói: “Đi, đi Tân Cương với

tôi một chuyến, món nợ cũ của bọn chúng cũng nên tính rồi!”

Tô Kỳ lo lắng nói: “Nhưng tôi nghe nói Hồ Thánh và thủy quái của Kanas có quan hệ

với nhau, chỉ cần nội trong mười dặm gần Kanas, thực lực của Hồ Thánh sẽ càng

mạnh hơn bình thường gấp bội lần.”

La Thuần tò mò nói: “Kanas có thủy quái thật sao?”

“Thật, ít ra tôi tin là có thật.” Tô Kỳ thần sắc kiên định, đối với việc này là hoàn toàn

tin tưởng không chút nghi ngờ.

“Thế thì lại càng phải đi thôi!”

Ngay hôm đó, La Thuần dẫn theo Tô Kỳ xuất phát, ngồi máy bay đáp xuống thành

phố Urumiqi, lại chuyển sang ngồi xe đến Cáp Nhĩ Tân nơi gần hồ Kanas nhất, tìm

một khách sạn quốc tế để ở lại.

Bây giờ là mùa thấp điểm của du lịch, trong thị trấn không có mấy người, khi hai

người xuống xe vừa hay bắt kịp một đoàn xe trường long chạy vào, người đeo vô số

trang sức khác nhau từ trên xe bước xuống, trong đó có một chiếc xe thương vụ rất

phô trương, bảy tám người vệ sĩ bảo vệ một người phụ nữ ăn mặc sành điệu đi vào

trong khách sạn.

La thuần không thể không nhìn theo, anh thấy mặc dù cô ta đeo kính đen, nhưng

khuôn măt trái xoan và đôi môi cặng mọng tươi tắn đều thể hiện rõ vẻ đẹp của cô ta.

Tô Kỳ đột nhiên nói: “Tôi nhận ra cô ta, hình như tên là Hạ Ni.”

Cô ta mới nói như vậy, La Thuần cũng đã nhớ ra, người phụ nữ tên Hạ Ni này là

một ngôi sao mới vào nghề, bây giờ đã nổi tiếng khắp cả nước, đi đến đâu cũng đều

là ảnh của cô ta, dù là không muốn chú ý cũng khó.

Nhưng cho dù cô ta có đẹp đến thế nào đi nữa, rốt cục vẫn không thể sánh với Diệp

Băng Dung. La Thuần lắc đầu, dẫn Tô Kỳ vào trong khách sạn. Đám người này

dường như là đến để quay phim, đem theo không ít dụng cụ và đạo cụ, người quản

lý ở bên cạnh Shani nhìn hai người La Thuần một cái, cau mày lại và nói: “Không

phải đã nói là bao hết cả cái khách sạn này rồi sao? Sao lại vẫn có người ngoài vào

chứ?”

Nhân viên lễ tận vội vã chạy tới và nói: “Thật xin lỗi, hai vị này là do tổng giám đốc

của chúng tôi đặc biệt sắp xếp, sẽ không làm ảnh hưởng đến mọi người đâu.”

“Thế sao được?” Cô quản lý kia nói: “Tiểu thư Hạ Nicủa chúng tôi có thân phận tôn

quý, không thể để người thân phận bất minh trà trộn vào được, các người mau

chóng giải quyết chút đi, tóm lại là hai người này không được ở lại đây.”

“Vâng, chúng tôi sẽ truyền đạt lại với tổng giám đốc.” Nhân viên lễ tân không dám

đắc tội với bọn họ, đợi đám người này đi qua mới làm đăng kí cho La Thuần và Tô

Kỳ, cô ta cũng không dám đắc tội với La Thuần và Tô Kỳ, dù sao cũng là người mà

tổng giám đốc đặc biệt giao phó, đích thân cô ta đưa hai người lên phòng khách ở

tầng trên.

Điều khiến La Thuần ngạc nhiên là bọn họ chỉ chuẩn bị một phòng, nhân viên lễ tân

áy náy nói: “Thật xin lỗi, trước đó khách sạn đã bị bọn họ bao hết rồi, phòng này

cũng khó khăn lắm mới dành riêng ra được.”

“Được rồi.”

La Thuần không muốn làm khó một nhân viên lễ tân, để đồ đạc xuống và cùng Tô

Kỳ đi xuống nhà ăn trong khách sạn ăn cơm, kết quả là đến cửa liền bị hai người

mặc áo đen chặn lại: “Xin lỗi, chúng tôi đã bao khách sạn rồi, mời đi chỗ khác dùng

bữa.”

———————-



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 968 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như chon 1 tu bai tarot nguoi do nghi gi ve moi quan he giua ban va ho alo andy, gioi thieu phan mem ke toan amnote học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status