Long vệ siêu đẳng

Chương 24





Chương 24: Không bắn hụt một phát đạn nào

Diệp Băng Dung chầm chậm bước tới, ôm lấy anh từ phía sau: “Em sẽ đợi anh quay về!” Cô không hề hối hận khi đã yêu La Thuần, cho dù phải cùng lên anh núi đao xuống biển lửa, cô cũng cam tâm tình nguyện.

Gió đêm xào xạc thổi qua sân thượng, La Thuần mở nắp chiếc va-li mà Lý Bình để lại cho mình, lấy một số linh kiện bên trong ra rồi lau chùi chúng cẩn thận.

Lần này anh phải để cho nhà họ Lâm biết rốt cuộc mình đã làm gì với ngón nghề cũ ─ “Tay súng của quỷ” ở Trung Đông, không bắn hụt một phát đạn nào .

La Thuần vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô và bảo: “Anh sẽ về sớm thôi!”

“Vâng!” Diệp Băng Dung đáp một tiếng nhưng vẫn không chịu buông tay, đợi khi La Thuần quay người lại, cô lập tức ngẩng đầu hôn anh.

Qua một lúc lâu, La Thuần rời môi ra, vỗ nhẹ lên gương mặt cô: “Đợi anh về nhé!”

Anh quay người nhảy từ trên nóc nhà xuống, chỉ chớp mắt đã biến mất trong màn đêm.

Diệp Thái đã điều tra rõ ràng vị trí của Lâm Hạo và Lâm Đằng từ lúc trước. La Thuần mặc quần áo màu đen, gần như hòa nhập thành một chủ thể với màn đêm, lặng lẽ xuyên qua con ngõ nhỏ, chạy đến bên dưới một tòa nhà vẫn đang xây dựng ở trung tâm thành phố.

Vì đang là buổi tối nên tất cả nhân viên thi công đã nghỉ ngơi. La Thuần phóng như bay lên tầng, chạy liền tù tì đến tầng cao nhất ─ tầng thứ ba mươi hai, gác khẩu M200 trong tay lên bức tường bao, ngắm chuẩn vào quán karaoke Kim Hoàng cách đó ba ki-lô-mét.

Đây là sản nghiệp của nhà họ Lâm, lúc này Lâm Hạo đang ôm vài cô gái đẹp mà “vui vẻ”; còn Lâm Đằng ở bên cạnh thưởng thức rượu vang, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ đeo tay, dường như đang đợi thời gian để chuẩn bị hành động.

“Em nói chứ, anh hai này, đừng uống rượu suông như thế! Qua đây chơi tí, thả lỏng tinh thần đi!” Lâm Hạo cười hềnh hệch, giơ tay nhéo nhéo cô gái xinh đẹp bên cạnh mình.

“Anh cứ cảm giác như có chuyện gì đó sắp xảy ra!” Lâm Đằng nhấp một ngụm rượu vang, gương mặt lộ vẻ âu lo.

“Có chuyện gì được chứ? Chắc chắn là cả nhà họ Diệp sẽ xong đời thôi, à không không, còn phải giữ lại ba người phụ nữ kia nữa.” Lâm Hạo cười hi hi vào bảo: “Anh hai à, sau này em sẽ tiếp quản nhà họ Lâm, còn anh làm việc tại nhà họ Đường ở thủ đô, hai anh em ta bắt tay với nhau, làm nên việc lớn, lên như diều gặp gió, thật đáng mong chờ! Một nhà họ Diệp cỏn con thôi thì là cái thá gì? Anh đừng lo lắng nữa, em đã chuẩn bị sẵn mấy tay súng rồi, không phải vẫn còn vị cao thủ của nhà họ Diệp sẽ giúp anh sao! Đến lúc đó, chỉ cần chúng ta túm đại bất kỳ người nào đó của nhà họ, thằng nhãi kia sẽ phải ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói ngay! Mẹ kiếp, lại cứ tưởng nhà họ Lâm chúng ta dễ bắt nạt à? Một thằng lính quèn mà cũng dám ngồi lên đầu lên cổ em? Đến lúc đó em nhất định sẽ “vần” chết con vợ nó, thêm cả em vợ và mẹ vợ nó nữa, mẹ kiếp!”

Lâm Đằng gục gặc đầu, không nói gì thêm, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần. Ít nhiều gì hắn ta vẫn cảm thấy khá kiêng kỵ La Thuần, bởi dù dốc hết sức, hắn ta vẫn chưa chắc đã thắng nổi anh. May mà lần này nhà họ Đường chịu phái người tới giúp đỡ, suy cho cùng thì thằng nhãi đó vẫn phải chết thôi!

Hắn ta sờ vào vết thương trên cổ tay mình, âm thầm thề rằng sẽ tận tay bẻ gãy từng khớp xương trên cơ thể La Thuần!

Chỉ có điều, hai tên này thích nằm mơ cũng không ngờ rằng La Thuần sở hữu một đôi mắt nhìn xuyên thấu chướng ngại vật. Cho dù cả tòa nhà được canh phòng nghiêm ngặt, căn phòng cũng hoàn toàn khép kín, từng hành động, cử chỉ của chúng vẫn bại lộ dưới mắt anh.

La Thuần đứng trên nóc nhà như một pho tượng đất. Kiên nhẫn là nhân tố cơ bản nhất của một tay súng bắn tỉa!

Sau khoảng hai tiếng đồng hồ, Lâm Đằng cuối cùng cũng chịu đứng dậy. Lâm Hạo theo sau, cùng ra khỏi cửa, dường như chuẩn bị tiễn anh mình xuống tầng.

Khi hai kẻ này chuẩn bị đi ngang qua cửa sổ ở góc ngoặt ngay hành lang, La Thuần đã tính toán xong tốc độ gió và khoảng cách, anh bóp cò liên tục mấy phát.

Bắn tỉa từ khoảng cách ba ki-lô-mét dường như là giới hạn cao nhất của tay súng bắn tỉa nhưng đối với La Thuần lại nhẹ nhàng như không.

Bốn viên đạn bay trong không trung suốt mười giây, khi Lâm Hạo xuất hiện ở chỗ cửa sổ, một viên đạn vừa vặn bắn nổ tung xương thái dương của gã, một viên đạn khác găm vào lồng ngực. Hai viên còn lại vốn được chuẩn bị cho Lâm Đằng, không ngờ sau khi trúng đạn, hắn ta lập tức ngã xuống đất và lăn ra hướng khác, chỉ bị thương nhẹ.

La Thuần khẽ nhíu mày, xem ra, đối với cao thủ hóa kình, uy lực của phát đạn bắn từ phạm vi ngoài ba ki-lô-mét vẫn quá yếu.

Anh dứt khoát cất súng đi, móc con dao Thụy Sĩ ra khỏi túi quần, hai mắt chăm chú nhìn về phía trước, cảnh tượng ở nơi cách hơn ba ki-lô-mét hiện ra vô cùng rõ ràng. Lâm Đằng trốn sau bức tường, không dám nhúc nhích, La Thuần cũng không ra tay. Trong tay anh lúc này chỉ có một con dao Thụy Sĩ, nếu thất bại, anh sẽ bỏ lỡ cơ hội giết chết hắn ta.

Qua hơn mười mấy phút sau, cuối cùng Lâm Đằng cũng không trụ nổi nữa, chậm chạp di chuyển tới đầu cầu thang, lật người nhảy xuống, nhanh chóng lao ra khỏi quán karaoke, chạy về phía chiếc xe đang đỗ ngay ngoài cửa.

Hắn ta tin rằng mình sẽ trúng thêm một phát súng nữa. Chỉ cần rời khỏi nơi này, hội họp với cao thủ của nhà họ Đường, tiếp đó, La Thuần chắc chắn sẽ chết!

Tốc độ của hắn ta cực kỳ nhanh, trong mắt người bên cạnh, gần như chỉ là cái bóng thoáng qua, nhưng La Thuần vẫn nhìn thấy rõ mồn một. Lúc này đây, anh đang tập trung cao độ, dường như thời gian đang quay ngược về cái đêm anh phóng dao găm trúng Lâm Hạo, Sức mạnh tinh tú trong cơ thể trào lên, con dao quân đội của Thụy Sĩ rời khỏi bàn tay bắn ra ngoài, phát ra âm thanh vun vút đầy bén nhọn trong không trung, tốc độ vượt xa cả tốc độ âm thanh.

Đây là cú phòng mạnh mẽ nhất mà La Thuần từng thực hiện trong cuộc đời mình.

Cảm giác nguy hiểm đến gần cuồn cuộn dâng lên trong lòng, Lâm Đằng đang định lăn xuống dưới gầm xe để trốn, con dao Thụy Sĩ đã đâm xuyên qua trái tim, “phựt” một tiếng cắm vào nền đất xi măng.

Hắn ta ôm lấy lồng ngực, máu tươi tuôn ra òng ọc, từ từ ngã xuống nền đất, trong lòng thực sự không thể tin mình sẽ chết đi như vậy! Hắn ta sắp trở thành thành viên nòng cốt của nhà họ Đường ở thủ đô, tương lai phía trước vô cùng xán lạn, thế mà lại chết trong tay một thằng lính quèn!

Lúc này đây trong lòng hắn ta thoáng thấy hối hận, hối hận vì đáng ra mình không nên chọc vào con người đáng sợ kia.

La Thuần cất súng, lao như bay xuống tầng, một lần nữa giấu khẩu súng vào phía sau căn nhà mà trước kia Lý Bình từng ở.

Bây giờ khẩu súng này đã không có tác dụng gì đối với anh nữa, uy lực của súng đạn thậm chí không bằng một con dao.

Quay về biệt thự đã là một giờ sáng, La Thuần tắm rửa thay quần áo ở dưới tầng rồi mới tới trước cửa phòng Diệp Băng Dung, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào trong.

Đây là lần thứ hai anh bước chân vào phòng ngủ này, trong phòng tràn ngập hương thơm thanh mát, Diệp Băng Dung đã ngả người vào thành giường, ngủ mất.

Anh nhẹ nhàng gỡ lấy cuốn tạp chí ra khỏi bàn tay cô, Diệp Băng Dung giật mình bừng tỉnh, mỉm cười, ôm cổ anh.

Áo ngủ của cô rất mỏng, dường như La Thuần có thể cảm nhận được làn da mịn màng của cô. Hai người đều là kẻ tay mơ, đầu óc trống rỗng, tim đập thình thịch, chưa được bao lâu đã cùng nhau chìm vào màn đêm khiến người ta mê đắm.

Rạng sáng ngày hôm sau, một tin tức bùng nổ lan truyền khắp các hang cùng ngõ hẻm: Con trai của ông chủ Lâm Nhất Phong nhà họ Lâm đã bị người ta bắn chết, cháu trai cũng chết trước cửa quán karaoke. Cảnh sát nghi ngờ đây là một vụ giết người với mục đích trả thù nên tìm tới nhà họ Diệp để tìm hiểu tình hình, nào ngờ chưa kịp vào cửa đã sợ hết hồn vì một cuốn sổ chứng nhận, đành phải ra về.

Vụ án này một bị kết án một cách vội vàng với lý do là các bang phái xã hội đen đánh nhau. Nhà họ Lâm làm lớn chuyện lên cũng không thể nào lật lại vụ án, cuối cùng họ cũng biết là lần này, mình chọc phải một nhân vật kinh khủng rồi.

Tất cả những người chờ đợi một tấn trò cười ở Hà Đông đều trơ mắt ếch ra. Họ đợi nhà họ Lâm thể hiện uy lực của mình, xử lý gọn nhà họ Diệp, nào ngờ kết quả đảo ngược: Người thừa kế Lâm Hạo của nhà họ Lâm bị giết, cháu trai đầy tài năng Lâm Đằng cũng chết luôn, trong khi người nhà họ Diệp chẳng hề xước xát tí nào.

“Xem ra chúng ta đã đánh giá thấp gia đình họ Diệp rồi!”

Rất nhiều người thở than rằng: “Thật không ngờ “cây cao bóng cả” của Diệp Thái lại vững chắc đến vậy, chỉ e đất Hà Đông này sắp thay đổi lớn lắm đây!”

“Đáng sợ hơn cả là cậu con rể nhà họ Diệp ấy! Gây chuyện tày trời hết lần này đến lần khác mà vẫn được Diệp Thái bảo vệ, vụ lần này chưa biết chừng do anh ta làm đấy. Xem ra người ta cũng rất gì và này nọ, Diệp Thái không phải tên ngốc đâu!”

Nhà họ Lâm bị mây đen che kín, Lâm Nhất Phong mới đến tuổi trung niên đã phải chịu nỗi đau mất con, lão ta hận nhà họ Diệp thấu xương, vỗ bàn quát lên: “Ba gia tộc lớn ở Hà Đông này phải lên chung một chiếc thuyền, không thể để gia đình nhà kia làm “anh cả” được! Mời đại diện của hai gia tộc khác tới đây, lần này tao phải khiến gia đình Diệp Thái mãi mãi không thể trở mình!”

————————-



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.7 /10 từ 11 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhất chẳng hạn như tieu tu ly nguyen ba, mr bean lam banh sandwich rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.