Long Việt thần hoàng

Chương 10: Kim Bức


Theo Kim Bức tiến vào một thông đạo nào đó đem theo đôi cốt thủ tới một nơi kỳ lạ, một chiếc tế đàn cao vô cùng, xung quanh tế đàn là một đống trụ cột, chính giữa là một thanh kiếm bằng đá trông vô cùng nặng nề và sắc bén, bên trên thanh kiếm đó là một bộ cốt lâu thiếu khuyết một cánh tay trái, đặc biệt một điều là bộ cốt lâu này có rất nhiều vị trí xương cốt khác lạ lại vô cùng ăn khớp với nhau.

Kim Bức từ từ điều khiển chiếc cốt thủ vừa mới lấy được tiến vào trên tế đàn, tiếp xúc với bộ cốt lâu đó, lập tức cánh tay như có linh bay tới vừa vặn gắn vào bên trong. Kế tiếp là một màn có thể nói là vô cùng hùng vĩ, những căn cột trụ xung quanh, tổng là mười bảy căn, điêu khắc đủ loại muông thú, chảy ra huyết dịch đỏ tươi, nồng nặc mùi tanh tưởi khiến người khó chịu muốn nôn mửa lập tức.

Huyết dịch chảy ra từ mười bảy căn trụ như vô cùng vô tận, hội tụ lại bên trong tế đàn biến nơi này thành huyết trì, huyết dịch còn chưa ngừng lại, thanh kiếm đá chính giữa kia được hấp thu huyết dịch như bơm nước, một đám phù văn kí tự kì lạ xuất hiện trên bề mặt thanh kiếm, biến nó trở nên vô cùng thần bí, huyết dịch từ trên đỉnh chuôi kiếm chảy ra, xuôi xuống bên dưới, một phần trở lại huyết trì, một phần đi qua bộ cốt lâu vừa gắn cánh tay xương bên trái.

Huyết dịch chảy từ đỉnh đầu khô lâu qua lồng ngực từ những căn xương sườn khác nhau tạo thành cuối cùng là xuống chân rồi lại quay về với huyết trì, tạo thành một vòng lặp liên tục không ngừng.

Mà cánh tay bên trái dính độc ban vừa mới gắn vào đó, lập tức lây lan sang một số nơi khác như xương quai xanh, xương cổ, sương sống lưng… nhưng với một tốc độ vô cùng chậm chạp, có khi còn lâu hơn một chén trà mới được một chấm nhỏ li ti.





Sở Hành Đoan sau khi xử lí xong độc tố trong cơ thể Lương Việt Hưng lập tức rời đi, để lại Sở Mạnh cùng Lương Đấu Thiên ngồi nói chuyện với nhau, vừa nói chuyện xưa giữa cô cô cùng cô trượng, vừa tìm cách chữa trị độc tố ẩn trong kinh mạch, khí hải cùng thức hải của Lương Việt Hưng.
  • Cô cô ngươi năm đó ta gặp là lúc nàng gặp nạn, bị người truy đuổi. Một đám khoảng bảy tám người mặc áo đen chùm đầu, mỗi chiêu đánh ra như tôn lên một loại khí thế nào đó như áp đảo chúng sinh. Ngày đó ta đốn củi trong rừng bỗng gặp được nàng, sau đó không tiếc lấy mạng bản thân ra đánh cược. Ài…


Lương Đấu Thiên bồi hồi, cảm khái kể lại hồi ức lần đầu gặp Cẩm Tuyền trong hoàn cảnh có chút đặc biệt, tuy nàng che giấu thân phận nàng tới tận lúc Lương Việt Hưng dính độc tố Độc gia nhưng hắn không chút trách móc, ngược lại cảm thấy bản thân vô năng, không giúp được nàng chuyện gì.

Sở Mạnh nghe tiếng thở dài đầy tiếc nuối lẫn cảm khái, bản thân như có thêm động lực đốt cháy lên nhiệt hỏa của bản thân, quyết tâm hừng hực nóng bỏng chảy trong người nhìn Đấu Thiên, nói:
  • Cô trượng! Ngài yên tâm, có ta tại đây! Ta nhất định sẽ bảo vệ biểu đệ thật an toàn chu đáo, xin ngài yên tâm!


Đấu Thiên nhìn thấy nhiệt huyết tuổi trẻ bên trong mà hắn từng có mà nhìn lại bản thân, ngọn lửa hi vọng và quyết tâm từ tàn lửa như được tiếp thêm củi giấy lại hừng hực bốc lên, tay của hắn đặt lên vai Sở Mạnh vỗ nhẹ hai cái gật đầu rồi đứng dậy vén lều đi ra bên ngoài.

Sở Mạnh cũng đi ra ngoài tiễn biệt Đấu Thiên, không biết khi nào mới gặp lại cô trượng cũng có thể đây là lần cuối hai người gặp nhau. Trời hiện tại sắp sáng, phía cửa hang đã ló lên một chút ánh sáng, Sở Mạnh nhìn Đấu Thiên rời đi mà nhớ tới mình ra đi cũng là lúc khí trời như vậy chỉ mục tiêu giống nhau mà kết quả lại khác. Hai người đều muốn mạnh lên, Sở Mạnh thì muốn bảo vệ gia tộc, duy trì hơi tàn đợi thông tin cô cô. Còn Đấu Thiên lại muốn bảo vệ được nhi tử, tìm cách để nhi tử mình có thể tu luyện, đồng thời đi tìm thê tử của bản thân.

Sở Mạnh nhìn thân ảnh Đấu Thiên ra khỏi tầm mắt mới quay về túp lều bản thân ở lại. Sở dĩ bọn họ không dựng nhà vì nơi này đất đá rất dễ lung lay, sụp đổ, nếu không phải như cái hộp cẩm thạch thì khó mà có thể làm nó vững trãi, địa động cũng khó mà đào xuống, vì đất nơi đây tiếp xúc với vật nhọn không phải trong hang sẽ giống như đào cát còn thạch nhũ thì dính cao tít tắp trên đỉnh động, khó mà có thể lấy xuống.

Trên đường về không có gì bất trắc, bản thân Sở Mạnh tới trước giường của mình, lấy ra một chiếc hộp nhỏ, bằng gỗ không có chút điêu khắc nào cả. Mở ra nhìn một lúc rồi lại đóng lại, cất kỹ qua vị trí khác. Mỗi lần mở ra, hắn đều phải để sang vị trí khác tránh cho đạo tặc vào lấy mất. Tới bên tủ sách của mình, hắn đi vài vòng kiểm kê xem có loại công pháp một tay nào phù hợp hay không thì lại chẳng thấy đâu.

Sử dụng trọng kiếm quá nặng với người bị phế một tay như Lương Việt Hưng nên hắn trực tiếp loại, đoản kiếm và trường kiếm cần biến đổi linh hoạt tay này tay kia… Trường thương cũng có thể nhưng một tay không thể dồn trọng tâm, đao thì có thể thích hợp, còn một số loại khác thì hắn vẫn là thôi đi, những loại đó không phải nặng thì đều là cần hai tay.

Lấy một bộ đao pháp xuống khỏi kệ sách, hắn lại nhìn lên giá trên, một loạt quyền pháp cùng thoái pháp. Lôi Ảnh Quyền quá nhanh không hợp đao, Hỏa Quyền cần nguyên khí, Lực Quyền thì ưu tiên thân thể càng mạnh. Nếu Lương Việt Hưng có nghị lực thì nhất định sẽ đem Lực Quyền cho hắn, Lực Quyền này cũng mới chỉ là bản cơ sở thấp nhất, bản cao cấp hơn là Bạo Lực Quyền, Phách Sơn Quyền, Đảo Hải Quyền và Phá Thiên Quyền cao nhất.

Thoái pháp thì loại nào cũng có thể, nhưng vẫn làn ưu tiên sức mạnh bộc phá. Thân pháp thì phải chịu được sức nặng cơ thể, vì nơi đây không phải thân pháp cao đã nhanh, mà là người có thân pháp thích hợp.

Suy nghĩ thoáng một lát, hắn đem toàn bộ sách lọc qua một lần, chia thành hai loại thích hợp nhất với hắn lấy đao pháp làm nền, một bộ Lực Quyền, Ngưu Hành Bộ, Phá Mã Thoái. Một bộ khác lấy tốc làm chủ gồm Du Long Bộ, Phong Quyền và không có thoái pháp vì tốc làm chủ thì một đao cũng có thể trảm thủ địch nhân.

Đem hai bộ sách này ra khỏi lều, hướng đến vị trí mà Lương Việt Hưng đang nghỉ ngơi ở lại, trên đường đi hắn nghe thấy không ít tiếng thì thầm to nhỏ:


  • Các ngươi xem! Đội trưởng đệ nhất đội lại quan tâm đến tên vừa mới cứu về như vậy? Liệu có phải con riêng hay không?


  • Hừ! Ngươi bị ngu sao? Sở Mạnh đội trưởng đã làm gì có thê tử mà con riêng?


  • Theo ta thì có lẽ là do mật thám Độc gia giả bộ thương hại để thăm dò tin tức chúng ta đúng hơn.




Đủ loại thứ tiếng như ruồi muỗi bay quanh tai hắn khiến hắn có chút khó chịu, suýt nữa động sát chiêu đánh mấy tên này nhừ xương, may mắn hắn nghĩ đến Lương Việt Hưng, nếu hắn ra tay sẽ bị tịch thu toàn bộ tài sản chung như đống sách này, chỉ còn chút nguyên thạch cùng một bộ áo năm đó Cẩm Tuyền mua cho hắn, có lẽ chẳng đủ cho hai người sống qua ngày.

Mỗi một trận chiến đều tiêu hao lượng lớn nguyên khí mà hắn cần phải bổ sung lập tức dưới điều kiện dã ngoại đầy nguy hiểm rình rập này. Bỏ qua tiếng mấy con ruồi vo ve bên tai, Sở Mạnh tiến vào túp lều Việt Hưng tịnh dưỡng, để đống sách trên bàn rồi ngồi xuống thưởng trà ngon, chỉ riêng phía Đông đại lục mới có.

Có một lần hắn được một thương nhân phía Đông đại lục mời tới thưởng loại trà này, một loại trà ngon vô cùng, mùi hương thơm dễ chịu, vị ngọt vừa phải lẫn chút đắng chát nhẹ, đặc biệt uống vào mùa đông thì không còn gì để nói thêm. Vừa nhâm nhi tách trà ấm, vừa đọc thêm một vài loại sách thích hợp với Lương Việt Hưng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như biet danh hay cho con trai, chinh sach bao mat chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.