Long Việt thần hoàng

Chương 23: Lo lắng!


Việt Hưng lừa được Tiểu Hổ đi cùng để bảo vệ mình, hắn liền vui vẻ phần nào, tay vỗ vào người nó nói:
  • Biến về bản thể của ngươi rồi đi thôi!


Tiểu Hổ lập tức nghe lời, biến trở về bản thể to lớn để Việt Hưng cưỡi trên lưng mình rời đi. Bỏ lại căn nhà gỗ không cửa bị gió lùa vào nhưng không làm nó trở nên lạnh giá hơn, vì nơi này đã tràn ngập hơi thở nồng nặc của Hỏa Huyết Lang Tửu.

Theo Lương Việt Hưng hắn thấy thì Tiểu Hổ này vừa to lớn, mà lại bị hai người Sở Mạnh hợp lực, đánh ra nhất kích phẫn nộ mà không chết, riêng Sở Hành Đoan chặt đuôi bằng đinh ba thì không nói làm gì, chỉ một mình Sở Mạnh sử dụng bản mệnh thần thông Bạch Hỏa Viên Vương Biến thôi cũng chỉ đánh bay Tiểu Hổ mười trượng, còn chưa kể tới tu vi hai người đều vô cùng cao. Đặc biệt là nó vô cùng hiểu tiếng người, tuy một phần có lẽ là do việc bị nô dịch mà linh trí tăng nhưng việc nó làm trước đó như trêu đùa với hắn thì có thể khẳng định được rằng Tiểu Hổ này rất có thể là yêu thú mang tu vi trên Hoàng Kim cảnh.

Mà Sở Hành Đoan lại có thể đánh Hỏa Hổ một cách vô cùng tùy ý, không hề có cảm giác gọi chút áp lực, càng khẳng định tu vi của Sở Hành Đoan cũng vô cùng cao, vượt qua cả Hỏa Hổ, có lẽ đạt tới cảnh giới của các Thái trưởng lão cũng nên.

Lương Việt Hưng dẫn theo Tiểu Hổ đi theo bên mình, lao nhanh về hướng Nam, nơi mục tiêu kế tiếp hắn cần ở tại nơi đó, Thiết Bảo Diệp cùng Phủ Hoàng Đằng.

Cưỡi trên lưng Tiểu Hổ to lớn, nhãn giới của hắn được nâng cao lên, không còn phải nhìn mấy con tiểu trùng, hay kiến nhỏ li ti sinh hoạt dưới chân mình nữa thay vào đó là một đám chim chóc bay lượn trên trời.

May mắn Hỏa Hổ to lớn thường mở rộng miệng phún hỏa, thiêu đốt những gì cản đường phía trước, Lương Việt Hưng trên lưng mới không bị cành lá đập vào mặt. Không thì tóc tai, mồm miệng hắn đã đầy lá cây.

Với tốc độ của Hỏa Hổ thì chưa đến một nén nhang, hai người Lương Việt Hưng đã đến khu vực cần đến.

Trước mắt hắn là một khu rừng rậm xanh thẳm, dù đang là mùa đông nhưng lá cây vẫn xanh um tùm, rậm rạp chằng chịt, cành lá nhiều tới mức che phủ cả bầu trời, mau mắn hiện tại đang có nắng, một số tia xuyên qua các kẽ lá chiếu rọi xuống chứ trời mà nhiều mây thì trong này tối không khác gì ban đêm.

Nhìn thấy cảnh tượng này, tâm tình Việt Hưng như được thư giãn, toàn thân nhìn vào tràn ngập cảm giác ấp áp, nhưng lập tức hắn tự tát vào mặt mình một cái sau lại giật lông mao của Hỏa Hổ dưới thân, đánh nó đang mơ mơ màng màng chuẩn bị gã xuống đất đứng thẳng trở lại.

Việt Hưng cảnh giác cảm nhận xung quanh thì phát hiện ra một mùi hương là lạ lưu động trong khu rừng tạo thành lớp sương mỏng vô cùng khó phát hiện. Một mùi hương có thể nói là…

Vừa định truy tìm tiếp thì Lương Việt Hưng đã hôn mê trên lưng Hỏa Hổ. Tiểu Hổ không còn được Việt Hưng tạo động lực đánh tỉnh, thần trí trở nên mơ hồ rồi cùng nằm xuống bên cạnh gốc đại thụ ngay rìa rừng rậm, một bên xanh um, một bên trụi xơ xác.



Không biết qua bao lâu, một đoàn người đi tới nơi này, bọn họ cũng chỉ mặc một tấm da lông che phần dưới, thân để trần lộ cơ bắp sáu múi vô cùng rõ rệt. Trông bọn họ có vẻ giống như thổ dân nhưng đầu tóc vô cùng gọn gàng, vô cùng kỷ luật, ai nấy đều có một vài vết sẹo trên thân mà không hề dữ tợn, hung hãn, chỉ có một vẻ dũng mãnh, thiện chiến.

Đặc biệt là người đi đầu, người này bên tay đeo một chiếc vòng làm từ răng nanh, trên những chiếc răng vẫn còn một vài vết máu đỏ thẫm khô lại, khuôn mặt chính trực luôn nhìn về phía trước, không hề kiêu ngạo một chút nào.

Một đoàn này có khoảng bảy người, ai nấy đều mặc một bộ đồ giống nhau, nhưng chỉ có người đi đầu là có lang nha hoàn trên cánh tay trái, trên tay bọn họ cầm một cây giáo làm từ sắt bóng loáng, vô cùng sắc bén.

Không ngờ tận bên trong rừng sâu, đám người trông như thổ dân này lại có thể làm ra được một thứ vũ khí sắc bén, tinh xảo như vậy.

Đoàn người này đi từ phía sâu trong rừng ra bên ngoài, trên thân có không ít vết máu đã được xử lý, cầm máu, có lẽ đã phải trải qua một trận chiến nào đó trên đường. Dẫn đầu đoàn người đi tới biên giới giao thoa giữa ‘thiên đàng’ và ‘địa ngục’, hai người đi phía sau người có lang nha hoàn trên tay, chỉ về phía trước nói:
  • A nha nha! Có một đại miêu xuất hiện ở bìa rừng của bộ tộc chúng ta! Tối nay chúng ta có thể thỏa mãn cơn đói được rồi a! Đội trưởng, ngài xem chúng ta nên làm gì với đại miêu này đây? Nướng? Hấp? Hay là nấu canh cho đại tẩu bồi bổ? A kha kha kha…


Đám người nghe thấy vậy cũng vui vẻ cười lớn, làm người gọi là đội trưởng đi đầu, khuôn mặt trẻ trung đã có nét trưởng thành, khoảng hai mươi bảy tuổi có chút xấu hổ, mặt hơi đỏ nhưng cười vô cùng hào sảng:
  • Mấy người các ngươi đều đã lớn cả rồi mà vẫn chưa thèm lấy vợ, sinh con giúp bộ tộc chúng ta lớn mạnh đi, mà vẫn còn tâm tư chơi bời? Nếu không phải là tộc trưởng có nhiệm vụ giao cho chúng ta, chắc các ngươi vẫn còn đang trốn phụ mẫu các ngươi ngụp lặn ở chỗ nào đó cũng nên. Ha ha ha ha ha…


Đội trưởng nói ra lời khiến bọn hắn vô cùng đau đầu, bọn hắn đều là huynh đệ vào sinh ra tử cùng nhau nhiều lần, cũng chỉ vì một đứa con gái mà không dám ra tay, sứt mẻ tình huynh đệ. Cả đám đều gãi đầu cười cười, liền tiến tới bên cạnh Hỏa Hổ, kiểm tra.

Tới nhìn một lúc thì có hai người hướng về phía đội trưởng trẻ hô lớn:
  • Đội trưởng! Chúng ta thấy một đứa trẻ!


Nghe thấy tiếng kêu phát hiện một đứa trẻ của hai người kia, đội trưởng lập tức đi tới bên cạnh, ngồi xuống tay đặt lên trán Lương Việt Hưng, để hai tay tại mũi phát hiện có gió lưu động liền thả lỏng tâm tình một hơi.



Tại buổi tối ngày hôm trước, trong một túp lều da nhỏ, bên trong tối om, chỉ có cây nến trên bàn lộ cái bóng một người qua khe hở dưới túp lều đó, bên ngoài là một trung niên nhân, thân xăm mình long xà, thuồng luồng các thứ lên trên thân, bên dưới là một chiếc khố bằng vải, để lộ thân trần với vài vết sẹo nhưng không thể làm các nhóm cơ mất đi nét hoàn mỹ, tóc dài xõa sau lưng, khoanh chân ngồi trước cửa lều.

Người này vô cùng có ý tứ, không hề ngồi lên trên chiếc bóng qua khe mà ngồi như đối diện, bóng đối bóng, vì đằng sau người đó là một cây đuốc chiếu hắc ảnh của hắn xuống mặt đất.

Một giọng nói khàn khàn từ trong chiếc lều da đó phát ra, ngắt quãng vô cùng khó hiểu, nhưng trung niên kia vẫn cúi đầu lắng nghe như tiểu bối nghe giảng bài:
  • Bìa rừng… Thiếu niên… Hổ… Hưng… Điềm…


Nghe thấy xong một số từ ngữ khó ghép lại thành câu, trung niên còn đang xoắn não suy nghĩ thì một tiếng gió thổi qua khe cửa vào của túp lều làm ánh sáng vụt tắt, chiếc bóng không còn xuất hiện. Trung niên nhân kia cũng không có tò mò cố nhìn vào bên trong mà chỉ đứng dậy, yên lặng rời đi.

Ra khỏi khu vực cửa lều, trung niên nhân cho người gọi một nhóm liệp đội tới, dặn dò đôi chút liền phất tay bảo bọn họ rời đi, sau đó liền chắp tay sau lưng mặt trầm ngâm suy ngẫm, rồi cũng rời khỏi nơi này.

Đi ngang qua một bức tượng vô cùng to lớn, nhìn lên trên thì hắn thấy được, thân hình một con đại quy vô cùng to lớn, với quang mang từ những tinh trần giữa trời đêm làm nó trở nên vô cùng huyền ảo.



Trời trở tối, màn đêm phủ xuống cánh rừng xanh um, tĩnh lặng khiến nó trở nên âm u, u tối, ám ảnh, lạnh gáy lẫn rùng rợn bởi tiếng quạ thỉnh thoảng kêu lên trong đêm tối.

Đoàn người để thân trần, thân dưới đủ che lại bằng tấm da thuộc, trên vai khiêng theo một con đại miêu bị trói chặt nằm trên chiếc chõng bọn họ làm suốt buổi chiều bằng gỗ. Bên trong lòng Hỏa Hổ đó còn có một thiếu niên, tướng mạo bình thường, đoạn mất tay trái hôn mê nằm đó.

Chính là Lương Việt Hưng cùng Tiểu Hổ mới bắt lúc sáng nay. Dẫn đầu là một thanh niên còn ba năm nữa là bước sang tuổi ba mươi, tay đeo lang nha hoàn, thẳng hướng rừng sâu mà đi.



Tại căn nhà gỗ, nơi mà Sở Mạnh cùng Sở Hành Đoan đạp tung cánh cửa nhỏ, hai người đều đang ngồi trước cửa, tay chống cằm suy tư.

Bỗng nhiên Sở Mạnh ngồi bên trái mở miệng:
  • Đoan thúc, sao ngài không lo lắng chút gì vậy? Rõ ràng là Lương Việt Hưng mất tích cùng Hỏa Hổ sao ngài lại không có chút động tĩnh gì?


Sở Mạnh vội vã trách móc Sở Hành Đoan, nhưng lập tức bị Sở Hành Đoan đáp trả khiến bản thân câm nín:
  • Ngươi! Tên ngu ngốc! Nếu như Việt Hưng có chuyện thì ta còn bình tĩnh như vậy sao? Liên hệ giữa ta cùng Tiểu Hổ vẫn còn a…


Lời nói này khiến Sở Mạnh phải yên lặng ngồi, bĩnh tĩnh suy nghĩ lại chính bản thân mình. Đồng thời trong lòng thầm cảm khái, đánh giá Sở Hành Đoan:

‘Quả nhiên lão bất tử lâu năm, sống trong âm mưu quỷ kế luôn luôn bình tĩnh!’

Ắt xì!! Sở Hành Đoan dường như cảm thấy có người nói xấu sau lưng mình, liền nhảy mũi một cái. Chính cái nhảy mũi này làm Sở Mạnh có chút giật mình, vội vàng biện hộ:
  • Ai… Trời trở lạnh, mặc không ấm ra ngoài dễ bị cảm lạnh! Mau! Chúng ta tới làm chén Hỏa Huyết Lang Tửu cho ấm bụng, rồi đi tìm tin tức Việt Hưng sau cũng được.


Sở Mạnh nói xong, không biết từ bao giờ đã lôi ra hai cái chén nhỏ đựng một chất lỏng, tỏa ra một mùi men nồng nàn lẫn theo huyết khí nhàn nhạt nức mũi uống vào trong bụng, sau lại đẩy một chén khác sang cho Sở Hành Đoan, ép hắn lại phải uống.

Kế tiếp chính là một màn Lương Việt Hưng từng chứng kiến qua. Kẻ đưa người cụng, liên tục rót không khí vào trong bụng rồi lại cụng, một cách vô cùng nhiệt tình.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dantaichinh.com ví dụ như hoá đơn điện tử, tra cứu thông tin thuế hải quan bhxh những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.