Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Chương 93


Bầu không khí náo nhiệt của tết âm lịch vào tháng hai cũng từ từ tắt dầu rồi biến mất, những ngày cuối của tháng hai tới cũng là hôn lễ được cử hành.

Sau khi Mẫn Tiệp tự ý công khai lời xin lỗi trước giới báo chí thì những tin đồn khác nhau cũng xuất hiện.

Chuyện Mẫn Tiệp đi du học ở Milan và những việc xảy ra khi đó đều được mang ra ánh sáng, còn cuộc hôn nhân giữa Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm vì sự can thiệp của Mẫn Tiệp trở thành đề tài nóng của xã hội. Mẫn Nhu lại không ra mặt giải thích, từ một mối kim ngọc lương duyên biến thành nghiệt duyên bị xã hội lên án.

Với chỉ số thông minh của Mẫn Tiệp, Mẫn Nhu cũng không hề khinh thường, trước những lời gièm pha tai tiếng, lại có thể duy trì được bình tĩnh, bày ra chủ ý công khai xin lỗi trước báo chí.

Mẫn Nhu mỗi ngày đều xem báo, Mẫn Tiệp bây giờ ngày ngày đều xuất hiện, lại còn là ảnh màu, nhưng chỉ có một mình không hề có ai đi bên cạnh. Vừa ra khỏi cửa liền bước lên xe buýt hoặc tàu điện ngầm khác hẳn vẻ tiểu thư trước đây.

Mẫn Tiệp chịu không ít khổ cực, Mẫn Nhu cũng hiểu rõ. Nhưng với thói quen của Mẫn Tiệp lại có thể tiết kiệm, suốt ngày ru rú trong nhà nếu cô ta không phải bị hỏng óc rồi chắc chắn có người làm quân sư, giúp cô ta bày mưu tính kế.

Nhìn dáng người cô độc trong tờ báo, Mẫn Nhu chợt nhướng mày, nhìn sang bên mép hình, nụ cười trên môi cong lên, Mẫn Tiệp chẳng qua là con cờ mà Will cần dùng nhưng không ngờ lại thuận buồm xuôi gió!

Người đàn ông này, trốn trong bóng tối thao túng Mẫn Tiệp như con rối, chắc chắn muốn chiếm Mẫn thị. Bây giờ anh ta làm thế, ngoại trừ khiến mối quan hệ của Mẫn Tiệp và Mẫn Nhu càng thêm căng thẳng thì còn được lợi gì.

Hay, anh ta muốn cô đứng ra, giống như Mẫn Tiệp, khiến cho mọi chuyện xào xáo lên đạt tới hiệu quả tốt nhất, ngồi ngư ông đắc tới.

Đáng tiếc, anh ta tính sai rồi. Cô còn chưa đến mức kích động dẫn giới truyền thông tới xem cô và Mẫn Tiệp cãi nhau, cuối cùng rơi vào lưới để mọi người ai cũng chỉ trích cô.

Giá cổ phiếu của Mẫn thị bị rớt nghiêm trọng, dưới áp lực của người chơi cố phiếu, đại hội cổ đông được mở, cũng tại hội nghị này, Mẫn Nhu mới biết mười lăm phần trăm cổ phần khác của Mẫn thị đã được chuyển tới tên cô.

Nhìn luật sư đưa giấy tờ chuyển nhượng cổ phần công ty đến trước mặt, Mẫn Nhu như mê muội cả đi, trong lòng bình thản không hờn giận như đã biết trước ai là người tặng. Cô lạnh lùng đẩy giấy tờ chuyển nhượng sang cho luật sự.

“Thứ này không phải của tôi, tôi sẽ không lấy nó”

Vị luật sư nhìn giấy tờ bị trả lại đến cứng đờ nhìn thái độ đầy ương ngạnh của Mẫn Nhu. Ông xấu hổ không biết làm sao, cũng không thể nói là ai đưa. Mẫn Nhu cũng không cho ông cơ hội thuyết phục, cuộc họp vừa kết thúc, cô phớt lờ vị luật sư đó, sau đó cùng Liên luật sư ra khỏi phòng họp.

Nhìn theo bóng lưng kiên quyết của Mẫn Nhu, vị luật sư cầm lấy di động gọi: “Xin lỗi, tôi không thể thuyết phục Mẫn tiểu thư nhận cổ phần công ty…”

Nếu yêu, nhưng yêu không đúng lúc, thì những giọt lệ quý giá cũng chỉ phó hoài, có thể lựa chọn gì nữa.

Khi cô theo đuổi anh ta thì trong lòng anh ta có người khác, dù cô có cố gắng thế nào cũng không vào được; khi anh ta hối hận thì trong lòng cô đã có người khác, dù anh ta có bù đắp thế nào cũng không vào được trái tim cô.

Tình cảm xưa kia của cô và Kỷ Mạch Hằng đã kết thúc, bây giờ anh ta làm thế chỉ mong giảm bớt nỗi đau khổ mất mát, cũng chỉ mang tới phiền toái cho cuộc sống của cô, cho nên, cô không thể đón nhận ý tốt của anh ta. Nếu đón nhận nó, cô và anh ta sẽ lại dây dưa lần nữa.

Chẳng qua, lần dây dưa này đổi thành anh ta đi theo cô, không phải cô đuổi theo anh ta nữa..

Mẫn Nhu vừa ra khỏi phòng họp liền nhận được điện thoại của Lục Thiếu Phàm. Vì đã đến gần bữa trưa, hơn nữa công ty Mẫn thị và tòa thị chính cách nhau không xa nên hai người quyết định đi dùng cơm.

Mẫn Nhu không đi cùng Liên luật sư xuống bãi đỗ xa. Cô ngồi bên trong phòng tiếp khách, hưởng thụ sự nhiệt tình của nhân viên mang nước nóng tới, chờ Lục Thiếu Phàm tới thì sẽ gọi điện cho cô.

Hôm nay, Mẫn thị mang đến cho Mẫn Nhu cảm giác yên tĩnh, về chuyện loại cảm giác này từ đầu mà tới, Mẫn Nhu đưa mắt nhìn cửa sổ trong suốt, nhìn những nhân viên đang cầm văn kiện đi qua lại, sau đó khép chặt cửa phòng làm việc, qua đó thể hiện tiết tấu làm việc rất có quy luật.

Từ khi cô bước vào Mẫn thị đến khi đại hội cổ đông kết thúc thì không ai tới làm phiền cô, cô chợt nhớ tới Mẫn Tiệp luôn ghen ghét cô, Mẫn Nhu nhíu mày, chẳng lẽ định lực của Mẫn Tiệp đã được Will huấn luyện tốt thế sao?

Sự thật khác với phỏng đoán của Mẫn Nhu một trời một vực, không phải Mẫn Tiệp hoàn toàn tỉnh ngộ, cũng không phải không muốn tới tìm cô tính sổ, mà cô ta không có cơ hội, ít nhất ở Mẫn thị cô ta không còn có cơ hội huyên náo.

“Anh tới rồi sao? Không cần lên đón em đâu, em tự mình xuống được rồi”

Nhận được điện thoại Lục Thiếu Phàm, tâm tình Mẫn Nhu cũng vui vẻ lên, hào hứng đi ra khỏi phòng tiếp tân. Vì là giờ nghỉ trưa, nhóm nhân viên cũng không tập trung làm việc mà tụ lại nói chuyện. Lúc Mẫn Nhu đi qua, cô vô tình nghe được ít tin tức.

“Tân tổng giám vừa rồi có tới đây, động tác cũng mau lẹ thật, mọi người không thấy hôm qua lúc Mẫn tổng giám quay về thu dọn đồ đạc sắc mặt lúc đó như chuẩn bị nổi bão, mình chỉ là nấm mốc, vừa đi vào đã bị cô ta mắng cho một trận”

“Ai, mấy người chức cao đó tranh giành với nhau tai họa luôn đổ ập lên đầu mấy con cá nhỏ chúng ta. Mẫn tổng giám bị cho nghỉ việc cũng đáng, ai bảo trước kia cô ta cứ khi dễ cấp dưới, thậm chí còn sa thải cả những nhân viên cô ta ghét mà không cần biết lý do, lòng dạ đàn bà quả nhiên ác độc…”

“Phó tổng Hồng và Mẫn tổng giám hại công ty chúng ta đến thê thảm, giá cổ phút rớt liên tục, mỗi lần tôi nhìn thấy nó đều run lên, sợ tới ngày mình bị thất nghiệp”

Đám nhân viên nữ mải lo tán gẫu tay cầm cốc nước, buôn chuyện công ty không thấy Mẫn Nhu đang đứng cách đó không xa.

Mẫn Nhu nghe tin Mẫn Tiệp bị sa thải thì thoáng kinh ngạc, nhưng cô cũng hiểu được ý nghĩa của việc đó, hi sinh xe bảo vệ tướng, đây là biện pháp ứng phó với tình hình trước mắt của Mẫn Chí Hải.

Bãi đậu xe tối âm u, khi cửa thang máy mở ra, cách đó không xa cô thấy bóng người đang đứng tựa vào thành xe. Trong khoảnh khắc, Mẫn Nhu cảm thấy bãi đậu xe như được chiếu sáng, bước chân càng nhanh hơn.

Anh hôn nhẹ lên môi cô, ý cười ẩn hiện trong mắt, Mẫn Nhu cũng vui vẻ nở nụ cười, kéo tay anh hỏi: “Lát nữa chúng ta đi ăn phú thạch đầu thuyền ngư, anh thấy sao?”

Lục Thiếu Phàm chỉ cười mỉm, trong mắt đầy sự che chở dành cho cô. Anh ôm lấy Mẫn Nhu, đưa cô sang bên ghế phụ, tỉ mỉ thắt dây an toàn cho cô, trước khi đóng cửa còn giữ lấy cằm cô nói: “Dù em muốn an bàn đào vương mẫu, anh cũng phải đi mượn cái thang hái nó xuống”

“Lục Thiếu Phàm, bắt đầu từ khi nào miệng lưỡi anh lại trơn tru như thế?”- Cô tỏ vẻ tức giận, nhưng gương mặt lại dịu dàng, người kia chỉ cười yêu thương, Mẫn Nhu đưa tay muốn đẩy người kia ra khép cửa lại.

“Có sao? Sao anh lại không biết dịu dàng nhỉ, không phải trước đây cũng có sao?”- Lục Thiếu Phàm làm bộ cúi người xuống hôn, hai cánh tay thon dài vòng lấy Mẫn Nhu, Mẫn Nhu ngửa đầu xin tha, nụ hôn nóng rực rớt trên vành tai cô.

“Mau ra đi, có người thấy bây giờ?”

Tiếng xe khởi động khiến cô không dám đáp trả lại Lục Thiếu Phàm, đành đỏ mặt. Lục Thiếu Phàm lại như không nghe thấy tiếng cô khuyên, kéo dài nụ hôn từ sau tai tới cổ, hơi thở nóng ấm phả vào da thịt cô, bên trong xe là tiếng anh cười nhẹ: “Dạo này, hôn vợ mình cũng là phạm pháp sao?”

“Hôn vợ thì không phạm pháp nhưng ở nơi đông người mà làm chuyện thân thiết sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến bộ mặt thành phố thưa Lục thỉ trưởng.”

Lục Thiếu Phàm thuận theo lực đẩy của Mẫn Nhu, lui ra khỏi xe, anh mím môi, cười như không cười nhìn vẻ nghiêm trang của Mẫn Nhu, chỉ nhìn thôi mà cũng khiến Mẫn Nhu bối rối.

Không hiểu sao Lục Thiếu Phàm lại đột nhiên nhìn cô chằm chằm. Vừa tính mở miệng hỏi, anh lại cúi người, giọng nói vui vẻ hài hước: “Theo như tư tưởng giác ngộ của bà xã, vậy nửa đêm canh ba gọi quấy rầy giấc ngủ người khác, đã vậy còn ở giữa đường hét to, nói muốn gả cho anh, lại còn say mèm; liệu như vậy có được coi là ảnh hưởng bộ mặt thành phố?”

Mẫn Nhu hơi ngẩn người ra, mai mắt mở to. Kí ức bắt đầu chìm về đêm mơ hồ đó, đêm đó không biết mấy lần cô hét lớn, chú, tôi muốn gả cho chú, không ngờ những lời này lại ứng nghiệm, cô quả thật gả cho Lục Thiếu Phàm, người chú đã gọi cảnh sát nói cô ảnh hưởng bộ mặt thành phố.

Chuyện này Lục Thiếu Phàm đã sớm biết lại không nói ra.Lúc này, Mẫn Nhu biết chỉ càng ngượng ngùng xấu hổ không hề có chút vui vẻ, ra là mặt mày của cô ở trước mặt Lục Thiếu Phàm sớm đã bị ném đi.

“Không còn sớm nữa, đi ăn cơm thôi.”

Người đàn ông đắc ý nói, mọi nở nụ cười đầy toan tính, cánh tay dài đưa lên khép cửa xe lại, bước chân nhẹ nhàng vòng qua đầu xe, anh có thể mơ hồ nghe giọng nữ oán trách hỏi: “Lục Thiếu … Khi đó… tại sao… báo cảnh sát… mà không phải… về nhà”

Ngồi vào trong xe, nhìn vẻ mặt ai đó nghiêm túc như bị bức cung, Lục Thiếu Phàm chỉ cúi đầu, đôi mắt sáng chiếu vào một bên má cô, những ngón tay thon dài xoa nhẹ mái tóc.

“Bởi vì từ trước tới giờ anh không phải là người tốt’

Giọng nói bình thản không có bao nhiêu nghiêm túc, nhưng lại giống như ấn kí khắc sâu vào cô, không phải là người tốt thì sao, anh đối với cô rất tốt, bất kì ai cũng không thể tốt như thế.

Nhìn đôi mắt thâm tình của Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu kéo khóe môi, bàn tay đang để trên đầu gối vòng qua Lục Thiếu Phàm.

Khi xe rời khỏi bãi đỗ xa, Mẫn Nhu lơ đãng nhìn vào góc tối, cô thoáng ngưng mắt nhìn chiếc xa màu đen bên đường, nơi chỗ lái còn có bóng người, biển số quen thuộc đập vào mắt nhưng không thể kéo cảm xúc của cô di động.

Bàn tay to phủ trên tay cô khẽ siết lại, Mẫn Nhu đưa mắt nhìn sang Lục Thiếu Phàm, chỉ thấy vẻ nghiêm túc tuấn tú của Lục Thiếu Phàm. Anh nhìn thẳng về trước, giọng nói ôn tồn từ từ cất lên trong xe: “Ăn cơm xong tiện thể đi mua quà đám cưới cho tấn Hàm”

Quăng chuyện Kỷ Mạch Hằng ra sau, Mẫn Nhu cầm lấy tay Lục Thiếu Phàm, cười đáp:

“Phải a. hai ngày nữa là tới hôn lễ, nếu không mua sợ rằng không kịp”

Chân Ni kết hôn làm cô dâu, Mẫn Nhu vốn được chọn làm phù dâu. Nhưng cô lại đang mang thai, cả bà Thẩm và mẹ Chân Ni đều sợ Mẫn Nhu vất vả, ngay cả bà Lục cũng trăm ngàn lần không đồng ý

Thành ra theo như lời Lục Thiếu Phàm kể lại, cho dù bà Lục có phải vác gương mặt già nua đi làm phù dâu cũng không để con dâu mình làm việc vất vả. Bà Lục trực tiếp đẩy Đậu Đậu cho Thẩm gia mượn làm hoa đồng thay cho chuyện Mẫn Nhu làm phù dâu.

Đến ngày kết hôn, sáng sớm trong đại viện đã ồn inh ỏi. Mẫn Nhu đang ngủ ngon cũng thức giấc, giật mình choàng dậy:

“Sớm như vậy mà em đã dậy rồi sao?”

Lục Thiếu Phàm bị động tác của Mẫn Nhu làm thức giấc, gương mặt mệt mỏi vẫn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, đôi khẽ mở hí, cánh tay dài vươn ra ôm Mẫn Nhu vào lòng.

“Ngủ thêm một lát nữa đi”

Nằm trong lòng Lục Thiếu Phàm, lồng ngực của anh áp vào lưng Mẫn Nhu, cô lắng nghe nhịp tim của anh rồi từ từ thả lỏng, hơi quay đầu lại, khóe mắt nhìn thấy anh đang ngủ rất yên bình, xem ra tiếng súng vừa nãy không ảnh hưởng gì đến anh cả.

“Phanh!! Phanh”

Hai tiếng súng nổ kịch liệt vang lên, tựa như thủy tinh rơi xuống đất vang vào phòng ngủ. Cả người Mẫn Nhu cứng ngắc, không còn cảm thấy buồn ngủ, trong đầu thầm nghĩ xem tiếng súng ồn ào từ đâu tới, cô tính nhấc chăn lên nhoài đầu ra.

“Đừng sợ”

Giọng nói Lục Thiếu Phàm so với lúc nãy cũng không khác mấy, cánh tay vòng chặt lấy cô, tay còn lại nhẹ nhàng xoa xoa lưng, tấm chăn bị đẩy xuống dưới cũng được anh kéo lên cổ.

“Đây là quy tắc trong đại việc, mỗi khi có lễ kết hôn hay đám tang đều bắn vài phát súng, về sau em sẽ quen thôi”

Mẫn Nhu xoay người lại, lọt thõm vào trong đôi mắt tự mãn đầy ý cười của Lục Thiếu Phàm, đôi mắt đen như ngọc chiếu rọi trên gương mặt còn hoảng sợ của cô. Lục Thiếu Phàm cúi đầu hôn cô, ôm chặt lấy, khóe miệng miễn cưỡng nói.

“Nếu không để anh đi xin với thủ trưởng, bảo ông ta khi chúng ta sinh đôi thì bắn mấy phát được không?”

“Thật là không đứng đắn mà, anh còn phải đi làm mà, mau đứng dậy đi”

Mẫn Nhu cũng không cùng Lục Thiếu Phàm nói bậy, cô thoát khỏi cái ôm của anh, xuống giường trước đi vào phòng tắm, người đàn ông vẫn nằm trên giường, đôi mắt mỉm cười tràn đầy nhu tình.

Thẩm gia cử hành hôn lễ cũng không đơn gian như Lục gia, hơn nữa Lục Tranh Vanh va ông Thẩm sống chết đối đầu, buổi lễ kết hôn này cũng xem như trận đấu ngầm.

Hoa hồng đỏ tươi tạo thành cầu vồng để ngay trước cửa khách sạn năm sau, bức tranh thư pháp ghi tên cô dâu và chú rể rất to cũng để đó. Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm vừa tan sở liền chạy tới thấy hàng loạt chiếc xe dày như răng lược.

Xem ra cũng không có khách nào tới sớm. Mẫn Nhu đi vào phòng chào hỏi Chân Ni và Thẩm Tấn Hàm, Đậu Đậu lâu không gặp Mẫn Nhu cũng chạy lại thân thiết, hôn lên mặt cô vài lần, ngay cả cha nó đứng kế bên đang giận thằng bé cũng làm như không thấy.

“Nhu, cậy xem Đậu Đậu càng lúc càng xinh đẹp a”

“Dì Chân Ni nói Đậu Đậu là thiên sứ đáng yêu nhất, mẹ có thấy vậy không?”

Mẫn Nhu quan sát Đậu Đậu, hai mắt lấp lánh, nhìn thẳng bé tròn trịa mặc bộ đồ trắng, cô xoa cái đầu nấm của nó.

Chân Ni nịnh nọt vài câu, không quên giữ lấy Đậu Đậu từ tay Mẫn Nhu, dùng hai tay bẹo má nó rồi hôn một cái thật kiêu, đang tính tiếp tục phạm tội thì bị Thẩm Tấn Hàm ôm vào lòng.

“Em có thể thôi làm chuyện mất mặt như vậy không?”

Thẩm Tấn Hàm nở nụ cười ấm áp, hai tay dùng sức giữ lấy Chân Ni đang giãy giụa, đưa mắt nhìn Thẩm Tấn Hàm và Mẫn Nhu, sau đó nói với Chân Ni.

Nhìn hai người động chân động tay, Mẫn Nhu đau đầu xoa xoa huyệt thái dương, Lục Thiếu Phàm chỉ bình thản cười, tay để lên vai cô đi ra ngoài.

“Đậu Đậu con muốn ở đây hay cùng ba mẹ đi ra ngoài?”

Trước câu hỏi của Mẫn Nhu, Lục Thiếu Phàm quay đầu lại thì thấy Đậu Đậu đang lắc lư người cười một tiếng, sau đó Lục Thiếu Phàm nắm tay Mẫn Nhu rời khỏi, cửa vừa khép lại, Đậu Đậu đứng bên cạnh cửa liền khịt khịt mũi.

“đang, đang đang”

Bên trong phòng phát ra tiếng đánh nhau, còn có tiếng trẻ con la thất thanh, Mẫn Nhu hơi run rẩy, cả người bị Lục Thiếu Phàm đẩy vào thang máy.

“Trách nhiệm của Đậu Đậu hôm nay rất lớn, chúng ta không nên quấy rầy nó a”

Hôn lễ được tổ chức trong đại sảnh lớn, màu xanh vàng rực rỡ, đèn thủy tinh treo trên trần nhà, ánh đèn lấp lóa chiếu cả hội trưởng, sàn nhà phản chiếu ánh sáng rực rỡ, cả hôn lễ toát lên sự cao sang.

Trong yến hội, quan khách thấy nhau liền chào hỏi, đi hết một vòng trở lại chỗ ngồi thì Mẫn Nhu phát hiện có một vài người lén nhìn cô và Lục Thiếu Phàm, lúc nhìn Lục Thiếu Phàm thì đa phần là ánh mắt tán thưởng, lúc nhìn cô lại thành xót xa lắc đầu thở dài.

Cô nhìn những ánh mắt kia mà không hề có chút ngại ngùng né tránh, ngược lại còn mỉm cười. Những vị khách đáng kính đang bàn luận về cô cũng lúng túng không biết nên làm sao đáp lại, cuối cùng bối rối ngồi về chỗ mình.

Mẫn Nhu không cần nghe cũng biết, nội dung cuộc nói chuyện không phải nói cô ngang ngược kiêu ngạo vô lễ thế nào thì cũng là kẻ cướp vị hôn phu của chị mình, chia tay người yêu giàu có lựa chọn một người tốt hơn, Lục Thiếu Phàm lại là kẻ bị lừa đến đáng thương.

Những lời đồn đại khắp nơi, chuyện Mẫn Tiệp đem mọi việc lên nói trước truyền hình xem ra đã có ảnh hưởng. Người không biết nghe những lời đồn bậy, cũng liền nhận định đó là sự thật. Đối với điểm này, Mẫn Nhu cũng không muốn suy nghĩ tăng thêm phiền não cho bản thân.

Khi tiếng nhạc thành hôn vang lên, Thẩm Tấn Hàm và Chân Ni xuất hiện từ trong tiếng vổ tay, từng bông giấy thả xuống rơi đầy, hai người mỉm cười hạnh phúc khác hẳn vẻ hung dữ lúc nãy.

Hôn lễ theo trình tự diễn, người dẫn chương trình cất tiếng, dưới đài tiếng vỗ tay nổ ra, tân khách thì hoan hô nhiệt liệt. Khi hai người trao nhẫn, bốn mắt nhìn nhau, hạnh phúc đong đầy.

“Em muốn đi hưởng tuần trăng mật ở đâu?”

Trong âm thanh ồn ào của tiếng vỗ tay, Lục Thiếu Phàm đột ngột hỏi, Mẫn Nhu dời lực chú ý sang mặt anh, xác nhận là anh đang hỏi cô mới bắt đầu suy nghĩ.

Hôn lễ của họ thiếu đi một tuần trăng mật lãng mạn, dù cô không quan tâm nhưng trong lòng cũng chờ đợi, nghe Lục Thiếu Phàm hỏi vậy trong lòng cũng thận trọng suy nghĩ.

“Ireland, em muốn về lại Ireland”

Lục Thiếu Phàm nhìn vẻ nghiêm túc của cô, môi nhếch lên:

“Được”

Tầm mắt mọi người đều tập trung lên cô dâu chú rể, không ai chú ý tới dưới khăn trải bàn màu vàng, ngón tay thon dài của anh lặng lẽ vuốt lòng bàn tay cô, xuyên qua khe hở, đan vào nó.

Khẽ nhấp nháp ít sữa tươi, cảm giác tinh khiết nhẹ nhàng quanh quẩn nơi đầu lưỡi, Mẫn Nhu cúi đầu, cảm nhận nhiệt độ từ tay Lục Thiếu Phàm, môi cong lên.

Chuyến đi Ireland lần trước, Lục Thiếu Phàm đã cho cô ước hẹn trăm năm, như vậy lần này, cô sẽ cho anh ước hẹn của mình.

Hôn lễ kết thúc rất muộn, Thẩm Tấn Hàm bị chuốc rượu khá nhiều, ngay cả đi cũng lắc lư. Cho nên việc tiễn khách nặng nề cũng đặt lên người anh em chí cốt là Lục Thiếu Phàm.

“Anh giúp Tấn Hàm tiễn khác, em vào trong đợi anh đi”

Lục Thiếu Phàm hôn lên gò má cô. Mẫn Nhu cong môi cười, gật đầu, rồi anh buông tay cô ra đi về phía Thẩm Tấn Hàm và Chân Ni.

Mẫn Nhu nhìn căn phòng dành cho khách ở cách không xa, mệt mỏi đi tới, cô cũng muốn nghỉ ngơi một lát nên liền cất bước đi, còn Lục Thiếu Phàm và Thẩm Tấn Hàm đã cùng nhau xuống lầu tiễn khách.

Chân Ni cũng tới phòng nghỉ một lát nhưng không bao lâu liền bị mẹ của Thấm Tấn Hàm giục xuống lầu. Mẫn Nhu cũng không tỏ ra khó chịu, cô có thể thông cảm cho Chân Ni, dù sao Chân NI vẫn còn rất bận rộn, nếu cô cứ độc chiếm cô dâu xem ra cũng không có lý.

Bên trong phòng khách chỉ có cô và một người nữa, Mẫn Nhu tiện tay cầm lấy tờ báo, muốn mượn nó giết thời gian, gần đây từ báo chí có thể thấy tin tức của Mẫn gia, ví như tờ báo cô tầm trong tay, là báo giải trí lớn nhất bên cạnh chính là bài viết về Mẫn Tiệp.

“Con gái nhà giàu vì danh tiếng mà hối lộ chủ bút của tờ báo kinh tế tài chính nước ngoài.”

Phía dưới bài báo là hình Mẫn Tiệp, tấm ảnh chụp cô ta ăn mặc xinh đẹp cùng với người đàn ông trung niên nước ngoài kề vai sát cánh, cử chỉ thân mật khiến người ta mơ mộng

Tuy tờ báo không nêu đích danh tên người, nhưng lại phá hủy cuộc sống của một người, Mẫn Tiệp rõ ràng là một trong hai người, bây giờ sợ rằng đi ra ngoài cô ta phải cải trang.

“Lục phu nhân, Lục tiên sinh đang ở bãi đỗ xe chờ cô, bảo tôi lên báo cô một tiếng”

Cửa phòng khách truyền đến giọng nói lễ phép khiêm tốn. Mẫn Nhu quay lại thì thấy một thanh niên mặc đồng phục của khách sạn, cúi người mỉm cười nhìn Mẫn Nhu, tay hướng ra ngoài cửa mở.

Mẫn Nhu để tờ báo xuống, cầm lấy túi móc điện thoại di đông ra. Cô không hề nhận được cuộc gọi nhỡ nào, lông mày nhíu lại, Lục Thiếu Phàm sao lại thay đổi chủ ý, không phải nói sẽ lên đây sao

“Chờ một lát, tôi gọi cho anh ấy đã”

“Được thưa cô”

Mẫn Nhu vừa tính gọi cho Lục Thiếu Phàm thì di động reo lên, một tin nhắn hiện trên màn hình ngăn cản ý định gọi điện của cô.

“Nhu Nhu, anh ở bãi đỗ xe, em xuống đi”

Tin nhắn kí tên đúng là Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu nhìn sơ qua dãy số cũng là Lục Thiếu Phàm. Đưa mắt nhìn người phục vụ vẫn đứng chờ ở cửa, Mẫn Nhu cười hối lối, cầm túi xách đứng dậy rời khỏi phòng.

Lối đi trong khách sạn Mẫn Nhu cũng không rõ, chỉ đành đi theo hướng tay chỉ của người phục vụ. Nhưng giác quan thứ sáu của Mẫn Nhu rất nhạy, khi phát hiện mình quẹo bãy tám ngã càng lúc càng xa, không khởi chậm lại, người phục vụ cũng phát hiện sự bất thường của Mẫn Nhu.

“Lục phu nhân, phía trước chính là thang máy, đi vài bước nữa là tới”

Mẫn Nhu nhìn nụ cười thân thiện của người phục vụ, muốn từ đó phát giác ra điểm khác lạ nhưng không có kết quả, trong lòng cảnh giác cũng dâng lên, gương mặt mỉm cười khó đoán.

“Tôi để quên đồ trong phòng, phải quay lại lấy”

Người phục vụ gật đầu, không ngăn cản cũng không đi theo Mẫn Nhu. Hắn đứng đó nhìn Mẫn Nhu mỉm cười, nụ cười đó lại khiến Mẫn Nhu sợ hãi, tay khẽ cầm lấy điện thoại trong túi gọi Lục Thiếu Phàm.

“Lục phu nhân, Lục tiên sinh đang đợi rất sốt ruột a, đồ phu nhân muốn tôi sẽ giúp cô mang tới”

Hai ba tiếng bước chân từ xa truyền tới, lúc nhanh lúc chậm giống như tiếng chùy nện vào tim Mẫn Nhu. Bàn tay siết chặt túi, lui về sau, gương mặt cũng không thả lỏng như lúc nãy.

“Không cần phiền vậy đâu, tôi tự mình đi là được”

Mẫn Nhu không đợi người phục vụ đáp lại liền lấy di động ra, xoay người bỏ chạy hướng về nơi đông người.

Trên vai xuất hiện một trọng lực, Mẫn Nhu căng thẳng, cảm giác hoảng sợ dâng lên, không còn quan tâm đến hình tượng, nhưng chưa kịp kêu cứu thì một bàn tay thô to đã che miệng cô lại, bàn tay khác lôi cô vào chỗ tối.

Điện thoại rớt khỏi tay, cảm giác bất an tràn vào suy nghĩ, cô dùng hai tay không bị hạn chế liều mạng vùng vẫy muốn thoát khỏi khống chế của người đàn ông phía sau, nhưng lại bị hai tên đàn ông mạnh mẽ kéo vào bóng tối..
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như xuan hinh di kham benh official, anh tu tot bung nhat cuong ft nhat liem official rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.