Lùng bắt tim em

Chương 6



“ Anh ta tối hôm qua ở đây ư ? ”

“Đúng vậy, biết cô hôn mê vì phát sốt, anh ấy phi thường sốt ruột, trắng đêm không ngủ chăm sóc cô. Ta là lần đầu mới nhìn thấy một nam nhân si tình đến vậy, thực là cảm động.”

Nàng không nói gì nữa. Hừ, bất luận hắn có đối nàng ôn nhu cùng quan tâm thế nào cũng không thể bù đắp được những lỗi lầm mà hắn gây ra cho nàng.

Đột nhiên những lời nói của chủ tịch công ty Nhật Dương lại văng vẳng trong đầu nàng. Nàng hiện đang ở trong phòng Đường Hoàng, đây đúng là cơ hội tốt để tiếp cận hắn, e rằng nàng chỉ có thể lợi dụng cơ hội này …

Mới nghĩ đến đây, một nam nhân cao lớn, dung mạo tuấn lãng xuất hiện ở ngạch cửa liền đánh gãy dòng suy nghĩ của nàng. Y Nhu trong lòng có chút không tự giác mà căng thẳng, toàn thân cũng theo đó mà cứng đờ ra.

“ Nàng bệnh tình sao rồi ? ” Hắn hướng y tá hỏi.

“ Đã tốt hơn nhiều rồi, chỉ cần ăn uống nghỉ dưỡng tầm hai, ba ngày nữa là có thể xuống giường sinh hoạt bình thường. ”

“ Vậy sao. Cô có thể ra ngoài rồi. ”

Y tá gật gật đầu, mỉm cười rời đi, lưu lại không gian cho hai người.

Một hồi trầm mặc cũng theo những bước chân nữ y ta lan tỏa trong phòng. Đường Hoàng đến bên cửa sổ, lên tiếng phá vỡ bầu không khí trầm lặng ấy. “ Xem ra loại công tác vất vả này cũng không thích hợp với cô. Cho dù cô có thể chịu được nhưng là cơ thể cô cũng không chịu được. 10 năm kỳ hạn xem ra cũng khó để cô hoàn đủ nợ ? ”

Vốn tưởng nàng nhất định sẽ kiên cường biện hộ, nhưng thay vào đó là một sự trầm mặc, không một lời hồi đáp.

Đường Hoàng tiếp tục nói : “ Này cũng đủ chứng minh sức chịu đựng của cô cũng chỉ có hạn, dù có cố gắng thế nào cũng không thể vượt qua. ”

Đáp lại lời Đường Hoàng vẫn là thái độ trầm lặng của nàng.

Đường Hoàng lúc này mới chú ý đến sự khác thường ở nàng, chẳng lẽ sốt cao quá đến đầu óc cũng bị hỏng luôn rồi sao ? Hay là nàng không muốn nói chuyện với hắn ?

Hắn cười nhạt, quả là một cô gái quật cường !

Hắn vén rèm cửa sổ lên sau đó quay người định rời đi.

“ Ta … ” Nàng cố gắng thu nhặt chút dũng khí, nhỏ giọng khó khăn mở miệng : “ Ta nguyện ý chấp nhận lời đề nghị của ngươi. ”

“ Cái gì ? ” Đường Hoàng cước bộ đột ngột dừng lại, hắn quay đầu nhìn nàng, sững sờ mất mấy giây. Hắn ngờ rằng mình vừa nghe lầm, trong mắt cũng không lóe lên một chút tia sáng tin tưởng.

“ Ta nguyện ý gả cho ngươi. ” Cũng chẳng biết điều gì đã tiếp thêm dũng khí cho nàng, khiến nàng có thể nói ra những lời này.

Trong nháy mắt, hơi thở của Đường Hoàng đã tới gần sát bên nàng, khiến nàng không thể không nhìn vào mắt hắn.

“ Cô có biết mình đang nói gì không ? ” Não của nàng thật sự bị hỏng rồi sao ? Hay là vẫn đang sốt ?

“ Ta biết. ” Nàng cơ hồ hồ có thể nghe được tiếng tim đập loạn nhịp trong lồng ngực.

Đường Hoàng nhíu mày nhìn kỹ nàng, “ Điều gì khiến cô đổi ý ? ”

“ Vì đệ đệ ta. Qua chuyện này ta hiểu được dù có mất cả đời cũng không thể trả hết nợ cho ngươi, cho nên để nó có được một cuộc sống tốt hơn, ta quyết định tiếp nhận điều kiện của ngươi.

“ Chỉ có vậy thôi sao ? ” Ánh mắt sắc bén kia lộ ra một cỗ biến hóa kỳ lạ, khí thế bức ngoài tỏa ra từ đôi lãnh mâu khiến nàng kinh hãi, Y Nhu cố ép mình không được trốn tránh cái nhìn kia.

“ Ta biết sự chịu đựng của ta đã đến cực hạn, không thể tiếp tục cố gắng chống đỡ. Bây giờ ta đáp ứng chuyện kia, liệu có còn kịp ? ” Nàng tim đập thật nhanh, đôi mắt của hắn dường như có thể nhìn thấu suy nghĩ của nàng, điều này khiến nàng không khỏi có phần lo lắng.

Bàn tay hắn đột nhiên khẽ vuốt ve khuôn mặt nàng.

“ Chỉ cần cô đáp ứng gả cho ta, ta liền cho hai tỷ đệ cô một cuộc sống tốt đẹp nhất. ”

Nàng nuốt nuốt nước miếng, cố nặn ra một nụ cười.

Đối với sự chuyển biến bất ngờ này, hắn vẫn không dám tin tưởng, vì để chứng minh những lời nàng nói là thật, hắn vươn người lại gần cúi xuống muốn hôn nàng.

Y Nhu không có cự tuyệt hắn, hai mắt nhắm chặt lại. Nhưng là hơi thở kia gần ngay trong gang tấc khiến nàng hoảng loạn, nhịn không được mở mắt ra, ấp úng nói : “ Ta thấy hơi nhức đầu, thỉnh ngươi … ”

Nhịn xuống cảm xúc muốn hôn trụ nàng, hắn nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve khuôn mặt thanh tú, nhợt nhạt kia. Hắn không muốn gượng ép nàng.

Kéo chăn cho nàng xong, hắn đứng lên, thấp giọng nói : “ Hảo hảo nghỉ ngơi, ta sẽ thay cô chuẩn bị mọi thứ. Hôn lễ là hai tuần sau, được chứ ? ”

“ Ân. ” Nàng khe khẽ gật đầu.

“ Ngày mai ta sẽ lại đến thăm cô. ” Hắn nhẹ nhàng đóng cửa lại để nàng có thể hảo hảo nghỉ ngơi.

Y Nhu nhắm chặt mắt lại, vỗ vỗ ngực. Nàng còn tưởng hắn đã nhìn ra ý đồ của mình. Ông trời ơi, rốt cuộc nàng cũng đã làm được, nhưng vì sao trong lòng lại có một dự cảm bất an ?

Nàng không có sai, người sai chính là Đường Hoàng. Nàng muốn lợi dụng hắn để trả lại cho hắn tư vị bị mất đi mọi thứ là như thế nào. Nếu đã quyết định thì dẫu có hối hận, cũng đã không kịp để lui bước nữa rồi.

Y Nhu ngây thơ nghĩ rằng có thể nói dối qua mắt được Đường Hoàng, không nghĩ rằng hắn đã sớm nhìn ra hết thảy. Đứng ở ngoài cửa phòng bệnh, Đường Hoàng vỗ vỗ mi tâm, khẽ cười nhạo mình ! Nàng sở dĩ là có tư tâm, muốn gả cho hắn là giả, muốn báo thù hắn là thật. [ Py : Haiz, tuy rằng bình thường anh đối xử với em k tốt, nhưng là em vẫn rất thương cảm đối với tình cảnh của anh. Đường ca : * khôi phục lại như thường k thèm liếc mắt nhìn Py một cái liền rời đi* Py : * dậm dậm chân * ]

Biết rõ là như vậy nhưng hắn vẫn muốn lấy nàng. Trước nàng dù có chết cũng không nguyện gả cho hắn, bây giờ lại ngoan ngoãn đồng ý như vậy, hiển nhiên cho thấy, nàng đối với hắn, hận ý sâu đậm tới nhường nào.

Lừa gạt cũng được, giả bộ cũng tốt, hắn sẽ không bao giờ buông tay . Nếu nàng muốn báo thù, hắn sẽ hảo hảo chờ đợi sự báo thù kia ! Chỉ cần có được nàng, hắn dù phải mất đi mọi thứ, cũng sẵn lòng cam nguyện.

-..-..-..-..-..-..-..-..-

[ Từ giờ Đường ca đã là lão công của Y Nhu tỷ, vậy nên cũng nên thay đổi cách xưng hô nhỉ …]

Rốt cuộc Y Nhu cũng được gả cho Đường Hoàng. Hôn lễ nghi thức đơn giản mà long trọng. Y Nhu lúc này đã thay đồ cưới cùng tẩy trang xong, đang ngồi ở trước gương.

Rốt cuộc nàng cũng đã gả cho hắn. Ông trời ơi, nàng thật sự đã không thể quay đầu được nữa rồi.

“ Phu nhân, áo ngủ của ngài đã chuẩn bị tốt, không biết ngài còn chuyện gì cần phân phó hay không ? ”

“ Các người lui hết ra ngoài đi. ”

“ Phu nhân … ”

“Ta nói ra ngoài hết đi. ”

“ Dạ ! Dạ ! ” Những người hầu gãi bị nàng dọa cho sợ hãi, vội vã lui ra ngoài.

Y Nhu cả người run rẩy. Một khi đã chấp nhận gả cho hắn, không phải nàng đã xác nhận một điều rằng từ nay nàg phải cùng hắn đồng giường cộng chẩm hay sao, vì lẽ gì đến lúc này rồi, cơ thể lại run như vậy ?

Nàng trốn vào trong chăn bông, đem mình từ đầu đến chân bao chặt trong cái chăn ấm áp. Sớm biết thế này, nàng đã lén mua 1 viên thuốc ngủ, chuốc cho hắn ngủ thẳng cho đến lúc bình minh. Đối với loại chuyện nam nữ phải làm, đối mặt với buổi tối, nàng phi thường sợ hãi.

Nếu hắn ôm nàng, nàng phải làm thế nào ? Nàng sợ sẽ không thể kiên trì được đến cùng mà lộ ra mọi thứ. Ai có thể tới cứu nàng trong lúc này ?

Nhẹ nhàng mở cửa bước vào, không ngoài ý muốn thấy nàng đem mình bao kín trong chiếc chăn bông, Đường Hoàng kéo hạ caravat, ngồi ở mép giường nhìn nàng.

Hai mắt nhắm chặt không tự nhiên tố cáo chủ nhân của nó đang giả bộ ngủ ! Giai nhân gần trong gang tấc châm ngòi dục hỏa cùng sự tức giận trong anh. Đôi mắt thoáng chốc trở nên âm trầm, lạnh lẽo.

Nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của nàng, tiếp theo anh cúi xuống đạt một nụ hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn, thanh tú của nàng. Hai tay dọc theo bên hông nàng vờn quanh, điểm dừng cuối cùng là trong vạt áo nàng.

“ Đợi chút đã. ” Xem ra nàng không thể tiếp tục giả bộ ngủ nữa rồi, hai tay nắm chặt lấy bàn tay xấu xa đang thâm nhập trong vạt áo.

“ Em tỉnh rồi sao ? ” Trong giọng nói mang theo một chút ý cười cùng một chút tà khí như thể anh đã sớm nhìn rõ nàng giả bộ ngủ.

“ Bị anh đè như thế, không tỉnh mới lạ. ” Nàng thẹn quá hóa giận, mặt đỏ ửng như trái cà chua chín.

“ Tỉnh rồi thì tốt. ” Trong lúc vỗ về hai gò má nàng, hơi thở nam tính của anh dần bao trụ xung quanh nàng, để nàng thầm hiểu anh định làm gì, Anh cúi mặt thấp xuống.

“ Không được ! ” Nàng vươn tay ngăn trở hành động của anh, bất ngờ bị tay anh kéo lại gần đặt lên một nụ hôn.

Xúc cảm từ tay mãnh liẹt truyền đến, trực tiếp nện một cú vào tuyến phòng ngự trong trái tim nàng.

Anh nhìn nàng không dời mắt, cái nhìn như thể xuyên thấu tâm can nàng.

Không … Không thể … nàng không thể để bị hắn nhìn thấu suy nghĩ.

Nghĩ tới đây nàng vội vàng lên tiếng giải thích : “ Em … Em chỉ là có chút khẩn trương … Cho nên … Cho nên … ”

“ Em đã là thê tử của ta, đừng lo nghĩ gì nhiều, nhắm mắt lại để ta hảo hảo yêu em.” Giọng nói của anh trầm trầm mà đầy từ tính như muốn mê hoặc nàng làm theo.

Y Nhu khẽ nhắm mắt lại, có gì đáng sợ đâu chứ ? Nhắm mắt lại một lúc, rất nhanh thôi, trời sẽ sáng không phải sao ?

Môi anh nhẹ nhàng niết trụ phiến môi cánh hoa xinh đẹp, dụ hoặc của nàng, nụ hôn nhẹ nhàng mà mê hoặc tựa như một loại ma túy khiến người ta không dứt ra được. Nàng thế nhưng lại bị rung động.

Những lời lẽ thân mật cùng nụ hôn dịu dàng say đắm lòngngười khiến trái tim người con gái không ngừng gia tốc nhịp đập.

Đường Hoàng ôn nhu hôn nàng, dục vọng gào thét được giải phóng không ngừng tra tấn anh, nhưng là anh không thể để nàng phải sợ hãi. Nhưng là dục hỏa đốt người nhưng không thể làm gì khiến anh chuyển từ một nụ hôn nhẹ nhàng sang một nụ hôn khác nồng nhiệt, táo bạo hơn. Y Nhu theo nụ hôn sâu của anh mà khẽ bật ra những thanh âm rên rỉ sâu nơi cuống họng. Anh chính là muốn nhờ nụ hôn này đánh thức dục vọng của nàng.

Không biết từ lúc nào một tay anh đã đặt trên nụ hoa của nàng, Y Nhu đột nhiên như bị điện giật, thần trí đột nhiên thảng thốt mà trở lại.

Không được. Nàng vẫn là không thể tiếp thu được chuyện này, nàng không muốn cùng nam nhân bên cạnh kề cận thân mật hơn nữa.

Nàng bắt đầu giãy dụa ra khỏi nụ hôn của anh, nhưng là khí lực không đủ, không thể dứt khỏi nụ hôn kia.

Lúc sau nàng hơi thở dồn dập, hai má phiếm hông dứt ra khỏi vòng ôm của anh, thẽ thọt nói : “ Chờ … Chờ một chút … ”

Nhưng là dù có trốn được khỏi vòng ôm của anh nhưng lại không ngăn được nụ hôn của anh dịch chuyển dần xuống cần cổ tuyết trắng của mình. Y Nhu cả người nhuyễn xuống, khí lực của anh khiến nàng sợ hãi, cánh tay đầy chiếm hữu vây lấy nàng, không chừa cho nàng một con đường lui.

Mắt thấy cơ thế mình sắp không giữ được nữa nàng dùng hết sức bình sinh đẩy anh ra.

“ Không cần như vậy ! ” Đầu nàng hỏng mất thôi, nàng … nàng không làm được chuyện này.

Đường Hoàng dừng tay lại, Y Nhu ở trong mặt ở trong lòng hắn khóc nức nở, thân mình khẽ run rẩy cùng với tiếng cầu xin mỏng mang mà vô lực : “ Em xin lỗi … đêm nay không được …”

Nàng quả thực làm không được, nhưng là nam nhân bá đạo đầy dã tâm kia, hắn sẽ làm theo ý nàng sao ?

Đường Hoàng nhịn xuống xúc động, nhắm chặt hai mắt, điều hòa lại nhịp thở. Được một lúc anh chậm rãi mở mắt, cũng không ép buộc nàng phải làm gì, còn chỉnh trang lại quần áo cho nàng, đem chăn trùm lên thân mình hai người, vòng tay nhẹ nhàng ôm lấy nàng, ở tại lưng nàng ôn nhu vỗ về an ủi.

Y Nhu cảm giác được anh đang vỗ về trên lưng mình, kinh ngạc không thôi. Nam nhân này như thế nào lại cứ như vậy mà buông tay, chẳng lẽ là có mục đích khác ?

Anh lặng lẽ thở dài, chỉ cần anh muốn, liền có thể có được nàng ngay lúc này, nhưng là anh không muốn làm như vậy. Cho dù dục hỏa đốt người, nhưng là hắn vẫn hội buông tay. Chỉ vì trong vòng tay anh, nàng hơi thở tràn ngập sự kháng cự cùng sợ hãi, anh tuy rằng khát vọng cơ thể nàng, nhưng là anh cũng quan tâm đến suy nghĩ của nàng. Anh không muốn nàng ghét anh thêm nữa. Anh cũng đã tổn thương nàng quá nhiều.

Cưỡng chế cỗ dục hỏa trong người, anh không nói gì, chỉ ôm chặt nàng ngủ cả đêm như biểu thị sự bất mãn của bản thân. Ít ra nàng rốt cục cũng nằm trong vòng tay anh, trở thành thê tử của anh.

Y Nhu nằm bên thì lại không hiểu lòng anh, cứ lo lắng mà mất ngủ.. Được một lúc, nghĩ anh đã ngủ say, liền vụng trộm di chuyển thân mình, ý định rời xa vòng ôm của anh, Nhưng là nàng không nghĩ tới, bàn tay mạnh mẽ của anh ôm nàng càng thêm chặt khiến cho lưng của nàng cùng ngực của anh dán sát vào nhau càng thêm thân mật.

Nàng buồn rầu giơ hai tay đầu hàng, ngoan ngoãn nằm im trong vòng tay anh, một chút cũng không dám cử động, nà biết người đằng sau khóe môi khẽ nhếch lên như đạt được ý đồ.

Nàng vốn tưởng rằng bản thân nhất định sẽ mất ngủ, không nghĩ tới mấy ngày nay do khẩn trương quá độ khiến cơ thể mệt mỏi, lúc này hai mí mắt nàng nặng như đeo chì, Chung quy Y Nhu cũng bị cơn buồn ngủ chinh phục, nặng nề đi vào giấc ngủ.

Say sưa ngắm nhìn thiên hạ đang say ngủ, không biết đã bao nhiêu đêm, trong giấc mơ anh nhìn thấy khuôn mặt nàng, Cho đến hôm nay rốt cuộc giấc mơ cũng trở thành hiện thực. Một đêm dài anh thức trắng , chỉ để si mê ngắm nhìn gương mặt say ngủ của người anh yêu.

Khuôn mặt thả lỏng khi ngủ khiến bao nhiêu sầu muộn, lo lắng của nàng ban ngày ném đâu không biết, nhường lại đó là một bộ dáng ôn nhu, mềm mại, nhuyễn ngọc ôn hương.

Anh thực may mắn mới có thể cưới nàng làm vợ, biết rõ nàng là mang theo mục đích khác mà trở thành vợ anh, nhưng anh vẫn muốn nàng . Cho dù có vì nàng mà mất đi tất cả mọi thứ, anh cũng sẵn lòng, không hối tiếc.

Trên khuôn mặt một ý cười dịu nhẹ thoảng qua như làn gió, nàng đã ký hạ khế ước chung thân này, cả đời đừng nghĩ rời khỏi vòng tay anh. Anh sẽ dùng mọi biện pháp để bước chân vào trái tim nàng, để nàng thực sự là của anh.

-..-..-..-..-..-..-..-..-

Văn phòng chủ tịch Nhật Dương xí nghiệp.

Nhìn nội dung những tờ báo trước mắt, một người đàn ông trung niên bộ dáng thập phần cao hứng, nói : “ Lý Y Nhu quả thực đã gả cho Đường Hoàng. ”

“ Dạ, đúng vậy. Mấy ngày nay báo chí đưa tin lớn lắm ạ. ” Tên thuộc hạ đứng một bên nhanh chóng phụ họa theo.

“ Tốt lắm ! Tốt lắm ! Xem ra nữ hài kia quả thực đối Đường Hoàng hận thù sâu sắc , chắc chắn cô ta sẽ đồng ý tham gia vào kế hoạch của ta. ”

“ Chủ tịch, hết thảy đều như ngài mong muốn. ”

“ Phải tìm một người âm thầm giúp cô ta, Đường Hoàng là một con cáo gia xảo quyệt, con nhóc kia tuyệt không phải đối thủ của hắn. ”

“ Dạ, theo ý ngài, người kia là ai ạ ? ”

“ Chuyện này chỉ có một người có thể làm tốt nhất. ”

“ Người ngài muốn nói đến là Lâm Vũ Phàm ? ”

“ Trừ bỏ hắn ra, không ai có thể đảm nhiệm nhiệm vụ này. Hắn là người yêu cũ của Y Nhu, lại đối Đường Hoàng cực kỳ oán hận, hai người đều có khả năng lợi dụng được. ”

“ Phải chăng đây chính là lý do lúc trước ngài trọng dụng hắn. ”

Lão giả cười lớn, gật đầu nói : “ Cái gọi là nuôi quân ba năm dùng một giờ chính là đây. Ta âm thầm giúp đỡ hắn sở dĩ là vì không muốn đích thân xuất mã. Nếu hắn có thể thành công hủy hoại Đường Hoàng thì tốt, còn không hắn sẽ thay ta trở thành con tốt thí mạng. Cả hai trường hợp chúng ta đều ngư ông đắc lợi. [ Py : Ta khinh, Hoàng ca nhà ta dễ bị qua mắt thế sao, hứ … lão già đợi ngày bại dưới ống quần Đường ca đi !!! Bất quá phải đợi hơi lâu * buồn * ] ”

“ Chủ tịch quả thực là cao minh, cho dù mọi chuyện có bị lộ ra, cũng có người chết thay.”

“ Chúng ta chỉ cần ngồi một bên lặng lẽ ban sát, chờ thời cơ tới. ” Tiếng cười đắc ý tràn ngập căn phòng, sự tình đã tiến triển theo đúng ý họ, có lý do gì để họ không vui mừng ?

-..-..-..-..-..-..-..-..-

Trong ánh nắng ấm áp của một ngày mới, Y Nhu rốt cuộc cũng tỉnh lại từ giấc ngủ say, nhìn trần nhà xa lạ, ý thức của nàng có chút hỗn độn, bất quá một lúc sau, khi đã tỉnh táo hơn, nàng liền ngộ ra. Kể từ lúc này, cuộc sống của nàng sẽ quanh quẩn trong cái nhà giam này.

Trải qua một đêm như hôm qua, nàng lại thống hận bản thân mình vô dụng. Ngay cả một chút thủ đoạn chiều chuộng, hầu hạ đàn ông mà cũng làm không xong. nàng thực mất hứng a~

Vốn định học theo Tv, dùng những thủ đoạn này dụ hoặc nam nhân, kết quả vẫn là chưa lâm trận đã vội bỏ chạy. Cứ như vậy nàng làm sao có cơ hội trộm đi bí mật kinh doanh của Đường Hoàng ?

Rửa mặt, chải đầu xong, nàng thay đổi một kiện váy dài cho thoải mái hướng dưới nhà đi xuống. Gia nhân lúc nãy có vào nhắn, bữa sáng đã chuẩn bị tốt, Đường Hoàng đang ở nhà ăn chờ nàng xuống cùng dùng cơm.

Hắn tựa hồ có thói quen dậy sớm ?

Vừa bước vào nhà ăn, ánh mắt anh đã dễ dàng khóa trụ nàng, “ Lão bà, chào buổi sáng. ”

“ Sớm … Chào buổi sáng. ” Đột nhiên xưng hô thân mật như vậy khiến nàng cảm thấy phi thường không thích ứng được, hai má bất chợt phiếm hồng.

Gia nhân thấy nàng xuất hiện liền mau chóng đi tới kéo ghế cho nàng. Thực là chẳng quen với lối sống của những người có tiền.

“ Phu nhân, đây là món canh mà nhà bếp đặc biệt chuẩn bị cho ngài. ”

“ Cám ơn. ” Liền ngay cả xưng hô nàng cũng không có quen, cẩn thận quan sát xung quanh, từng cái người hầu có mặt trong phòng đều đang vụng trộm nhìn chằm chằm nàng.

Đối với bọn họ mà nói, vị nữ chủ nhân mới như nàng, xem ra rất trẻ đi ! Nhắc đến đây mới nhớ, không biết Đường Hoàng hắn bao nhiêu tuổi ? Nhìn bộ dáng hắn như vậy xem ra cũng phải hơn 30 tuổi.

Thình lình Đường Hoàng ngẩng đầu nhìn vào mắt nàng. Nàng ánh mắt không tự nhiên, vội vàng dời đi, trong lòng thầm mắng bản thân, chẳng biết sao lại ngây ra ngắm hắn.

Khóe môi kia khẽ nhếch khởi, như là đoán được suy nghĩ của nàng vậy, thực là có chút oán hận a~

Thời gian dùng bữa buổi sáng cũng thực ngắn ngủi, không có nhiều thời gian để tò chuyện, ngược lại có tiếng những người hầu nói chuyện thu xếp công việc với nhau nên không khí cũng không có nhiều điểm ngượng ngập.

Bình thường buổi sáng nàng cũng không có quá thèm ăn, cộng thêm với phải đối mặt với nam nhân mình ghét nhất, thành ra cũng không ăn được nhiều, mỗi món chỉ đảo qua một chút gọi là, sau đó liền buông đũa.

“ Như thế nào lại không ăn nữa ? ”

“ Em ăn no rồi. ” Cùng hắn ở một chỗ, nuốt trôi mới lạ.

Nàng cơ hồ mới chỉ ăn có mấy miếng, như thế nào mà đã lo ? Anh khẽ nhếch khởi khóe mi, nói : “ Ăn ít là không tốt. ”

“ Nhưng là em không muốn ăn. ” Nàng đáp trả, hoàn toàn không xem lời lẽ quan tâm của anh để vào tai.

Đường Hoàng lại cười, không nói gì, đứng dậy đi đến ngồi xuống bên cạnh nàng.

“ Anh làm gì vậy ? ” Nàng trừng mắt nhìn hắn, ngửi ra hành động của hắn là không có cái hảo ý gì. [ Py : … Tỷ là cẩu sao ? Y Nhu tỷ : … ]

“ Em ăn ít như vậy đối sức khỏe thật không tốt, cơ thể em bây giờ còn yếu, nếu không chịu ăn gì, hội dễ sinh bệnh, không bằng … Anh uy em ăn, được chứ ? ” Vừa nói xong liền cầm lấy đôi đũa của nàng, gắp lên một chút rau tính uy nàng thật.

Hành động này khiến nàng thực sự không đỡ được, vội vàng nói : “ Đợi chút, vẫn là em tự ăn thì tốt hơn. ” Nàng biết người đàn ông trước mắt là người nói được, làm được vậy nên tốt nhất là không nên cự lại hắn làm gì.

“ Thật sự ? ”

“ Em ăn … Em ăn mà … Anh không cần quá lo lắng thế đâu. ”

Namnhân này quả thực bá đạo đến đáng sợ ! Nàng thật nhanh cúi đầu ngoan ngoãn ăn cơm. Dùng tốc độ nhanh nhất, ăn xong liền chạy về phòng, trong bụng không nghĩ sẽ tiếp tục tái kiến hắn. Hắn tốt nhất là nhanh nhanh ra ngoài làm việc, tránh nàng càng xa càng tốt.

Một vị hầu gái đột nhiên vào phòng hỏi ý kiến nàng :“ Phu nhân! Hành lí của ngài đã được chuẩn bị đâu vào vào đấy rồi, bất quá ở đây có 3 kiện áo ngủ mới, phu nhân ngài muốn mang theo kiện nào đi ? ”

“ Hành lí ? Vì sao lại phải sửa soạn hành lí ? ”

“ Ngài cùng lão gia chẳng phải đi hưởng tuần trăng mật ở châu Âu sao ? Hành lí này là chuẩn bị cho chuyến đi đó ạ. ”

“ Ta như thế nào lại không biết chuyện này ? ” Nàng thật kinh ngạc nha, Đường Hoàng đã có bao giờ nhắc qua chuyện này với nàng đâu ?

“ Có thể là tiên sinh muốn dành tặng phu nhân một sự kinh hỉ, áo ngủ này là kiểu mới nhất hiện nay, mới được đưa tới Đường trạch để cho phu nhân chọn lựa. ”

“ Ta chính là không cần. ”

“ Lấy bộ áo ngủ phấn hồng kia mang theo.” Đường Hoàng từ phía sau đột ngột xuất hiện, đem nàng ôm vào trong ngực. “ Nàng có nước da trắng mịn, bộ đó vừa hay phù hợp với nước da nàng. ”

Gia nhân theo ý Đường Hoàng chọn lấy bộ áo ngủ phấn hồng, sau đó thức thời mà rời đi.

“ Chúng ta sẽ đi Châu Âu ? ”

“ Đúng vậy, không thích ? ”

“ Em chỉ là có chút bất ngờ mà thôi, vậy đi bao lâu ? ”

“ 20 ngày, chỉ có 2 chúng ta. ” Hai chữ “ chúng ta ” kia được nói với một ngữ điệu hết sức trầm thấp, khàn khàn mà từ tính như thể ám dụ, khiêu khích, vừa nói môi của anh vừa nhẹ nhàng vờn quanh cổ nàng.

Theo nụ hôn khiêu khích của anh, Y Nhu thân mình đột ngột trở nên cứng ngắc, trong lòngmột cỗ áp lực cũng theo khoảng cách đang dần rút ngắn mà tăng lên.

“ Vậy … Vậy thì để em đi chuẩn bị một chút xem còn có gì cần phải mang theo không. ” Nàng muốn mượn cớ né tránh, nhưng mới quay người lại đã bị anh mạnh mẽ kéo ngã xuống giường, ở môi nàng lạc hạ một nụ hôn sâu, triền miên vô cùng nồng nhiệt, bừa bãi nếm thử quyền lợi chính đáng của một người chồng.

Nguy rồi ! Hắn không phải sẽ làm chuyện “ đó ” bây giờ chứ ?

Y Nhu hốt hoảng, không biết làm sao cho phải, tuy rằng đây là chuyện sớm muộn gì cũng phải làm nhưng là trước mắt nàng vẫn chưa sẵn sàng chuẩn bị tốt tâm lý.

Bất quá sự tình cũng không phát triển theo hướng nàng sợ hãi, sau nụ hôn nồng nhiệt kia, anh bất chợt dừng lại.

Chỉ vì xung quanh nàng ngập tràn hơi thở bài xích, cơ thể cũng cứng ngắc như gỗ đá, điều này khiến hắn cảm thấy bất lực. Trong mắt thoáng hiện lên chút tức giận, quay đầu nói : “ Thay quần áo, chuẩn bị xuất phát. ”

Nói rồi anh buông hẳn nàng ra, đứng dậy ly khai khỏi phòng.

Đây là chuyện gì a ? Nàng cũng không rõ nữa, tuy rằng mình may mắn “ Tránh được một kiếp ”, bất quá chuyển biến của anh khiến nàng càng không hiểu được anh đang suy nghĩ cái gì. Thái độ lãnh đạm kia có thể thấy được, anh đang không được vui , nàng trước sau xem xét thật cẩn thận nét mặt anh.

Từ nhà đến sân bay, thái độ của Đường Hoàng vẫn là lạnh lùng cùng thản nhiên, làm Y Nhu như cũ không hiểu được vì sao tâm lại có điểm bất an. Đợi bọn họ vừa lên máy bay, thái độ Đường Hoàng liền khôi phục nguyên dạng, cứ như chưa hề có bất cứ chuyện gì phát sinh, đem nàng ôm trong ngực.

Bọn họ ngồi khoang tốt nhẩttên máy bay, vì vậy nơi đây khá yên tĩnh và ẩn mật. Tay nàng bị anh nắm trong bàn tay mình, sau đó anh cúi đầu hôn lên tay nàng. Y Nhu hết mực nhu thuận, không nghĩ sẽ làm trái ý anh. Nhưng là dường như anh đọc thấu suy nghĩ cùng sự ẩn nhẫn trong lòng nàng, có ý ngậm lấy đầu ngón tay nàng, chọc cho nàng gai ngứa mà muốn rút tay về. Anh lại xấu xa không buông, muốn nhìn xem biểu tình của nàng thế nào.

“ Rất ngứa nha, anh buông tay em ra đi. ” Nàng khinh mi kháng nghị.

Anh mỉm cười, đáp án khỏi nói cũng biết là chẳng có chút hảo tâm nào. “ Không buông.” Tiếp tục nâng tay nàng cọ cọ vào cằm.

Y Nhu bị những cái râu nhỏ dưới cằm anh cọ cho ngưa ngứa, mà khí lực của anh lại lớn, nàng càng giãy dụa anh lại càng nắm chặt, ý định căn bản là muốn dụ dỗ nàng.

Dưới sự bất đắc dĩ, nàng thả lỏng thanh âm. “ Cầu anh … ”

Ánh mắt anh trở nên nhu hòa hơn rất nhiều, đối với sự cầu xin của nàng có chút rung động, nhưng lại được một tấc lại muốn tiến một thước, ngang ngạnh yêu cầu : “ Hôn anh một cái, anh liền thả tay em ra. ”

Y Nhu cắn cắn môi dưới, người này thực đáng giận mà. Nhưng nàng cũng không thể để anh nhìn thấu suy nghĩ của bản thân, nếu không anh sẽ hoài nghi động cơ gả cho anh của nàng. Bất đắc dĩ, nàng di chuyển thân mình, chậm rãi tiến đến, ở môi anh nhẹ nhàng ấn hạ một nụ hôn.

Trong phút chốc bị anh ôm lấy, hôn càng thêm sâu, thẳng đến khi nàng thấy thực khó thở mới dừng lại. Nàng nhướn mi, hướng ánh mắt kháng nghị đến sự bá đạo của anh, nàng cảm thấy mình bị lừa. Lại nhìn thấy anh đáp lại bằng một nụ cười.

“ Anh nói chỉ cần hôn một cái. ”

“ Xin lỗi lão bà, là anh kìm lòng không đậu. ”

Nàng quay đầu không thèm nhìn đến anh. Nam nhân bá đạo này thế nhưng lại ở trước mặt bao tiếp viên hàng không hôn nàng, tuyệt không có chút ngượng ngùng nào. Vì để bản thân không chú ý đến anh, nàng quay đầu ngắm nhìn những đám mây ngoài cửa kính.

Đường Hoàng sau đó tâm tình cũng trở nên tốt hơn hẳn, nàng đã là thê tử của anh. Anh có thể đường đường chính chính giữa ban ngày ban mặt, trước bao nhiêu người cả gan hôn nàng. Cảm giác khi ôm nàng quả thực rất tốt.

Y Nhu ngồi bên tâm tình lại không có tốt như vậy, từ sau cái hôn kia, nàng thập phần đối anh cảnh giác cao độ, đề phòng có người đánh lén. Nhưng là nàng có cái tật xấu, cứ hễ ngồi xuống phương tiện giao thông nào là liền rất nhanh buồn ngủ. Một lúc sau nàng bất tri bất giác đi vào giấc ngủ, còn dựa vào trong lòng Đường Hoàng nữa.

Khi tới Pháp, trời đã tối muộn, hai người liền đi thẳng đến một khách sạn lớn, thuần Âu, kiến trúc thập phần thanh lịch, cao quý mà thanh nhã. Phục vụ phòng đưa hai người đến trước phòng mà hai người sẽ ở trong những ngày hưởng tuần trăng mật. Khi cửa mở ra, Y Nhu không khỏi nhìn căn phòng đến ngốc lăng mất mấy giây. Khắp phòng được bài trí hét sức tinh xảo với hoa hồng [ Py: Em là em không rõ Đường ca hay Y Nhu tỷ thích hoa hồng nữa ? ], bố trí đồ đạc hết sức thanh nhã cùng với một chiếc giường ngoại cỡ.

Nàng thong thả nhìn xung quanh một vòng. Bên giường có một cái hòm rất tinh xảo.

Nàng không tự nhiên đối anh tán hươu tán vượn nhằm tránh đi sự chú ý của anh. Phát hiện nàng từ lúc vào phòng cứ nói không ngừng, lại như ý thức được vị trí nàng đang đứng, anh lập tức đưa mắt nhìn tới chiếc hòm bạc kia, khóe miệng cất cao một tia cười tà ác, một tay nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, đôi mắt nhìn thật sâu, khóa trụ ánh mắt nàng.

“ Kia là cái gì vậy ? ”

Mặt của anh ngày càng tiến lại gần.

“ Không biết. ” Anh quay sang nhìn nàng, đôi mặt thâm trầm lóe lên những tia sáng rực, dục hỏa cũng khó mà che giấu được trong đôi mắt anh.

“ Em thật đáng yêu. ”

Đem nàng ngồi trên đùi mình, anh nhẹ nhàng cúi xuống hôn trụ phiến môi cánh hoa xinh đẹp kia, nụ hôn kéo dài tưởng chừng như không bao giờ dừng lại. Một lúc sau anh mới lưu luyến buông thân thể thoang thoảng thơm ngát kia ra.

Trong cả quá trình nàng cũng không hề có giãy dụa, chỉ là trong lòng bối rối, bất an, bắt đầu lo lắng chuyện buổi tối.

[ Nói thật cái đoạn nói về cái hòm bạc này ta chả hiểu gì sất >o

Dùng qua bữa tối xong, anh đem nàng thưởng ngoạn cảnh sông nước ban đêm. Nguyên bản một bụng đầy lo lắng lập tức bị quang cảnh lãng mạn của sông nước xung quanh làm cho tiêu thất không dấu vết. Trước đây nàng chỉ có thể ngắm cảnh đẹp như thế này thông qua các bức ảnh trên tạp chí, không nghĩ có ngày được tận mắt thưởng ngoạn như thế này.

Hai người theo một chiếc thuyền nhỏ du ngoạn trên sông. Ngay từ đầu nàng đã muốn tự mình bảo trì thăng bằng của cơ thể, bất quá chưa đến mười phút nàng liền buông vũ khí đầu hàng vô điều kiện, thẳng đến khi Đường Hoàng đem nàng ôm vào trong ngực, nàng mới tìm được chút cảm giác thăng bằng.

Nàng chân khí vô lực, ngước nhìn Đường Hoàng một bộ dáng thực cao hứng, khóe môi giương cao tựa hồ như muốn nói : “ Nữ hài quật cường. ”

Nàng hờn giận quay mặt nhìn sang hướng khác, anh dường như hiểu thấu suy nghĩ của nàng, cái gì cũng không nói chỉ yên lặng ôm nàng. Mà nàng thì lại tổng không đoán được suy nghĩ của anh, nàng bắt đầu hoài nghi liệu mình có thể có hay không phần thắng khi đối đầu với một kẻ thù lợi hại như anh.

Lúc này chợt có một chiếc thuyền hoa đến gần thuyền bọn họ. Phu thuyền người Pháp hướng nàng nói mấy câu, nhưng là nàng một chút cũng không hiểu được !!! Chỉ có thể giương mắt cầu cứu Đường Hoàng.

“ Người ta đang hỏi, cô nương xinh đẹp , cô có nguyện ý nghe một tiểu khúc lãng mạn của Pháp quốc không ? ”

Nguyên lai là như vậy. Chỉ thấy Đường Hoàng nói vài câu gì đó với họ, một lát sau, những người Pháp kia liền rút violin ra vì bọn họ mà tấu nhạc hát vang.

Nguyên lai anh ta biết tiếng Pháp. Nàng ngoài ý muốn thầm khen anh đa tài. Nhưng lại thầm mắng sự ngạc nhiên của mình, người ta là ông chủ lớn, để tiện cho thương thảo buôn bản thì biết một hai ngoại ngữ có là gì. Ở Đài Loan cũng có rất nhiều người biết tiếng Pháp nha !

Bất quá, Pháp không hổ danh là một đất nước nổi tiếng bởi sự lãng mạn, nàng cơ hồ như bị không khí lãng mạn cùng điệu nhạc du dương kia mê hoặc, thả hồn trong đó mà quên hết mọi suy tư trong đầu.

Ở Pháp mấy ngày nay, Đường Hoàng dường như trở thành một người khác. Ở trước mặt nàng bày ra những mặt mà bình thường chẳng mấy khi nhìn thấy, như là đa tình, ôn nhu hay như lúc tình tình thoải mái cùng với những người Pháp quốc hợp xướng, có khi lại như hài tử, cao hứng mà cười to … Làm nàng mê hoặc trong một mặt khác này của anh, đôi mắt nhu tình mà thâm thúy thi thoảng nhìn sâu vào đôi mắt nàng, khiến nàng thảng thốt mà quay mặt trốn tránh, mọi người khi đến những đất nước khác, tính tình đều biến chuyển lớn như vậy sao ? Càng nghĩ nàng càng thấy buồn bực.

Ở Pháp được chừng bốn ngày, nàng lại cùng anh đi tới Australia. Không thể phủ nhận một điều là nàng thực sự bị đất nước này mê hoặc. Tâm tình của nàng cũng vì thế mà rất thoải mái cùng vui vẻ, nhưng là nàng tuyệt không thừa nhận chuyện nàng vui vẻ như vậy có liên quan tới Đường Hoàng. Bất luận anh ta có đối nàng ôn nhu săn sóc thế nào cũng không ngăn được hận ý của nàng với anh ta.

Trong 20 ngày của tuần trăng mật, mỗi ngày Y Nhu đều thủy chung lo lắng chuyện hai người đồng giường ban đêm , bất quá sự việc cũng không như nàng lo lắng. Đường Hoàng vẫn như trước không đụng chạm gì đến nàng, chỉ là có đôi khi đùa giỡn nàng một chút, mỗi lần như vậy lại dọa nàng tim đập thình thịch.

Mỗi đêm anh đều đem nàng ôm vào trong ngực, mở đầu luôn là anh tham lam hôn trụ nàng nhưng là ngay sau đó nụ hôn cũng dần trở nên ôn nhu tinh tế hơn, như là muốn khơi mào nhiệt tình của nàng.

Mới đầu đối với những nụ hôn cùng cử chỉ thân mật của anh nàng còn cảm thấy chán ghét cùng địch ý trong lòng, nhưng sau vài ngày, đối với nụ hôn của anh nàng không còn thấy xa lạ nữa. Ngược lại dường như là bị trúng phải thuật thôi miên cơ thể dần dần đối với anh không còn có chút địch ý khó chịu cùng cứng ngắc nào nữa, mà đã mềm mại, thả lỏng hơn. Có vài lần nàng đã dường như hoàn toàn bị lạc trong nụ hôn của anh, nụ hôn ý như là có phép thuật khiến nàng không ngừng si luyến. Những lúc như vậy hồi chuông báo động trong nàng không ngừng vang lên như đem nàng cảnh tỉnh lại. Lại khiến nàng ở trong trạng thái phòng vệ như cũ. Thấy biểu hiện của nàng như vậy anh cũng không nói gì nhiều chỉ đình chỉ mọi động tác, ôm nàng cùng ngủ, điều này khiến nàng hoang mang không ngừng, cũng không có chống đỡ.

Cứ như vậy, trong 20 ngày của tuần trăng mật an an ổn ổn trôi qua, không có bất cứ chuyện gì phát sinh.

Y Nhu bây giờ thân mang hai loại thân phận, Ban ngày là sinh viên đại học, sau khi tan học liền trở lại Đường trạch làm Đường phu nhân.

Tin tức nàng đột nhiên kết hôn chấn động cả khối học của nàng. Hơn nữa nàng còn gả cho đại phú thương nằm trong top 10 những người giàu có cùng nổi tiếng nhất Đài Loan khiến nàng trở thành đối tượng trung tâm của các câu chuyện bát quái. Ngay cả đồng học cũng đều đối nàng hết sức lễ độ, loại chuyển biến bất ngờ này làm cho nàng cảm thấy không được quen lắm.

Từ sau sự kiện đó, nàng cùng Tú Khanh đã không còn qua lại thân thiết như trước, mỗi lần gặp mặt hai người vẫn hội gật đầu chào hỏi nhưng là tình cảm vẫn không thể nào giống như trước được.

Ở trường nàng rất ít cùng đồng học giao tiếp, ngoại trừ Tú Khanh, nàng căn bản cũng không nhớ ra mình có vị bằng hữu nào nữa.

Đồng học từ lúc biết tin nàng kết hôn với Đường Hoàng liền vô cùng tò mò, bất quá đối với chuyện của nàng và Đường Hoàng nàng cũng không thích nói nhiều đến , hơn nữa nàng thường tìm nơi thanh tĩnh ở trường học mà tìm đến, thành ra mọi người dần hiểu lầm nàng là một người khó gần, dần dần cũng không có đồng học nào tiếp cận nàng, nàng lại một mình đến một mình đi.

Hôm nay cũng như thường lệ, chuông tan học reo lên, nàng lại một mình đi theo con đường nhỏ ra phía cổng trường, giờ này chắc tài xế cũng đã đợi sắn ở ngoài đó. Khi đi ngang qua một khoảng sân trống, vắng vẻ, cây cối um tùm, đột nhiên có người ở trong bụi cỏ phái trước nhảy ra chặn trước mặt nàng, đôi tay hữu lực mạnh mẽ đem nàng kéo đến một góc khuất khác.

Hiểu được tình huống đang xảy ra, Y Nhu liều mạng giãy dụa khỏi. Tên cướp thấy nàng chống cự quyết liệt liền hung tợn đe dọa nàng : “ Ngoãn ngoãn không chống cự, nếu không ta liền giết ngươi. ” Nói xong hắn kề ngay một con dao nhỏ lên cổ nàng.

Tên còn lại thập phần cao hứng nói : “ Mau đem cô ta lên xe. Xong vụ này chúng ta ít nhất cũng kiếm được hơn năm trăm ngàn a~ ”

Bọn chúng là cướp ! Y Nhu lập tức hiểu ra vấn đề thông qua lời đối thoại của bọn cướp. Chưa bao giờ nghĩ sự tình trên sẽ xảy ra đối với bản thân mình, trong lòng nàng tràn ngập sự sợ hãi cùng hoang mang, hơn nữa cổ nàng cũng bị con dao kề sát đến khó thở.

Ngay tại lúc nàng tưởng cái mạng nhỏ của mình coi như xong, liền có một bóng dáng nhỏ nhắn từ sau lưng bọn bắt cóc đánh đến, chỉ với hai ba chiêu đã đem bọn bắt cóc giải quyết sạch sẽ. Dưới tình thế cấp bách, hai tên bắt cóc đảo mắt nhìn nhau 1 lượt sau đó đem nàng đẩy về phía người kia còn bản thân thì tranh thủ tình thế mà chạy trối chết.

Y Nhu không hiểu rốt cuộc là đã phát sinh thêm chuyện gì, chỉ thấy bản thân vốn là sẽ thân ái mà tiếp xúc với mặt đất, nhưng lạ là một điểm đau cũng không có ! Hình như có người đỡ được nàng.

“ Bạn không sao chứ ? ” Tiểu Diệp một bên đỡ nàng, một bên ân cần hỏi thăm.

“ Tiểu Diệp ? Cậu như thế nào lại ở đây lúc này ? ” Nàng tròn mắt ngạc nhiên nhìn thân ảnh nữ hài trước mắt.

“ Mình đến tìm người, vừa vặn đi qua chỗ này. Bạn có bị thương ở đâu không ? ”

Nàng thu lại hồn vía vừa bị một phen kinh hách, sờ sờ gáy nói : “ Mình không sao. ”

“ Đi thôi, chúng ta phải mau mau rời khỏi nơi này. ”

Chuyện Y Nhu thiếu chút nữa là bị bắt cóc khiến Đường Hoàng hết sức tức giận. Vừa nghe tin đó, anh liền lập tức lái xe về nhà. Thạch Đồng sớm đã cử người đến thông tri cục cảnh sát, Đường Hoàng ngay lập tức phân phó Thạch Đồng kiếm một thám tử tư giỏi nhất bí mật tra xét manh mốibọn bắt cóc.

Đường trạch.

“ Phu nhân đâu. ”

“ Phu nhân mới ăn xong bát cháo, hiện đang nghỉ ngơi trong phòng. ”

Đường Hoàng thẳng hướng phòng ngủ đi tới, nhìn đến sắc mặt nhợt nhạt, xanh mét của Y Nhu, khuôn mặt anh lập tức trở nên thâm trầm, băng lãnh.

“ Không bị thương ở đâu chứ ? ” Anh ngồi xuống bên giường ôn nhu vuốt ve gương mặt nàng hỏi thăm.

Chưa bao giờ thấy qua thần sắc lo lắng như vậy của anh, Y Nhu có điểm không quen trả lời qua loa sau đó cúi đầu lảng tránh ánh mắt nhu tình của anh. “ Không có việc gì. ”Sự ôn nhu của anh ta không lien quan gì đến nàng, nàng mới không bị sự ôn nhu, quan tâm kia lừa gạt.

“ Về phía trường học anh đã phái người đi thông báo, từ mai em sẽ tạm thơi không đi học một thời gian. ”

“ Không đi học ? Vì sao ? ” Nàng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh.

“ Sự việc bắt cóc lần này e là một kế hoạch được chuẩn bị từ trước, anh không muốn em một lần nữa rơi vào tình cảnh nguy hiểm. ”

“ Không được, em muốn đi học ! Em sẽ cố gắng chú ý an tòan ! ”

“ Anh sẽ không bao giờ để cho thê tử mình ở trong cảnh nguy hiểm. ” Đối việc này anh phi thường kiên trì., không có cho phép thương lượng gì hết.

“ Anh không thể quyết định như vậy được. ” Lại tới nữa, người này sao mà bá đạo thế không biết, ngay cả chuyện hành cũng không để cho nàng được tự chủ.

“ Không nói là em sẽ nghỉ học luôn, chỉ là sau một thời gian nữa, khi đã điều tra mọi việc thực rõ ràng, em có thể quay lại trường học như bình thường. ” Theo ánh mắt quật cường kia , anh đã phần nào nhìn thấu suy nghĩ của nàng, cắn răng thấp giọng nói : “Đừng nghĩ có thể vụng trộm lén ra ngoài, anh sẽ phái người giám hộ em nếu không cũng sẽ đem em giam lỏng lại, em nghĩ xem chính mình nên làm gì cho tốt. ”

Y Nhu mím chặt môi không nói thêm gì nữa, hắn độc tài như vậy, há lại có thể làm theo ý nàng được.

“ Em muốn nghỉ ngơi. ” Nàng trùm kín chăn qua đầu, chán nản nói.

Đường Hoàng thở dài, lưu luyến rời đi.

Ánh mắt bi thương của nàng khiến anh không đành lòng, nhưng là cứ nghĩ đến nàng thiếu chút là lọt vào tay bọn bắt cóc, anh lại thêm kiên trì với quyết định này. Bọn bắt cóc kia quả là đã ăn gan gấu, dám đụng đến nữ nhân của Đường Hoàng anh, anh nhất định sẽ không tha cho bọn chúng.

Ra đến cửa, Đường Hoàng hướng Thạch Đồng hỏi: “ Tiểu Diệp đâu ? ”

“ Tôi ở trong này. ” Sớm đã đợi mệnh ở gần đó, Tiểu Diệp từ phía ngoài cửa chính đi vào. “Đường tiên sinh có gì chỉ thị ? ”

“ Cô đã làm rất tốt. ”

“Âm thầm bảo hộ phu nhân đó là chức trách của tôi. ”

“ Trong giai đoạn này phiền cô tiếp tục chiếu cố nàng. ”

“ Tôi biết. ”

Thạch Đồng đi qua bên cạnh nàng, hai người đứng đối diện nhau, mặt đối mặt, mắt đối mắt, Thạch Đồng cười khẽ, ánh mắt của nàng một chút cũng không lưu tình, sắc bén đảo qua gương mặt Thạch Đồng.

Anh đối nàng thấp giọng ca ngợi: “ Cô lại lập công lớn, nói vậy lần này bọn bắt cóc bị xử không nhẹ ? ”

Nàng mỉm cười, lợi hại đáp lại : “Đối nam nhân, ta đều không chút lưu tình. ”

“ Kia, thật ra … ”

Nàng xoay người rời đi, không để cho Thạch Đồng nói hết câu, cũng bởi vậy mà nàng cũng bỏ qua một tia nhu tình trong mắt ai kia.

-..-..-..-..-..-..-

Đường Hoàng sau khi xử lí tốt thương vụ làm ăn với nước ngoài cùng chuyện điều tra nhóm bắt cóc Y Nhu lần trước, lúc trở về Đường trạch, trời cũng đã nhá nhem tối, nhưng so với bình thường thì vẫn là sớm hơn một chút. Nhớ đến nét mặt bi thương của nàng lúc ban ngày, anh cả ngày cố gắng hoàn thành sớm công việc để trở về an ủi tiểu thê tử. [ Py: * ngưỡng mộ * Ước gì em kiếm được lão công tốt như Đường ca a ~ Y Nhu tỷ: Em thích tỷ nhường. Py: * háo hức * Thật ạ ? Đường ca: * nhìn Py cười dịu dàng * Py: * …* ]

“ Phu nhân đâu ? ” Hướng gia nhân hỏi.

“ Dạ, phu nhân ở phía sau viện. ”

Rảo bước đi tới sau đình viện, anh liền nhìn thấy ngay bóng dáng yêu kiều, nhỏ nhắn của nàng đang ngồi cạnh hồ nước.

Phát hiện anh đã trở về, nhưng nàng vẫn cố ý không thèm nhìn đến anh.

Đường Hoàng hướng bên cạnh nàng ngồi xuống.

“ Vẫn giận anh sao ? ”

“ Không có. ” Nàng đứng lên định rời đi nhưng lại bị Đường Hoàng ôm giữ trở lại.

“ Miệng còn lẩm bẩm như vậy, rõ ràng là vẫn còn đang giận dỗi, còn nói không ? ”.

“ Em không có tức giận thật. ” Không muốn cùng anh ta tiếp tục nói chuyện. Sự chuyên quyền độc đoán đó, nàng đâu chỉ mới chứng kiến có ngày một ngày hai.

“ Không cần đối anh phụng phịu như vậy. Em cũng biết rõ là anh chỉ muốn tốt cho em thôi. ” Điều mà anh không muốn nhìn thấy nhất chính là vẻ lạnh lùng của nàng.

“ Anh muốn em cười sao ? Được thôi. ” Nàng cười một cái nụ cười thập phần giả dối, xong ngẩng đầu hướng hắn nói: “ Anh đã vừa lòng chưa ? ”

Đường Hoàng trong cơn giận dữ, cúi đầu cường hãn chế trụ hai phiến môi nàng, hung hăng hôn trụ thẳng đến khi nàng đầu hàng mới thôi. Nàng chính là người duy nhất trên thế giới có khả năng dễ dàng chọc tức anh, Cùng nàng giận dữ cũng đã mấy lần, anh cũng ít nhiều tìm được một số biện pháp trừng phạt nàng. Thương tổn nàng sao ? Không ! Anh sẽ không bao giờ làm tổn thương nàng hơn nữa. Bất quá cách hữu hiệu lúc này chỉ có là nghịch hướng trả thù mà đoạt lấy phiến môi tú sắc anh đào xinh đẹp kia.

“Đừng như vậy, gia nhân trong nhà đều đang nhìn. ” Nàng thực nhanh đầu hàng, xin tha. Nhược điểm lớn nhất của nàng chính là sống quá bảo thủ, không thể chịu được trước mặt người khác biểu diễn một màn xấu hổ như vậy.

Y Nhu thực tức giận a ~ Cái người này quả thực là vô liêm sỉ, ngay cả một chút thẹn tâm cũng không có.

Nhìn đến phiến môi vừa bị mình hôn trụ mà trở nên đỏ mọng, mềm mại cùng ướt át, Đường Hoàng tâm tình tốt hẳn lên, ôm nàng chậm rãi trở về phòng.

Nàng ngay đến cả bộ dáng bĩu môi, ngượng ngùng cũng thật mê người. Cho dù chỉ ôm nàng thế này, một câu cũng không nói ra nhưng là trong lòng anh thập phần cao hứng, hạnh phúc không gì so sánh được.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như truyen cuoi tinh yeu, truyen cuoi kho cuu rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status