Luôn có nhân loại muốn chăn nuôi tôi

Chương 132: Muốn giết người

Tuy nhiên... Bắc Hải có một loại người cùng hơi thở của anh ta xác thực rất tương tự. Doãn anh Nam cũng không có ý định để Lệ Sâm đi.

Lệ Sâm đứng lên, đi đến bên cạnh Thẩm Cầm Nhã hỏi bà: "Xin hỏi vị này chính là Thẩm nữ sĩ đến từ căn cứ mười bảy sao."

Thẩm Cầm Nhã sửng sốt, bà cùng Lệ Sâm không biết nhau nha.

"Là tôi."

Lệ Sâm ôn hòa cười một tiếng, vốn là tướng mạo anh đã tuấn lãng. Cười rộ lên, lực tương tác không thể kém Diệp Thiệu, hơn nữa nụ cười này rất tươi tắn. Quả thực có thể nháy mắt giết ngay cả phụ nữ có tuổi tầng.

Thẩm Cầm Nhã nghe anh nói: "Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, hôm nay cuối cùng cũng nhìn thấy, xin để cho chúng tôi gia nhập căn cứ mười bảy."

"Các anh... Muốn cùng tôi đi sao?" Thẩm Cầm Nhã không hiểu nhìn anh. Điều kiện cơ sở chính rõ ràng tốt hơn căn cứ mười bảy nhiều.

Cái người này không cần phải nói, Diệp Thiệu nhưng là người mà tất cả căn cứ đều muốn tranh đoạt! Thuốc thử kia truyền lưu rất nhiều phiên bản, chỉ có anh ta có thể nghiên chế ra.

"không sai. không biết rõ Thẩm nữ sĩ có đồng ý giữ chúng tôi lại không?" Lệ Sâm hỏi bà.

"Đương nhiên đồng ý!" Sau khi nói xong, vẻ mặt bà lại ảm đạm xuống: "Nhưng các người cũng nhìn thấy tình huống của tôi."

Doãn anh Nam làm người lãnh đạo tối cao của Bắc Hải, bị triệt để xem nhẹ đương nhiên rất là phẫn nộ, đập bàn một cái: "Có phải các người quên tôi rồi?"

Dù sao trong tay ông ta có quyền thế, hôm nay muốn giữ Diệp Thiệu lại, ai có thể làm gì ôn ta?

Cho Diệp Thiệu nhiều chỗ tốt hơn, anh ta sẽ quy thuận mình thôi. Lệ Sâm nhìn Doãn anh Nam, đối với ông ta có chút thất vọng.

Quân hàm của mình chẳng hề thấp hơn Doãn anh Nam, tuy nhiên Doãn anh Nam lớn hơn mình mười mấy tuổi. Cộng thêm lúc trước anh vẫn luôn ở nước ngoài hoạt động cho nên hai người không có cùng xuất hiện. Vốn cho rằng, Doãn anh Nam cũng là người tôn trọng bộ hạ, không nghĩ tới bây giờ ông ta lại lạm dụng chức quyền như thế.

"Ở lại đâu vốn chính là tự do của chúng tôi không phải sao?" Lệ Sâm đưa mắt nhìn ông ta, mặc dù Doãn anh Nam hiện tại là người có dị năng cấp bốn. anh cũng như cũ không bị kinh sợ: "Hơn nữa, Bắc Hải chìm gần đây liên tiếp dị động. Tin tưởng Doãn tiên sinh cũng biết rõ. không đi giải quyết vấn đề cũng chỉ ở đây cùng chúng tôi đàm phán sao?"

Ánh mắt Doãn anh Nam nhìn Lệ Sâm càng ngày càng lạnh: "anh đến cùng là ai? anh còn đi Bắc Hải chìm?"

nói đến chuyện này, Thẩm Cầm Nhã cũng bắt đầu báo động trước: "không riêng gì Bắc Hải chìm có dị động, động vật trên cả nước đã bắt đầu biến dị, chúng nó táo bạo giỏi về tấn công, đeo trên người virus Zombie."

Lệ Sâm mãnh liệt nhìn về phía Thẩm Cầm Nhã, tin tưởng lời bà nói. anh vốn cảm thấy, những con Zombie trong Bắc Hải chìm cũng đã rất khó giải quyết. không nghĩ tới còn xuất hiện động vật biến dị?

Tại tận thế này đến cùng còn muốn không xong đến mức nào nữa?

So sánh với mọi người, Doãn anh Nam hiển nhiên không tin: "Cái gì mà động vật biến dị? Thủ hạ của tôi từ trước đến giờ cũng không có hồi báo qua, là các người đụng phải động vật liền cho rằng nó biến dị đi? Thẩm Cầm Nhã, chúng ta hiện tạiđang nói cô đến cùng là làm như thế nào giết hơn một vạn Zombie, không cần nói sang chuyện khác."

Thẩm Cầm Nhã căn bản cũng không phải định nói sang chuyện khác, bà tương đối nghiêm túc giải thích: "Chúng tôi thật sựnhìn thấy rất nhiều động vật biến dị, bay trên trời, chạy ở dưới hay bơi trong nước. Hai ngày trước trong đội ngũ còn có người giết chết một con trăn lớn như Thuồng luồng!"

"Thuồng luồng? Vật kia thật tồn tại?" Doãn anh Nam cảm thấy buồn cười.

"Cho nên mới nói là biến dị!" Thẩm Cầm Nhã lo lắng cùng Doãn anh Nam giải thích.

Mà sự chú ý của Lệ Sâm hiển nhiên bị lời Thẩm Cầm Nhã hấp dẫn. Bà ấy nói trong đội ngũ bọn họ có người giết chết một con thuồng luồng!

Ai có thể có năng lực dạng này? Trừ Nam Ca bên ngoài, anh không thể tưởng được những người khác. Lệ Sâm quả thực là đối với cô vừa yêu vừa hận, thời điểm anh không ở. cô một chút cũng không bận tâm thân thể mình, thứ hung hãn như vậy mà cô lại đi công kích.

Lệ Sâm bị tức giận, trong lòng đã suy nghĩ kỹ mấy loại phương pháp sau khi nhìn thấy Nam Ca nên trừng phạt cô như thế nào.

Ừm, thật muốn đi căn cứ tìm cô ấy luôn.

Doãn anh Nam không quản bọn họ nói như thế nào cũng không tin bọn họ nói: "Các người không cần cố chấp, động vật sẽkhông thay đổi dị biến."

Ông ta lại không kiên nhẫn nói với trợ thủ của mình: "Xem ra hôm nay đàm phán không thành công, dẫn bọn họ đi an bài tốt chỗ đi."

nói xong, ông ta còn trấn an Diệp Thiệu: "Cơ sở chính cùng những trụ sở khác không giống nhau, chúng tôi đều là tinh anh. Hoàn cảnh thiết bị cũng rất tốt cho nên mỗi người các người cũng có thể có một cái phòng ở riêng biệt."

Diệp Thiệu không thích tác phong Doãn anh Nam. Ông ta muốn một nhóm trung thành đến chết cống hiến vì ông ta, đâykhông có gì sai.

Nhưng bên ngoài, bao nhiêu dân chúng còn trôi giạt khắp nơi. Mấy người này, bất quá chỉ là đẳng cấp dị năng cao một chút lại có thể chiếm lấy một mảnh đất lớn như thế?

Nếu như ông ta có thể hơi dàn xếp một chút, bao nhiêu người đã có thể còn sống sót. Vì vậy thời gian qua bác sĩ Diệp luôn ôn hòa, đứng lên đi đến bên cạnh Lệ Sâm: "Chúng tôi muốn đi theo Thẩm nữ sĩ đi căn cứ mười bảy."

Trần Bàn Tử rất sợ mình bị bỏ rơi, cũng đứng lên: "Đúng, tôi cũng đi!" Tuy nhiên lời anh ta nói lại bị người khác khinh thường.

trên mặt Doãn anh Nam đều đè nén lửa giận: "Các người không cần rượu mời không uống lại uống rượu phạt. Tôi không phải là người lãnh đạo Tân Bình, sẽ đối với các người dùng quá nhiều chính sách dụ dỗ. Hôm nay các người đừng nghĩ đi ra cơ sở chính một bước."

Thẩm Cầm Nhã cũng sắp điên mất: "Chúng tôi có thể không ra, nhưng mà chuyện động vật đã biến dị, nhất định phải thông báo tất cả cho mọi người. Để mọi người sớm đề phòng! Chính là vì tất cả mọi người khinh thường động vật mới dễ dàng bị thương!"

Doãn anh Nam hỏi ngược lại Thẩm Cầm Nhã: "cô có chứng cớ sao? Lấy chứng cớ ra, tôi tự nhiên sẽ thông báo cho các người."

"Chứng cớ?" Thẩm Cầm Nhã nhanh chóng suy tư: "Chúng tôi có! Thi thể con chim biển lúc trước bị giết chết còn ở trên xe phía ngoài, tôi phái người hiện tại lấy cho ông xem!"

Bà vừa muốn đi, Doãn anh Nam lại ngăn cản lại: "Đưa chìa khóa xe cho chúng tôi, chúng tôi tự nhiên sẽ đi lấy."

"Tôi nghĩ không cần." Lệ Sâm lạnh như băng nói: "Coi như là đem thi thể chim biển lấy tới đây, Doãn tiên sinh chỉ biết nóichúng nó là giống loài hung hãn mà thôi. Cũng không phải là biến dị đâu."

Sau đó, nhìn Thẩm Cầm Nhã: "Chìa khóa xe giao ra, bà liền thật sự đừng nghĩ ra khỏi cơ sở chính."

Tay Thẩm Cầm Nhã muốn cầm chìa khóa ra trực tiếp dừng lại.

hiện tại bà thật không biết nên làm sao bây giờ, Doãn anh Nam cái người này lòng dạ độc ác. Coi như mình nói ra tình hình thực tế, ông ta cũng chưa chắc sẽ bỏ qua cho mình.

Vì vậy Thẩm Cầm Nhã chỉ có thể thở dài, bỏ tay xuống.

Doãn anh Nam lại liếc mắt ra hiệu cho trợ thủ, để anh ta dẫn người đi. Ai biết anh ta vừa mới dựa vào gần Thẩm Cầm Nhã liền bị Thẩm Cầm Nhã nắm lấy cánh tay, hung hăng bẻ ra sau lưng!

Doãn anh Nam thấy tình huống không đúng, cũng rút súng ra, nói với Thẩm Cầm Nhã: "Sao nào, cô còn muốn chống cự sao?"

Ánh mắt Thẩm Cầm Nhã sụp đổ: "Tôi bất quá chỉ là muốn bảo vệ đội viên của mình mà thôi, Doãn anh Nam, chỉ cần ông hứa hẹn một câu. Có thể bảo vệ người căn cứ của tôi không bị thương tổn, tôi cũng sẽ xem xét nói chuyện cho ông. Nhưng mà ông không có, ông nghĩ chỉ là làm thế nào hy sinh chúng tôi mà thôi!"

Doãn anh Nam bị chọc trúng tâm tư, cũng thẹn quá hoá giận, hô lên với trợ thủ khác: "Còn đứng đấy làm gì, bắt bọn họ lại cho tôi!"

Ông ta cũng không tin, dùng hình với bọn họ vài ngày. Bọn họ còn có thể không khuất phục!

Có người từ bên ngoài mở cửa, vài người có dị năng trực tiếp vọt vào.

Lệ Sâm giao Diệp Thiệu cho Trần Bàn Tử: "Cậu bảo vệ tốt anh ta."

Mà chính anh, lại cùng Thẩm Cầm Nhã đứng cùng nhau. Thời điểm anh ở căn cứ Tân Bình đã làm tốt dự định muốn từ bên trong xông ra, không nghĩ tới căn cứ Tân Bình bị thiên thạch phá hủy. anh ngược lại là ở căn cứ Bắc Hải có lực phòng ngự mạnh nhất ra tay.

Thẩm Cầm Nhã cùng anh liếc nhau một cái, mang theo áy náy nói: "Lần này là tôi liên lụy các anh."

"không nói đến chuyện này vội." Lệ Sâm trao đổi một ánh mắt phân công với bà, liền thấy Thẩm Cầm Nhã cuốn lấy vài người có dị năng phía trước. Để Lệ Sâm tranh thủ thời gian, mà Lệ Sâm lập tức nhảy qua cái bàn, bức Doãn anh Nam đến nơi hẻo lánh.

Doãn anh Nam không nghĩ tới động tác anh có thể nhanh như thế, ông ta vốn chính là dị năng hệ lực lượng. Đối với năng lực cấp bốn của mình rất kiêu ngạo, quyết định tự tay thu thập Lệ Sâm.

Ai biết, mới đánh hai chiêu. Lực lượng của ông ta giống như bị mất đị vậy, chờ người có dị năng khác xông qua thì Lệ Sâm đãnhấn đầu ông ta ở trên bàn.

Phịch một tiếng, Doãn anh Nam cảm thấy mắt ông ta đang nổ đom đóm.

Lệ Sâm ra tay không có chút lưu tình nào, lạnh lùng nhìn chằm chằm người có dị năng khác: "Để cho chúng tôi rời đi, nếukhông tôi liền giết ông ta."

Vài người có dị năng đều lùi về phía sau, rất sợ Lệ Sâm làm Doãn anh Nam bị thương. Ai biết Doãn anh Nam lại ha ha cườimột tiếng, thời gian qua ông ta đối với người khác rất ngoan độc, đối với chính mình cũng đủ ngoan: "Các cậu lui cái gì?không cần phải để ý đến tôi, bắt chúng lại cho tôi!"

Lệ Sâm nhìn chằm chằm Doãn anh Nam, bên miệng một nở một nụ cười khát máu: "Xem ra ông đúng là không sợ chết."

Súng của Doãn anh Nam cũng bị Lệ Sâm tháo xuống, ném tới một bên. hiện tại ông ta liếc mắt nhìn Lệ Sâm: "anh hoặc làthật sự giết tôi, chỉ cần tôi chết. Toàn bộ người cơ sở chính cũng sẽ điên cuồng báo thù cho tôi. Thực lực căn cứ mười bảy yếu nhất, thủ hạ tinh nhuệ của tôi ra tay, toàn bộ căn cứ cũng sẽ đình trệ."

Thẩm Cầm Nhã thống hận nói: "Tận thế rồi mà ông còn muốn tự giết lẫn nhau!"

"Ha ha, không phải là các người tự tìm sao?" Doãn anh Nam lần nữa nhìn về phía người có dị năng khác: "Động thủ!"

Những người kia có mệnh lệnh của Doãn anh Nam, cũng nghiêm túc. Các loại dị năng đều hướng lên trên người bọn Lệ Sâm lao tới.

Sức chiến đấu Trần Bàn Tử không cao, dắt lấy tay Diệp Thiệu bỏ chạy. Còn chống tường đất đến cản trở bọn họ.

Lệ Sâm thấy Doãn anh Nam thật sự gian ngoan như thế, nhặt súng trên bàn chuẩn bị nổ súng. Thẩm Cầm Nhã chỉ là dị năng hệ thủy, sức chiến đấu quá kém. Vài lần đánh đã bị người có dị năng khác chế phục.

Những người kia tự nhiên không thể trơ mắt nhìn Doãn anh Nam bị giết, cùng nhau thúc giục dị năng hướng tới đầu Lệ Sâm cùng trái tim mà công kích.

Lệ Sâm thế nhưng không trốn không tránh, tay bóp cò cũng không có chuẩn bị dừng lại.

Mấy người có dị năng cho là bọn họ ra tay trúng mục tiên rồi đâu, ai biết hình ảnh trước mắt chợt lóe. Những thứ dị năng kia thế nhưng công kích lên trên tường sau lưng Lệ Sâm, mà cái người đàn ông này còn hoàn hảo đứng ở nơi đó!

Tay anh bóp cò đã phát lực!

Vài người có dị năng hoàn toàn không hiểu nổi, vì sao lại phát sinh sự kiện lạ lùng này.

"không!"

Mà đang ở lúc Lệ Sâm muốn giết người, bỗng nhiên lại có người từ bên ngoài chạy vào: "không tốt! Bắc Hải chìm gặp chuyệnkhông may rồi!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như chung ta phai luu tam canh giac cho nen di vao con duong cua canh gioi atula, tuoi gia dua vao ai cung khong bang dua vao chinh minh hay nho 5 dieu sau de quyet dinh cuoc song cua ban sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.