Luôn có nhân loại muốn chăn nuôi tôi

Chương 149: Bỏ ai dùng ai

Lệ Sâm băn khoăn không hề sai, Doãn Húc Trạch lúc trước cùng anhhuyên náo rất không vui. Nhìn thấy tình cảnh Lệ Sâm săn giết Zombie rung động như vậy cho nên muốn lôi kéo anh. Lại bởi vì trong lòng có ý sợ hãi nên cũng muốn "Giết anh".

Doãn Húc Trạch thấy mọi người tranh chấp một phen, lúc này mới đứng ra điều giải: "Mọi người là một đoàn đội, không phục tùng chỉ huy thì nếu các ngươi bị Zombie giết chết, cơ sở chính sẽ không phụ trách đâu."

Trung tâm thành phố Bắc Hải có bao nhiêu khủng bố, đám người này sớm đã nghe thấy. Bao nhiêu người đi vào cũng không trở lại nữa. Ngay cả Lệ Sâm, thời điểm dị năng mạnh nhất thì anh cũng không có nắm chắc toàn thân lui ra được.

Tham dự hành động lần này tổng cộng có năm mươi người, các loại trang bị đều rất hoàn mỹ. Lệ Sâm nhìn từng chiếc xe cải trang trước mặt, mặt không chút thay đổi.

Doãn Húc Trạch vẫn luôn là bộ dáng cười mị mị, đôi mắt hẹp dài thỉnh thoảng liếc về phải Lệ Sâm. anh ta mời mọc Lệ Sâm cùng mình ngồimột chiếc xe, lại nhét Trần Bàn Tử vào chiếc xe đằng sau. Lệ Sâm hơi cong môi một cái. đã không thể chờ đợi được tìm người đến uy hiếpanh rồi sao.

Đợi đến khi lên xe, Doãn Húc Trạch cùng nhóm thân tín của mình ổn định chỗ ngồi xong còn chủ động giới thiệu bản thân với Lệ Sâm.

trên chiếc xe này không riêng gì có người của cơ sở chính mà còn có hai người của căn cứ thứ hai. Bọn họ rõ ràng không nhìn trúng Lệ Sâm, thời điểm giới thiệu tên cũng chỉ nhàn nhạt nói: "Tôi gọi là Bàng Chí Bình."

một người khác: "Chương Bằng Thanh."

Hai người đàn ông này lớn lên đều là gương mặt đại chúng, vứt vào trong đám người thì cũng chả tìm được. Lệ Sâm nhìn thấy một người có đồng tử màu vàng kim, người còn lại là màu lam. Biết rõ hai người kia là dị năng hệ kim cùng hệ băng.

nói đến hệ băng, đó là hệ biến dị chẳng hề thường gặp nhưng so vớikhông gian thì số lượng nhiều hơn rất nhiều.

Doãn Húc Trạch đến bây giờ vẫn có chút hoài nghi, hệ không gian có tồn tại hay không. Vì vậy xe chậm rãi lái vào Bắc Hải, Doãn Húc Trạch liền cười hỏi Lệ Sâm: "Hôm đó nhìn anh giết Zombie thật là có phong thái, chốc nữa chúng tôi phối hợp với nhau kéo Zombie lại để cho anhđánh chết được không?"

Doãn Húc Trạch là đội trưởng, đừng nhìn anh ta dùng loại giọng thương lượng này mà nhầm, anh ta thật sự đang tự mình hạ mệnh lệnh cho Lệ Sâm.

Lệ Sâm ngồi trong góc, cùng một hàng người của Doãn Húc Trạchkhông hợp nhau. anh không có gật đầu cũng không có lắc đầu, chỉ là khiêm tốn cười cười: "Tham dự hành động đều là cường giả, chắc hẳnkhông chỉ có một loại phương pháp tác chiến này thôi đâu."

Doãn Húc Trạch cũng không thèm để ý Lệ Sâm quanh co lòng vòng, hơn nữa anh ta biết rõ đám cường giả này rất cao ngạo, sẽ không nghĩ dựa vào Lệ Sâm.

Còn nữa, nếu như Lệ Sâm thật sự đơn giản giải quyết đám Zombie được dẫn lại thì địa vị đội trưởng của mình sẽ phải khó giữ được.

Vì vậy Doãn Húc Trạch cười cười: "anh nói rất đúng, hiện tại gặp phải Zombie còn không nhiều, chúng ta có thể tự mình giải quyết."

Lệ Sâm lại hỏi: "Hành động đều đã bắt đầu, đội trưởng không phải nênnói cho chúng ta mục đích của hành động lần này là gì sao?"

Ở lúc Lệ Sâm lên xe cũng đã giao thiết bị vô tuyến điện cho bọn họ,hiện tại đồ dùng đều là Doãn Húc Trạch phát cho. Chính là vì phòng ngừa bọn họ truyền tin tức ra bên ngoài.

Cho nên Doãn Húc Trạch không có băn khoăn nói với Lệ Sâm: "Tôi lấy được tin tức xác thực, ở trung tâm thành phố Bắc Hải có một loại vũ khí, chúng ta đi lần này chính là vì mang vũ khí kia về."

Ánh mắt Lệ Sâm dừng một chút, ngón tay ở trên đầu gối vuốt ve mộtcái. Vũ khí, cơ sở chính Bắc Hải không hề thiếu vũ khí. Có thể để cho Doãn Húc Trạch coi trọng như thế khẳng định cũng không phải là vật tầm thường.

Vậy rốt cuộc là cái gì đây? Trong đầu anh không khỏi hiện lên hình dáng của một thứ... Nhưng làm sao có thể?

anh lắc đầu, thứ kia là nghiên cứu chế tạo ở nước ngoài.

Lại nhìn Doãn Húc Trạch đã cùng những người khác nói chuyện, Lệ Sâm âm thầm cân nhắc. Trung tâm thành phố này không xông vào được đại biểu vũ khí này sẽ không lấy được. Doãn Húc Trạch lần này hành động nhất định có mục đích khác.

Nếu như vũ khí không chiếm được, anh ta liền thực hiện mục đích thứ hai.

Hiểu rõ ràng vài điểm này, Lệ Sâm cũng không có hỏi lại bất cứ chuyện gì nữa. Người trên vài chiếc xe này đích xác quá rõ ràng, dọc theo đường đi bởi vì cơ sở chính có cường giả đã dọn sạch bên ngoài Bắc Hải một vòng. Người của bọn họ không thấy được vài con Zombie.

Ưu thế tổ đội cùng cường giả cũng là ở thời điểm gặp phải Zombie mới hiển hiện ra, Lệ Sâm dọc theo con đường này căn bản là không có ra tay.

Dù sao anh là hệ không gian, cách thức giết Zombie quá rõ ràng. Vì vậy anh liên tục ở trên xe dùng khẩu súng mà Doãn Húc Trạch cung cấp.

Bàng Chí Bình và Chương Bằng Thanh đối với chuyện này đặc biệt khinh thường, bọn họ là người có dị năng thì cần gì dùng vũ khí của người bình thường chứ?

Vì vậy hai người kia ngay từ đầu đã lẻn lên trên mui xe, giết chết toàn bộ Zombie nhào tới.

Doãn Húc Trạch thủy chung không tham dự chiến đấu, anh ta chỉ dùng tinh thần lực dò đường đồng thời cũng chú ý Lệ Sâm.

Tốc độ Lệ Sâm phóng nổ súng rất chậm, lúc ban đầu anh ta còn tưởng rằng là Lệ Sâm đang nhường. Về sau mới phát hiện anh thủy chung đều đánh lén. Hơn nữa mục tiêu đánh lén vẫn là Zombie cấp cao ở xa xa.

nói cách khác, ở trong vô hình anh đã tiêu trừ tai họa ngầm rất lớn cho mọi người.

Dọc theo đường đi, đi một chút ngừng một chút. bọn họ giết không ít Zombie nhưng mà khoảng cách tới trung tâm thành phố Bắc Hải vẫn rất dài.

Buổi trưa, bọn họ nghỉ ngơi và hồi phục tại chỗ một phen, Lệ Sâmkhông có ăn đồ Doãn Húc Trạch cung cấp. Hai người căn cứ thứ hai nhìn thấy thứ Lệ Sâm gặm chính là bánh bao anh mang đến còn khịt mũi coi thường: "anh đây là không tin thức ăn đội trưởng phát cho sao? Tâm đề phòng lớn như thế cũng không có coi chúng ta là đồng đội đi?"

Lệ Sâm không muốn cùng mấy người này đấu miệng lưỡi gì đó, thời điểm anh ăn đồ thậm chí ngay cả ánh mắt cũng không có bố thí cho bọn họ. Vì vậy hai người kia hoàn toàn bị không đếm xỉa đến.

Lệ Sâm chỉ là đang tính toán, Nam Ca ở căn cứ mười bảy phỏng chừng rất nhanh sẽ phát hiện mình rời đi. Cũng không biết cô sẽ xử lý như thế nào đây.

Nhớ tới bộ dáng mềm mại đáng yêu kia của Nam Ca, Lệ Sâm khẽ mỉm cười. Tiểu Zombie không có lương tâm, bình thường cô không phải quá kề cận mình. không phải là cô hay muốn vứt lại anh đi phóng túng sao?

Biết rõ anh không ở căn cứ, nói không chừng cô đã thật vui vẻ đi chơi rồi ấy chứ?

Đoàn xe sau khi tiến hành nghỉ ngơi và hồi phục đơn giản liền tiếp tục gấp rút lên đường, người có dị năng trước đấy giết một đường Zombie giờ đang ngồi trên xe, tất cả đều lấy tinh hạch ra bổ sung dị năng.

Cường giả lúc nào cũng có rất nhiều ưu đãi, tài nguyên trong căn cứ hơn phân nửa đều bị bọn họ chiếm lấy. Trong xe chỉ có Lệ Sâm mộtngười không dùng tinh hạch, Chương Bằng Thanh hoàn trả cười hỏi: "anh từ đầu đến giờ đều nhường lại Zombie cho nên mới không cần bổ sung đi? Chúng tôi nhưng là giết Zombie giết đến rất chăm chỉ nha."

Lệ Sâm như cũ ngồi lẳng lặng, ngẫu nhiên loay hoay đồ trên người mộtcái. Hai người kia còn định châm chọc khiêu khích, đột nhiên chiếc xe bịch một tiếng, lay động.

Lệ Sâm bắt lấy tay vịn bên cạnh. Lần này không có bị ngã ra ngoài. Mà vài người khác bởi vì không chuyên tâm, ở trong khoang xe còn lăn lộn mấy vòng.

Lệ Sâm không khỏi nhìn về phía Doãn Húc Trạch: "Tình huống bên ngoài ra sao?"

Sắc mặt Doãn Húc Trạch cũng biến đổi nhưng vẫn cố làm ra vẻ trấn tĩnh nói: "Hẳn là có Zombie xông qua thôi."

Bởi vì là xe đã qua cải tiến, trên toa xe còn có lỗ thủng thật nhỏ. Từ nơi này có thể nhìn thấy tình huống bên ngoài.

Lệ Sâm dán lên toa xe hé mở ra nhìn một cái liền phát hiện có mộtđám chó biến dị vây quanh xe bọn họ!

Đám chó biến dị này co con mắt màu đỏ như máu, nước miếng trong miệng không ngừng chảy ra ngoài. Chúng phát ra từng tiếng gầm gừ gào thét.

Thân thể cả đám đều cong lại giống như một cây cung, làm ra động tác bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị xâm chiếm.

Lệ Sâm đồng tử co rụt lại, hướng tới mọi người nói: "Nhanh động thủ! Đám chó này sẽ đem động vật cùng Zombie khác tới!"

nói xong, Lệ Sâm trực tiếp nhảy ra toa xe, cùng người có dị năng trước đó đứng ở đỉnh xe.

Cũng chỉ là một đám chó biến dị cấp thấp, vài người có dị năng này còn không có để ở trong mắt. Lệ Sâm ở trên mui xe liên tục bóp cò, mặt càng ngày càng lạnh.

Đám chó biến dị lại gần, Doãn Húc Trạch không thể nào không pháthiện, đến cùng thì anh ta muốn làm gì?

Quả nhiên, rất nhanh anh đã biết. Đám chó biến dị này giải quyết rất dễ dàng, nhưng mà Zombie thì không phải.

Đoàn xe đã thâm nhập vào trung tâm Bắc Hải, Zombie trên đường phố phụ cận nghe được tiếng vang. Toàn bộ đều giống như thủy triều lao về đây.

Doãn Húc Trạch cũng đứng dậy, những người khác chờ anh ta quyết định.

anh ta hướng ra xa nhìn thoáng qua, Đám đông Zombie lung la lung lay, thời điểm không chiến đấu, quần áo tả tơi, động tác rất chậm. Ngũ quan trên mặt đều đã là một mảnh mơ hồ, chỉ có thể nhìn ra một chút đặc thù thuộc về nhân loại.

Nhiều Zombie như thế, đánh giá sơ qua cũng được gần ngàn con. Doãn Húc Trạch hỏi Lệ Sâm: "anh không chuẩn bị ra tay sao?"

Lệ Sâm mắt lạnh nhìn anh ta, hóa ra người này cố ý đưa Zombie tới, cho nên mới đi con đường này sao?

Mặc dù anh không thích Doãn Húc Trạch nhưng trong đội xe đằng sau còn có nhiều người giúp mình nói chuyện. anh không thể để cho bọn họ chết ở chỗ này.

Vì vậy Lệ Sâm nhàn nhạt nói: "Tôi có thể giải quyết nhưng sau khi giết chết đám Zombie này, chúng ta nhất định phải rút khỏi Bắc Hải. Trong đây có quá nhiều Zombie, chúng ta căn bản không phải là đối thủ."

Doãn Húc Trạch cười nhạo một tiếng: "nói đùa gì vậy, cũng đã đi đến nơi đây, tuyệt đối không thể lui!"

Lệ Sâm trừng mắt một cái, Doãn Húc Trạch nhất thời không dám nóilời nào. Lệ Sâm cũng là quân nhân, hơn nữa khí thế so với Doãn Húc Trạch còn cường đại hơn.

anh có thể chịu đựng được tiểu tâm tư của Doãn Húc Trạch, cũng có thể nhịn được những người khác châm chọc khiêu khích. Nhưng lạikhông thể chịu được một người lính lại có thể xem nhẹ tính mạng người khác như thế!

"anh chỉ cần nói, đồng ý hay không. không đồng ý thì chúng ta cùng chết ở chỗ này đi."

Có lẽ là Lệ Sâm nói quá mây trôi nước chảy, khiến tất cả mọi người thay đổi sắc mặt. Vài người thân tín của Doãn Húc Trạch dùng ánh mắt hoài nghi nhìn anh.

Doãn Húc Trạch lại không muốn buông tha như thế, vì vậy anh ta cười cười. yêu cầu người của đoàn xe sau lưng: "Các người đi dời Zombieđi, chúng ta đi đường khác rời khỏi."

"anh nói đùa gì vậy!" Đằng sau có người không hài lòng hô.

Nhiều Zombie như thế, nếu quả thật để bọn họ dời đi thì bọn họ có còn mệnh sống sao?

Zombie sẽ không cho nhân loại thời gian để nói chuyện, bọn chúng đãbắt đầu công kích. Sau khi xâm nhập Bắc Hải, Zombie lại càng thông minh, năng lực cũng càng mạnh. Mấy người có dị năng ứng phó có chút cố hết sức. Tuy nhiên có hơn một ngàn Zombie đang bao vây lại, bọn họ khẽ cắn răng, cũng chỉ có thể chém giết.

Vào lúc này, Doãn Húc Trạch vốn cũng nên vội vàng giúp đỡ lại có thể móc một khẩu súng ra, nhắm ngay vào người lúc trước không phục: "anh có thể lựa chọn nghe theo mệnh lệnh, hoặc là chết."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như nhac chu dai bi tieng phan, thuyet phap rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.