Luôn có nhân loại muốn chăn nuôi tôi

Chương 44: Tôi sắp chết

"Tao không sợ bọn mày đâu!" Yên tâm đem sau lưng giao cho Lệ Sâm, Nam Ca cảm nhận được tàn ảnh của Zombie cấp ba kia xông đến nhưng cô không định lui bước.

Vài con Zombie hệ tinh thần này rất lợi hại, chỉ cần hơi chút không chú ý sẽ có thể bị thao túng nhân tinh thần. Nhưng mà Nam Ca đã thoát khỏi khống chế tinh thần một lần, thậm chí cô còn thử phản lại khống chế chúng.

Bởi vì cô phản kháng, những con Zombie hệ tinh thần đều đem sự chú ý chuyển đến người cô. Cho nên thời điểm chúng công kích Nam Ca lại khiến Lệ Sâm dễ dàng chui vào chỗ trống tấn công chúng.

Khoảnh khắc cùng nhau chiến đấu Nam Ca mới phát hiện thực lực của người đàn ông này giỏi đến cỡ nào.

Động tác của anh không hề thừa thãi tốn sức. Các đánh vừa nhanh vừa chuẩn lại ngoan độc, quả thực là mỗi lần tung đòn đều hạ được đối thủ không hề lãng phí chút sức lực nào.

Cường độ thân thể đám Zombie cấp cao mặc dù rất khủng bố, tay không chắc chắn không thể tạo được thương tổn nào cho chúng, nhưng mà trong tay Lệ Sâm có súng nha. Đối mặt với viên đạn sắt, chúng vẫn yếu hơn một chút.

Nam Ca dần dần cảm nhận được niềm vui phối hợp cùng Lệ Sâm, tuy cô không bằng anh nhưng mà người đàn ông này khắp nơi đều phối hợp rất tốt với cô.

không lâu sau, trên sàn nhà lại có thêm một cái xác Zombie. hiện giờ chỉ còn lại một con lợi hại nhất đang cùng hai người giằng co.

Nam Ca nắm thật chặt con dao trong tay cùng Lệ Sâm nói: "Còn dư lại một cái con cuối cùng nhưng mà tôi cảm giác được nó còn khó đối phó hơn cả mấy con kia cộng lại."

Con mắt Nam Ca cũng bị sự khát máu tàn bạo chiếm giữ, từ trước đến giờ cô không hề nghĩ tới bản thân mình lại là một con Zombie thích chém giết, có lẽ đây chính là bản tính thật sự của cô?

Lệ Sâm không lên tiếng, chỉ lặng lẽ kiểm tra một chút số lượng đạn của mình.

Giữa hai cái **, mỗi bên đều chỉ còn thừa lại một viên đạn, làm thế nào dùng hai khẩu súng này giải quyết con Zombie, đây chính là vấn đề.

Mặc dù Nam Ca không rõ ràng tình huống của anh cho lắm, một bên cô cảnh giác nhìn con Zombie kia, một bên lại cùng Lệ Sâm nói: "Nếu không tôi xông lên ôm chặt nó, sau đó anh nổ súng là có thể trực tiếp đem nó giết chết rồi."

"Viên đạn kia cũng sẽ bắn xuyên qua cô." Lệ Sâm nghiêng đầu nhìn Nam Ca một cái, trong mắt anh có rất nhiều thứ Nam Ca xem không hiểu.

Ngược lại, Nam Ca vô tình cười cười: "không sao, dù sao tôi cũng không có cảm nhận được đau đớn, chỉ cần không bắn vỡ đầu sẽ không phải chết." cô còn có tâm trạng nói đùa: "nói đến đây, cũng không là lần đầu tiên tôi bị anh bắn nha."

"không được." Lệ Sâm lạnh như băng cự tuyệt, ngữ điệu chém đinh chặt sắt.

Nam Ca có chút kinh ngạc, biện pháp cô đề ra rõ ràng chính là biện pháp bớt việc tiện lợi nhất nha, vậy mà anh lại khôngđồng ý?

không đợi Nam Ca tiếp tục nói gì, anh lo lắng mình sẽ bị đồ ngốc kia chọc cho tức chết.

Cũng may, con Zombie kia đã xông qua. Con Zombie này có hình thể rất lớn nhưng lại tương đối linh hoạt. Lúc xông lên, lúc đổi hướng, một chút cũng không thua hai người.

Nam Ca thử dùng tinh thần khống chế nó, kết quả thiếu chút nữa bị nó cắn trả. cô cắn răng thật chặt, con Zombie này sắp tiến hóa thành cấp bốn!

Đợi đến thời điểm nó xông qua một lần nữa, Nam Ca bị tinh thần lực của nó áp chế nên chỉ có thể miễn cưỡng tránh né.

Dù cô đã dùng hết sức để tránh nhưng cánh tay vẫn bị móng nhọn của nó cào bị thương.

Là Lệ Sâm trong lúc ngàn cân treo sợi tóc giơ tay kéo cô lùi về sau một bước, nếu không cánh tay này chắc chắn sẽ bị kéo xuống.

"Lệ Sâm..." Nam Ca nản lòng muốn buông bỏ: " Cơ bản là chúng ta đánh không lại nó..."

Vừa nãy để cứu cô, Lệ Sâm đã dùng mất một phát súng. Nam Ca nhìn sắc mặt anh cũng biết rõ tình huống của bọn họ rất bất lợi.

Vốn tưởng rằng Lệ Sâm sẽ mắng mình nhát gan, ai biết là anh chỉ mây trôi nước chảy cười cười: "Mấu chốt là bây giờ chúng ta đã bị nó để mắt tớ, tạm thời chạy không được."

Mặc dù tay Nam Ca không cảm nhận được đau đớn, nhưng mà cơ thể đặc biệt mệt mỏi, con Zombie kia nếu lại phát động tấn công tiếp thì cô cũng không còn sức lực ngăn cản nữa rồi.

Vì vậy cô hơi lạc lõng nói với Lệ Sâm: "Tôi... chắc là lại muốn kéo chân anh rồi, hay là anh để cho tôi đứng ở góc tường trướcđi, nếu không chờ nó lại xông đến tôi sẽ liên lụy anh."

Từ trước đến giờ vẻ mặt Lệ Sâm chưa bao giờ dịu dàng như thế, thậm chí anh còn nhéo nhéo mặt Nam Ca: "cô cứ đứng ở bên cạnh tôi, chờ nó lại đến tấn công, chúng ta nhất định có thể giết chết nó."

Nam Ca hé miệng gật đầu, mặc dù cô cũng không biết bọn họ đang ở yếu thế, lấy đâu ra loại tự tin như thế.

Con Zombie kia đã triệt để phẫn nộ đương nhiên không có lòng tốt như vậy, cho Lệ Sâm cùng Nam Ca ở dưới mí mắt nó tán gẫu chuyện nhà. Gào thét một tiếng, miệng nó dài ra to như chậu máu, từ trên trần nhà mạnh mẽ nhảy xuống đất. Hai tay cong lên thẳng tắp hướng tới chỗ hai người chộp tới.

Bây giờ Lệ Sâm cùng Nam Ca đã bồi dưỡng được sự ăn ý, dù không có trao đổi cũng biết hướng tới hai hướng khác nhau né tránh. Rất nhanh bọn họ đem con Zombie bao vây lại.

Chủ lực vẫn là Lệ Sâm, Nam Ca nhìn thấy anh ra từng chiêu tàn nhẫn, nhắm vào đầu với cổ Zombie, nhưng tốc độ của nó rất nhanh lại có dị năng hệ tinh thần. Mấy lần đều không cho Lệ Sâm cơ hội đánh trúng.

Nam Ca mặc dù vẫn luôn đánh kiểu đầu thừa đuôi thẹo những vẫn có thể ít nhiều tạo thành chút vết thương cho con Zombie kia.

Khiến bọn họ không nghĩ tới là, lúc con Zombie kia đang cùng Lệ Sâm triền đấu say sưa lại mãnh liệt quay đầu tấn công Nam Ca!

Nam Ca thật sự không dám tin vào hai mắt của mình, bây giờ Zombie đều thông minh như thế sao? Vậy mà còn hiểu được cách đánh lừa kẻ địch. Cái con Zombie này từ trên trần nhà nhảy xuống đất nhanh như một cái nháy mắt!

Mà khiến Nam Ca không cam lòng là con Zombie này thông minh hơn cô, bởi vì cô không có nghĩ tới cách đánh này! Đối mặt với tốc độ nhanh như vậy, cô cùng Lệ Sâm lại ở hai hướng khác nhau. hiện giờ cô đã không còn ôm hy vọng Lệ Sâm sẽ đến cứu mình như lúc nãy nữa.

"Nam Ca!" Lệ Sâm mãnh liệt nhào tới chỗ cô, Nam Ca bị anh gọi một cái giật cả mình. Biết rõ khoảng cách mình với con Zombie rất gần, cô ra tay cũng chưa chắc có thể thành công.

Có thể cô nên thử một lần!

Vì vậy Nam Ca liền vung con dao trong tay lên, nhắm tới cái cổ con Zombie kia mà cắt!

cô đều đã chuẩn bị tâm lý một dao này sẽ không trúng sau đó cô sẽ bị nó xé nát người, ai biết được con Zombie này thế nhưng lại dừng lại một chút. Thân thể giống như là bị thứ gì đó giữ chặt lại, mà dao găm của Nam Ca cứ thế mà hung hăng đâm vào!

Chỉ nghe thấy con Zombie bi thương gào một tiếng, chỉ tuỳ tiện đong đưa cánh tay, mặt Nam Ca đã bị nó cào bị thương.

Mà tiếng gầm thét cũng không duy trì được bao lâu, Lệ Sâm dùng một viên đạn cuối cùng trong tay giải quyết nó.

Đợi đến thời điểm con Zombie này ngã xuống, Nam Ca còn không kịp phản ứng lại đây. Đến cùng là đã xảy ra chuyện gì vậy.

cô quay đầu lại, trên người còn dính đầy máu đen nhìn Lệ Sâm, ánh mắt cũng đã dại ra: "Tôi... Tôi giết nó?"

sự tình không nên phát triển như thế nha. Dựa vào tốc độ của nó và nhát đao vừa nãy của cô, nó nên dễ dàng né tránh nha!

Chính cô cũng xác định được, về mặt tinh thần cô không thể khống chế nó!

Lệ Sâm lại quyết đoán gật đầu, chạy đến đem Nam Ca ôm vào trong lòng: "Đúng vậy, cô giết nó, cô thật sự làm được!"

Nam Ca rất ít khi nghe được từ trong miệng Lệ Sâm giọng nói hưng phấn như thế, liên lụy khiến cô tâm hoa nộ phóng*.

* cực kỳ vui mừng

Bị Lệ Sâm ôm vào trong ngực,cô cũng không hề bài xích.

hiện tại cô chỉ nghĩ đến ra khỏi trấn chạy hai vòng, đi hỏi một chút mấy con Zombie khác, nhìn thấy không? cô yếu như thế vậy mà có thể đem một con Zombie chuẩn bị tiến hóa thành cấp bốn giết chết!

Trời ơi, Từ lúc nào cô thay đổi trở nên lợi hại như thế nha!

"Ha ha ha..." Nam Ca toét miệng nở nụ cười, còn không ngừng giậm chân, thật sự là quá vui mừng mà: "Lệ Sâm, anh nhìn thấy không!"

cô gắt gao túm lấy tà áo Lệ Sâm: "Tôi thế mà đem con Zombie cấp cao giết chết nha!"

"Đúng, tôi nhìn thấy rồi. Tiểu câm điếc, cô thật lợi hại." Lệ Sâm tán dương cô, ánh mắt cũng rất dịu dàng.

Lúc này tâm tình Nam Ca đang rất tốt. anh gọi mình là tiểu câm điếc, cô cũng không tức giận chỉ là bộ dáng mũi đều sắp vểnh trời.

cô không nhìn Lệ Sâm, thật ra là lo lắng anh nhìn ra cô đang ngại ngùng: "Kia... Vậy anh còn chờ cái gì nha... Chúng ta cũngđã đem Zombie trong này giết sạch, nhanh chuyển vật tư đi thôi."

Lệ Sâm "Ừm" một tiếng, từ từ buông Nam Ca ra, xoay người rời đi: "cô đem toàn bộ tinh hạch của bọn chúng đào ra hết đi."

Nam Ca cũng không muốn đi khuân đồ, đào tinh hạch là việc rất thoải mái, cô lập tức đồng ý.

Thời điểm Lệ Sâm đưa lưng về phía Nam Ca, anh đi được hai bước còn đưa mắt nhìn lòng bàn tay mình.

Lúc phải buông Nam Ca ra, trong nháy mắt anh đã không bỏ được.

Lệ Sâm không khỏi giật giật khóe miệng. Rốt cuộc là mình đối với một con Zombie buồn bã mất mát gì đây.

Lệ Sâm đi chuyển vật tư, Nam Ca giống như là tìm bảo vật đem tinh hạch của mỗi một con Zombie đều đào ra sạch.

Bình thường Zombie cơ bản đều không có tinh hạch, nếu có thì cũng rất nhỏ. Nhưng vài con Zombie biến dị hệ tinh thần kia, ngược lại mỗi con đều có tinh hạch.

Bọn họ có một cái túi chuyên môn thu thập tinh hạch, Nam Ca đem vài cái tinh hạch đào lên, viên nhỏ cũng không muốn buông tha.

cô thích ánh sáng long lanh của những viên tinh hạch, nó giống như hòn ngọc quý, khi để dưới ánh mặt trời trông nó óng ánh trong suốt rất đẹp mắt.

Hơn nữa còn có vài viên tinh hạch có màu sắc khác biệt, giống như màu trắng sữa của vài viên tinh hạch hệ tinh thần hệ này.

Vuốt vuốt viên tinh hạch trong chốc lát, cảm thấy rất thích, cô còn thừa dịp Lệ Sâm không chú ý cho vào trong mồm cắn cắn.

Nhưng mà không đợi cô nhả ra liền phát hiện tinh hạch trong miệng biến mất!

Nam Ca mãnh liệt trợn to mắt, ở trên người cẩn thận tìm tìm. không có!

Tại sao lại như vậy chứ? cô chỉ cắn một cái thôi mà!

Nam Ca chưa từ bỏ ý định, bỏ ra một viên tinh hạch trong suốt cắn một cái, cũng không có thay đổi gì. Lấy thêm một viên hệ tinh thần màu trắng sữa ra... Quả nhiên là vừa để vào trong mồm sẽ biến mất!

Trong nháy mắt Nam Ca bắt đầu hoảng hốt. Ai bảo cái miệng cô thèm ăn, hiện giờ tốt rồi, ăn phải vật kia! Ai biết có tác dụng phụ gì không!

Lệ Sâm rất nhanh đóng gói xong vật tư, chờ anh chuyển hết một chuyến cuối cùng, phát hiện Nam Ca đang đáng thương ngồi chồm hổm trên mặt đất.

Thân thể cô vốn nhỏ. Co rụt lại như thế không khỏi làm cho người ta sinh lòng thương tiếc.

Vì vậy Lệ Sâm đi tới, cũng học bộ dáng ngồi chồm hổm của cô ngồi xuống. Vuốt vuốt cái đầu nhỏ của Nam Ca: "Tiểu câm điếc, cô nghĩ gì thế?"

Nam Ca ngẩng đầu lên, rõ ràng trong mắt không có nước mắt nhưng mà Lệ Sâm lại cảm thấy cô đang nước mắt lưng tròng.

Hơn nữa... anh khẳng định không nhìn lầm, tia máu hồng trong mắt cô cơ bản đã biến mất không thấy gì nữa. hiện giờ đôi mắt không chỉ trắng đen rõ ràng lại còn có chút ít lóe sáng?

"Lệ Sâm... Tôi sắp chết..." Nam Ca khổ sở nói với anh, đầu bị kéo xuống thật thấp. Bộ dạng thật sự là muốn có bao nhiêu đáng thương thì có bấy nhiêu đáng thương.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich thong phuong, nhac niem phat moi 2015 nam mo a di da phat chat luong cao những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.