Luôn có nhân loại muốn chăn nuôi tôi

Chương 49: Tôi muốn cắn cô

Đại học mà Tô Phương học điển hình là nam nhiều nữ ít. Trước kia ở trong trường cũng đã gặp mấy cô gái có cử chỉ thân mật, nhưng lúc này thật sự xảy ra trên người mình, cô cảm giác một ngày thấp thỏm đều muốn vào thời khắc này bộc phát ra.

Nơm nớp lo sợ nhìn Nam Ca, song lại bắt gặp tia sáng lóe lên trong con ngươi đen kia chiếu thẳng vào khuôn mặt mình.

Tô Phương nghĩ thầm, mình cũng không đẹp bằng cô gái này, đến cùng thì cô ấy vừa ý mình chỗ nào vậy?

Để ý tới thanh đao phía sau cô gái kia... Nếu như bây giờ cô cự tuyệt cô ấy, cô ấy sẽ không sẽ thẹn quá hóa giận chứ?

Nội tâm Tô Phương vẫn còn đang giao chiến quyết liệt. Nam Ca cũng không rõ lắm trong lòng cô ấy nghĩ cái gì, chỉ là trong bóng tối cô phát hiện máu Tô Phương mặc dù thơm đến mê người. Nhưng so với lực ảnh hưởng của Lệ Sâm đối với mình vẫn kém không ít.

Lúc này cô ngược lại thấy may mắn khi Lệ Sâm cho mình nếm qua máu anh. Nếu không với khoảng cách gần cái cổ trơn bóng như thế, nói không chừng cô thật sự không nhịn được nhào lên cắn đấy.

Nam Ca tận lực bình phục khát vọng trong lòng, đôi mắt tĩnh mịch nhìn chằm chằm Tô Phương. Nếu cô đã đồng ý Lệ Sâm thìkiểu gì cũng muốn làm ra dáng một chút.

Vì vậy cô nuốt một ngụm nước bọt, lựa chọn một loại phương thức cô có thể tiếp nhận được, cùng Tô Phương nói: "Tôi đigiúp cô cứu em trai cô, sau khi chuyện thành công cô cho tôi cắn một cái nha."

Tô Phương quả thực là nổi một thân da gà. cô gái đối diện này thật sự thích mình sao!

Thành ca cũng liên tục thiết kế muốn có được cô nhưng mà lúc nhìn thấy Thành ca, cô luôn vô ý thức buồn nôn. Giờ đối mặt với Nam Ca, cô cũng mất tự nhiên nhưng lại không ghét cô bé này.

Lòng Tô Phương đều đã bị hai chữ em trai hấp dẫn đi sự chú ý, cô xấu hổ xoa xoa cánh tay đang nổi da gà, bán tín bán nghi hỏi: "cô thật sự có thể giúp tôi sao?"

"Đương nhiên." Nam Ca lại ngửi một cái.

thật muốn cắn một cái, gào.

Trong đầu Tô Phương thật sự rất rối rắm, dù sao cô thật sự không thích con gái.

Nhưng mà cô suy nghĩ một chút, tối thiểu thì Nam Ca vẫn là một cô gái xinh đẹp. Nếu là Thành ca... Thôi, mình vẫn nên đồng ý với cô ấy! Dù sao bây giờ là tận thế, cùng lắm là sau khi kết thúc loại sự tình này, bản thân mang Tô Hiển nhanh chóng rờiđi là được.

Vì vậy Tô Phương gật gật đầu, trong giọng nói kia còn mang theo khí thế đập nồi dìm thuyền: "Được, tôi đồng ý."

Nam Ca lúc này còn không biết một cử chỉ vô tâm của cô lại khiến Tô Phương nghĩ như vậy nhiều, chỉ là mừng rỡ bật cười: "Vậy tốt nhất là cô có thể nói lời giữ lời!"

Tô Phương đang bị trói, Nam Ca rút thanh đao ra, đem sợi dây thừng trên cổ tay cùng cổ chân cô ấy đều chém đứt. Sau đó còn nói với cô: "Xung quanh không có ai, lát nữa sau khi cô rời khỏi đây thì đi thẳng về phía đông đi, xe chúng tôi ở bên kia. Nhớ kỹ, buồng sau xe không khóa, cô từ nơi đó lên xe."

Tô Phương chăm chú nghe Nam Ca nói, ngưng trọng gật đầu, chờ thời điểm Nam Ca muốn đứng dậy, cô mạnh mẽ bắt lấy cổ tay Nam Ca.

Nếu không phải là cô ấy không có ác ý, nói không chừng Nam Ca sẽ vô thức đem tay cô ấy cắt đứt.

Tô Phương chỉ cảm thấy xúc cảm dưới tay dị thường lạnh như băng, nhưng cô cho là do thể chất Nam Ca kém: "Tại sao côphải giúp chúng tôi?"

Lẽ nào là bởi vì nhìn hai chị em cô rất đáng đồng tình? Hay là Nam Ca thật sự... Thích mình?

Nam Ca cũng không biết tâm tư cô gái này quay đi quay lại nhiều lần như vậy, chỉ đem cổ tay rút ra nhàn nhạt nói cùng côấy: "Người trong thôn này khiến người khác chán ghét cực kỳ, tôi chỉ thuần túy không ưa bọn họ."

Thuận tiện, tôi còn muốn đem tất cả người có dị năng trong thị trấn đều ăn hết! Gào.

không đợi Tô Phương nói nữa, Nam Ca đã nhấc theo thanh đao đi ra cửa.

Tô Phương cũng không ở lại bên trong này lâu, chỉ dựa theo lời Nam Ca đã nói, sau khi ra cửa liền hướng tới phía đông chạy.

Nam Ca bước nhanh về chỗ nhốt Tô Hiển. Thời gian của cô không còn nhiều, Lệ Sâm chịu trách nhiệm ngăn chặn Thành ca, còn người khác bất cứ lúc nào cũng có thể đi qua.

cô còn chưa lại gần mục đích cũng cảm giác được chỗ đó có không ít người. Nam Ca hơi lo lắng. Lúc cô vừa mới đi cứu Tô Phương, mấy người này còn chưa tới đâu. cô không có hơi thở, bên trong này cũng không có Zombie cho nên chỉ đơn giản che giấu thân ảnh đi tới.

Dán vào góc tường, cô từ trong khe hở nhìn ra lúc này Nam Ca mới phát hiện có mấy gã đàn ông thế mà lại đem đè Tô Hiển ở dưới thân thể!

Nhìn bộ dáng xấu xa kia, cô quả thực là hận không thể tự đâm hai mắt.

Tô Hiển còn chưa bị đắc thủ nhưng cũng không sai biệt lắm, quần áo toàn thân cậu đều bị xé vỡ vụn, giờ phút này thân thể bị ép thành một tư thế khuất nhục.

Những ngôn từ ô uế mà mấy gã đàn ông dâm đãng nói ra còn không ngừng đập vào lỗ tai Nam Ca. Vì phòng ngừa Tô Hiển gào thét, mấy gã này còn che miệng cậu lại. Từ góc độ này Nam Ca có thể nhìn thấy vẻ mặt tuyệt vọng trên mặt Tô Hiển.

cô nhất thời rối rắm. Lệ Sâm nói cho cô biết là, cô chỉ phải bí mật đem hai chị em đem đi, những người khác anh tự có biện pháp đối phó.

Nhưng mà bây giờ làm thế nào bí mật? Cũng không thể chờ những người này xong việc rồi mình mới đi vào đi?

Nam Ca lại nghĩ tới ánh mắt của Tô Phương lúc nãy, còn có lúc ban ngày, bộ dáng cùng Tô Hiển khi phải xa nhau kia.

Vì vậy Nam Ca nắm chặt thanh đao trong tay, hạ quyết tâm bò lên trên nóc phòng.

Phòng ở này đã rách nát không chịu nổi, căn bản là không thể cho người ở nữa. Thậm chí năng lực chịu sức nặng cũng rất kém cỏi.

Nhưng người Nam Ca lại giống như là thằn lằn, vững vàng bò ở phía trên một âm thanh cũng không hề phát ra.

Chờ đến lúc bò đến nóc phòng, Nam Ca còn nói thầm trong lòng, động tác này là cô học cùng Zombie cấp ba sáng nay,không nghĩ tới dùng tốt như thế.

Tô Hiển vốn còn đang giãy giụa, ai biết vừa ngẩng đầu lên thế nhưng lại phát hiện Nam Ca ở nóc phòng, cậu mãnh liệt trợn to hai mắt.

Nam Ca đem ngón trỏ dựng thẳng lên đặt trên bờ môi, làm ra động tác chớ có lên tiếng.

Dù sao tuổi Tô Hiển vẫn còn nhỏ, loại trận chiến này cậu thật sự sợ hãi, giờ phút này đành phải nhắm mắt lại.

Những người khác thấy Tô Hiển không giãy giụa nữa, cho rằng cậu đã nhận mệnh, động tác xuống tay càng nhanh hơn. Nam Ca nghe bọn họ tranh luận xem ai được xuống tay trước đem Tô Hiển **.

Mà Nam Ca còn đang bò đến một chỗ khác tìm góc độ ra tay. Năm người, nhất định phải giải quyết trong thời gian ngắn nhất, cô không thể để cho bọn họ phát ra âm thanh.

Tay Tô Hiển gắt gao nắm chặt mặt đất, cậu tập trung quá mức thậm chí còn cảm giác được có đồ vật gì đó trên đỉnh đầu mình.

Nam Ca vì sao còn chưa ra tay? Dưới đáy lòng cậu reo hò.

Gã đàn ông trên người đã chuẩn bị dùng lực, Tô Hiển lập tức hoàn toàn tuyệt vọng, Nam Ca cuối cùng cũng đã tìm được cơ hội.

Chính là giờ phút này! cô nhảy một cái từ trên nóc phòng vọt xuống dưới đất, giống như con Zombie hệ tinh thần hôm nay, chỉ là hành động của cô lại lưu loát hơn, thanh đao trong tay bay múa phát ra tia sáng lạnh!

Mà năm gã đàn ông này đều đang tập trung tinh thần nhìn chằm chằm Tô Hiển, ai cũng không nghĩ đến có Zombie đánh bất ngờ!

Đợi đến lúc bọn họ muốn tránh, Nam Ca đã từ nóc phòng rơi xuống vung ba lần đao liền thu được ba cái mạng.

Mặt khác hai gã còn lại vì ẩn núp chỗ xa cho nên Nam Ca mới không giết hai người này ngay được.

Vừa mới phút trước vẫn là nhóm năm người, hiện tại chỉ còn lại hai người. Hai người bọn họ khiếp sợ nói không ra lời.

Nam Ca vừa mới đứng vững trên mặt đất, thậm chí mấy sợi tóc bởi vì động tác vừa rồi của cô còn đang ở trong không trung bay xuống ngoan ngoãn xõa trên vai.

Hai gã kia thấy Nam Ca trong chớp mắt giết ba người, con mắt đều không chớp nổi một cái, sắc mặt trắng bệch muốn mở miệng thét lên.

Nhưng mà Nam Ca cũng đã mang theo thanh đao nhảy về phía trước, một câu nói nhảm cũng không có. Tay trái che miệng của một gã, tay phải từ phía sau vẽ lên cổ gã một đường gọn gàng, một cái đầu người cứ thế mà rơi xuống!

Gã đàn ông còn lại chứng kiến từ đầu đến cuối lại bị Nam Ca hù dọa trực tiếp tè dầm không khống chế được, chớ nói chi đến kêu lên.

Gã không ngừng run rẩy trên mặt đất cầu xin Nam Ca tha thứ: "Tôi... Tôi bị ma quỷ ám ảnh... Tôi thật sự không chạm vào Tô Hiển, không tin cô hỏi cậu ta đi!"

Nam Ca phát hiện gã bị dọa đến âm thanh đều bất ổn, thấy hơi mất đi hứng thú ra tay.

Giờ phút này Tô Hiển đã ngồi dậy, áo rách quần manh. Cậu chỉ có thể dùng tay che lại bộ phận mấu chốt, sau đó ngẩng đầu xấu hổ nhìn về phía Nam Ca: "Cầu xin cô giúp tôi giết anh ta!"

Nam Ca vốn muốn nói, chị gái của cậu cũng vừa mới cũng lộ ra vẻ mặt này, chỉ là không có nghiêm trọng như cậu thôi.

Hai chị em này sao lại thẹn thùng như thế?

Đảo tròn mắt, Nam Ca vẫn giở trò đùa giỡn nho nhỏ cùng Tô Hiển ra điều kiện: "Muốn tôi giết gã cho cậu cũng được, nhưng lát nữa cậu cũng phải cho tôi cắn một cái."

hiện giờ đừng nói là cắn một cái, gặp phải loại nhục nhã vô cùng này cho dù chết vẫn cảm thấy không đủ để tẩy trừ sạch sẽ. Tô Hiển lập tức đồng ý: "Được!"

Nam Ca vui mừng, thời điểm nhấc theo thanh đao đi lên phía trước còn lầm bầm một câu, hai chị em này thật sự là sảng khoái.

Gã đàn ông kia mắt thấy mình không có hi vọng sống, vội há to miệng định kêu cứu. Chỉ cần người khác tới, Nam Ca cùng Tô Hiển cũng đừng nghĩ rời đi!

Nhưng mà gã còn chưa kịp phát ra một tiếng vang nào, đã cảm giác được cổ chợt lạnh. Lập tức, thế giới trong mắt gã nghiêng ngả!

Nhìn thế giới lượn vòng là sự kiện rất kinh khủng, trong lúc chớp mắt gã hoàn toàn chết đi kia vẫn không ý thức được, nguyên nhân gã có thể chứng kiến cảnh tượng này là do Nam Ca chém đầu gã, mà cái đầu vẫn còn quanh quẩn trên khôngtrung vài vòng mới rơi xuống.

Chờ đầu người kia lộp bộp rơi xuống xong, Nam Ca như gặp phải hiệu lệnh rút quân, vội lùi ra sau hai bước. không muốn làm cho vết máu dính vào người mình. Nếu lại làm bẩn bộ quần áo này, Lệ Sâm lại muốn ép buộc thay quần áo cho cô.

Lắc lắc thanh đao trong tay, một chuỗi hạt máu vẩy ra trên mặt đất. Vết tích đường máu này còn trực tiếp kéo dài đến trêntường.

cô áng chừng thanh đao, quả nhiên trọng lực này dùng rất thuận tay. Chỉ là dùng phương pháp giết Zombie tới giết ngườithật sự là quá kém cỏi.

Nhiều vết tích máu như thế, khiến cho toàn bộ khung cảnh trông vô cùng bẩn thỉu. Xem ra lần sau còn phải hỏi Lệ Sâm, có cách nào giết người sạch sẽ hơn không.

Quay đầu lại, Nam Ca nhìn Tô Hiển giống như là nhìn một khối thịt béo thật lớn, cô khó có được ân cần xông tới hỏi: "Sao thế? Cậu có thể đi không?" Nụ cười kia quá sáng lạn, trong nháy mắt Tô Hiển không dời ánh mắt đi được.

Nam Ca còn phất phất tay nghĩ thầm, bé trai này không phải là bị ngu rồi chứ. Vì vậy cô chỉ chỉ ra ngoài cửa: "Ra cửa chạy về hướng đông, chị cậu đã ở chỗ đó chờ cậu."

Nước mắt Tô Hiển suýt chút nữa rớt xuống. Vừa mới nãy cậu còn nghĩ nếu ai có thể cứu cậu, cậu liền dùng cả đời báo đáp!

hiện tại cậu trực tiếp ôm lấy Nam Ca lớn tiếng khóc lên. Phản ứng đầu tiên của Nam Ca không phải là đem Tô Hiển đẩy ra, mà là đang nghĩ, hỏng bét, cậu bé này khóc lớn tiếng như thế nhất định sẽ đem người khác đưa tới nha!

Vì vậy cô lập tức cầm tay Tô Hiển kéo ra ngoài, còn thấp giọng trách mắng: "Cậu câm miệng cho tôi!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhat chẳng hạn như game bóp bong bóng, mr bean son nha đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với