Luôn có nhân loại muốn chăn nuôi tôi

Chương 58: Hướng tới cầu lớn

Bọn họ là người có dị năng hệ thủy, sức chiến đấu hiếm thấy kém vô cùng. Nhưng trong này bọn họ có hai người, chẳng lẽ chỉ một con Zombie còn giết không được sao?

Mà ngay cả một cô gái nhỏ bé như Nam Ca, còn ở trên nóc tàu đối mặt với nhiều Zombie như vậy!

Vì vậy Tô Hiển cùng Tô Phương cũng bất chấp mọi thứ, trong chớp nhoáng này lòng sợ hãi của bọn họ đã bị bỏ xuống triệt để. Chỉ cần sống quá mười giây, bọn họ liền thắng!

Zombie kia đã hướng tới chỗ họ lao đến, Tô Phương cùng Tô Hiển bắt đầu ở hai đầu toa tàu tấn công, bởi vì hai bên đềuđang công kích khiêu khích nó, con Zombie kia vậy mà thật sự bị bọn họ đùa giỡn xoay quanh.

âm thanh Lệ Sâm trong trẻo nhưng lạnh lùng bắt đầu nhẩm tính giờ: "10,9,8,7..."

Nam Ca ở trên nóc tàu cũng nghe thấy tiếng anh, cô lại đem một cái đầu Zombie chặt xuống. Lần này cô không tùy ý vứt bỏ cái đầu đi mà xách ở trong tay. Trực tiếp thuận theo đà vứt nó vào cửa sổ ở nóc tàu. Đây là chiến lợi phẩm của cô nha. Chờ chiến đấu kết thúc, cô còn muốn kiểm kê.

Lúc này Lệ Sâm đếm ngược đã gần đến cuối cùng: "5,4,3,2..."

Động tác Nam Ca ra tay càng lưu loát, cô xoay người một cái là có thể nhìn thấy đoàn tàu hỏa bị bỏ hoang kia, gần trong gang tấc. Mà vô số Zombie, lung la lung lay hướng về bên này đánh tới.

Gần, gần hơn, thi bớt trên mặt những con Zombie kia. Nam Ca cảm thấy cô có thể thấy rất rõ ràng.

Theo tiếng cuối cùng của Lệ Sâm hô "1!" cô cũng tự hô lên, Nam Ca mạnh mẽ bỏ qua đam Zombie quấn quít lấy mình, từ cửa sổ xe nhảy vào!

Tóc đen bởi vì tốc độ quá nhanh trực tiếp bay lên, ngay khi cô nhảy vào trong khoang tàu, chiếc tàu hỏa nhỏ của bọn họ bắt đầu nghiêng về hẳn về một bên. Mặc dù cô nhìn không thấy, nhưng vẫn có thể nghe được những tiếng vang đông đông. Bởi vì tốc độ quá nhanh, chuyển hướng với biên độ quá lớn, có tia lửa từ trên đường ray vẩy ra!

Mà chiếc tàu hỏa của họ quả nhiên cọ xát mặt bên với một chiếc tàu khác, trực tiếp hướng tới quỹ đạo khác trước! Chuyển hướng thành công rồi!

không đợi người bên trong hoan hô ăn mừng, Nam Ca đã nghe thấy âm thanh có rất nhiều Zombie bổ nhào lên trên tàu.

Đúng thật là! Lúc nãy cự ly hai tàu gần nhau như vậy, mặc dù không cần xông vào đại bản doanh của Zombie, khẳng định vẫn có Zombie lẻ tẻ đuổi theo.

Nam Ca mang theo thanh đao, trước tiên nhanh chóng đem Zombie bức Tô Phương cùng Tô Hiển đến tuyệt cảnh giết chết, sau đó mới lạnh lùng xoay người. Có Zombie đã theo cô nhảy vào cửa sổ ở nóc tàu.

Sau khi Lệ Sâm chuyển hướng tàu hỏa thành công cũng không kịp thở một hơi đã đứng lên. hiện tại coi như là đồng hồ đo lại xảy ra vấn đề, anh cũng chẳng quan tâm. Zombie trong xe càng ngày càng nhiều, đám này cần dựa vào mình đến giải quyết.

Từ mặt bên giày rút ra một con dao găm, Lệ Sâm trở tay siết chặt nó trong tay. hiện giờ anh cùng Nam Ca một trước mộtsau, rõ ràng toa tàu không lớn lại giống như là ở xa xa nhìn nhau.

Bởi vì tàu hỏa đột nhiên chuyển hướng, cùng với đoàn tàu bị bỏ hoang kia càng ngày càng xa, nhiều Zombie muốn đuổi theo cũng đuổi không kịp nữa.

Xung quanh tòa tàu cùng bên trong, tổng cộng có vài chục con Zombie. Nam Ca cùng Lệ Sâm liếc nhau một cái, đã phân công xong.

Ở thời điểm hai người cùng nhau xông lên, đám Zombie này cũng hướng tới bọn họ đánh tới. Nhưng mà Nam Ca nhìn cũng chưa từng nhìn, vài bước liền cùng Lệ Sâm hội hợp. Nhìn thấy Lệ Sâm ngồi xổm xuống, cô một cước liền giẫm trên bờ vaianh, theo cửa sổ ở nóc tàu lại nhảy ra ngoài!

Cơ thể mềm dẻo của cô so với Lệ Sâm tốt hơn nhiều, cho nên Zombie ở mặt ngoài thân tàu đều giao cho cô giải quyết.

Gần như là mới vừa đứng vững, Nam Ca đã nghe thấy trong xe vang lên tiếng súng, đây là Lệ Sâm động thủ. Nam Ca cũng cầm thanh đao trong tay nghiêng xuống. Địa thế của nơi này rất rộng rãi, ánh trăng đêm nay vậy mà phá lệ sáng ngời.

Ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng chiếu vào thanh đao, làm cho đôi mắt màu xanh nhạt vậy mà có chút ít biến hóa. Lưu chuyển trong đôi mắt kia là ánh sáng đẹp mẳt.

Lần này Nam Ca không đợi đám Zombie này xông lên nữa, cô hành động trước!

Ở bên ngoài thân tàu vẫn truyền đến từng đợt gào thét, sau đó không ngừng mà có đầu Zombie bị ném vào. Tô Phương cùng Tô Hiển đã trốn xuống dưới mặt bàn, thời điểm nhìn thấy đầu Zombie, bọn họ cũng chẳng quan tâm cảm giác buồn nôn, một phen túm lại nhét vào trong bao vải. Đầu Zombie đều tròn vo, nếu như để trên mặt đất sẽ trở ngại Lệ Sâm giết Zombie.

Giờ phút này Lệ Sâm mới xem như đối với hai chị em này có một chút hài lòng. Mặc dù bọn họ rất yếu, nhưng ít nhất có thể nhận biết vị trí của mình, biết rõ thời điểm này không cho mình thêm phiền.

Trong tàu rất nhỏ, Lệ Sâm tay dài chân dài, không nghĩ tới lại có thể linh hoạt như thế.

Tô Phương ngồi chồm hổm trên mặt đất, lần này mới thật sự nhìn rõ Lệ Sâm giết Zombie như thế nào. Đến cùng là đã khổ luyện bao nhiêu năm mới có thể đạt tới thân thủ như anh?

Mấu chốt là từ lúc vừa mới bắt đầu, cô đều không thấy được Lệ Sâm cùng Nam Ca sử dụng dị năng! Hai người kia có lẽ chỉ là người bình thường!

Tô Hiển cũng cảm giác được sự thất bại này. Lúc trước cậu còn có chút không dám tưởng tượng Lệ Sâm đã giỏi tới trình độ nào. một khắc này, hoàn cảnh hai người đối lập nhau thì câu mới càng rõ ràng, coi như mình là người có dị năng, khả năng đấu với Lệ Sâm chắc chắn không kiên trì được đến ba mươi giây.

Nam Ca cực kỳ hăng hái thu hoạch đầu Zombie, Lệ Sâm cũng không yếu thế chút nào. Chờ đến lúc giết gần hết Zombie, chân trời đã lộ ra ánh sáng, mặt trời muốn mọc rồi!

Lệ Sâm quơ quơ dao găm trong tay, súng của anh một viên đạn cũng không có. Nhìn ba con Zombie còn sót lại một chút,anh muốn dùng dao găm đến giải quyết.

trên nóc tàu hỏa, cuộc chiến đã kết thúc. Nam Ca cũng từ phía trên cửa sổ một lần nữa nhảy vào. Nhìn thấy còn thừa lại ba con,cô còn bĩu môi: "Sao còn không giải quyết hết nha? Tôi cũng đã giải quyết xong."

Lệ Sâm cười cười. cô cũng không thèm nhìn một chút, về sau có bao nhiêu Zombie bò vào tàu. Lúc nãy anh tranh thủ nhìn cômột cái. Phát hiện cô áp người vào mẳt ngoài tàu chiến đấu, giống như là làm xiếc ảo thuật. Bộ dạng kia có bao nhiêu vụng về.

Nam Ca nghĩ nên sớm nghỉ ngơi vì vậy bước vượt qua anh khởi động thanh đao trong tay: "Tốc chiến tốc thắng."

Lệ Sâm gật đầu cùng Nam Ca tách ra, dù sao anh cũng cho rằng ba con còn sót này giải quyết nhanh lắm. Nhưng ai có thể nghĩ tới, ở thời điểm bọn họ vừa mới lên một bước, toàn bộ tàu hỏa cứ như vậy mọc ra dây leo!

Ba con Zombie kia, toàn bộ đều là Zombie biến dị hệ mộc, mà bọn chúng lúc nãy không động thủ dĩ nhiên là để bố trí một cái bẫy rập! Những thứ dây leo kia sinh trưởng tốt lên với tốc độ rất là khủng bố, không lâu sau trong xe thậm chí đều khôngnhìn thấy hình dáng ban đầu.

Nam Ca đứng tại chỗ vừa vặn chính là một cái cửa sổ bị nghiền nát, giờ phút này có gió trực tiếp thổi vào, làm mái tóc dài ởtrên không trung tung bay. Mà theo gió cùng vào, còn có chút ánh nắng.

Tô Phương cùng Tô Hiển đã hoàn toàn sửng sốt.

Đây là tư thế gì? Bọn họ bị dây leo bao vây! không đợi phản kháng lại, hai chị em này lại bị dây leo màu đen gắt gao trói chặt. Còn có dây leo trực tiếp cuốn lấy cái cổ của họ. không lâu sau, khuôn mặt bọn họ đều biến thành màu đỏ tía!

Vẫn là Lệ Sâm ra tay cứu giúp, bọn họ mới tránh được một kiếp.

Giờ phút này bốn người đều rõ ràng, tình huống này đối bọn họ rất bất lợi. Nếu như bọn họ có ai là dị năng hệ hỏa, một mồi lửa là có thể thiêu hủy đám dây leo này. Nhưng mà bọn họ không có!

Có dây leo cũng hướng tới Nam Ca công kích, cô cùng Lệ Sâm lưng tựa lưng chặt đứt những thứ giống như là xúc tua khủng bố này.

Ba con Zombie kia vẫn núp ở phía xa, cũng không cùng Lệ Sâm Nam Ca trực tiếp động thủ, bọn chúng hiểu được sức chiến đấu bản thân kém hơn.

Mỗi lần Nam Ca muốn xông tới sẽ có dây leo xuất hiện trên tường, ngăn trở ánh mắt cô.

một lúc sau, Nam Ca cũng cảm thấy ba con Zombie này quá khó đối phó.

"Lệ Sâm..." Nam Ca quay đầu nhìn anh: "anh có cảm thấy hay không? tốc độ xe giống như là trở nên chậm hơn?"

Lệ Sâm cảm nhận một cái, thực sự phát hiện ."Ba con Zombie này, chắc là bên ngoài cũng dùng dây leo cuốn lấy."

Lúc nói chuyện, anh lại chém đứt dây leo trói Tô Phương cùng Tô Hiển, tới tới lui lui hai chị em đã mệt lả.

"Hơn nữa tàu hỏa này này cũng không đủ động lực." Vốn dựa theo dự tính của anh thì chạy đến Tân Bình một điểm cũngkhông có vấn đề gì, ai biết bây giờ họ còn bị quấn vào đây.

Nam Ca phất tay chặt đứt vài cọng dây leo, hiện tại những thực vật này bò trên tường càng ngày càng gần, hiển nhiên là muốn đem bọn họ vây quanh ở bên trong.

Nghiêng đầu, cô hít hà cùng Lệ Sâm nói: "Tôi cảm thấy được mùi vị của nước."

Lệ Sâm nghĩ tới lúc trước một lần nữa đặt lại đường đi: "Hẳn là phải đi qua một cây cầu lớn."

Tâm tư của anh căn bản là không ở phía trên. Vài con Zombie không có cách nào lại gần, chỉ dựa vào anh cùng Nam Ca chém như thế, muốn thời gian bao lâu mới có thể chém hết.

Ở lúc giao chiến căng thẳng, Tô Hiển bị trói lại kêu một câu: "Có cầu lớn!"

Nam Ca vừa định nói bọn tôi đã biết, Tô Hiển mặt trắng bệch lại bổ sung: "Cầu kia đã bị ngăn ra! Tàu hỏa của chúng ta lại cứ thế lái vào, sẽ ngã xuống!"

Nam Ca cũng bối rối, làm sao bây giờ? Nàng là Zombie không biết bơi mà! ở thời điểm cô lo lắng, ánh mắt Lệ Sâm lại sáng ngời.

anh hướng tới phía Tô Phương cùng Tô Hiển đang chạy tới, vài nhát liền chém đứt tất cả dây leo trên người bọn họ, sau đó tập trung nói: "Tàu lập tức sẽ phải ngừng, lát nữa tốc độ chậm dần xuống, lúc tôi cho các ngươi nhảy các ngươi phải nhảy xuống, hiểu không?"

Hai chị em chỉ có thể gật đầu, hiện tại đừng nói là nhảy tàu, Lệ Sâm coi như là cho bọn họ nhảy sông bọn họ cũng phải làm theo nha.

Lệ Sâm lại quay đầu hướng Nam Ca nói: "cô tới che chở cho tôi."

Nam Ca làm loại chuyện như vậy đã rất là thuận buồm xuôi gió, cô vọt tới bên cạnh Lệ Sâm, lại chặt đứt vài cọng dây leo.

Mà theo bọn họ kích động, thực vật trên tường đã đem bốn người này bao vây. Duy nhất còn dư lại, cũng chỉ có Tô Hiển đằng sau cửa sổ.

Lệ Sâm đứng ở trên bàn, nhìn đến thời cơ thích hợp đem Tô Phương cùng Tô Hiển trực tiếp đẩy xuống: "Hai người ở chỗ này chờ bọn tôi!"

Hai chị em này còn không kịp phản ứng lại đâu. không phải là nói cho bọn họ tự mình nhảy sao? Nào có chuyện cứ như vậy đẩy người xuống!

Lệ Sâm đã tìm góc độ thích hợp, chờ một khắc này. hiện tại tốc độ tàu hỏa không nhanh, Tô Phương cùng Tô Hiển rớt xuống từ trên mặt đất lăn vài vòng liền dừng lại.

Mà chiếc tàu hỏa nhỏ kia, trong lúc đó lao đến cầu lớn!

Tô Hiển một ngụm khí thiếu chút nữa không thở ra được. Cậu sít sao cầm tay Tô Phương, tuyệt vọng nói: "Làm sao bây giờ, cứ thế đi xuống tàu hỏa sẽ trực tiếp từ cầu lớn rơi vào trong sông! Bọn họ còn ở trong xe lửa!"

hiện tại Nam Ca ở trong toa tàu cũng không biết rõ nguyên nhân Lệ Sâm làm chuyện này. cô chỉ biết, ba con Zombie thấy có người chạy. Thức ăn đến tay thiếu hai người, cả ba đều phẫn nộ trực tiếp dùng dây leo đem cửa sổ xe ngăn lại!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như vova lam bac si, truyen cuoi dung ngua rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.