Luôn có nhân loại muốn chăn nuôi tôi

Chương 59: Tàu hỏa trôi nước

Tàu hỏa nhanh chóng rơi xuống, trong tích tắc Nam Ca cứ như vậy nghĩ tới hay là buông xuôi.

Ở loại tình huống này, nhìn thế nào cũng thấy là đi theo ba con Zombie hệ mộc có khi may mắn có sống sót hy vọng lớn hơn!

Mắt thấy ba con Zombie đem tất cả đường lui đều phá hỏng rồi, mà Lệ Sâm ở tại lúc tàu hỏa rơi xuống lại ôm chặt cổ cô!

Mệnh ở sớm tối, Nam Ca muốn giãy giụa trốn thoát, ai biết sức lực của Lệ Sâm lại lớn như vậy. Ngay cả mình, một con Zombie vẫn không phải là đối thủ của anh!

Ý tưởng có nhanh hơn nữa thì thật sự cũng chỉ trong nháy mắt, xung lượng khổng lồ khiến tàu hỏa ầm ầm rơi vào trong sông. Nhất thời, trời đất quay cuồng!

Nam Ca muốn kêu lên nhưng tiếng kêu lại bị ngẹn ở trong cổ họng, tàu hỏa vừa đi qua cuộc chiến đấu khốc liệt như vậy đãrách nát không chịu nổi, cơ hồ là thời điểm vừa mới rơi vào trong nước liền có nước sông tràn vào.

cô vô thức muốn giãy giụa tìm lối ra, vậy mà Lệ Sâm vẫn còn gắt gao nhấn cô lại! Lúc này Nam Ca thật muốn một đao cắm vào ngực Lệ Sâm. Đến lúc nào rồi hả, anh muốn chết còn muốn kéo theo cô làm đệm lưng!

Lệ Sâm hiểu cô rất rõ, sao có thể cho cô cơ hội động thủ. Vài động tác liền kiềm chế được cô, tùy ý để nước sông lạnh như băng, đem hai người nhấn chìm!

Tô Phương cùng Tô Hiển trên bờ ngây ra như phỗng. Bọn họ nghe tiếng tàu hỏa rơi vào trong nước phát ra tiếng vang khổng lồ. Nhìn bọt nước vẩy ra, thậm chí mặt sông hiện tại vẫn còn tầng tầng chấn động...

Nhưng mà tàu hỏa đã chìm xuống, hai người kia cũng không thấy đi ra!

Sắc mặt bọn họ trắng bệch, một chút cũng không có tâm trạng vui sướng tìm được đường sống trong chỗ chết. Hai người kia... Là vì bọn họ mà chết sao?

Sao lại có thể như vậy? Bọn họ đều lợi hại như thế, còn giết được nhiều Zombie như thế! Nếu không nhờ bọn họ sao mình có thể được ngồi trên chiếc tàu này, làm như thế nào dùng cách này đến được gần Tân Bình như thế!

Nhưng nước sông sâu như vậy, người bị vây ở trong tàu hỏa còn rớt xuống mạnh như thế, nghĩ kiểu gì cũng khó có khả năng...

"Tiểu Lộ..." Giọng nói của Tô Phương đều đang run rẩy, hai chân cũng không có sức lực, thẳng tắp ngồi xuống. cô lao lực ôm áo khoác Tô Hiển đang mặc, đây là Nam Ca đưa cho cậu.

Ánh mắt cô yếu đuối vô cùng, còn không tin được hỏi lại: "Đây là... Giả đúng không... Trước khi bọn họ rơi, nhất định đã trốn ra được có phải không..."

Nước sông còn đang vỗ lên bờ, bọt sóng quằn quại. Tô Hiển chỉ cảm thấy đầu óc hỗn độn. Hỗn loạn cảm thụ từng lớp sóng sau đè lên lớp sóng trước.

Nam Ca cùng Lệ Sâm... Cứ như vậy đi sao?

"Chị..." Toàn thân cậu ngăn không được run rẩy, rõ ràng người rơi vào trong nước không phải là cậu vậy mà cậu lại có thể cảm nhận thấy. một khắc này, giống như là toàn thân trên dưới đều bị thấm ướt, đến cánh tay cũng nâng không được.

Thậm chí cậu không dám nhìn vào ánh mắt của Tô Phương, càng không có biện pháp đối mặt với chính mình.

Nếu như cậu có thể lớn mạnh hơn... Mạnh hơn một chút thôi...

Vô lực quỳ gối xuống đất, Tô Hiển nhìn chằm chằm mặt sông. Nước mắt cứ thế rơi xuống trong im lặng.

Tô Phương cũng sụp đổ, nắm lấy vạt áo Tô Hiển không buông tay. Lắc đầu, cái gì cũng không nói nên lời.

Bi thương khổng lồ đã mang tâm hồn hai chị em này rời đi thế cho nên thời điểm trên mặt sông có động tĩnh, bọn họ vẫnkhông có phản ứng lại.

Vẫn là Tô Hiển dụi dụi con mắt trước, kéo tay Tô Phương chỉ phía trước: "Chị nhìn xem! trên sông có cái gì đó!"

"Cái gì?" Giọng nói Tô Phương lộ ra kinh hãi, bởi vì cô cũng giống như là nhìn thấy có cái gì đó màu xanh lá cây ló đầu ra.

không phải là quái vật trong nước sông chứ? Con người cũng có thể biến thành Zombie, lại càng không cần phải nói đến động vật!

Tô Hiển không lên tiếng, cứ như vậy không chớp mắt nhìn chằm chằm mặt sông. Cuối cùng, thứ kia rất nhanh nổi lên, hóa ra là tàu hỏa của bọn họ! Là chiếc tàu bị dây leo bó chặt!

Nó đang trồi lên mặt nước!

Thiếu chút nữa nước mắt Tô Hiển không rơi xuống được. Nếu tàu hỏa cũng có thể nổi lên thì như vật đã nói lên Nam Ca cùng Lệ Sâm chắc chắn không chết!

Tô Phương cũng chấn động nói: "Lúc nãy sao chị có thể quên... Gỗ có thể ở trong nước nổi lên mà..."

Huống chi ba con Zombie kia thương tâm điên cuồng như vậy, bọn chúng dùng dây leo đem toàn bộ xe lửa đều bao quanh!

không trách được Lệ Sâm có thể kiên định như vậy đem tàu hỏa chạy vào trong sông!

Giờ phút này mặc dù thân tàu ở trên mặt sông trôi lơ lửng, nhưng toàn bộ tàu đều nghiêng về đây, cũng không nhìn ra nơi nào là đầu, nơi nào là đuôi.

Ba con Zombie kia cũng không biết đang ở vị trí nào. Cách quá xa, Tô Hiển coi như là muốn kêu lên hỏi tình huống Lệ Sâm cùng Nam Ca, chắc cũng truyền không đến.



Lúc này Lệ Sâm đang ở trong toa tàu, còn gắt gao ôm chặt Nam Ca, mà Nam Ca... Trong tay cô siết chặt một cái túi, ở trong đó đều là đầu Zombie mà Tô Phương nhặt vào.

Lúc nãy tàu hỏa rơi vào trong sông. Nước rất nhanh đem toàn bộ toa tàu nhấn chìm. Trong nháy mắt đó Nam Ca thật sự cho rằng mình phải chết. Nhưng mà cũng không lâu lắm liền phát hiện tàu hỏa vậy mà từ từ nổi lên, hiện giờ trong khoang còn có một ít nước còn đang chảy ra ngoài.

Mà ba con Zombie kia hiển nhiên cũng chưa từng thấy qua trận chiến như vậy, sau khi bọn chúng biến thành Zombie liền liên tục sinh sống ở trên đất bằng. Đột nhiên rơi vào trong nước, bọn chúng còn sợ hãi hơn cả Nam Ca. Giờ phút này chúng co rúm vào một góc ở đuôi tàu rú lên.

Bởi vì quá sợ hãi, chúng càng muốn dùng dây leo ngăn cản nước sông tràn vào tàu. Vì vậy càng có nhiều dây leo quấn quanh tàu khiến con tàu trôi nổi ổn định hơn trên nước.

Bây giờ chúng chẳng còn quan tâm Nam Ca cùng Lệ Sâm, cũng phá hỏng con đường lại gần hai người. Bây giờ chúng cònđang ở trong nước giãy giụa nha, động tĩnh càng lúc càng lớn. Lệ Sâm không định ở trong đây lâu. Nhỡ đâu ba con Zombie này đem thứ gì khác đưa tới thì không ổn.

hiện tại Nam Ca đang gắt gao áp vào lồng ngực Lệ Sâm. Mặc dù sau khi nước rút đi, được tiếp xúc với không khí nhưng côvẫn còn sợ hãi hô: "Ngã xuống ngã xuống! A a a - - "

Lệ Sâm cảm thấy bất đắc dĩ, toàn thân anh trên dưới đều ướt đẫm. Thời điểm vừa mới rơi vào trong sông còn lo lắng động tác Nam Ca quá lớn làm hỏng việc cho nên mới gắt gao ấn chặt cô, anh nín được mấy hơi thở đều bị cô đụng ra ngoài hết.

Nhìn Nam Ca kêu đến vui vẻ, Lệ Sâm không khỏi hỏi: "cô còn sợ cái gì?"

Hai người bọn họ đang giẫm nát dây leo trên tường, từ chỗ hở của dây leo quấn quanh nhìn lại thì phía trước chính là một cái cửa sổ, cửa sổ kia được xây ở một chỗ hẻo lánh, phía trên còn xuyên thấu một thanh kim loại. không biết là do con Zombie hệ kim loại nào để lại.

Bây giờ trong lòng Nam Ca vẫn còn rất sợ hãi. cô còn chủ động ôm thắt lưng Lệ Sâm, sau đó ngẩng đầu kinh hãi nhìn anh: "Tôi không biết bơi!"

Lệ Sâm: "... Nhưng cô là Zombie mà, lại còn không cần hô hấp nếu rơi vào trong nước càng không chết được."

Nam Ca đờ ra không nói được gì. Thối lắm, sao cô lại quên vụ này. cô không hô hấp cũng không sao mà!

Lúng túng đem tay mình thả ra, Nam Ca còn dùng sức xoa xoa lên mặt nước. Lần này thật là quá mất mặt, đừng để ý tới cô,cô muốn nhảy sông!

Lệ Sâm như ý nguyện chứng kiến động tác của Nam Ca, trong lòng cười đến không thở được. Tuy nhiên chiếc tàu này cònđang kịch liệt nghiêng ngả, vẫn nên thoát khỏi nơi này trước đã.

Nam Ca cũng cảm thấy hai người không nói lời nào, bầu không khí quá quỷ dị vì vậy cô chỉ chỉ phần đuôi toa tàu, còn có chút khinh thường nói: "Quá ngu xuẩn, ba con Zombie này không biết rõ xuống nước bọn chúng cũng chết không được sao?"

Lệ Sâm hài hước nhìn cô một cái giống như là đang hỏi, lời nói này mà cô cũng không biết xấu hổ nói với người khác?

Nam Ca hừ nhẹ một cái, nắm lấy cái túi trong tay mình không muốn buông tay. cô cùng cái người đàn ông này không có tiếng nói chung, không muốn cùng anh nói chuyện nữa.

"Lát nữa sau khi rời khỏi đây, cô nhớ đứng ở trên nóc tàu hỏa." Lệ Sâm chỉ chỉ đỉnh đầu sau đó nhìn thoáng qua phần đuôi toa tàu: "Tôi đi giải quyết ba con Zombie kia."

Nam Ca bị anh hấp dẫn đi sự chú ý, tò mò hỏi: "Chúng ta ra ngoài như thế nào? Bên trong này đều bị phá hỏng hết rồi."

Lệ Sâm cầm lấy thanh đao của cô,vung tay vài cái liền chém đứt đám dây leo tường trước mặt. Lúc này Nam Ca mới pháthiện, bởi vì ba con Zombie ngu ngốc kia đều đi đối phó với nước sông nên không còn tiếp tục công kích họ nữa.

Mà giờ phút này Lệ Sâm đứng ở trước cửa sổ xe, xem xét tường tận cái trụ kim loại kia, còn cùng Nam Ca nói: "Zombie hệ kim loại này còn giúp chúng ta đỡ bận rộn."

"hử?" Nam Ca cũng đưa đầu tới. Con này vẫn là cô giết nha, hiện tại đầu nó còn ở trong cái túi trong tay mình này.

Lệ Sâm nhàn nhạt giảng giải cho Nam Ca: "Nếu như về sau xe bị rơi vào trong nước, cô cũng có thể đem bộ phận trên chỗ ngồi tháo xuống trước, đem thanh kim loại cắm ở mép thủy tinh..." anh chỉ chỉ phía dưới cửa sổ xe: "Chính là chỗ này, sau đó..."

Chỉ thấy hai cánh tay anh đều đặt ở trên thanh kim loại, theo động tác anh mạnh mẽ đè xuống dưới thanh kim loại kia. Toàn bộ cửa sổ xe vậy mà lại phát ra một tiếng vỡ tách tách, cửa sổ cứ như vậy vỡ ra!

Nước sông điên cuồng tràn vào, rất nhanh lòng bàn chân hai người bị ngập trong nước, Lệ Sâm đẩy Nam Ca: "cô đi lên trênnóc trước chờ tôi."

Nam Ca quả thực bị hành động của Lệ Sâm làm kinh ngạc đến ngây người, cửa sổ này thật sự bị anh cạy ra Σ ( ° △ °|||)︴

Nhưng mà cô cũng không chậm trễ, thuận theo lực đạo Lệ Sâm đẩy cô. Mang theo túi to của mình vài bước liền theo cửa sổ bò ra ngoài sau đó nhẹ nhàng nhảy lên trên mui tàu. Cảm giác lại thấy ánh mặt trời quá tốt, dưới chân giẫm đạp lên nóc tàukhông cần lo lắng ngã xuống.

Chỉ là từ khi bọn họ vừa mới rơi xuống nước đến lúc cô một lần nữa đứng ở chỗ này, tàu hỏa đã thuận theo nước sông trôi được một khoảng cách khá xa.

cô hướng lên bờ quét một vòng nhìn thấy Tô Hiển cùng Tô Phương quả nhiên là chạy trên bờ sông đuổi theo bọn họ, cònkhông ngừng cùng Nam Ca vung vẩy quần áo trong tay.

Nam Ca cảm thấy hai chị em này cũng thật là đáng yêu, mặc dù hơi yếu một chút. Vì vậy cô cũng vung vẩy cái túi trong tay, giống như là muốn hai người kia biết rõ, mình cũng hưng phấn như họ.

Ba con Zombie trong tàu hỏa đã sợ đến loạn trận tuyến, Lệ Sâm chui vào trong nước, không bao lâu sau liền hoàn toàn giải quyết bọn chúng, thời điểm từ trong cửa sổ bò ra anh còn mang theo ba đầu Zombie hệ mộc.

Nam Ca nhìn anh trực tiếp đem ba cái đầu nhét vào dưới chân mình, sau đó còn đem thanh đao hoàn hảo đưa cho mình. Lệ Sâm đưa lưng về phía mặt sông, phía sau là một vòng mặt trời khổng lồ, hào quang phản xạ xuống nước sông có một loại chói mắt khác.

Lệ Sâm thấy Nam Ca đem thanh đao tiếp nhận, lúc này mới nói: "Loại tình huống lúc nãy không rơi vào trong nước cũngkhông được, chúng ta sớm muộn gì cũng bị dây leo siết chết."

Nam Ca không ngừng gật đầu, còn đem ba cái đầu Zombie hệ mộc đặt ở trong túi. hiện tại tất cả Zombie trong tàu đã chết, tàu hỏa còn ở trên sông trôi lơ lửng, không biết làm thế nào cập bờ đây.

Lệ Sâm cũng không vội vàng, anh tiện tay tìm hai thân dây leo tráng kiện như cái cây. Đưa cho Nam Ca một cái, nói cho côbiết: "Coi cái này như mái chèo đi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang haynhat.com chẳng hạn như Những đại dịch trong lịch sử, tranh to mau hello kitty rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.