Luôn có nhân loại muốn chăn nuôi tôi

Chương 60: Mua chuộc lòng người

"A?" Nam Ca cảm thấy chắc chắn là Lệ Sâm đang trêu chọc mình.

Sau khi Lệ Sâm ngồi xuống còn bảo Nam Ca cũng ngồi ở một đầu khác: "Tàu hỏa... trôi."

Nam Ca phù một tiếng cười to. anh còn biết phía dưới là hai đoạn tàu hỏa! Bọn họ làm sao chèo? Muốn chèo thì anh tự mình làm đi!

Lệ Sâm còn thở dài: "Nếu không phải là con tàu này quá rộng, cô nghĩ rằng tôi còn cần cô sao? Nhanh lại đây nào, chị em Tô Hiển còn ở trên bờ kìa."

Nam Ca nghe lời này chỉ có thể nhận mệnh ngồi xuống, sau đó ở dưới sự chỉ huy của Lệ Sâm, đâu ra đấy theo sát anh chèo tàu hỏa.

thật ra bọn họ thực sự không cần lực quá lớn, cơ bản đều thuận theo nước sông trôi đi, Lệ Sâm muốn Nam Ca lại đây cũng chỉ là vì điều chỉnh phương hướng.

Qua một tiếng đồng hồ cuối cùng họ cũng lên được bờ.

Từ lúc Tô Hiển cùng Tô Phương nhìn thấy tàu hỏa từ trong nước sông đi ra cũng đã gắt gao nhìn chằm chằm động tĩnh bên này. Phát hiện Nam Ca cùng Lệ Sâm đều không có việc gì, tim bọn họ mới xem như một lần nữa thả lại trong ngực. Bởi vì tàu hỏa liên tục trôi theo dòng nước nên bọn họ cũng chỉ có thể chạy theo trên bờ.

Ngày hôm qua mệt mỏi cả đêm bây giờ lại phải chạy theo tàu một thời gian dài như vậy, còn lo lắng hãi hùng sợ có con Zombie nào đó lao ra. thật vất vả kéo Nam Ca cùng Lệ Sâm lên bờ, lúc này hai chị em đều mệt mỏi nằm co quắp. Chân hai người vốn đã mềm nhũn giờ ngồi dưới đất liền không đứng dậy nổi nữa.

Lệ Sâm cũng ngồi xuống thở hổn hển.

Duy nhất không có việc gì chính là Nam Ca. Mặc dù toàn thân cô ướt nhẹp, bàn về độ chật vật thì cô so với Lệ Sâm chỉ có hơn chứ không kém.

Chắc là bởi vì cuộc chiến đấu này khiến bọn Tô Hiển sinh ra cách mạng tình cảm, sau khi ngồi xuống Tô Hiển cũng khôngquên cực kỳ hứng thú hỏi Lệ Sâm: "Lệ ca, sao anh có thể nghĩ ra loại biện pháp này. anh không biết khi nãy bọn em chứng kiến tàu hỏa ngã xuống có bao nhiêu sốt ruột đâu!"

Lệ Sâm cũng chỉ nhàn nhạt cười cười: "Chẳng qua là nhanh trí mà thôi, không tính là gì. không đụng phải quái vật trong nước, ngược lại thật may mắn."

thật ra một đường lại đây Lệ Sâm lo lắng nhất chính là có con gì từ trong nước vọt đến. Cũng may Zombie tiến hóa nhanh hơn, vài động vật sống trong nước thì chưa hẳn. Nhưng nước sông này rất sâu, có thể không tới gần thì anh sẽ cố gắngkhông tới gần.

Tô Phương vốn cũng có chút sùng bái Lệ Sâm, bây giờ ánh mắt nhìn Lệ Sâm đã có chút nóng rực. Nhưng cô vẫn cố khống chế, sợ Nam Ca nhận ra tâm trạng của mình.

Nam Ca nhìn ba người bọn họ nói đến khí thế ngất trời liền cầm lấy thanh đao của mình bắt đầu công việc mổ đầu đám Zombie.

Bên trong túi có khoảng chừng vài chục cái đầu lâu, thời điểm Nam Ca mới bắt đầu động thủ còn chưa thuần thục cho lắm. Đào nửa ngày mới tìm thấy tinh hạch trong đó.

Viên tinh hạch này có hình sao sáu cánh, ở dưới ánh mặt trời chiếu sáng lấp lánh làm cho cô thích cực kỳ.

Về sau động tác của cô càng ngày càng thành thạo, thanh đao chém vào giữa đầu lâu, đè xuống một cái, cái đầu liền vỡ vụn. Sau đó cô lại khoét một nhát, miếng tinh hạch liền rơi vào trong tay.

Mới bắt đầu Tô Hiển còn đang cùng Lệ Sâm bày tỏ tình cảm sùng bái, không biết bắt đầu từ khi nào, cả ba người đều khôngnói lời nào chuyên tâm nhìn Nam Ca mổ đầu Zombie.

Chờ một viên tinh hạch cuối cùng được cầm ra, Tô Hiển còn sờ sờ đầu mình. Trong lòng cậu thở ra một hơi dài. không phải nguyên nhân là bởi vì ngồi ở bờ sông đâu nha... Sao cậu lại cảm thấy sau cổ lạnh buốt vậy.

Tô Phương cũng khiếp sợ. Động tác Nam Ca mở đầu Zombie này... Cũng quá thuần thục lưu loát rồi... Nếu mà chọc tới cô, hướng thanh đao kia chém sẽ không phải là bọn họ đâu phải không?

Tô Phương vội vàng đem ý nghĩ này thu lại, đối địch cùng Nam Ca thật sự là thật đáng buồn.

Cất kỹ thanh đao Nam Ca, nâng một nắm tinh hạch sáng long lanh như hiến vật quý cùng Lệ Sâm nói: "anh nhìn này! Màu gì cũng có!"

Lần này giết Zombie còn có thật nhiều loại hình nha, thậm chí bọn họ còn thu thập được tinh hạch hệ mộc cùng hệ kim loại!

Tô Phương cùng Tô Hiển lần đầu tiên nhìn thấy vật này, lúc trước dù thế nào cũng không nghĩ tới, trong đầu đám Zombie xấu xí như vậy sẽ có thứ xinh đẹp đến thế.

Mặc dù Lệ Sâm đem đa số đồ trên người ném đi nhưng riêng cái túi nhỏ chứa tinh hạch thì anh vẫn liên tục giữ bên người. Giờ phút này anh lấy cái túi kia ra, Nam Ca liền thuận theo động tác của anh đem tinh hạch đổ vào.

Lệ Sâm đếm đếm. Từ bên trong nhặt ra hai viên tinh hạch màu xanh dương, đưa cho hai chị em Tô Phương cùng Tô Hiển.

Từ nãy giờ Tô Hiển tò mò sắp chết, vừa tiếp nhận tinh hạch vừa hỏi Lệ Sâm: "Lệ ca, đây là cái gì vậy... Để làm gì thế?"

"Nếu như tôi đoán không sai, người có dị năng có thể dựa vào cái này tăng giá trị vũ lực lên." Lệ Sâm trả lời.

Tô Phương cùng Tô Hiển sửng sốt, hiển nhiên còn chưa tiêu hóa được.

Đây... Quả thực mới nghe lần đầu nha!

"Cái thứ này... Làm thế nào có thể tăng năng lực lên?" Tô Phương bóp viên tinh hạch, còn hướng nó lên nhìn xuyên thấu qua ánh mặt trời.

Lệ Sâm ý tứ sâu xa nhìnNam Ca: "Ăn hết là được."

"Ăn hết?" Tô Phương cũng không nghĩ tới sẽ là dạng phương pháp đơn giản mà thô bạo như vậy, cô chỉ ý thức được mộtchuyện khác. Vội đem tinh hạch trả lại cho Lệ Sâm: "Để lấy được thứ này không dễ, chúng tôi không thể nhận được."

Tô Hiển cũng gật đầu. Mặc dù nghe qua rất tốt nhưng mà bọn họ không muốn tham lam đồ của Lệ Sâm.

Lệ Sâm chỉ đem hai cánh tay đẩy trở về: "Nếu như không có hai người che chở trên tàu hỏa, tôi cũng không thể thay đổi quỹ đạo thành công, hai viên tinh hạch này, các cô cứ giữ đi. nói sau, các cô sắp phải đi căn cứ Tân Bình, nếu như dị năng khôngnổi bật thì cũng không thể được trọng dụng."

Tô Phương còn muốn từ chối, Tô Hiển do dự một chút lại trực tiếp đem tinh hạch bỏ vào miệng ngậm. Quả nhiên, gần như là trong nháy mắt viên tinh hạch liền biến mất.

"Tiểu Lộ!" Tô Phương trừng to mắt nhìn em trai.

Tô Hiển cười sáng lạn: "Chị nhìn xem, thật không có chuyện gì mà."

Nếu Tô Hiển đã ăn, Tô Phương tự nhiên cũng không do dự nữa. Mặc dù nếm qua cũng không thấy có cảm giác gì.

Lăn qua lăn lại thời gian dài như vậy, hôm nay hiển nhiên không thể gấp rút lên đường. Lệ Sâm coi như là thể chất tốt nhất đám nhưng hai ngày một đêm không ngủ cũng chịu không nổi.

Vì vậy anh khảo sát địa hình xung quanh một lần, bên trong này hoang tàn vắng vẻ ngược lại rất thích hợp nghỉ ngơi.

Tìm đến một chút gỗ vụn, anh lấy ra một cái bật lửa chống thấm nước, không bao lâu sau lửa đã được đốt lên. Sau đó Lệ Sâm gọi Nam Ca: "Đem quần áo trên người lại đây hơ cho khô, chờ một lát nữa trời tối sẽ phải tắt lửa rồi."

Ánh lửa dễ dàng đưa tới Zombie, mọi người đều hiểu điều này.

Tô Hiển cùng Tô Phương ở phía xa, đang nói nhỏ cái gì đó.

Nam Ca còn nghi ngờ nhìn qua bóng lưng hai người kia một cái: "Bọn họ đang làm cái gì đấy?"

Lệ Sâm không trả lời, không lâu sau Tô Hiển lại đây đã giải đáp thắc mắc của Nam Ca.

Chỉ thấy cậu lấy ra phần thức ăn dành cho hai người đặt ở trước mặt Lệ Sâm, cùng anh cười nói: "Tận thế, không có gì so với thức ăn quan trọng hơn. Những vật này đều là tôi cùng chị gái bảo quản bên người, hai ngày nay còn chưa ăn gì rồi, hai người chịu khó một chút."

Lệ Sâm nhìn thoáng qua nhưng lại không chạm vào, chỉ đưa mắt nhìn Tô Hiển: "Vậy của các người đâu?"

Khuôn mặt Tô Hiển hơi mất tự nhiên, còn gãi gãi đầu: "Chúng tôi vẫn còn."

"Nếu cậu nói thế thì sao hai người không lấy ra?" Khẳng định là thời điểm chiến đấu lúc nãy, phần lớn vật tư đều mất rồi.

Tô Hiển không biết nên giải thích thế nào. Cậu cùng chị gái thật sự là chiến hữu bỏ đi, chỉ có thể cản trở Lệ Sâm với Nam Ca,hiện giờ không thế nào không biết xấu hổ đối mặt với bọn họ.

Lệ Sâm chỉ thở dài đem thức ăn chia làm hai phần, một phần đưa cho Tô Hiển: "Cái này hai người giữ lại đi. Tôi vừa mới nhìn qua bản đồ, mặc dù bây giờ chúng ta cách căn cứ Tân Bình có hơi xa, nhưng mà cách đây không xa có một thị trấn nhỏ, ngày mai chúng ta có thể đi tìm vật tư."

Tô Hiển quả thực cảm động đến không biết nói cái gì cho phải, con mắt nhìn Lệ Sâm đều đỏ bừng.

"Lệ ca, vẫn nên để cho anh cùng Nam Ca ăn đi..."

"đã gọi chúng tôi một tiếng anh chị, chúng tôi cho mấy người vật tư là phải rồi." thái độ Lệ Sâm quá kiên định, Tô Hiển đành phải mang đồ ăn lấy đi một nửa.

Nam Ca liên tục ngồi bên cạnh Lệ Sâm, cô không muốn động đậy nên dứt khoát nằm xuống. Nhìn vẻ mặt Tô Hiển cảm động, còn nhỏ giọng hỏi Lệ Sâm: "Sao anh không cho bọn họ hai phần ba?"

rõ ràng là cô không cần ăn cái gì nha.

Lệ Sâm kéo ra một túi lạp xưởng, cắn một cái nói: "Đối tốt với người khác, cũng nên có mức độ thôi, nếu như quá mức đối phương mà dán lên đòi lấy thì không tốt lắm."

Nam Ca hừ hừ hai tiếng, rõ ràng chính là anh dùng một ít vật tư đã khiến hai chị em kia đối với anh trung thành.

Lệ Sâm còn chắc chắn chính mình sẽ không đem chân tướng nói cho bọn họ biết. Tâm tư thâm trầm như thế, cũng khôngbiết là người đan ông này ở trong hoàn cảnh nào lớn lên đây.

Nam Ca sao có thể biết rõ, Lệ Sâm gặp qua phản bội quá nhiều. hiện tại anh mang hai chị em kia theo, tự nhiên sẽ không hy vọng bọn họ biến thành kẻ địch.

Con người đều không chịu đựng được sự mê hoặc,nếu không lay chuyển được chỉ là vì mê hoặc không đủ lớn.

hiện tại nếu anh đã nguyện ý đem bọn họ bồi dưỡng thành người đi theo, nhất định phải khiến lòng bọn họ khăng khăng mộtmực mới được.

Nếu mà khiến anh hơi chút nghi ngờ thì hai chị em này chắc chắn sống không quá tối hôm qua rồi. Đương nhiên mấy lời nóinày, Lệ Sâm không có khả năng nói với Nam Ca.

Lúc tối, Nam Ca nằm ở bên cạnh Lệ Sâm, nhắm mắt lại giả vờ ngủ.

Ba người kia ngược lại đều ngủ rất sâu.

Sau nửa đêm, Nam Ca bò dậy còn cẩn thận tỉ mỉ nhìn Lệ Sâm thời gian rất lâu.

Người đàn ông này còn bảo ngày mai muốn đi tìm vật tư, anh không có vũ khí gì cả thì làm thế nào nắm chắc như thế? sẽkhông định đem mình làm tay chân mà dùng đi?

Tiểu Zombie còn đang nghi hoặc thì Lệ Sâm vươn tay lên túm cô một lần nữa nằm xuống. anh không hề mở mắt, thanh âmcũng mơ mơ màng màng: "Đừng quấy rầy tôi ngủ."

Ai làm phiền anh! Trong lòng Nam Ca rất không phục, cô chỉ là nhìn nhiều hơn hai mắt thôi! một người đàn ông còn sợ bị nhìn sao?

Hừ, xoay người đem quay lưng cho anh nhìn!

Ngày thứ hai, vẫn là Tô Phương cùng Tô Hiển tỉnh dậy trước. thật ra Lệ Sâm cũng không dậy muộn hơn bao nhiêu, thời điểmanh ngồi dậy, trời còn chưa sáng đâu.

Đối diện với khí lạnh toát ra từ lòng bàn tay mình, dựa vào gần mép nước nghỉ ngơi thật sự là gạt người. hiện giờ anh cũng lạnh giống Nam Ca rồi.

không đợi Lệ Sâm nói trước, Nam Ca chỉ chỉ hai chị em cách đó không xa: "Bọn họ đứng ở đó một thời gian rất lâu rồi, khôngbiết là đang nói cái gì."

Lệ Sâm mang Nam Ca đi tới, Tô Hiển cùng Tô Phương thấy hai người bọn họ thì lập tức cung kính chào hỏi: "Lệ ca, anh cùng Nam Ca dậy sớm vậy!"

"ừm." Lệ Sâm cũng nhìn lại, mặt sông rộng lớn thu hết vào hai mắt.

Tô Phương cùng Tô Hiển đứng ở một bên không nói lời nào, lại nhìn Lệ Sâm chỉ mặt sông nói với bọn họ: "Đến, thử xem dị năng của hai người."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như tình cảm nam nữ và bẫy nghiệp duyên, phim phat giao tay tang Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.