Luôn có nhân loại muốn chăn nuôi tôi

Chương 83: Nam Ca gầm thét

Mấy người Cao Trường Húc luôn luôn ở cùng một chỗ cho nên bọn họ chủ yếu vẫn để ý Nam Ca cùng Lệ Sâm sao lại tách rađi, trong lúc đó đã xảy ra chuyện gì.

Lệ Sâm đối với chuyện này cũng không có gì để giấu giếm. Đơn giản kể lại một lần rồi nhìn về phía Nam Ca: "Sao cô còn động thủ cùng con hỗn hợp kia?"

Nam Ca vẫn còn đang tức giận đấy. cô không định nói chuyện với anh nên đem đầu vặn vẹo qua một bên.

Diệp Thiệu đối với chuyện này rất áy náy, ánh mắt thủy chung đều đặt ở trên người Nam Ca: "cô ấy là vì cứu tôi mới lao ra."

Nếu như nói hiện giờ ai tự trách mình nhất thì không ai có thể hơn Diệp Thiệu. anh ta khăng khăng mang Nam Ca ra khỏi căn cứ vốn chính là vì có thể chung đụng với cô nhiều hơn. Nhưng không nghĩ tới lại đưa Nam Ca vào trong tình cảnh nguy hiểm.

Vì vậy anh ta thành khẩn xin lỗi Nam Ca: "Sư muội, lần này là anh không tốt. Về sau có nhiệm vụ, anh sẽ không mang em theo nữa."

Nam Ca lúc này chính là cái đồ thích mềm không thích cứng, lại còn có lòng muốn chọc giận Lệ Sâm. Vì vậy đối mặt với Diệp Thiệu xin lỗi, cô còn xin lỗi lại: "không có... Tôi cũng chỉ làm những việc đủ khả năng..."

Tân Vũ Hoa đang ngồi ở bên cạnh Nam Ca, còn hận thù nhìn Đường Tư Nguyệt đây. Vì vậy chờ Nam Ca nói xong, cậu trực tiếp hỏi: "Nam Ca, cô gái kia chọc giận chị như thế nào?" Dù sao trong lòng cậu, Nam Ca là tốt nhất. Nhất định là Đường Tư Nguyệt sai!

Nam Ca không muốn giải thích, Diệp Thiệu liền nói tình huống lúc đó. Quả nhiên sau khi mọi người nghe qua, sắc mặt đều khẽ trầm xuống.

Đường Tư Nguyệt cũng biết rõ là cô ta gây họa, tuy nhiên so với áy náy, cô ta lại càng chán ghét Nam Ca hơn.

Hóa ra thân thủ cô ta tốt như thế, nhưng vẫn núp ở trong bóng tối. Nếu không phải là mình chọc giận con hỗn hợp kia. Chỉ sợ cô ta vẫn sẽ không ra tay đâu?

Vừa nghĩ tới danh tiếng giết đại Zombie kia đều bị Nam Ca cướp đi, tim Đường Tư Nguyệt cũng co rút đau đớn vài phần. Tuy nhiên cô ta biết rõ lúc này những người đàn ông khác đều đứng về phía Nam Ca. Vì vậy cô ta cúi đầu, thành khẩn xin lỗi: "Lần này là tôi xúc động, thực xin lỗi."

cô ta là một cô gái xinh đẹp, còn là lần đầu tiên làm nhiệm vụ. Coi như là Lệ Sâm Diệp Thiệu luôn không đem mĩ mạo của côta để ở trong mắt, vẫn có chút thương tiếc cô ta.

Cao Trường Húc làm đội trưởng, cũng nói một câu công đạo: "sự kiện này cũng không thể toàn bộ trách cô, khi đó chúng ta đều ở phía dưới. cô cứu người cũng là sốt ruột. Huống chi Nam Ca không phải là đội trưởng, cô xác thực không cần thiết phải nghe cô ấy. Tuy nhiên nếu chúng ta đã là một đội, sẽ phải giúp đỡ lẫn nhau. Lần sau không nên xung đột cùng Nam Ca nữa."

anh ta thật tâm khuyên Đường Tư Nguyệt. Đặc biệt là thân thủ của Nam Ca quá cường hãn, Đường Tư Nguyệt có hệ tinh thần thì như thế nào. không đợi cô ta kịp khống chế Nam Ca thì Nam Ca một đao cũng có thể đem cô ta chém ra mấy khúc.

Cộng thêm việc Lệ Sâm cùng Diệp Thiệu đều che chở Nam Ca, Tân Vũ Hoa vẫn là fan cuồng Nam Ca. Nếu mà về sau thật sựchọc tới Nam Ca, kết cục Đường Tư Nguyệt chưa chắc có thể tốt hơn bây giờ.

Nhưng mà nghe Cao Trường Húc nói, ý tứ xét lại mình trong lòng Đường Tư Nguyệt một chút cũng không có. cô ta chỉ cảm thấy Cao Trường Húc cũng giống những người đàn ông khác, đều thích dạng bình hoa như Nam Ca, không nhìn thấy cố gắng của cô ta.

Tuy nhiên ngoài mặt cô ta lại không đem phần không cam lòng này biểu hiện ra ngoài, chỉ khiêm tốn gật đầu bày tỏ về sau nhất định sẽ cùng Nam Ca cư xử khéo léo.

Nam Ca khinh thường quay đầu nhìn ra bên ngoài, ai muốn cùng cô ta cư xử khéo léo chứ. Người có dị năng hệ tinh thần, cả ngày nghĩ tới, khẳng định là làm thế nào để săn giết loại Zombie như cô thôi.

Dù sao lần này coi như là cô thả cho Đường Tư Nguyệt một lối thoát, nếu có lần sau nữa, mình nhất định sẽ đem đầu cô ta chặt xuống.

Lệ Sâm sau khi nghe xong tiền căn hậu quả, cũng bất đắc dĩ sờ sờ mũi.

không trách được tiểu Zombie không để ý tới anh, tính cách kia của cô, chán ghét người nào thì sẽ chán ghét đến cùng. Phỏng chừng con đường xin lỗi rất nhấp nhô nha.

Diệp Thiệu thấy mọi người nói toạc ra hết, lúc này mới nhắc tới sự tình của anh ta. Nhìn người đàn ông mặc đồ đen trong xe hỏi: "Zombie hỗn hợp trong bệnh viện này là thế nào?"

Mạnh Nham hôm nay tổn thất nhiều huynh đệ như vậy, chính mình cũng bị trói, vừa thất bại lại vừa sợ hãi nói thật: "Con hỗn hợp này là sau tận thế liền hình thành, mới bắt đầu cũng không khổng lồ như thế. Về sau nó gần như đem tất cả Zombie trong bệnh viện cắn nuốt hết, liền trở thành hình dáng như bây giờ."

"Vậy các người làm như thế nào phát hiện?" Diệp Thiệu hỏi lại.

Mạnh Nham nuốt một ngụm nước bọt: "Có lần chúng tôi đến bệnh viện tìm thuốc hạ sốt liền phát hiện ra nó."

"Con Zombie này vì sao không công kích các người?" Đây là chuyện khiến Diệp Thiệu lý giải không được.

"Mỗi ngày nó đều có một đoạn thời gian suy yếu, khi đó nó giống như tử thi. Mặc kệ anh làm cái gì, nó cũng phản ứng khôngphản ứng lại... Bên cạnh nó còn dưỡng hai tiểu Zombie, ở thời điểm con hỗn hợp ngủ đông. Bọn chúng sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ con Zombie lớn."

Diệp Thiệu lạnh lùng nói: "Cho nên chỉ cần có người khác tới chỗ này, các người sẽ chờ con hỗn hợp giết chết bọn họ sau đó lại đi vào nhặt đồ?"

Mạnh Nham gật đầu, thân thể co rúm lại một bên. anh ta rõ ràng cảm giác được mấy người đàn ông này đều dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn mình.

Mà ngay cả Lệ Sâm cũng hối hận khi đó không giết anh ta luôn. Dạng người bại hoại như vậy, rõ ràng dựa vào tận thế để sát hại đồng bào.

Nếu như bọn họ có thể cho những người khác một chút cảnh báo, hoặc là thừa dịp con hỗn hợp ngủ đông giết chết nó, thì nó có thể chết được bao nhiêu người?

Nam Ca cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Zombie kiểu này, nghe có chút xuất thần. Còn kết cục của người đàn ông trước mặt này. cô là Zombie cũng hiểu được, bọn họ chắc chắn sẽ không giữ lại mạng anh ta.

Quả nhiên, Diệp Thiệu hỏi chuyện xong liền lấy khẩu súng ra, nhắm ngay đầu Mạnh Nham.

Mạnh Nham lập tức sợ hãi hô to: "Đợi chút! Tôi còn có chuyện muốn nói!" Toàn thân tóc gáy đều đứng lên, anh ta cũngkhông muốn đầu mình nở hoa!

"nói." Diệp Thiệu nhàn nhạt tỏ vẻ.

Mạnh Nham lại nuốt từng ngụm nước bọt, cố gắng làm cho ánh mắt mình chân thành một chút: "Mấy người đến bệnh viện, khẳng định là để tìm kiếm đồ đúng không? Những người của tôi thừa dịp con hỗn hợp ngủ đông, chuyển được không ít thuốc men, còn có dụng cụ. hiện tại cũng để ở trong căn cứ... Chỉ cần các anh có thể tha cho tôi một mạng, tôi liền đem những vật này cho mọi người..."

"anh nói dụng cụ?" Diệp Thiệu có chút động tâm: "Nhưng mà làm sao chúng tôi biết anh nói thật?"

Mạnh Nham dùng sức nhoài về phía trước: "Mấy huynh đệ chúng tôi đều chết ở chỗ này, hiện tại chỉ còn lại một mình tôi. Mọi người lái xe dẫn tôi đi qua, tôi chắc chắn không lừa mọi người!"

Nếu anh ta đã nói có dụng cụ, Diệp Thiệu tự nhiên không thể giết anh ta như thế. Lệ Sâm cũng trầm tư trong chớp mắt, cùng mấy người bọn họ nói: "Mọi người đi ra sau xe ngồi, tôi lái xe dẫn anh ta đi phía trước."

Chỉ cần giữ một khoảng cách nhất định, Mạnh Nham coi như là có xiếc gì cũng không thể bày ra.

Cao Trường Húc không muốn để cho Lệ Sâm dính vào liền bày tỏ anh ta phải lái xe, tuy nhiên nhìn Lệ Sâm kiên quyết như thế, vẫn mang người đi ra đằng sau.

Nam Ca vốn cũng muốn đi cùng, Lệ Sâm lại gọi cô lại: "Nam Ca." cô không có sắc mặt tốt quay đầu lại, con mắt lạnh lùng hỏi: "Cái gì?"

"cô và tôi ở bên trong đây." Giọng nói Lệ Sâm nhu hòa hơn trước rất nhiều, thái độ cũng hạ xuống cực kỳ thấp. Nhưng mà Nam Ca một chút cũng không muốn để ý đến anh, cô muốn xuống xe.

Lệ Sâm chờ vài người khác đi hết mới kéo lấy Nam Ca, sau đó ở bên tai cô nói: "cô không muốn khẩu phần lương thực sao."

"Hửm?" cô nghi ngờ nhìn anh, không có hiểu anh có ý gì.

Lệ Sâm ý tứ sâu xa cười cười với Nam Ca: "cô ở lại."

cô do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn không ngăn cản được sức hấp dẫn của lương thực nhắm rượu. cô lầu bầu lẩm bẩm tỏ vẻ: "Đầu tiên nói trước, tôi không phải là muốn tha thứ cho anh mới ở lại đây đâu."

Chỉ cần cô có thể ở lại, Lệ Sâm đã cảm thấy rất vui vẻ, còn đưa thay sờ sờ đầu cô: “Ừ."

Nam Ca nhìn anh mò đến nghiện, lui về phía sau hai bước. Tự mình ngồi trong khoang xe. Hai chiếc xe chậm rãi di chuyển, xe Mạnh Nham lái tới vẫn là chủng loại hiếm thấy.

Hơn nữa anh ta xác thực không nói láo, căn cứ nhỏ của bọn họ ở một chỗ rất bí mật. Trong kho hàng chất đống không ít đồ bọn họ vơ vét được trong khoảng thời gian này.

Sau khi thấy xe Nam Ca ngừng lại, Cao Trường Húc liền áp giải Mạnh Nham xuống xe, Diệp Thiệu tiến tới kho hàng đi tìm dụng cụ cần dùng.

hiện ở trên xe tải, cũng chỉ có hai người Lệ Sâm cùng Nam Ca. Nam Ca vẫn như cũ ngồi trong góc, thanh đao đã cho vào vỏ được đặt ở cạnh chân cô.

Lúc này cô còn chống một cái chân lên, đem cánh tay mình dựa trên đầu gối. Con mắt lớn không chớp mắt nhìn chằm chằm Lệ Sâm.

cô nghĩ kỹ, nếu Lệ Sâm còn dám lừa cô, cô chắc chắn không bao giờ để ý tới người đàn ông thối này nữa!

Cũng may sau khi anh đi qua liền đưa cho cô một túi máu. Nam Ca chớp chớp con mắt muốn tiếp nhận, Tuy nhiên Lệ Sâm lại hỏi: "Sao cô không tò mò cái này lấy từ đâu?"

anh có chút mong đợi nhìn Nam Ca, nghĩ tới chỉ cần cô hỏi thì chính anh sẽ nói cho cô biết. Ai biết Nam Ca đối với lai lịch của thứ này, một chút lòng hiếu kỳ cũng không có. Trực tiếp duỗi tay đến đoạt: "Tôi không muốn biết!"

Lệ Sâm có chút thất bại, tuy nhiên vì dụ dỗ Nam Ca mà anh cũng chỉ có thể đàng hoàng đem túi máu đưa cho cô.

Nam Ca hiện tại công lực mở túi máu đã là hạng nhất, hơn nữa lúc uống máu tươi bên trong cô còn đưa lưng về phía Lệ Sâm.

Lệ Sâm nhìn cái gáy của cô, thế nhưng cũng cảm thấy xinh đẹp cực kỳ. anh nghĩ, khẳng định là anh bây giờ khiến ma cũng sợ run.

Chờ Nam Ca uống xong, Lệ Sâm mới cười hỏi cô: "Sao rồi, lúc này không giận tôi nữa chứ?"

Nam Ca sờ sờ bụng mình, lại đảo tròng mắt.

Lúc này Lệ Sâm ngoan ngoãn phục tùng mình thế. không thừa dịp có cơ hội tốt như vậy, hố anh một cái thì còn chờ tới lúc nào?

Vì vậy Nam Ca vươn tay ra trước mặt Lệ Sâm: "Tôi còn chưa có no bụng mà."

Ánh mắt Lệ Sâm sắc bén cực kỳ, trong nháy mắt đã nhìn thấu tâm tư nhỏ của cô.

Tuy nhiên Nam Ca chỉ ngước cái cằm xinh đẹp lên, lại còn dùng ánh mắt bày tỏ ý Sao nào? anh có thể không cho tôi nha,không cho tôi thì anh lập tức xuống xe đi.

Lệ Sâm sủng ái cười một cái, quả nhiên từ trong ba lô lại cầm ra một túi máu cho cô, tuy nhiên lúc Nam Ca giơ tay muốn đụng vào, anh lại thu túi máu trở về.

"anh cho tôi!" Nam Ca thấp giọng hô.

Lệ Sâm lại ngồi ở bên cạnh người cô, trong mắt tràn đầy vui vẻ: "thật sự không giận tôi nữa chứ?"

Đôi mắt Nam Ca trông mong nhìn chằm chằm túi máu, còn làm ra động tác nuốt xuống. Nhưng mà lý trí làm cho cô khôngthể đơn giản khuất phục Lệ Sâm được.

cô vừa mới tuyên bố về sau không để ý tới anh, nếu mà cứ như vậy không tức giận nữa thì thật mất mặt nha.

Vì vậy tiểu Zombie nghiêng đầu: "Hừ."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như thvl cuoi xuyen viet phien ban nghe si tap 3 vo nguoi dung nghe si la thanh, chuyen hang xom xuan hinh ft minh vuong rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.