Ly hôn là chuyện nhỏ

Chương 13: Xem mặt



Theo thứ tự đánh số của mẹ, người thứ nhất là một giáo sư khảo cổ học.

Giáo sư trông lớn tuổi hơn so với Kỳ Tiếu Ngôn rất nhiều, Dương Vi đoán anh ta khoảng chừng 40 tuổi. Giáo sư lịch sự nghe cô giới thiệu về bản thân mình, sau đó bắt đầu phân tích hoàn cảnh của cô: "Nghe nói cô là giáo viên dạy mỹ thuật tạo hình, theo tôi thấy mỹ thuật tạo hình và khảo cổ học rất giống nhau, đều là những môn nghệ thuật. Cô có hứng thú với khảo cổ không?"

Dương Vi nói: "Lúc học trung học tôi có đọc qua một quyển tiểu thuyết tên là "đạo mộ bút ký", tôi thấy cảnh tượng trong đó được miêu tả thật hấp dẫn, lúc thi đại học xém chút nữa là tôi cũng đăng ký dự thi ngành khảo cổ."

Giáo sư hỏi: "Vì sao cô không đăng ký?"

"Bởi vì mẹ tôi nói khảo cổ cũng chỉ là đi đào trộm mộ của người khác."

Giáo sư: "......"

Vị giáo sư trầm ngâm một lúc, sau đó nói: "Tác giả quyển tiểu thuyết mà cô nói, có phải là Nam phái tam thúc không?"

Dương Vi kinh ngạc nhìn hắn: "Anh cũng đã đọc qua quyển tiểu thuyết này rồi sao?"

Giáo sư nói: "Tác giả kia vốn dĩ là học sinh của tôi, sau đó bởi vì không qua được kỳ thi sát hạch, nên không thể tốt nghiệp được, mới đổi nghề sang viết tiểu thuyết."

Dương Vi: "......"

Giáo sư, ngài không cảm thấy, ngài đang chém gió thành bão hay sao....

Cô nhìn giáo sư, cười hỏi: "Nam phái tam thúc chỉ là bút danh của anh ấy, anh ấy là học sinh của anh, chắc anh biết tên thật của anh ấy là gì chứ."

Giáo sư che miệng ho khan một tiếng: "Khảo cổ là một môn học có ý nghĩa quan trọng đối với nhân loại, đoàn của chúng tôi đã khám phá ra vài ngôi mộ cổ, những xác ướp được trưng bày trong bảo tàng Louvre, có vài xác ướp là do chúng tôi khai quật được."

Dùng máy xúc để khai quật sao?

Dương Vi nhìn giáo sư, cười ha ha nói: "Tôi nghe nói trên người của các Pha-ra-on có lời nguyền, thành viên trong đoàn của các anh vẫn khỏe chứ?"

Giáo sư nói: "Lời nguyền chỉ là chuyện vô căn cứ, Ai Cập và Pháp là những quốc gia tương đối hấp dẫn, cô đã đến hai quốc gia này chưa?"

Dương Vi lắc đầu: "Chưa."

Giáo sư tiếc nuối nói: "Vậy thì thật đáng tiếc, nhưng mà tôi thường xuyên tới đó, cô có cái gì muốn biết cứ việc hỏi tôi."

Dương Vi suy nghĩ một chút nói: "Mùi vị của nước sông Sen và sông Nin có giống nhau không?"

Giáo sư: "......"

Giáo sư nói hắn ta phải đi về để nghiên cứu chất lượng nước sông Seine và sông Nile, sau đó vội vã rời đi.

Nửa giờ sau, cửa quán cà phê lại một lần nữa bị đẩy ra, một vị tổng giám đốc đại nhân mặc một bộ âu phục phẳng phiu đi đến. Giày da của anh ta được lau sáng bóng, ngay cả tóc cũng được vuốt keo nề nếp ngay ngắn, trên tay mang theo một chiếc túi công sự màu đen, tỏa ra không khí sặc mùi tinh anh.

Anh ta đi đến ngồi trước mặt Dương Vi, nâng tay trái lên nhìn đồng hồ: "Dương tiểu thư, cô thật đúng giờ, tôi thích hợp tác cùng những người đúng giờ."

Dương Vi: "......"

Tổng giám đốc mở cặp công sự ra, lấy từ bên trong ra một quyển sổ ghi chép màu đen rất dày, mở ra đặt lên trên bàn. Lại lấy từ túi áo ra một chiếc bút máy màu vàng, tổng giám đốc nho nhã tháo nắp bút ra, hỏi Dương Vi: "Bình thường cô dậy lúc mấy giờ?"

Dương Vi nói: "6 giờ 40."

Tổng giám đốc vừa nghe vừa ghi vào sổ, còn không quên cho lời bình: "Tôi cho là cô phải dậy sớm hơn mười phút nữa, như vậy mới có đủ thời gian để chuẩn bị bữa sáng."

Dương Vi co rút khóe miệng nói: "Bình thường bữa sáng của tôi đều được giải quyết trên xe buýt."

Tổng giám đốc tiếp tục ghi lại: "Thói quen này không tốt, phải sửa."

Khóe miệng Dương Vi lại co rút.

Tổng giám đốc tiếp tục hỏi: "Bình thường cô có sở thích gì?"

Dương Vi nói: "Vẽ tranh, đọc tiểu thuyết."

Tổng giám đốc ghi chép nhanh chóng: "Vẽ cũng tốt, có thể bồi dưỡng, tiểu thuyết thì chỉ là tiểu thuyết ngôn tình thôi à?"

"Đúng vậy."

"Cô có thể cân nhắc đổi thành tác phẩm nổi tiếng thế giới, tốt nhất là đọc bản gốc tiếng Anh."

Dương Vi ha ha.

Tổng giám đốc lại nói: "Cô ưa thích môn thể thao gì?"

"Ngủ."

Tổng giám đốc cuối cùng cũng dừng bút trong tay lại, ngước mắt lên nhìn Dương Vi một cái, kiêu ngạo và hấp dẫn: "Tôi cũng thích."

Dương Vi: "......"

Hãy hứa với tôi, xem ít văn bản đi được không tổng giám đốc!

Dương Vi đứng dậy, làm động tác cúi người 45 độ tiêu chuẩn với tổng giám đốc đại nhân: "Hội nghị hôm nay đến đây là kết thúc, cảm ơn tổng giám đốc đã sắp xếp công việc để đến dự."

Tổng giám đốc đại nhân: "......"

Người thứ ba xem mặt...Dương Vi tạm thời gọi hắn là nhà giàu mới nổi. Tuy rằng mẹ cô có nói người này là được xưng là con trai của nhà giàu nhất thành phố A, nhưng dựa vào kiểu tóc và chiếc dây chuyền to bằng ngón tay cái, thấy thế nào cũng đều giống con nhà giàu mới nổi.

"Xin chào Dương tiểu thư." Nhà-giàu-mới-nổi làm dáng lắc lắc mái tóc của mình, ngồi xuống trước mặt Dương Vi.

Dương Vi cười chăm chú nhìn mái tóc phấp phới bay trong gió của hắn, không nói gì.

Nhà-giàu-mới-nổi nghiêng người về phía trước định nói gì đó, thì di động trong túi bỗng nhiên vang lên. Anh ta nhìn Dương Vi một cái, nói: "Thật có lỗi, tôi nghe điện thoại trước."

Dương Vi gật đầu, ý bảo cứ tự nhiên.

Sau đó, cô nhìn thấy nhà giàu mới nổi lấy trong túi ra một cái di động, hai cái di động, ba cái di động....Mãi cho đến cái điện thoại di động thứ bảy, rốt cục mới tìm được cái điện thoại vang lên là cái nào.

Dương Vi nhìn một dãy điện thoại di động được sắp xếp ở trên bàn, tất cả đều là Mật đào 10, bảy sắc cầu vồng đều đủ cả.

Nhà giàu mới nổi cầm lấy chiếc di động màu vàng, ấn nút nhận điện thoại: "Cái gì, hạng mục như vậy mà phải đầu tư những mười triệu ư? Đầu tư thì đầu tư, việc nhỏ như vậy mà cũng phải gọi điện hỏi tôi, không biết tôi đang đi xem mắt sao!"

Nhà giàu mới nổi "Tích" một tiếng ấn tắt điện thoại di động, cười nói với Dương Vi: "Nhân viên không biết làm việc, cô bỏ qua cho."

Dương Vi cười khan nói: "Tôi cũng không để ý."

Nhà giàu mới nổi đem chiếc Mật đào để lại trên bàn, hứng trí bừng bừng nói với Dương Vi: "Tất cả đây đều là điện thoại Mật đào mới nhất, tôi cố ý sưu tập thành một bộ, cô thấy đẹp không?"

Dương Vi nói: "Có thể triệu hồi thần long (*) không?"

(*) Triệu hồi thần long: Gọi thần rồng, kiểu như trong 5 anh em siêu nhân ấy. Mỗi đứa một cái đt.*-*

Nhà-giàu-mới-nổi suy nghĩ một chút rồi nói: "Đêm nay về tôi sẽ thử xem." Hắn dừng lại một chút, lại cười nói với Dương Vi, "Những thứ này cũng không phải tôi bán thận để mua đâu."

Dương Vi gật đầu nói: "Tôi biết, bán thận cùng lắm chỉ mua được hai cái."

Nhà-giàu-mới-nổi tung cho cô một ánh mắt "Cô thật là hiểu chuyện", sau đó thần bí hề hề hỏi: "Cô đoán xem nhà tôi làm cái gì?"

Dương Vi nói:"Có thể là xây dựng đi."

Nhà-giàu-mới-nổi cười nhạt nói: "Xây dựng tính là cái gì? Nhà chúng tôi lợi hại hơn cái này."

Dương Vi sùng bái nhìn hắn: "Nhà anh không phải là bán trứng luộc nước trà (*) đi?"

(*) Trứng luộc nước trà: là một món ăn ở TQ, giống như bán xôi hay trà đá ở Vn ấy mà.

"Xuỵt!" Nhà giàu mới nổi nhanh chóng ngăn cản cô, "Nhỏ giọng chút! Đừng để người khác nghe được."

Dương Vi hít sâu một hơi, cười nói với hắn: "Nhà anh có nhiều tiền như vậy, như thế nào không cân nhắc mua máy nạp tiền thông minh? Anh để phí lâu như vậy, nhìn cũng thấy đau lòng."

Máy nạp tiền thông minh ư? Thứ cao cấp như vậy sao hắn có thể không có chứ! Vì thế nhà giàu mới nổi vội vàng chạy nhanh đi mua máy nạp tiền.

Lúc người đàn ông xem mắt cuối cùng đến, cũng đã là năm giờ. Đây là người trẻ tuổi nhất trong bốn người trung niên xem mặt ngày hôm nay, thoạt nhìn người này chỉ khoảng tầm hơn hai mươi tuổi. Anh ta có một đôi mắt u buồn như hoàng tử, ngay cả tóc cũng nhuộm thành màu vàng sáng của hoàng tử.

Vì thế, Dương Vi quyết định đặt nickname là hoàng tử.

Hoàng tử mặc một bộ âu phục màu trắng, đi đến trước mặt cô quỳ xuống: "Công nương xinh đẹp, xin hỏi em có phải là Dương Vi không?"

Dương Vi gật đầu nói:"Là tôi."

"Ồ, thật hân hạnh được gặp em." Hoàng tử đứng thẳng dậy, cười nói với cô, "Em hãy nhìn ánh nắng tươi sáng ngoài cửa sổ, chúng ta thật sự muốn đem thời gian tốt đẹp như thế lãng phí trong quán cà phê trầm lặng này sao?"

Nhân viên phục vụ đi qua phía sau anh ta lặng lẽ quẳng ra một ánh mắt xem thường.

Dương Vi đứng lên hỏi: "Vậy anh cảm thấy như thế nào mới không tính là lãng phí?" Nói tóm lại cô cảm thấy hôm nay đến nơi này xem mắt chính là lãng phí lớn nhất rồi.

Hoàng tử mỉm cười nhìn cô: "Không biết tôi có vinh hạnh mời em đi du hồ một chuyến hay không?"

Dương Vi hiểu, người này và Phương Thừa Nhiên là cùng một thể loại.

Cô và hoàng tử đi đến gần một công viên, trên hồ nhân tạo quả thật không có ít người đang đi du thuyền. Để xem mặt được tự nhiên hơn, hoàng tử đặc biệt chọn một con thuyền thoáng mát rộng rãi không có mái, còn có cả mái chèo.

Vì kỹ năng chèo thuyền đòi hỏi sự chuyên nghiệp, cho nên bọn họ còn mướn một người chèo thuyền. Thuyền nhỏ chậm rãi đi ra giữa hồ, sóng gợn lăn tăn trên mặt nước, hoàng tử say mê hít một hơi thật sâu, nói với Dương Vi: "Phong cảnh mới đẹp làm sao, làm cho tôi cầm lòng không được muốn hát một bài, em có muốn nghe không?"

Dương Vi quay đầu nhìn về người lái thuyền: "Anh có đồng ý không?" Cô thì không sao cả, nhưng nếu người chèo thuyền không chịu nổi nhảy xuống hồ, cô cũng không có bãn lĩnh chèo thuyền trở lại.

Lái thuyền không biết sợ nói: "Hát đi, tôi cũng muốn nghe."

Vì thế hoàng tử đa tình chân thành hát: "Chúng ta rong rưổi trên thuyền – mái chèo gợn sóng, thuyền nhỏ trôi trôi -- lái cuộn sóng ~~"

Dương Vi: "......"

Lái thuyền hình như không chịu nổi nữa: "Vị tiên sinh này, thật ra tôi cũng không sao cả, nhưng tôi sợ cậu còn hát nữa, vị cô nương này sẽ nhảy xuống hồ."

Hoàng tử không hát nữa, sâu đậm nhìn chăm chú Dương Vi: "You jump, I jump."(*)

Dương Vi: "......"

(*) cái này chỉ là một câu sến súa thể hiện tình yêu đến chết không rời,đại ý là em nhảy thì tôi cũng nhảy theo. Không biết các bạn nghĩ sao nhưng tôi thấy thằng này thật ba chấm~=_=~

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang haynhat.com chẳng hạn như co len chut nua la se toi thien dang, phim hay tren netflix co vietsub rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.